Truyện Tình Yêu - VỢ HỜ ƠI! ANH YÊU EMYêu Cầu
làm việc đi.Còn em đi theo anh.-Minh Quân nắm tay kéo nhẹ Tiểu Phương đi.
Cái nắm tay của Minh Quân làm Tiểu Phương hơi bất ngờ nhưng sau đó lại bình tĩnh lại ngay vì cô thừa biết trước mặt nhân viên Minh Quân mới làm vậy thôi
_Cô bỏ tay tôi ra được rồi đó.-Minh Quân cau có.
Tiểu Phương cứ lo suy nghĩ đâu đâu không biết rằng Minh Quân đã nắm tay đưa cô vào thang máy lâu rồi.
_Ờ…..xin lỗi.-Tiểu Phương bối rối gỡ tay mình ra khỏi tay Minh Quân rồi vờ quay đi chỗ khác.
Minh Quân nhìn thấy vẻ bối rối của Tiểu Phương chỉ biết khẽ mỉm cười.
Ting……toong…..
Cánh cửa cầu thang máy mở ra Tiểu Phương vội chạy nhanh ra ngoài mở túi xách lấy chai thuốc xịt xịt vào mũi.
_Cô làm sao thế?-Minh Quân lo lắng.
_K…..hông….s….ao….anh đừng q…uan…tâm.-Tiểu Phương vội quay lưng bỏ đi.
_Nói cho tôi nghe cô làm sao?-Minh Quân nắm chặt cổ tay Tiểu Phương kéo lại.
_Đau buông ra.-Tiểu Phương như sắp khóc lên.
_Nói mau đi.-Minh Quân quát rồi buông tay Tiểu Phương ra.
_Tôi không sao hết.Bây giờ tôi sẽ làm việc ở đâu?-Tiểu Phương xua xua tay rồi đổi đề tài.
_Nhưng…..
_Hả????Nhưng nhị gì?Chỗ làm việc của tôi ở đâu?-Tiểu Phương giả ngu cho Minh Quân khỏi hỏi thêm nữa.
_Ờ…..cô làm việc ở phòng này sát bên phòng của tôi có gì thì cứ qua hỏi trong phòng có tất cả các giấy tờ , tài liệu của Minh Thị đến lúc tôi cần thứ gì cô phải mang qua ngay.Hiểu không?-Minh Quân biết Tiểu Phương đang giấu mình chuyện gì đó nhưng anh sẽ điều tra cho ra lẽ.
_Ok.Vậy thôi.Tôi vô làm việc nha.Chúc anh 1 ngày làm việc tốt lành.-Tiểu Phương nói rồi nhanh chóng đi vô phòng làm việc của mình.
_Alo cậu mau điều tra những hồ sơ về sức khỏe của vợ tôi.Có gì thì gọi điện báo ngay cho tôi nghe không?-Minh Quân ra lệnh cho tên luật sư riêng.
Tiểu Phương đứng ở trong phòng làm việc đã nghe thấy những lời nói của Minh Quân.Người cô run bần bật lên trán thì toát cả mồ hôi lạnh cô sợ Minh Quân sẽ biết được cô mắc chứng hen xuyễn nặng và cô không thể dầm mưa hay sống trong môi trường ngột ngạt.Cô nghĩ nói làm gì nếu nói mà bệnh của cô có thể khỏi thì cô sẽ nói và cô biết chắc 1 điều rằng Minh Quân sẽ không bận tâm gì đến đâu vì anh ta đâu có là gì của cô với lại anh ta chỉ xem cô là 1 món hàng thôi mà.Tiểu Phương bắt đầu tham quan phòng làm việc của mình ở đây rất thoáng mát không ngột ngạt, ánh sáng vừa đủ,thiết bị làm việc cũng ok.Cô hít 1 hơi thật sâu rồi ngồi vào ghế.Cô vừa ngồi yên vị trên cái ghế xoay thì chuông điện thoại reo.
_Alo!Tôi trợ lí tổng giám đốc xin nghe.-Tiểu Phương bình tĩnh nói.
_Xem ra cô cũng biết cách làm việc đó.-Người đầu dây bên kia châm chọc.
_Ai vậy?-Tiểu Phương ngạc nhiên.
_Tôi. Minh Quân đây.Bây giờ cô soạn giúp tôi những tài liệu về khu đất Phúc Lợi.15 phút sau mang qua cho tôi ngay.-Minh Quân ra lệnh.
_Biết rồi.-Tiểu Phương bực dọc nói lại.
_Nói nhỏ nhẹ không được à.Đúng là cái đồ đáng ghét.-Tiểu Phương lẩm bẩm **** rủa rồi bắt đầu đi tìm tài liệu.
Đúng 10 phút đống tài liệu về khu đất Phúc Lợi đã nằm gọn trong tay Tiểu Phương.
Cốc…cốc…cốc….
_Vào đi.-Minh Quân lạnh lùng nói.
_Đây tài liệu về khu đất Phúc Lợi.-Tiểu Phương nói bằng cái giọng mỉa mai và đặt sấp tài liệu lên bàn.
_Được rồi.Cô về phòng làm việc đi.-Minh Quân nói mà mắt cứ dính chặt vào màn hình máy tính chẳng thèm quay sang nhìn Tiểu Phương 1 cái.
Tiểu Phương đi ra khỏi phòng miệng thì cứ lẩm bẩm **** rủa.
_Không biết kiếp trước mình có nợ nần gì với thằng cha này không???Sao bây giờ bắt mình phải dính với ổng chứ đáng lẽ ra giờ này mình đang ngồi trong lớp học buôn chuyện với Bảo Ngọc rồi.Thằng cha này chính là kẻ đã phá hết đời mình.Đúng là đồ máu lạnh đáng lẽ ra phải cảm ơn 1 tiếng khi người ta đem hồ sơ vô cho chứ đằng này mắt cứ dán vào máy tính bộ hắn ta không biết phép lịch sự tối thiểu là gì hả????-Tiểu Phương cứ vừa đi vừa lẩm bẩm 1 mình chẳng biết đến mọi thứ xung quanh gì cả.
Rầm……
_Á-Tiểu Phương hét lên 1 tiếng rồi ngã sầm xuống đất hình như cô vừa đụng vào 1 vật gì đó.
Ngước mắt lên nhìn cô thấy 1 người con gái xinh đẹp mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ xõa dài với bộ váy bó màu đen đang nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ.
_Xin lỗi chị tôi vô ý quá.-Tiểu Phương từ từ đứng dậy.
_Đúng là hạng con gái ngốc nghếch.Tôi không hiểu tại sao Minh Quân lại có thể yêu và cưới 1 đứa như cô rồi còn cho vào làm chức trợ lý nữa.Cô thì có gì hay nào hay chỉ là được cái lốt ngây thơ để đi mồi chài đàn ông.-Ả đứng khoanh tay và ném cho Tiểu Phương 1 ánh nhìn khinh bỉ.
_Này chị là ai mà dám lên giọng dạy đời tôi.Chị nói tôi mồi chài đàn ông à rồi còn nói tôi dùng vẻ ngây thơ để dụ dỗ con trai à sao mà chị biết rõ thế phải chăng chị cũng đã từng như vậy nên chỉ mới nhìn thôi là đã biết hết về con người của tôi.Phải tôi là hạng con gái ngốc nghếch thích dùng vẻ bề ngoài ngây thơ để mồi chài đàn ông đấy thì sao nào chị và tôi chắc cũng cùng level mà thôi.-Tiểu Phương nói 1 hơi rồi ném 1 ánh mắt sắt đá về ả đó.
_Mày…..-Ả định giơ tay giáng cho Tiểu Phương 1 bạt tay thì đã bị cô chụp lấy.
_Xin lỗi tôi không thích dùng vũ lực.Tôi nghĩ chúng ta kết thúc câu chuyện này ở đây được rồi đó.-Tiểu Phương buông tay con ả ra rồi bỏ đi.
Tiểu Phương tức giận không chịu nổi.Hồi nãy không nhịn là con ả đó chết với cô rồi.
_Cô ấy nói mình mồi chài Minh Quân.Xin lỗi nhá hạng người như anh ta có cho đây cũng không thèm chính anh ta mới cần đến tôi.Cô nói anh ta yêu và cưới tôi ư?Phải anh ta yêu tôi nhưng chỉ yêu những kiến thức tôi có thôi anh ta cưới tôi ư cưới chỉ vì cái chức Chủ Tịch mà thôi.Chính anh ta mới là kẻ mồi chài.Tất cả những gì anh ta làm chỉ vì muốn tất cả thuộc về anh ta.Tất cả chỉ vì lòng ích kỉ của anh ta mà thôi.Chứ anh ta nào có nghĩ đến cảm nghĩ của tôi chứ???????-Tiểu Phương nghĩ rồi khẽ cười 1 cái chua chát.
Cô gạt đi dòng nước mắt đang lăn trên má rồi bắt đầu vô việc.Cô nghĩ cái có thể làm cho cô quên đi mọi nỗi buồn chỉ có thể là công việc mà thôi.Thế là cô cứ làm và làm mãi chẳng chịu ngừng tay.Đồng hồ chỉ đúng 11h Tiểu Phương cảm thấy cái bụng của mình đang biểu
Cái nắm tay của Minh Quân làm Tiểu Phương hơi bất ngờ nhưng sau đó lại bình tĩnh lại ngay vì cô thừa biết trước mặt nhân viên Minh Quân mới làm vậy thôi
_Cô bỏ tay tôi ra được rồi đó.-Minh Quân cau có.
Tiểu Phương cứ lo suy nghĩ đâu đâu không biết rằng Minh Quân đã nắm tay đưa cô vào thang máy lâu rồi.
_Ờ…..xin lỗi.-Tiểu Phương bối rối gỡ tay mình ra khỏi tay Minh Quân rồi vờ quay đi chỗ khác.
Minh Quân nhìn thấy vẻ bối rối của Tiểu Phương chỉ biết khẽ mỉm cười.
Ting……toong…..
Cánh cửa cầu thang máy mở ra Tiểu Phương vội chạy nhanh ra ngoài mở túi xách lấy chai thuốc xịt xịt vào mũi.
_Cô làm sao thế?-Minh Quân lo lắng.
_K…..hông….s….ao….anh đừng q…uan…tâm.-Tiểu Phương vội quay lưng bỏ đi.
_Nói cho tôi nghe cô làm sao?-Minh Quân nắm chặt cổ tay Tiểu Phương kéo lại.
_Đau buông ra.-Tiểu Phương như sắp khóc lên.
_Nói mau đi.-Minh Quân quát rồi buông tay Tiểu Phương ra.
_Tôi không sao hết.Bây giờ tôi sẽ làm việc ở đâu?-Tiểu Phương xua xua tay rồi đổi đề tài.
_Nhưng…..
_Hả????Nhưng nhị gì?Chỗ làm việc của tôi ở đâu?-Tiểu Phương giả ngu cho Minh Quân khỏi hỏi thêm nữa.
_Ờ…..cô làm việc ở phòng này sát bên phòng của tôi có gì thì cứ qua hỏi trong phòng có tất cả các giấy tờ , tài liệu của Minh Thị đến lúc tôi cần thứ gì cô phải mang qua ngay.Hiểu không?-Minh Quân biết Tiểu Phương đang giấu mình chuyện gì đó nhưng anh sẽ điều tra cho ra lẽ.
_Ok.Vậy thôi.Tôi vô làm việc nha.Chúc anh 1 ngày làm việc tốt lành.-Tiểu Phương nói rồi nhanh chóng đi vô phòng làm việc của mình.
_Alo cậu mau điều tra những hồ sơ về sức khỏe của vợ tôi.Có gì thì gọi điện báo ngay cho tôi nghe không?-Minh Quân ra lệnh cho tên luật sư riêng.
Tiểu Phương đứng ở trong phòng làm việc đã nghe thấy những lời nói của Minh Quân.Người cô run bần bật lên trán thì toát cả mồ hôi lạnh cô sợ Minh Quân sẽ biết được cô mắc chứng hen xuyễn nặng và cô không thể dầm mưa hay sống trong môi trường ngột ngạt.Cô nghĩ nói làm gì nếu nói mà bệnh của cô có thể khỏi thì cô sẽ nói và cô biết chắc 1 điều rằng Minh Quân sẽ không bận tâm gì đến đâu vì anh ta đâu có là gì của cô với lại anh ta chỉ xem cô là 1 món hàng thôi mà.Tiểu Phương bắt đầu tham quan phòng làm việc của mình ở đây rất thoáng mát không ngột ngạt, ánh sáng vừa đủ,thiết bị làm việc cũng ok.Cô hít 1 hơi thật sâu rồi ngồi vào ghế.Cô vừa ngồi yên vị trên cái ghế xoay thì chuông điện thoại reo.
_Alo!Tôi trợ lí tổng giám đốc xin nghe.-Tiểu Phương bình tĩnh nói.
_Xem ra cô cũng biết cách làm việc đó.-Người đầu dây bên kia châm chọc.
_Ai vậy?-Tiểu Phương ngạc nhiên.
_Tôi. Minh Quân đây.Bây giờ cô soạn giúp tôi những tài liệu về khu đất Phúc Lợi.15 phút sau mang qua cho tôi ngay.-Minh Quân ra lệnh.
_Biết rồi.-Tiểu Phương bực dọc nói lại.
_Nói nhỏ nhẹ không được à.Đúng là cái đồ đáng ghét.-Tiểu Phương lẩm bẩm **** rủa rồi bắt đầu đi tìm tài liệu.
Đúng 10 phút đống tài liệu về khu đất Phúc Lợi đã nằm gọn trong tay Tiểu Phương.
Cốc…cốc…cốc….
_Vào đi.-Minh Quân lạnh lùng nói.
_Đây tài liệu về khu đất Phúc Lợi.-Tiểu Phương nói bằng cái giọng mỉa mai và đặt sấp tài liệu lên bàn.
_Được rồi.Cô về phòng làm việc đi.-Minh Quân nói mà mắt cứ dính chặt vào màn hình máy tính chẳng thèm quay sang nhìn Tiểu Phương 1 cái.
Tiểu Phương đi ra khỏi phòng miệng thì cứ lẩm bẩm **** rủa.
_Không biết kiếp trước mình có nợ nần gì với thằng cha này không???Sao bây giờ bắt mình phải dính với ổng chứ đáng lẽ ra giờ này mình đang ngồi trong lớp học buôn chuyện với Bảo Ngọc rồi.Thằng cha này chính là kẻ đã phá hết đời mình.Đúng là đồ máu lạnh đáng lẽ ra phải cảm ơn 1 tiếng khi người ta đem hồ sơ vô cho chứ đằng này mắt cứ dán vào máy tính bộ hắn ta không biết phép lịch sự tối thiểu là gì hả????-Tiểu Phương cứ vừa đi vừa lẩm bẩm 1 mình chẳng biết đến mọi thứ xung quanh gì cả.
Rầm……
_Á-Tiểu Phương hét lên 1 tiếng rồi ngã sầm xuống đất hình như cô vừa đụng vào 1 vật gì đó.
Ngước mắt lên nhìn cô thấy 1 người con gái xinh đẹp mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ xõa dài với bộ váy bó màu đen đang nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ.
_Xin lỗi chị tôi vô ý quá.-Tiểu Phương từ từ đứng dậy.
_Đúng là hạng con gái ngốc nghếch.Tôi không hiểu tại sao Minh Quân lại có thể yêu và cưới 1 đứa như cô rồi còn cho vào làm chức trợ lý nữa.Cô thì có gì hay nào hay chỉ là được cái lốt ngây thơ để đi mồi chài đàn ông.-Ả đứng khoanh tay và ném cho Tiểu Phương 1 ánh nhìn khinh bỉ.
_Này chị là ai mà dám lên giọng dạy đời tôi.Chị nói tôi mồi chài đàn ông à rồi còn nói tôi dùng vẻ ngây thơ để dụ dỗ con trai à sao mà chị biết rõ thế phải chăng chị cũng đã từng như vậy nên chỉ mới nhìn thôi là đã biết hết về con người của tôi.Phải tôi là hạng con gái ngốc nghếch thích dùng vẻ bề ngoài ngây thơ để mồi chài đàn ông đấy thì sao nào chị và tôi chắc cũng cùng level mà thôi.-Tiểu Phương nói 1 hơi rồi ném 1 ánh mắt sắt đá về ả đó.
_Mày…..-Ả định giơ tay giáng cho Tiểu Phương 1 bạt tay thì đã bị cô chụp lấy.
_Xin lỗi tôi không thích dùng vũ lực.Tôi nghĩ chúng ta kết thúc câu chuyện này ở đây được rồi đó.-Tiểu Phương buông tay con ả ra rồi bỏ đi.
Tiểu Phương tức giận không chịu nổi.Hồi nãy không nhịn là con ả đó chết với cô rồi.
_Cô ấy nói mình mồi chài Minh Quân.Xin lỗi nhá hạng người như anh ta có cho đây cũng không thèm chính anh ta mới cần đến tôi.Cô nói anh ta yêu và cưới tôi ư?Phải anh ta yêu tôi nhưng chỉ yêu những kiến thức tôi có thôi anh ta cưới tôi ư cưới chỉ vì cái chức Chủ Tịch mà thôi.Chính anh ta mới là kẻ mồi chài.Tất cả những gì anh ta làm chỉ vì muốn tất cả thuộc về anh ta.Tất cả chỉ vì lòng ích kỉ của anh ta mà thôi.Chứ anh ta nào có nghĩ đến cảm nghĩ của tôi chứ???????-Tiểu Phương nghĩ rồi khẽ cười 1 cái chua chát.
Cô gạt đi dòng nước mắt đang lăn trên má rồi bắt đầu vô việc.Cô nghĩ cái có thể làm cho cô quên đi mọi nỗi buồn chỉ có thể là công việc mà thôi.Thế là cô cứ làm và làm mãi chẳng chịu ngừng tay.Đồng hồ chỉ đúng 11h Tiểu Phương cảm thấy cái bụng của mình đang biểu
»Tag: Yêu Cầu" title="Trang 9 - Truyện Tình Yêu - VỢ HỜ ƠI! ANH YÊU EMYêu Cầu">Trang 9 - Truyện Tình Yêu - VỢ HỜ ƠI! ANH YÊU EMYêu Cầu,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 