Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm
ám về nhà, cuối cùng cũng quay lại hình dạng con gái. Ngày hôm sau, cô quấn chặt khăn quanh cổ, đội gió đi học.
Giờ lý thuyết thật nhàm chán, cô lơ đãng ngồi nghe, đủ thứ âm thanh hỗn tạp vọng vào tai cô. Đàm Hiểu Phong "không cẩn thận" làm lộ tin tức, thế là mọi người đều biết Bảo Lam "tự tử" phải vào bệnh viện cấp cứu. Người xung quanh chỉ trỏ:
- Cậu nhìn kìa, mấy hôm trước cô ta còn tưởng là sắp được gả vào nhà giàu có, bây giờ thì thật là thê thảm.
- Đừng nói nữa, thế mới thấy con gái phải dựa vào chính mình, dựa vào bọn đàn ông ý à, có mà chết đói.
Những lời nói ác ý cố ý bay tới tai cô. Bảo Lam vò nát một góc vở, không lên tiếng.
Chờ mãi cũng hết giờ, cô vội vàng chạy về phòng thay một bộ quần áo nhìn có vẻ nghiêm chỉnh một chút rồi chạy tới INCO phỏng vấn. Tòa soạn Tạp chí INCO tọa lạc trên tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng ở thành phố, nghe nói vì giám đốc tòa soạn thích ngắm toàn bộ cảnh biển nên đã chọn nơi này. Thang máy ngày càng lên cao, cảnh biển hiện lên trước mắt Bảo Lam ngày càng rõ ràng hơn, tâm trạng cô cũng thoải mái hơn, lẩm bẩm hát bài "Fantastic", tập hồ sơ ôm chặt trong tay.
Một Bảo Lam yếu đuối từng yêu Jason điên cuồng giờ đã chết, cô buộc phải mạnh mẽ đứng lên một lần nữa.
Vừa ra khỏi thang máy đã đụng ngay vào ngực một người. Ngay lúc đó, cô ngửi thấy mùi mùi hương thoang thoảng, giống như mùi quần áo vừa mới giặt xong của mẹ ngày còn bé.
- Không sao chứ? – Người kia cúi đầu nhìn cô. – ... là cô hả? Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 05
Bảo Lam ngẩng đầu lên, trong mắt cô xuất hiện một khuôn mặt đẹp trai, anh tuấn với đôi mắt nhỏ dài, chính là chàng trai đã cứu cô trong cửa hàng tạp hóa hôm đó. Cô ngượng ngùng lùi về sau một bước, gạt mớ tóc lòa xòa trước trán:
- Xin lỗi, lại làm phiền anh.
- Thì ra hai người quen nhau hả? – Hai anh chàng một béo một gầy đứng bên cạnh chàng trai đó đồng thanh lên tiếng. – Trời ơi, đứng chờ thang máy mà cũng có người đẹp đụng phải, Lâm Ân Tá, cậu tốt số thật đấy!
Anh chàng béo cười híp mắt nói với Bảo Lam:
- Em gái, các em theo đuổi anh Lâm nhiều lắm, cái chiêu "cố ý đụng phải để làm quen" này từng có người dùng rồi, em phải nghĩ chiêu gì mới hơn đi.
- Trương, cậu tránh ra cho mình. – Ân Tá bảo Bảo Lam đừng có tin mấy lời nói đùa của đồng nghiệp, thấy trong tay cô cầm tập hồ sơ, anh chỉ vào hành lang bên phải. – Mang hồ sơ của em tới quầy lễ tân rồi chờ chủ biên phỏng vấn.
- Là anh hả? – Nhớ ra giọng nói có phần quen thuộc trong điện thoại, cô mỉm cười. – Là anh gọi điện tới bảo em đi phỏng vấn phải không?
- Ừ, xem hồ sơ của em, thấy khuôn mặt rất quen thuộc nên gọi điện xem sao. – Anh nói. – Em vào phòng vấn đi.
- Dạ, cảm ơn. – Cô ngoan ngoãn gật đầu rồi đi về phía quầy lễ tân, mới đi được hai bước cô dừng lại rồi nghi ngờ quay đầu lại. Cái bóng của anh dần biến mất sau cánh cửa thang máy đang khép chặt.
(bạn đàn đọc truyện chúc các bạn vui vẻ)
Lạ thật. Rõ ràng là người lạ sao vừa gặp đã có cảm giác quen thuộc thế nhỉ?
Thang máy đi dần xuống.
- Ân Tá? Này! – Tiếng gọi của Trương kéo anh về với hiện thực, thoát khỏi những suy nghĩ phức tạp trong đầu. Đây là lần đầu tiên Trương thấy Ân Tá vì một cô gái mà có vẻ thất thần như thế, anh vỗ vai cấp trên. – Thích cô bé vừa nãy rồi hả?
Ân Tá không đáp lời, chỉ cúi đầu đọc nhanh bản thiết kế trong tay.
Lý trí không ngừng nói với anh rằng, đừng nghĩ tới cô nữa, đừng có bất cứ mối liên hệ nào với cô nữa. Nhưng những đường nét trong tấm bản thiết kế bỗng chốc nối lại với nhau thành khuôn mặt của cô. Nụ cười của cô, sự hoang mang, sự chăm chú... Mỗi một cảm xúc trên khuôn mặt cô đều rõ ràng và ăn sâu vào tim anh.
Rõ ràng biết là không được, tại sao anh vẫn không thể tự mình thoát ra?
Người của quầy lễ tân đưa Bảo Lam tới ngồi chờ trên chiếc ghế sofa ngoài phòng biên tập, bên cạnh cô còn bảy, tám người nữa cũng đang chờ phỏng vấn. Cô hỏi người bên cạnh, biết rằng hôm nay là lần phỏng vấn cuối cùng, mấy người bọn họ đều phải vượt qua hai lần thi viết và thi nói trước mới có may mắn được gặp chủ biên ở đây. Bảo Lam lè lưỡi, cô chưa tham gia kỳ thi nào.
- An Bảo Lam. – Có tiếng người gọi cô, dùng bút chỉ vào cánh cửa thủy tinh mờ mờ của phòng chủ biên.
- Cô có thể vào rồi.
- Dạ vâng, cảm ơn. – Bảo Lam bước chân vào phòng chủ biên, mắt cô lập tức sáng lên.
Phòng chủ biên thực ra là một phòng làm việc lớn. Cách bày trí tinh tế thể hiện khiếu thẩm mĩ của chủ nhân căn phòng. Căn phòng lớn tới mức có thể cho một đoàn người vào đó tập Yoga được, nữ chủ biên của INCO, An Kỳ đẩy gọng kính trên sống mũi, hơi hếch cằm lên, hứng thú nhìn cô gái trông chỉ khoảng 18, 19 tuổi trước mặt.
Cô gái thấp thỏm đẩy cửa bước vào, đôi mắt trong sáng như mắt của một chú nai nhỏ mới sinh.
Quả nhiên là loại con gái mà Ân Tá thích.
An Kỳ chỉ cảm thấy như có một mũi kim đâm vào tim mình, đau nhói. Cô cau mày:
- An Bảo Lam? Chúng ta cùng họ với nhau. – Cô mỉm cười nhìn Bảo Lam, nhưng ánh mắt của cô lại khiến người khác cảm thấy thật lạnh lẽo.
- Dạ, vậy sao? – Nụ cười rụt rè và e thẹn.
- Em có thể ngồi ở đây. – An Kỳ lật hồ sơ của Bảo Lam ra, trường đại học danh tiếng trong cả nước, chuyên ngành đang học cũng tương đối "hot", là sinh viên năm thứ nhất, mặc dù trang điểm rất nhạt nhưng nhìn đã thấy có khí chất, chỉ có điều cũng không phải là người nào xinh đẹp lắm.
Một con nhỏ bình thường như vậy, sao Ân Tá vừa giở hồ sơ của nó ra là đã lập tức gọi đi phỏng vấn? Lại còn đích thân gọi điện thoại.
Bảo Lam thấy chủ biên xem xét kỹ từng trang hồ sơ của cô nhưng không lên tiếng, trong lòng thấy bất an, ngượng ngùng ngồi trên sofa không dám nói gì. Kim giây của chiếc đồng hồ treo tường tích tắc trôi, trong căn phòng chỉ vang lên tiếng lật giấy nhè nhẹ khiến Bảo Lam cảm thấy khó chịu.
- ... Sinh viên năm thứ
Giờ lý thuyết thật nhàm chán, cô lơ đãng ngồi nghe, đủ thứ âm thanh hỗn tạp vọng vào tai cô. Đàm Hiểu Phong "không cẩn thận" làm lộ tin tức, thế là mọi người đều biết Bảo Lam "tự tử" phải vào bệnh viện cấp cứu. Người xung quanh chỉ trỏ:
- Cậu nhìn kìa, mấy hôm trước cô ta còn tưởng là sắp được gả vào nhà giàu có, bây giờ thì thật là thê thảm.
- Đừng nói nữa, thế mới thấy con gái phải dựa vào chính mình, dựa vào bọn đàn ông ý à, có mà chết đói.
Những lời nói ác ý cố ý bay tới tai cô. Bảo Lam vò nát một góc vở, không lên tiếng.
Chờ mãi cũng hết giờ, cô vội vàng chạy về phòng thay một bộ quần áo nhìn có vẻ nghiêm chỉnh một chút rồi chạy tới INCO phỏng vấn. Tòa soạn Tạp chí INCO tọa lạc trên tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng ở thành phố, nghe nói vì giám đốc tòa soạn thích ngắm toàn bộ cảnh biển nên đã chọn nơi này. Thang máy ngày càng lên cao, cảnh biển hiện lên trước mắt Bảo Lam ngày càng rõ ràng hơn, tâm trạng cô cũng thoải mái hơn, lẩm bẩm hát bài "Fantastic", tập hồ sơ ôm chặt trong tay.
Một Bảo Lam yếu đuối từng yêu Jason điên cuồng giờ đã chết, cô buộc phải mạnh mẽ đứng lên một lần nữa.
Vừa ra khỏi thang máy đã đụng ngay vào ngực một người. Ngay lúc đó, cô ngửi thấy mùi mùi hương thoang thoảng, giống như mùi quần áo vừa mới giặt xong của mẹ ngày còn bé.
- Không sao chứ? – Người kia cúi đầu nhìn cô. – ... là cô hả? Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 05
Bảo Lam ngẩng đầu lên, trong mắt cô xuất hiện một khuôn mặt đẹp trai, anh tuấn với đôi mắt nhỏ dài, chính là chàng trai đã cứu cô trong cửa hàng tạp hóa hôm đó. Cô ngượng ngùng lùi về sau một bước, gạt mớ tóc lòa xòa trước trán:
- Xin lỗi, lại làm phiền anh.
- Thì ra hai người quen nhau hả? – Hai anh chàng một béo một gầy đứng bên cạnh chàng trai đó đồng thanh lên tiếng. – Trời ơi, đứng chờ thang máy mà cũng có người đẹp đụng phải, Lâm Ân Tá, cậu tốt số thật đấy!
Anh chàng béo cười híp mắt nói với Bảo Lam:
- Em gái, các em theo đuổi anh Lâm nhiều lắm, cái chiêu "cố ý đụng phải để làm quen" này từng có người dùng rồi, em phải nghĩ chiêu gì mới hơn đi.
- Trương, cậu tránh ra cho mình. – Ân Tá bảo Bảo Lam đừng có tin mấy lời nói đùa của đồng nghiệp, thấy trong tay cô cầm tập hồ sơ, anh chỉ vào hành lang bên phải. – Mang hồ sơ của em tới quầy lễ tân rồi chờ chủ biên phỏng vấn.
- Là anh hả? – Nhớ ra giọng nói có phần quen thuộc trong điện thoại, cô mỉm cười. – Là anh gọi điện tới bảo em đi phỏng vấn phải không?
- Ừ, xem hồ sơ của em, thấy khuôn mặt rất quen thuộc nên gọi điện xem sao. – Anh nói. – Em vào phòng vấn đi.
- Dạ, cảm ơn. – Cô ngoan ngoãn gật đầu rồi đi về phía quầy lễ tân, mới đi được hai bước cô dừng lại rồi nghi ngờ quay đầu lại. Cái bóng của anh dần biến mất sau cánh cửa thang máy đang khép chặt.
(bạn đàn đọc truyện chúc các bạn vui vẻ)
Lạ thật. Rõ ràng là người lạ sao vừa gặp đã có cảm giác quen thuộc thế nhỉ?
Thang máy đi dần xuống.
- Ân Tá? Này! – Tiếng gọi của Trương kéo anh về với hiện thực, thoát khỏi những suy nghĩ phức tạp trong đầu. Đây là lần đầu tiên Trương thấy Ân Tá vì một cô gái mà có vẻ thất thần như thế, anh vỗ vai cấp trên. – Thích cô bé vừa nãy rồi hả?
Ân Tá không đáp lời, chỉ cúi đầu đọc nhanh bản thiết kế trong tay.
Lý trí không ngừng nói với anh rằng, đừng nghĩ tới cô nữa, đừng có bất cứ mối liên hệ nào với cô nữa. Nhưng những đường nét trong tấm bản thiết kế bỗng chốc nối lại với nhau thành khuôn mặt của cô. Nụ cười của cô, sự hoang mang, sự chăm chú... Mỗi một cảm xúc trên khuôn mặt cô đều rõ ràng và ăn sâu vào tim anh.
Rõ ràng biết là không được, tại sao anh vẫn không thể tự mình thoát ra?
Người của quầy lễ tân đưa Bảo Lam tới ngồi chờ trên chiếc ghế sofa ngoài phòng biên tập, bên cạnh cô còn bảy, tám người nữa cũng đang chờ phỏng vấn. Cô hỏi người bên cạnh, biết rằng hôm nay là lần phỏng vấn cuối cùng, mấy người bọn họ đều phải vượt qua hai lần thi viết và thi nói trước mới có may mắn được gặp chủ biên ở đây. Bảo Lam lè lưỡi, cô chưa tham gia kỳ thi nào.
- An Bảo Lam. – Có tiếng người gọi cô, dùng bút chỉ vào cánh cửa thủy tinh mờ mờ của phòng chủ biên.
- Cô có thể vào rồi.
- Dạ vâng, cảm ơn. – Bảo Lam bước chân vào phòng chủ biên, mắt cô lập tức sáng lên.
Phòng chủ biên thực ra là một phòng làm việc lớn. Cách bày trí tinh tế thể hiện khiếu thẩm mĩ của chủ nhân căn phòng. Căn phòng lớn tới mức có thể cho một đoàn người vào đó tập Yoga được, nữ chủ biên của INCO, An Kỳ đẩy gọng kính trên sống mũi, hơi hếch cằm lên, hứng thú nhìn cô gái trông chỉ khoảng 18, 19 tuổi trước mặt.
Cô gái thấp thỏm đẩy cửa bước vào, đôi mắt trong sáng như mắt của một chú nai nhỏ mới sinh.
Quả nhiên là loại con gái mà Ân Tá thích.
An Kỳ chỉ cảm thấy như có một mũi kim đâm vào tim mình, đau nhói. Cô cau mày:
- An Bảo Lam? Chúng ta cùng họ với nhau. – Cô mỉm cười nhìn Bảo Lam, nhưng ánh mắt của cô lại khiến người khác cảm thấy thật lạnh lẽo.
- Dạ, vậy sao? – Nụ cười rụt rè và e thẹn.
- Em có thể ngồi ở đây. – An Kỳ lật hồ sơ của Bảo Lam ra, trường đại học danh tiếng trong cả nước, chuyên ngành đang học cũng tương đối "hot", là sinh viên năm thứ nhất, mặc dù trang điểm rất nhạt nhưng nhìn đã thấy có khí chất, chỉ có điều cũng không phải là người nào xinh đẹp lắm.
Một con nhỏ bình thường như vậy, sao Ân Tá vừa giở hồ sơ của nó ra là đã lập tức gọi đi phỏng vấn? Lại còn đích thân gọi điện thoại.
Bảo Lam thấy chủ biên xem xét kỹ từng trang hồ sơ của cô nhưng không lên tiếng, trong lòng thấy bất an, ngượng ngùng ngồi trên sofa không dám nói gì. Kim giây của chiếc đồng hồ treo tường tích tắc trôi, trong căn phòng chỉ vang lên tiếng lật giấy nhè nhẹ khiến Bảo Lam cảm thấy khó chịu.
- ... Sinh viên năm thứ
»Tag: Trang 5 - Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 