Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full
ãm bước ra, trên tay là cây đàn violon, khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng nổi bật dưới ánh đèn, tất cả mọi người dường như đều đông cứng lại trước dung nhan của vị thiếu gia họ Trần, và khuôn mặt của tôi cũng đang trong tình trạng tương tự….
Là hắn, không sai…Lạy chúa, đúng là oan gia ngõ hẹp mà.
Đúng vị thiếu gia tuấn tú đang đứng trên lễ đài kia thu hút biết bao nhiêu ánh mắt mơ màng của các cô gái chính là Trần Lam Phong, "bạn trai hờ" của tôi. Híc đúng là trái đất này hình tròn, đi qua đi lại, đi tới đi lui, đi lên đi xuống, đi ngược đi xuôi vẫn gặp phải hắn.
Ông trời ơi, kiếp trước con đã mắc nợ gì hắn?
Không khí bữa tiệc dường như đang nóng lên. Những cô gái từ già đến trẻ xuất hiện trong bữa tiệc dường như không ai còn đủ sức để hét lên nữa, tất cả mọi sinh lực, đều cố dồn hết vào đôi mắt nhìn cho thật kĩ vị thiếu gia anh tuấn của tập đoàn W.
Còn hắn thì đáp trả những ánh mắt mơ màng ấy bằng một cái nhìn lạnh đến run người, băng tuyết phủ kín, híc híc đúng là chả lịch sự tẹo nào.
Nhưng khoan, bây giờ không phải là lúc đánh giá nhân phẩm của hắn, tôi phải mau mau giấu mặt đi kẻo hắn thấy được là đi tong con mẹ hàng rong. Nghĩ vậy tôi bèn đưa tay lên che mặt, nhưng tất cả đã quá muộn, ngay khi tôi vừa định "e lệ" che đi khuôn mặt trăng rằm của mình thì hắn đã kịp thời nhận ra tôi trong hàng vạn mĩ nữ ở đây,
đôi mắt hắn mở to ra lộ rõ vẻ ngạc nhiên, khẽ nhíu mày quét ánh mắt lạnh lùng khắp người tôi rồi chuyển sang nhìn người bên cạnh, chính là ông thầy khỉ vàng, cái nhìn lạnh lẽo pha chút giận giữ của hắn khiến tôi có cảm giác ngày rằm tháng 7 đi chơi gặp ma, bị bắt trói lại và đón nhận ánh mắt mèo kinh dị của con ma cho đến chết, huhuhu chúa ơi con còn yêu đời lắm.
Nhưng sao hắn lại giận dữ thế nhỉ? Chẳng lẽ sự xuất hiện của tôi khiến hắn khó chịu đến thế, đúng là cái đồ kiêu căng làm phách, ta đây cũng chẳng thèm, chẳng qua vì sự ủy thác của mẹ nên mới phải hạ cố đến đây thôi. Nhưng thôi tránh voi chẳng xấu mặt nào, cứ trốn trước cái đã, nghĩ vậy tôi định quay người bỏ đến một góc nào đó ngồi thư dãn…
- Độc tấu violon quá có chẳng có gì hay, nếu có thể tôi xin được mời một tiểu thư lên đây cùng tấu đàn với tôi, được chứ?
Tiếng nói lạnh lùng của Phong vang lên khiến tôi chững lại, toàn thân đông cứng. Tất cả các cô gái còn lại đều nhao lên sung sướng, ai cũng mong mình chính là vị tiểu thư may mắn được cùng tấu đàn violon với Phong thiếu gia, còn tôi thì nuốt nước bọt ừng ực, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an, không phải hắn định trả thù tôi bằng cách này đấy chứ, tôi có biết đàn violon đâu
Thôi rồi phải chuồn nhanh trước khi hắn kịp đưa tôi vào rọ, nghĩ vậy tôi bèn nhấc váy định dông thẳng
- Tiểu thư mặc váy dạ hội trắng dưới kia, xin được mời tiểu thư _ Phong lên tiếng
Không khí xung quanh dường như đông cứng lại, toàn thân tôi mềm nhũn, không bước nổi chân, vội vàng nhìn xuống chiếc váy mình đang mặc, oa oa oa, nó màu trắng, ôi ôi cầu cho tên Phong bị mù màu nhìn trắng hóa xanh, nếu không thì tôi chết là cái chắc.
Tất cả các cô gái khác đều lùi lại, khuôn mặt ai nấy đều tiếc hùi hụi, than vãn là vì sao lại mặc váy xanh, sao lại mặc váy đỏ, tím ..v..v.. mà không phải là váy trắng. Hơ hơ, biết trước thì đời đã giàu.
Và hiện tại thì tôi đang trở thành tâm điểm của mọi cái nhìn, ghen tị có, ngưỡng mộ có, thế này thì có chạy bằng trời, tôi đau khổ liếc xung quanh, thì chợt khựng lại, người mặc váy trắng không chỉ có mình tôi, mà còn có một mĩ nhân xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thùng nữa, tôi sung sướng ngoác miệng ra cười quay sang nhìn cô gái cùng chịu chung số phận với mình, tâm trạng chợt phấn chấn lên thì… khuôn mặt xinh xắn như búp bê kia đập vào mắt khiến tôi suýt ngã lộn cổ.
Trời ạ, trái đất không chỉ tròn mà còn bé nữa, lại gặp oan gia nữa rồi. Cô gái ấy không ai khác chính là ******* Thảo Vân của trường tôi.
Dường như nhận thấy cái nhìn chằm chằm đang hướng vào mình, Vân cũng quay sang liếc tôi bằng nửa con mắt, khuôn mặt lộ rõ sự khinh bỉ. Nếu là bình thường thì tôi đã thọc gậy cô ta một câu nói móc cho sướng miệng rồi, nhưng thôi lần này nên nhịn vì biết đâu, Vân lại chính là cứu tinh cứu tôi thoát khỏi bàn tay ác quỉ.
Đúng lúc ấy, Phong từ trên bục bước xuống, nhẹ nhàng lướt đi, khuôn mặt lạnh lùng cao ngạo thể hiện khí chất của một công tử. Tôi nhìn theo dáng hắn mà sợ hãi nuốt nước bọt ừng ực luôn miệng khấn: " Cầu trời khấn phật, bên trái đi, bên trái đi"
Không hiểu có phải ông trời là người sinh ra tôi hay không, mà lại tốt tính thế, tôi khấn thế nào ông ấy làm theo y như vậy.
Đang đi, thì Phong ngoặt hướng bên trái là hướng Vân đang đứng, khiến cho khuôn mặt cô nàng ửng đỏ lên vì sung sướng, còn tôi thì có cảm giác như linh hồn mình vừa được giải thoát. Vội chắp hai tay lạy trời lạy đất và lạy Vân, ơn chúa tôi không phải là người hắn chọn.
Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt sang nhìn cặp đôi violon, chẳng ai còn chú ý đến tôi nữa, May quá, tôi thở phào nhẹ nhõm quay người bỏ đi, nhưng sao trong lòng tôi lại không thấy vui nhỉ, có cảm giác vô cùng khó chịu giống như tảng băng đang đè chẹt lên vậy, hỏng rồi, chắc tại áp lực quá lớn nên mới như vậy, nhưng thôi không cần suy nghĩ nhiều, nghĩ vậy tôi bèn mỉm cười định bỏ đi một mạch, nhưng…….. Chap 38: tấu đàn
Nhưng chưa đi được bước nào thì tôi lại bị ai đó nắm tay giữ lại, hừ lại là mấy tay thích quấy rối con gái nhà lành đây mà, đang bực mình tôi quay lại định đấm cho tên kia một phát, thì chợt chựng lại, khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Phong đập vào mắt khiến tôi giật mình, mắt trố ra nhìn hắn chẳng hiểu chuyện gì cả, hắn mời Vân cơ mà sao lại xuất hiện ngay bên cạnh tôi y như một con ma vậy, đã thế lại còn nắm tay nắm chân người ta nữa chứ.
Đến người thông minh như tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội quay sang nhìn chỗ Vân đang đứng, hay là hắn có thuật phân thân nhỉ (bệnh hoang tưởng ngày càng nặng), nhưng đập vào mắt tôi
Là hắn, không sai…Lạy chúa, đúng là oan gia ngõ hẹp mà.
Đúng vị thiếu gia tuấn tú đang đứng trên lễ đài kia thu hút biết bao nhiêu ánh mắt mơ màng của các cô gái chính là Trần Lam Phong, "bạn trai hờ" của tôi. Híc đúng là trái đất này hình tròn, đi qua đi lại, đi tới đi lui, đi lên đi xuống, đi ngược đi xuôi vẫn gặp phải hắn.
Ông trời ơi, kiếp trước con đã mắc nợ gì hắn?
Không khí bữa tiệc dường như đang nóng lên. Những cô gái từ già đến trẻ xuất hiện trong bữa tiệc dường như không ai còn đủ sức để hét lên nữa, tất cả mọi sinh lực, đều cố dồn hết vào đôi mắt nhìn cho thật kĩ vị thiếu gia anh tuấn của tập đoàn W.
Còn hắn thì đáp trả những ánh mắt mơ màng ấy bằng một cái nhìn lạnh đến run người, băng tuyết phủ kín, híc híc đúng là chả lịch sự tẹo nào.
Nhưng khoan, bây giờ không phải là lúc đánh giá nhân phẩm của hắn, tôi phải mau mau giấu mặt đi kẻo hắn thấy được là đi tong con mẹ hàng rong. Nghĩ vậy tôi bèn đưa tay lên che mặt, nhưng tất cả đã quá muộn, ngay khi tôi vừa định "e lệ" che đi khuôn mặt trăng rằm của mình thì hắn đã kịp thời nhận ra tôi trong hàng vạn mĩ nữ ở đây,
đôi mắt hắn mở to ra lộ rõ vẻ ngạc nhiên, khẽ nhíu mày quét ánh mắt lạnh lùng khắp người tôi rồi chuyển sang nhìn người bên cạnh, chính là ông thầy khỉ vàng, cái nhìn lạnh lẽo pha chút giận giữ của hắn khiến tôi có cảm giác ngày rằm tháng 7 đi chơi gặp ma, bị bắt trói lại và đón nhận ánh mắt mèo kinh dị của con ma cho đến chết, huhuhu chúa ơi con còn yêu đời lắm.
Nhưng sao hắn lại giận dữ thế nhỉ? Chẳng lẽ sự xuất hiện của tôi khiến hắn khó chịu đến thế, đúng là cái đồ kiêu căng làm phách, ta đây cũng chẳng thèm, chẳng qua vì sự ủy thác của mẹ nên mới phải hạ cố đến đây thôi. Nhưng thôi tránh voi chẳng xấu mặt nào, cứ trốn trước cái đã, nghĩ vậy tôi định quay người bỏ đến một góc nào đó ngồi thư dãn…
- Độc tấu violon quá có chẳng có gì hay, nếu có thể tôi xin được mời một tiểu thư lên đây cùng tấu đàn với tôi, được chứ?
Tiếng nói lạnh lùng của Phong vang lên khiến tôi chững lại, toàn thân đông cứng. Tất cả các cô gái còn lại đều nhao lên sung sướng, ai cũng mong mình chính là vị tiểu thư may mắn được cùng tấu đàn violon với Phong thiếu gia, còn tôi thì nuốt nước bọt ừng ực, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an, không phải hắn định trả thù tôi bằng cách này đấy chứ, tôi có biết đàn violon đâu
Thôi rồi phải chuồn nhanh trước khi hắn kịp đưa tôi vào rọ, nghĩ vậy tôi bèn nhấc váy định dông thẳng
- Tiểu thư mặc váy dạ hội trắng dưới kia, xin được mời tiểu thư _ Phong lên tiếng
Không khí xung quanh dường như đông cứng lại, toàn thân tôi mềm nhũn, không bước nổi chân, vội vàng nhìn xuống chiếc váy mình đang mặc, oa oa oa, nó màu trắng, ôi ôi cầu cho tên Phong bị mù màu nhìn trắng hóa xanh, nếu không thì tôi chết là cái chắc.
Tất cả các cô gái khác đều lùi lại, khuôn mặt ai nấy đều tiếc hùi hụi, than vãn là vì sao lại mặc váy xanh, sao lại mặc váy đỏ, tím ..v..v.. mà không phải là váy trắng. Hơ hơ, biết trước thì đời đã giàu.
Và hiện tại thì tôi đang trở thành tâm điểm của mọi cái nhìn, ghen tị có, ngưỡng mộ có, thế này thì có chạy bằng trời, tôi đau khổ liếc xung quanh, thì chợt khựng lại, người mặc váy trắng không chỉ có mình tôi, mà còn có một mĩ nhân xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thùng nữa, tôi sung sướng ngoác miệng ra cười quay sang nhìn cô gái cùng chịu chung số phận với mình, tâm trạng chợt phấn chấn lên thì… khuôn mặt xinh xắn như búp bê kia đập vào mắt khiến tôi suýt ngã lộn cổ.
Trời ạ, trái đất không chỉ tròn mà còn bé nữa, lại gặp oan gia nữa rồi. Cô gái ấy không ai khác chính là ******* Thảo Vân của trường tôi.
Dường như nhận thấy cái nhìn chằm chằm đang hướng vào mình, Vân cũng quay sang liếc tôi bằng nửa con mắt, khuôn mặt lộ rõ sự khinh bỉ. Nếu là bình thường thì tôi đã thọc gậy cô ta một câu nói móc cho sướng miệng rồi, nhưng thôi lần này nên nhịn vì biết đâu, Vân lại chính là cứu tinh cứu tôi thoát khỏi bàn tay ác quỉ.
Đúng lúc ấy, Phong từ trên bục bước xuống, nhẹ nhàng lướt đi, khuôn mặt lạnh lùng cao ngạo thể hiện khí chất của một công tử. Tôi nhìn theo dáng hắn mà sợ hãi nuốt nước bọt ừng ực luôn miệng khấn: " Cầu trời khấn phật, bên trái đi, bên trái đi"
Không hiểu có phải ông trời là người sinh ra tôi hay không, mà lại tốt tính thế, tôi khấn thế nào ông ấy làm theo y như vậy.
Đang đi, thì Phong ngoặt hướng bên trái là hướng Vân đang đứng, khiến cho khuôn mặt cô nàng ửng đỏ lên vì sung sướng, còn tôi thì có cảm giác như linh hồn mình vừa được giải thoát. Vội chắp hai tay lạy trời lạy đất và lạy Vân, ơn chúa tôi không phải là người hắn chọn.
Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt sang nhìn cặp đôi violon, chẳng ai còn chú ý đến tôi nữa, May quá, tôi thở phào nhẹ nhõm quay người bỏ đi, nhưng sao trong lòng tôi lại không thấy vui nhỉ, có cảm giác vô cùng khó chịu giống như tảng băng đang đè chẹt lên vậy, hỏng rồi, chắc tại áp lực quá lớn nên mới như vậy, nhưng thôi không cần suy nghĩ nhiều, nghĩ vậy tôi bèn mỉm cười định bỏ đi một mạch, nhưng…….. Chap 38: tấu đàn
Nhưng chưa đi được bước nào thì tôi lại bị ai đó nắm tay giữ lại, hừ lại là mấy tay thích quấy rối con gái nhà lành đây mà, đang bực mình tôi quay lại định đấm cho tên kia một phát, thì chợt chựng lại, khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Phong đập vào mắt khiến tôi giật mình, mắt trố ra nhìn hắn chẳng hiểu chuyện gì cả, hắn mời Vân cơ mà sao lại xuất hiện ngay bên cạnh tôi y như một con ma vậy, đã thế lại còn nắm tay nắm chân người ta nữa chứ.
Đến người thông minh như tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội quay sang nhìn chỗ Vân đang đứng, hay là hắn có thuật phân thân nhỉ (bệnh hoang tưởng ngày càng nặng), nhưng đập vào mắt tôi
»Tag: Full" title="Trang 43 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full">Trang 43 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 