Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full
n phải đến, giờ lại muối mặt chỉ gửi tiền thì còn ra thể thống gì nữa_ mẹ tôi nhăn mặt nói
Rồi chợt nhớ ra điều gì đó, bà nhìn sang tôi, đôi mắt sáng lên
- A, sao mẹ lại không nghĩ ra nhỉ? Nhiên à, lần này con không giúp mẹ không được….
Cuối cùng sau màn nước mắt và năn nỉ ỉ ôi của mẹ, tôi cũng nhận lời thay bà đi đến bữa tiệc tối nay, lạy chúa, sao mà cái số tôi nó lại bằn tiện như thế nhỉ?
Tôi đã bao giờ đi dự những bữa tiệc kiểu ấy đâu cơ chứ. Thế mà giờ lại phải…Thảo nào lúc mới vào nhà tôi cứ cảm thấy bất an trong lòng, thì ra là chuyện này. Đúng là muốn sống yên ổn cũng không xong.
7.00 pm…, nếu như bình thường thì tôi đã ngồi trong phòng học bài, hoặc đọc sách rồi, nhưng hiện tại thì tôi đang bị mẹ quay như chong chóng trong phòng trang điểm, sau một hồi vật lộn với viên ngọc thô là tôi, bà cũng dừng tay ngắm nghía và gật gù hài lòng trước công trình nghệ thuật của mình
Tôi bị đẩy đến trước gương để tự ngắm mình, phải công nhận, mẹ tôi trang điểm rất khéo, khiến tôi suýt thì thốt lên: "con nào kia"
Tôi mặc trên mình một chiếc váy dạ hội màu trắng rất đẹp, mái tóc đen dài mượt mà buông hờ hững xuống bên vai, trang điểm nhẹ với tông màu hồng nhạt, trông rất dịu dàng và thanh lịch.
Nhưng thật kinh khủng mẹ tôi bắt tôi phải đi một chiếc giàu cao gót năm phân, trong khi bản tính tôi thì rất hậu đậu, không khéo chưa đến bữa tiệc đã bị ngã gãy cổ rồi. Tuy nhiên, dù cố gắng thuyết phục thế nào, mẹ tôi cũng không đồng ý và nhất quyết ép tôi đi đôi giày cho bằng được. Híc híc, đúng là số khổ.
Tôi đang định bắt taxi để đến chỗ hẹn, thì mẹ tôi đã kéo lại, mỉm cười ranh mãnh nói:
- Từ từ đã, sẽ có tài xế riêng mà.
Tôi trố mắt nhìn mẹ tôi chẳng hiểu gì cả, không biết bà lại giở trò gì đây. Đúng lúc ấy thì….KÍT….
một chiếc limo mui trần màu bạc đỗ ngay bên cạnh tôi, người trong xe, nhìn tôi nở nụ cười rất tươi dịu dàng nói:
- Ừm….Hôm nay em đẹp lắm Chap 42 (tiếp)
Part 2:
Tôi vội quay ra, trố mắt nhìn, là thầy Thiên, sao thầy ấy lại ở đây nhỉ? Ngay lập tức tôi hướng ánh mắt dò hỏi sang mẹ thắc mắc:
- Sao lại thế này hả mẹ?
- Có gì đâu mà phải ngạc nhiên, mẹ đã nhờ Thiên hộ tống con đến bữa tiệc, thế là đỡ phải mất tiền thuê taxi nhé_ Mẹ tôi mỉm cười rất tươi
Ông thầy khỉ vàng bước xuống xe, tươi cười chào mẹ tôi rồi quay sang tôi ngọt ngào nói:
- Lên xe đi, tôi đưa em đến bữa tiệc, dù sao ở đó em cũng không quen ai có người đi cùng cũng tốt hơn phải không?
Tôi ngần ngừ một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý, ông thầy nói cũng đúng đi một mình thực sự rất ngại, vả lại tôi cũng không quen đi những bữa tiệc kiểu này nếu có người đi cùng mà lại còn là một thiếu gia nhà giàu như thầy Thiên thì càng an tâm, nhưng quan trọng hơn là tôi được đi xe chùa, đỡ tốn tiền taxi, dạo này xăng đang tăng giá, hehe thế là lợi cả đôi đường còn gì, nghĩ vậy nên tôi không ngần ngại bước lên xe của ông thầy khỉ vàng ưu ái dành tặng cho ông thầy khỉ vàng một nụ cười tươi như hoa buổi sớm.
Sau một hồi toát mồ hôi hột để lần ra cái địa điểm của bữa tiệc, cuối cùng tôi và thầy Thiên cũng tìm đến đúng địa chỉ. Chúng tôi được người quản gia niềm nở đón tiếp và đưa vào trong.
Và bây giờ thì tôi đang đứng trong khuôn viên nơi tổ chức bữa tiệc sinh nhật của cái ông Trần Lam gì gì đó với một khuôn mặt có thể diễn tả như sau: hai mắt mở to như ốc nhồi, mồm tự động biến thành chữ O, thỉnh thoảng lại nuốt nước bọt ừng ực- đẹp, không phải nói là quá đẹp, trông nơi này giống như cung điện vậy.
Quả thực đây là lần đầu tiên tôi được đến một ngôi biệt thự đẹp như thế, chắc nhà cái ông này phải giàu lắm, một bữa tiệc sinh nhật mà cứ như lễ hội vậy, phải có đến gần trăm cái bóng điện được thắp sáng lãng phí tài nguyên quốc gia quá
Người đến dự tiệc toàn là những nam thanh nữ tú nhìn tướng cũng biết toàn là những người giàu có, nữ thì quyến rũ xinh đẹp, nam thì bảnh bao thanh lịch, khiến cho tôi không khỏi hoa mày chóng mặt, vội đưa cái thiếp mời ra xem: chậc chậc W chắc chắn phải là một công ti lớn lắm, mà sao nghe cái tên ông này quen thế nhỉ, hình như….
- Em đang nghĩ gì thế? Chúng ta vào thôi._ Tiếng nói dịu dàng của thầy Thiên vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
- Ơ..ờ vâng_ tôi lúng búng gật đầu, định bước đi trước thì chợt giật mình, bàn tay của tôi đã nằm gọn trong tay thầy Thiên, dịu dàng và ấm áp. Tôi vội hướng ánh mắt dò hỏi sang ông thầy gằn giọng:
- Thầy làm gì đấy, bỏ tay em ra đi
- Đừng nói nhiều, em nên ngoan ngoãn chút đi.
Lẽ dĩ nhiên là tôi giật tay ra cho bằng được, làu bàu: "Định lợi dụng con gái nhà lành hả? đừng hòng"
Ông thầy bị phản đối thì chỉ khẽ nhíu mày liếc mắt nhìn tôi rồi đút tay vào túi quần.
Ngay khi bước vào bữa tiệc, ngay lạp tức ông thầy khỉ vàng trở thành trung tâm của các tiểu thư, có mấy cô còn đến xin làm quen nữa chứ, tôi thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán, haizz đẹp trai cũng không phải là sướng.
Tôi đang lơ ngơ ngắm nghía khung cảnh xung quanh thì bị tiếng nói trên lễ đài chính làm cho giật mình:
- Rất cảm ơn mọi người đã hạ cố đến chúc mừng buổi lễ sinh nhật lần thứ 45 của Trần Lam Hải tôi.
Tôi vội quay lên để ngắm dung nhan vị chủ tịch có cái cơ ngơi đáng ngượng mộ này. Ông ấy mặc một bộ vest đen lịch lãm, tuy đã bước sang tuổi trung niên, nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp mạnh mẽ, lãng tử rất đàn ông, nhưng khuôn mặt này giống như được đúc ra từ một khuôn với một người….
- Nhân buổi lễ ngày hôm nay tôi cũng xin được giới thiệu con trai độc nhất của tôi, nó sẽ gửi tặng mọi người một tiết mục độc tấu violon…..
Ông ấy nói đến đây tất cả mọi người trong bữa tiệc, đều hướng mắt lên lễ đài chăm chú chờ đợi vị thiếu gia của tập đoàn nổi tiếng này, ai nấy đều chung tâm trạng hồi hộp…..
và rồi người con trai trong bộ vest trắng, ao sơ mi kẻ sọc rất lịch l
Rồi chợt nhớ ra điều gì đó, bà nhìn sang tôi, đôi mắt sáng lên
- A, sao mẹ lại không nghĩ ra nhỉ? Nhiên à, lần này con không giúp mẹ không được….
Cuối cùng sau màn nước mắt và năn nỉ ỉ ôi của mẹ, tôi cũng nhận lời thay bà đi đến bữa tiệc tối nay, lạy chúa, sao mà cái số tôi nó lại bằn tiện như thế nhỉ?
Tôi đã bao giờ đi dự những bữa tiệc kiểu ấy đâu cơ chứ. Thế mà giờ lại phải…Thảo nào lúc mới vào nhà tôi cứ cảm thấy bất an trong lòng, thì ra là chuyện này. Đúng là muốn sống yên ổn cũng không xong.
7.00 pm…, nếu như bình thường thì tôi đã ngồi trong phòng học bài, hoặc đọc sách rồi, nhưng hiện tại thì tôi đang bị mẹ quay như chong chóng trong phòng trang điểm, sau một hồi vật lộn với viên ngọc thô là tôi, bà cũng dừng tay ngắm nghía và gật gù hài lòng trước công trình nghệ thuật của mình
Tôi bị đẩy đến trước gương để tự ngắm mình, phải công nhận, mẹ tôi trang điểm rất khéo, khiến tôi suýt thì thốt lên: "con nào kia"
Tôi mặc trên mình một chiếc váy dạ hội màu trắng rất đẹp, mái tóc đen dài mượt mà buông hờ hững xuống bên vai, trang điểm nhẹ với tông màu hồng nhạt, trông rất dịu dàng và thanh lịch.
Nhưng thật kinh khủng mẹ tôi bắt tôi phải đi một chiếc giàu cao gót năm phân, trong khi bản tính tôi thì rất hậu đậu, không khéo chưa đến bữa tiệc đã bị ngã gãy cổ rồi. Tuy nhiên, dù cố gắng thuyết phục thế nào, mẹ tôi cũng không đồng ý và nhất quyết ép tôi đi đôi giày cho bằng được. Híc híc, đúng là số khổ.
Tôi đang định bắt taxi để đến chỗ hẹn, thì mẹ tôi đã kéo lại, mỉm cười ranh mãnh nói:
- Từ từ đã, sẽ có tài xế riêng mà.
Tôi trố mắt nhìn mẹ tôi chẳng hiểu gì cả, không biết bà lại giở trò gì đây. Đúng lúc ấy thì….KÍT….
một chiếc limo mui trần màu bạc đỗ ngay bên cạnh tôi, người trong xe, nhìn tôi nở nụ cười rất tươi dịu dàng nói:
- Ừm….Hôm nay em đẹp lắm Chap 42 (tiếp)
Part 2:
Tôi vội quay ra, trố mắt nhìn, là thầy Thiên, sao thầy ấy lại ở đây nhỉ? Ngay lập tức tôi hướng ánh mắt dò hỏi sang mẹ thắc mắc:
- Sao lại thế này hả mẹ?
- Có gì đâu mà phải ngạc nhiên, mẹ đã nhờ Thiên hộ tống con đến bữa tiệc, thế là đỡ phải mất tiền thuê taxi nhé_ Mẹ tôi mỉm cười rất tươi
Ông thầy khỉ vàng bước xuống xe, tươi cười chào mẹ tôi rồi quay sang tôi ngọt ngào nói:
- Lên xe đi, tôi đưa em đến bữa tiệc, dù sao ở đó em cũng không quen ai có người đi cùng cũng tốt hơn phải không?
Tôi ngần ngừ một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý, ông thầy nói cũng đúng đi một mình thực sự rất ngại, vả lại tôi cũng không quen đi những bữa tiệc kiểu này nếu có người đi cùng mà lại còn là một thiếu gia nhà giàu như thầy Thiên thì càng an tâm, nhưng quan trọng hơn là tôi được đi xe chùa, đỡ tốn tiền taxi, dạo này xăng đang tăng giá, hehe thế là lợi cả đôi đường còn gì, nghĩ vậy nên tôi không ngần ngại bước lên xe của ông thầy khỉ vàng ưu ái dành tặng cho ông thầy khỉ vàng một nụ cười tươi như hoa buổi sớm.
Sau một hồi toát mồ hôi hột để lần ra cái địa điểm của bữa tiệc, cuối cùng tôi và thầy Thiên cũng tìm đến đúng địa chỉ. Chúng tôi được người quản gia niềm nở đón tiếp và đưa vào trong.
Và bây giờ thì tôi đang đứng trong khuôn viên nơi tổ chức bữa tiệc sinh nhật của cái ông Trần Lam gì gì đó với một khuôn mặt có thể diễn tả như sau: hai mắt mở to như ốc nhồi, mồm tự động biến thành chữ O, thỉnh thoảng lại nuốt nước bọt ừng ực- đẹp, không phải nói là quá đẹp, trông nơi này giống như cung điện vậy.
Quả thực đây là lần đầu tiên tôi được đến một ngôi biệt thự đẹp như thế, chắc nhà cái ông này phải giàu lắm, một bữa tiệc sinh nhật mà cứ như lễ hội vậy, phải có đến gần trăm cái bóng điện được thắp sáng lãng phí tài nguyên quốc gia quá
Người đến dự tiệc toàn là những nam thanh nữ tú nhìn tướng cũng biết toàn là những người giàu có, nữ thì quyến rũ xinh đẹp, nam thì bảnh bao thanh lịch, khiến cho tôi không khỏi hoa mày chóng mặt, vội đưa cái thiếp mời ra xem: chậc chậc W chắc chắn phải là một công ti lớn lắm, mà sao nghe cái tên ông này quen thế nhỉ, hình như….
- Em đang nghĩ gì thế? Chúng ta vào thôi._ Tiếng nói dịu dàng của thầy Thiên vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
- Ơ..ờ vâng_ tôi lúng búng gật đầu, định bước đi trước thì chợt giật mình, bàn tay của tôi đã nằm gọn trong tay thầy Thiên, dịu dàng và ấm áp. Tôi vội hướng ánh mắt dò hỏi sang ông thầy gằn giọng:
- Thầy làm gì đấy, bỏ tay em ra đi
- Đừng nói nhiều, em nên ngoan ngoãn chút đi.
Lẽ dĩ nhiên là tôi giật tay ra cho bằng được, làu bàu: "Định lợi dụng con gái nhà lành hả? đừng hòng"
Ông thầy bị phản đối thì chỉ khẽ nhíu mày liếc mắt nhìn tôi rồi đút tay vào túi quần.
Ngay khi bước vào bữa tiệc, ngay lạp tức ông thầy khỉ vàng trở thành trung tâm của các tiểu thư, có mấy cô còn đến xin làm quen nữa chứ, tôi thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán, haizz đẹp trai cũng không phải là sướng.
Tôi đang lơ ngơ ngắm nghía khung cảnh xung quanh thì bị tiếng nói trên lễ đài chính làm cho giật mình:
- Rất cảm ơn mọi người đã hạ cố đến chúc mừng buổi lễ sinh nhật lần thứ 45 của Trần Lam Hải tôi.
Tôi vội quay lên để ngắm dung nhan vị chủ tịch có cái cơ ngơi đáng ngượng mộ này. Ông ấy mặc một bộ vest đen lịch lãm, tuy đã bước sang tuổi trung niên, nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp mạnh mẽ, lãng tử rất đàn ông, nhưng khuôn mặt này giống như được đúc ra từ một khuôn với một người….
- Nhân buổi lễ ngày hôm nay tôi cũng xin được giới thiệu con trai độc nhất của tôi, nó sẽ gửi tặng mọi người một tiết mục độc tấu violon…..
Ông ấy nói đến đây tất cả mọi người trong bữa tiệc, đều hướng mắt lên lễ đài chăm chú chờ đợi vị thiếu gia của tập đoàn nổi tiếng này, ai nấy đều chung tâm trạng hồi hộp…..
và rồi người con trai trong bộ vest trắng, ao sơ mi kẻ sọc rất lịch l
»Tag: Full" title="Trang 42 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full">Trang 42 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 