Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm
o Lam lấy ra mấy viên thuốc cảm cúm trong ngăn kéo rồi nhét vào miệng, uống nốt số rượu còn lại trong ly. Sau đó cô mơ mơ màng màng đổ vật xuống giường, chìm vào giấc ngủ nặng nề.
Có lẽ là một giấc mơ, trong những hình ảnh vụn vỡ đều là bóng hình của Jason. Không biết ngủ thiếp đi bao lâu, cả người Bảo Lam nóng bừng bừng. Cô lăn từ trên giường xuống đất, cố gắng đứng lên để gọi điện thoại cho Linh Linh, nhưng cả người cô mềm nhũn, không có lực, ngay cả sức để nâng cánh tay lên cũng không có.
Điện thoại nằm ngoài tầm với, cô cố gắng rướn người, nhưng điện thoại lại rơi mạnh xuống nền nhà.
Cô lại ngất đi.
Lần sau tỉnh lại, cô đang ở bệnh viện, chiếc giường màu trắng, tường sơn màu hồng, bác sĩ đang đứng bên giường, bảo y tá đưa chiếc cặp nhiệt độ cho anh. Nheo mắt nhìn kỹ, cuối cùng bác sĩ cũng thở phào nhẹ nhõm:
- Cuối cùng thì cũng đã hạ sốt.
- Ư... Liệt Nùng... – Thấy mình được dưa tới phòng khám của Ngải Liệt Nùng, Bảo Lam biết chắc là mình đã uống nhiều quá, vội vàng chống tay muốn ngồi dậy. Anh chàng bác sĩ Ngải Liệt Nùng trẻ tuổi bèn ấn vào vai cô:
- Đừng có cử động, em phải nghỉ ngơi thêm. – Anh tháo khẩu trang ra, nhìn vào quyển sổ trong tay rồi thở dài. – ... thật không ngờ em lại tự tử vì thằng nhóc Jason đó.
- Tự tử? – Bảo Lam trố mắt nhìn anh. – Ai bảo là em tự tử?
- Thuốc cảm cúm và rượu trắng, say không biết trời đất gì, không là tự tử thì là gì? – Ngải Liệt Nùng trách yêu. – Lúc đưa tới đây, mặt em trái nhợt, ngay cả nhịp tim cũng gần như là không đo được. An Bảo Lam, em hành hạ mình kiểu gì vậy?
Bảo Lam đưa tay lên ôm mặt rồi lại nằm xuống giường:
- Xong rồi...
- Em gặp người đàn bà đó rồi hả? – Liệt Nùng hỏi.
- Ngay cả anh cũng biết! – Cuối cùng trong đầu Bảo Lam cũng xuất hiện một tia sáng, thì ra cả thế giới đều biết bạn trai cô phản bội lại cô, chỉ mỗi cô là vẫn mê muội. Cô cố gắng ngồi dậy, bỗng phát hiện ra chân mình hình như dài hơn bình thường, cô thoáng giật mình, vội kéo quần lên xem, bàn chân vốn dĩ trắng trẻo sạch sẽ của cô giờ phủ đầy lông chân như chân của một người đàn ông, Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 04
Cô chạy tới bên chiếc gương, khi ánh mắt chạm vào mình trong gương, cô hét lên sửng sốt, hai chân mềm nhũn, gần như ngã vật ra sàn nhà.
Đây, đây là...
Trong gương là một người đàn ông... chính xác là một khuôn mặt đàn ông gầy gò, tái nhợt.
Làn da vốn trắng trẻo không một cái mụn giờ thô ráp và nổi gân xanh, khuôn mặt con gái nhỏ nhắn trước kia giờ cũng trở nên góc cạnh, nam tính hơn.Mặc dù trông vẫn xinh đẹp nhưng... đây vẫn là một khuôn mặt đàn ông! Cho dù trông có yếu đuối thế nào thì cũng vẫn là mặt đàn ông.
Liệt Nùng đứng bên cạnh nhìn cô, dường như những phản ứng của cô anh hoàn toàn có thể hiểu được.
Chắc chắn đây là một giấc mơ, một cơn ác mộng!
- Liệt Nùng, thế này... thế này là... – Cô sửng sốt, ngay cả giọng nói cũng thay đổi rồi, khi nói chuyện, âm yết hầu của cô rất rõ. – Em, em làm sao...
Cô y tá nhìn cô bằng ánh mắt thông cảm, nhưng không ngạc nhiên.
- Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng. – Liệt Nùng rót cho cô một cốc nước, bảo y tá đi ra ngoài và nhớ khép cửa lại.
- Đó là tác dụng phụ của thuốc. – Anh nói. – Lần trước sau khi bị tai nạn, loại thuốc phục hồi vết thương mà anh cho em uống đó, không ngờ tác dụng phụ của nó lại lớn hơn trong tưởng ượng. – Sắc mặt anh rất nặng nề. – Tác dụng hữu hiệu nhất của loại thuốc đó là tái sinh các tổ chức cơ của em, thúc đẩy việc hồi phục chức năng của các cơ quan hoại tử. Vì công dụng này quá mạnh nên có thể khiến hooc môn trong cơ thể em bị rối loạn.
- Sau này em sẽ như thế này sao? Giúp em với, giúp em với. – Cô bật khóc nức nở như một đứa trẻ con. An Bảo Lam, mày vừa mới bị bạn trai "đá", giờ lại biến thành cái bộ dạng nam không ra nam, nữ chẳng ra nữ thế này, sau này còn mặt mũi nào mà gặp người khác nữa?
Cô khóc lớn, khóc như chưa bao giờ được khóc, trong suốt cuộc đời mình, chưa khi nào cô cảm thấy xui xẻo như vậy.
Liệt Nùng vội vàng vỗ nhẹ lên vai cô an ủi.
- Đừng như thế, Bảo Lam, sự việc không tệ đến thế đâu, sẽ có cách giải quyết mà.
- Còn có thể quay lại như cũ không? – Ánh mắt khẩn cầu của Bảo Lam khiến anh nhói lòng. Anh nhíu mày, thở dài:
- Tóm lại, em phải nhớ từ hôm nay không được tùy tiện nổi giận, chú ý giữ ấm, không được uống thuốc bừa bãi, cố gắng giữ cơ thể ở trong một trạng thái ổn định, tránh kích thích, nhất là cảm cúm.
Anh quay đầu lại nhìn khắp phòng bệnh, xác định là không có ai rồi mới thận trọng nói tiếp:
- Loại thuốc này được anh tìm ra trong quá trình nghiên cứu về khả năng sống lại của con người, phía quan chức cho rằng nó quá nguy hiểm nên liệt nó vào hàng thuốc cấm. Em là người duy nhất trên thế giới này từng sử dụng nó. – Anh nói tiếp. – Đây là lần đầu tiên tác dụng phụ của thuốc phát huy, mấy ngày nữa em sẽ quay trở lại với hình dạng ban đầu, chỉ cần sau khi quay trở lại làm con gái, em giữ tâm trạng ổn định, đừng để bị cảm cúm, sự việc sẽ không tệ như vậy đâu. – Anh dịu dàng ôm cô vào lòng. – Cho dù thế nào, anh cũng sẽ cố gắng nghiên cứu ra phương thuốc mới để điều trị tác dụng phụ này, tới lúc đó em sẽ hoàn toàn được giải thoát. Có anh ở đây, không sao đâu.
"Có anh ở đây, không sao đâu".
Đây là câu nói mà anh vẫn nói với cô bao nhiêu năm nay. Có anh, cho dù trời có sập xuống cũng sẽ có một bờ vai khỏe mạnh đỡ giùm cô. Bảo Lam dựa vào vai anh. Bao nhiêu năm nay, anh ở bên cạnh cô, trên cả tình bạn, nhưng chưa phải tình yêu. Cho dù cô đi xa tới đâu, cô cũng không thoát khỏi được sự dịu dàng mà anh dành cho cô. Cô hiểu anh rất tốt với cô,nhưng cô lại không có cách nào yêu được anh.
Có bão từ Siberi thổi đến, trùm lên cả đất nước Trung Quốc. Dường như chỉ trong một đêm, cả thế giới đã biến thành một màu trắng bạc, tuyết ngập đầy trời. Bảo Lam ở phòng khám suốt một ngày, không d
Có lẽ là một giấc mơ, trong những hình ảnh vụn vỡ đều là bóng hình của Jason. Không biết ngủ thiếp đi bao lâu, cả người Bảo Lam nóng bừng bừng. Cô lăn từ trên giường xuống đất, cố gắng đứng lên để gọi điện thoại cho Linh Linh, nhưng cả người cô mềm nhũn, không có lực, ngay cả sức để nâng cánh tay lên cũng không có.
Điện thoại nằm ngoài tầm với, cô cố gắng rướn người, nhưng điện thoại lại rơi mạnh xuống nền nhà.
Cô lại ngất đi.
Lần sau tỉnh lại, cô đang ở bệnh viện, chiếc giường màu trắng, tường sơn màu hồng, bác sĩ đang đứng bên giường, bảo y tá đưa chiếc cặp nhiệt độ cho anh. Nheo mắt nhìn kỹ, cuối cùng bác sĩ cũng thở phào nhẹ nhõm:
- Cuối cùng thì cũng đã hạ sốt.
- Ư... Liệt Nùng... – Thấy mình được dưa tới phòng khám của Ngải Liệt Nùng, Bảo Lam biết chắc là mình đã uống nhiều quá, vội vàng chống tay muốn ngồi dậy. Anh chàng bác sĩ Ngải Liệt Nùng trẻ tuổi bèn ấn vào vai cô:
- Đừng có cử động, em phải nghỉ ngơi thêm. – Anh tháo khẩu trang ra, nhìn vào quyển sổ trong tay rồi thở dài. – ... thật không ngờ em lại tự tử vì thằng nhóc Jason đó.
- Tự tử? – Bảo Lam trố mắt nhìn anh. – Ai bảo là em tự tử?
- Thuốc cảm cúm và rượu trắng, say không biết trời đất gì, không là tự tử thì là gì? – Ngải Liệt Nùng trách yêu. – Lúc đưa tới đây, mặt em trái nhợt, ngay cả nhịp tim cũng gần như là không đo được. An Bảo Lam, em hành hạ mình kiểu gì vậy?
Bảo Lam đưa tay lên ôm mặt rồi lại nằm xuống giường:
- Xong rồi...
- Em gặp người đàn bà đó rồi hả? – Liệt Nùng hỏi.
- Ngay cả anh cũng biết! – Cuối cùng trong đầu Bảo Lam cũng xuất hiện một tia sáng, thì ra cả thế giới đều biết bạn trai cô phản bội lại cô, chỉ mỗi cô là vẫn mê muội. Cô cố gắng ngồi dậy, bỗng phát hiện ra chân mình hình như dài hơn bình thường, cô thoáng giật mình, vội kéo quần lên xem, bàn chân vốn dĩ trắng trẻo sạch sẽ của cô giờ phủ đầy lông chân như chân của một người đàn ông, Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 04
Cô chạy tới bên chiếc gương, khi ánh mắt chạm vào mình trong gương, cô hét lên sửng sốt, hai chân mềm nhũn, gần như ngã vật ra sàn nhà.
Đây, đây là...
Trong gương là một người đàn ông... chính xác là một khuôn mặt đàn ông gầy gò, tái nhợt.
Làn da vốn trắng trẻo không một cái mụn giờ thô ráp và nổi gân xanh, khuôn mặt con gái nhỏ nhắn trước kia giờ cũng trở nên góc cạnh, nam tính hơn.Mặc dù trông vẫn xinh đẹp nhưng... đây vẫn là một khuôn mặt đàn ông! Cho dù trông có yếu đuối thế nào thì cũng vẫn là mặt đàn ông.
Liệt Nùng đứng bên cạnh nhìn cô, dường như những phản ứng của cô anh hoàn toàn có thể hiểu được.
Chắc chắn đây là một giấc mơ, một cơn ác mộng!
- Liệt Nùng, thế này... thế này là... – Cô sửng sốt, ngay cả giọng nói cũng thay đổi rồi, khi nói chuyện, âm yết hầu của cô rất rõ. – Em, em làm sao...
Cô y tá nhìn cô bằng ánh mắt thông cảm, nhưng không ngạc nhiên.
- Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng. – Liệt Nùng rót cho cô một cốc nước, bảo y tá đi ra ngoài và nhớ khép cửa lại.
- Đó là tác dụng phụ của thuốc. – Anh nói. – Lần trước sau khi bị tai nạn, loại thuốc phục hồi vết thương mà anh cho em uống đó, không ngờ tác dụng phụ của nó lại lớn hơn trong tưởng ượng. – Sắc mặt anh rất nặng nề. – Tác dụng hữu hiệu nhất của loại thuốc đó là tái sinh các tổ chức cơ của em, thúc đẩy việc hồi phục chức năng của các cơ quan hoại tử. Vì công dụng này quá mạnh nên có thể khiến hooc môn trong cơ thể em bị rối loạn.
- Sau này em sẽ như thế này sao? Giúp em với, giúp em với. – Cô bật khóc nức nở như một đứa trẻ con. An Bảo Lam, mày vừa mới bị bạn trai "đá", giờ lại biến thành cái bộ dạng nam không ra nam, nữ chẳng ra nữ thế này, sau này còn mặt mũi nào mà gặp người khác nữa?
Cô khóc lớn, khóc như chưa bao giờ được khóc, trong suốt cuộc đời mình, chưa khi nào cô cảm thấy xui xẻo như vậy.
Liệt Nùng vội vàng vỗ nhẹ lên vai cô an ủi.
- Đừng như thế, Bảo Lam, sự việc không tệ đến thế đâu, sẽ có cách giải quyết mà.
- Còn có thể quay lại như cũ không? – Ánh mắt khẩn cầu của Bảo Lam khiến anh nhói lòng. Anh nhíu mày, thở dài:
- Tóm lại, em phải nhớ từ hôm nay không được tùy tiện nổi giận, chú ý giữ ấm, không được uống thuốc bừa bãi, cố gắng giữ cơ thể ở trong một trạng thái ổn định, tránh kích thích, nhất là cảm cúm.
Anh quay đầu lại nhìn khắp phòng bệnh, xác định là không có ai rồi mới thận trọng nói tiếp:
- Loại thuốc này được anh tìm ra trong quá trình nghiên cứu về khả năng sống lại của con người, phía quan chức cho rằng nó quá nguy hiểm nên liệt nó vào hàng thuốc cấm. Em là người duy nhất trên thế giới này từng sử dụng nó. – Anh nói tiếp. – Đây là lần đầu tiên tác dụng phụ của thuốc phát huy, mấy ngày nữa em sẽ quay trở lại với hình dạng ban đầu, chỉ cần sau khi quay trở lại làm con gái, em giữ tâm trạng ổn định, đừng để bị cảm cúm, sự việc sẽ không tệ như vậy đâu. – Anh dịu dàng ôm cô vào lòng. – Cho dù thế nào, anh cũng sẽ cố gắng nghiên cứu ra phương thuốc mới để điều trị tác dụng phụ này, tới lúc đó em sẽ hoàn toàn được giải thoát. Có anh ở đây, không sao đâu.
"Có anh ở đây, không sao đâu".
Đây là câu nói mà anh vẫn nói với cô bao nhiêu năm nay. Có anh, cho dù trời có sập xuống cũng sẽ có một bờ vai khỏe mạnh đỡ giùm cô. Bảo Lam dựa vào vai anh. Bao nhiêu năm nay, anh ở bên cạnh cô, trên cả tình bạn, nhưng chưa phải tình yêu. Cho dù cô đi xa tới đâu, cô cũng không thoát khỏi được sự dịu dàng mà anh dành cho cô. Cô hiểu anh rất tốt với cô,nhưng cô lại không có cách nào yêu được anh.
Có bão từ Siberi thổi đến, trùm lên cả đất nước Trung Quốc. Dường như chỉ trong một đêm, cả thế giới đã biến thành một màu trắng bạc, tuyết ngập đầy trời. Bảo Lam ở phòng khám suốt một ngày, không d
»Tag: Trang 4 - Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 