Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm
ay. Anh trai cậu đang đuổi theo một chiếc xe nhỏ màu trắng, hai chiếc xe âm thầm đua với nhau. Tốc độ và những cú xóc khiến A Triệt buồn nôn, cậu gọi:
- Anh, lái chậm một chút.
Lời còn chưa nói xong, trước mặt xuất hiện một ngã rẽ, chiếc xe màu trắng hình như muốn vượt xe Ân Tá ở ngã rẽ đó. A Triệt nghiêng người về sau, cảm thấy rõ ràng xe của mình đang tăng tốc, anh trai nhanh chóng lái qua ngã rẽ, nhưng chiếc xe trắng thì lại không may mắn như vậy, lao thẳng vào thanh chắn đường!
Anh trai không ngờ chiếc xe sau lưng mình bị đâm, hơi lơ đãng một chút, không kịp tránh chiếc xe tải đằng sau ngã rẽ đang bị nổ lốp, đâm thẳng vào đó, trong phút chốc, trán anh chảy máu rồi lập tức rơi vào hôn mê.
A Triệt ngã ra khỏi ghế sau, tỉnh rượu. Chiếc đệm ôm lúc ngủ và tấm thảm dày trải sàn xe vô tình làm đệm cho cậu nên cậu không hề bị thương.
- Anh! Anh! – Cậu sợ hãi gọi Ân Tá, nhưng không có tiếng trả lời. Cậu xuống xe, thấy ba người ngồi trong chiếc xe trắng không có động tĩnh gì, một sợi dây thép nhỏ xuyên thẳng vào não trái của người lái xe.
A Triệt ngã ra đằng sau, hai chân mềm nhũn.
- Có chuyện rồi! Có chuyện rồi! – Cậu hồn xiêu phách lạc bò về xe của mình, trong lúc hoảng sợ không nhớ ra việc phải gọi xe cấp cứu mà chỉ biết gọi về nhà.
Bố mẹ cậu còn tới sớm hơn cả cảnh sát, sau khi bác sĩ đưa Ân Tá đi, bố bèn kéo A Triệt lúc đó còn chưa tỉnh hẳn rượu về một bên, dạy cậu lát nữa gặp cảnh sát thì nên nói thế nào.
- Con nói rằng người lái xe là con, chiếc xe phía sau muốn vượt xe mình nên mới gây ra sự cố. Hiểu chưa? – Ý của bố là bảo A Triệt nhận tội thay cho anh.
- Tại sao? – Cậu tỏ ra bất bình. – Rõ ràng là anh lái, liên quan gì tới con?
Bố bèn thay đổi sắc mặt:
- Sao lại không liên quan tới con? Nếu con không gọi Ân Tá tới đón thì đâu có xảy ra chuyện này? Tai nạn giao thông chẳng có gì to tát cả, bỏ tiền ra lo liệu, cùng lắm là bị nhốt vài ngày, bồi thường ít tiền. Anh trai con đang du học ở Mĩ, nếu phải gánh vác chuyện này sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ, con có hiểu không hả?
- Con vào rồi thì không ảnh hưởng tới tiền đồ hả? – Từ lâu cậu đã biết bố thiên vị, nhưng không ngờ lại thiên vị tới mức này.
- Con lúc nào chịu yên tâm học hành? Con làm được việc gì ra hồn chưa? – Không phải là bố không thương cậu con bé, chỉ là ông quá hiểu thói quen của con trai mình, cậu không phải là người có thể gánh vác trọng trách gia đình. Mặc dù nói con nào cũng là con, nhưng ông vẫn phải phân biệt chủ thứ, nặng nhẹ. Để con trai bé đi nhận tội cũng là vì bất đắc dĩ! Nghĩ tới đây, ông lại khuyên con trai. – Chỗ này cách xa chỗ đặt camera, cảnh sát không nhận ra đâu, con lại là em nó, không ai phân biệt được hai người đâu. Bố sẽ lo liệu mọi việc bên ngoài giúp con, tới chỗ cảnh sát đừng cónói lung tung, cần phạt thì cứ phạt, bố có cách để bảo lãnh cho con ra. – Thế là A Triệt vốn dĩ chỉ bị xử tội vô tình gây ra tai nạn giao thông, vì trong thời gian bị giam đánh thương bạn tù, lại còn suýt nữa ra tay với cai ngục, tội càng thêm nặng nên bị phạt 4 năm tù giam.Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 21
Bốn năm sau ra tù, việc học không thành, những người bạn ngày trước cũng coi thường cậu, tất cả đều đã thay đổi. Tất cả những điều này đều do anh trai hại cậu, đều là anh ta! Nghĩ tới đây, chút đồng cảm của Lâm Ân Triệt dành cho người anh trai đang bị bệnh nhanh chóng tan thành mây khói.
Là anh ta, tất cả đều là anh ta!
Từ nhỏ bố mẹ đã yêu thương anh ta hơn, ngay cả khi xảy ra tai nạn, việc đầu tiên mà hai người nghĩ tới là bảo vệ anh, giống như nguyên tắc tự nhiên người ưu tú thì chiến thắng, kẻ kém cỏi thì bị đào thải, vì có thể bảo vệ đời sau của mình, họ đã tài nhẫn giết chết một đứa con khác.
Tất cả đều vì anh, nếu không cậu cũng có thể sang Mĩ du học, cậu cũng có thể đội vòng nguyệt quế về nước lập nghiệp. Có sự giúp đỡ của bố mẹ, chuyện gì mà không làm được?
Tâm lý mấtcân bằng, A Triệt lại quay lại vẻ mặt bất cần đời ban đầu, nhìn khuôn mặt tái xanh của Ân Tá, cười lạnh lùng:
- Thực ra bị bệnh cũng chẳng sao, chắc chắn bố đã cho anh rất nhiều tiền để mở công ty, anh chỉ cần lấy số lẻ ra chữa bệnh, dùng thuốc tốt nhất, mời bác sĩ tốt nhất, chỉ sợ còn sống lâu hơn những người nghèo như chúng tôi. Tóm lại, anh mau thực hiện sớm lời hứa của mình, chuyển tài sản sang tên tôi.
- Em thực sự chỉ quan tâm tới điều này? – Ân Tá thất vọng hỏi.
A Triệt quay đầu đi không trả lời. Gió bên sông thổi tới càng lạnh hơn, mắt xích giữa hai anh em càng gỡ càng rối. Thấy cậu không trả lời, Ân Tá thở dài, lấy ra một tập tài liệu ném cho cậu.
- Em tự xem đi.
A Triệt mở tập tài liệu ra xem, thấy trong đó có một xấp giấy chuyển nhượng tài sản do "Ông Lâm Ân Tá ủy thác – Luật sư Vệ Quốc Tiêu, chủ tịch văn phòng luật sư" lập.
I. Người ủy thác:
Họ tên: Lâm Ân Tá
Giới tính: Nam
Dân tộc: Hán
...
II. Nguyên nhân người ủy thác lập giấy này:
III. Tên và đặc trưng tài sản mang tên của người ủy thác: ...
IV. Ý kiến xử lý cụ thể những tài sản mang tên của người ủy thác: Tất cả tài sản chia làm bốn phần, một phần dành cho bố mẹ của ông Lâm Ân Tá để báo đáp công lao nuôi dưỡng; một phần dành cho ông Lâm Ân Triệt, em trai ruột của ông Lâm Ân Tá để báo đáp tình anh em; một phần dành cho em gái của ông Lâm Ân Tá là Lâm Bích Kỳ; một phần dành cho cô Bảo Lam và mẹ cô, chúc cô cả đời sống hạnh phúc và bình an.
V. Người chấp hành: Luật sư Vệ Quốc Tiêu.
Bên dưới có chữ ký và ghi ngày mùng 7 tháng trước. Đúng như những gì mà Ân Tá đã nói, anh không cần gì cả, để lại tất cả cho những người quan trọng nhất với anh. Nhìn vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt A Triệt dần dần tan biến, Ân Tá nói:
- Bây giờ anh dồn chủ yếu sức lực vào công ty thiết kế, cùng với những người tài giỏi này, chỉ một, hai năm nữa, họ có thể làm việc độc lập, tới lúc đó em tiếp quản sẽ thuận lợi hơn nhiều; ngoài ra các khách hàng VIP của cử
- Anh, lái chậm một chút.
Lời còn chưa nói xong, trước mặt xuất hiện một ngã rẽ, chiếc xe màu trắng hình như muốn vượt xe Ân Tá ở ngã rẽ đó. A Triệt nghiêng người về sau, cảm thấy rõ ràng xe của mình đang tăng tốc, anh trai nhanh chóng lái qua ngã rẽ, nhưng chiếc xe trắng thì lại không may mắn như vậy, lao thẳng vào thanh chắn đường!
Anh trai không ngờ chiếc xe sau lưng mình bị đâm, hơi lơ đãng một chút, không kịp tránh chiếc xe tải đằng sau ngã rẽ đang bị nổ lốp, đâm thẳng vào đó, trong phút chốc, trán anh chảy máu rồi lập tức rơi vào hôn mê.
A Triệt ngã ra khỏi ghế sau, tỉnh rượu. Chiếc đệm ôm lúc ngủ và tấm thảm dày trải sàn xe vô tình làm đệm cho cậu nên cậu không hề bị thương.
- Anh! Anh! – Cậu sợ hãi gọi Ân Tá, nhưng không có tiếng trả lời. Cậu xuống xe, thấy ba người ngồi trong chiếc xe trắng không có động tĩnh gì, một sợi dây thép nhỏ xuyên thẳng vào não trái của người lái xe.
A Triệt ngã ra đằng sau, hai chân mềm nhũn.
- Có chuyện rồi! Có chuyện rồi! – Cậu hồn xiêu phách lạc bò về xe của mình, trong lúc hoảng sợ không nhớ ra việc phải gọi xe cấp cứu mà chỉ biết gọi về nhà.
Bố mẹ cậu còn tới sớm hơn cả cảnh sát, sau khi bác sĩ đưa Ân Tá đi, bố bèn kéo A Triệt lúc đó còn chưa tỉnh hẳn rượu về một bên, dạy cậu lát nữa gặp cảnh sát thì nên nói thế nào.
- Con nói rằng người lái xe là con, chiếc xe phía sau muốn vượt xe mình nên mới gây ra sự cố. Hiểu chưa? – Ý của bố là bảo A Triệt nhận tội thay cho anh.
- Tại sao? – Cậu tỏ ra bất bình. – Rõ ràng là anh lái, liên quan gì tới con?
Bố bèn thay đổi sắc mặt:
- Sao lại không liên quan tới con? Nếu con không gọi Ân Tá tới đón thì đâu có xảy ra chuyện này? Tai nạn giao thông chẳng có gì to tát cả, bỏ tiền ra lo liệu, cùng lắm là bị nhốt vài ngày, bồi thường ít tiền. Anh trai con đang du học ở Mĩ, nếu phải gánh vác chuyện này sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ, con có hiểu không hả?
- Con vào rồi thì không ảnh hưởng tới tiền đồ hả? – Từ lâu cậu đã biết bố thiên vị, nhưng không ngờ lại thiên vị tới mức này.
- Con lúc nào chịu yên tâm học hành? Con làm được việc gì ra hồn chưa? – Không phải là bố không thương cậu con bé, chỉ là ông quá hiểu thói quen của con trai mình, cậu không phải là người có thể gánh vác trọng trách gia đình. Mặc dù nói con nào cũng là con, nhưng ông vẫn phải phân biệt chủ thứ, nặng nhẹ. Để con trai bé đi nhận tội cũng là vì bất đắc dĩ! Nghĩ tới đây, ông lại khuyên con trai. – Chỗ này cách xa chỗ đặt camera, cảnh sát không nhận ra đâu, con lại là em nó, không ai phân biệt được hai người đâu. Bố sẽ lo liệu mọi việc bên ngoài giúp con, tới chỗ cảnh sát đừng cónói lung tung, cần phạt thì cứ phạt, bố có cách để bảo lãnh cho con ra. – Thế là A Triệt vốn dĩ chỉ bị xử tội vô tình gây ra tai nạn giao thông, vì trong thời gian bị giam đánh thương bạn tù, lại còn suýt nữa ra tay với cai ngục, tội càng thêm nặng nên bị phạt 4 năm tù giam.Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 21
Bốn năm sau ra tù, việc học không thành, những người bạn ngày trước cũng coi thường cậu, tất cả đều đã thay đổi. Tất cả những điều này đều do anh trai hại cậu, đều là anh ta! Nghĩ tới đây, chút đồng cảm của Lâm Ân Triệt dành cho người anh trai đang bị bệnh nhanh chóng tan thành mây khói.
Là anh ta, tất cả đều là anh ta!
Từ nhỏ bố mẹ đã yêu thương anh ta hơn, ngay cả khi xảy ra tai nạn, việc đầu tiên mà hai người nghĩ tới là bảo vệ anh, giống như nguyên tắc tự nhiên người ưu tú thì chiến thắng, kẻ kém cỏi thì bị đào thải, vì có thể bảo vệ đời sau của mình, họ đã tài nhẫn giết chết một đứa con khác.
Tất cả đều vì anh, nếu không cậu cũng có thể sang Mĩ du học, cậu cũng có thể đội vòng nguyệt quế về nước lập nghiệp. Có sự giúp đỡ của bố mẹ, chuyện gì mà không làm được?
Tâm lý mấtcân bằng, A Triệt lại quay lại vẻ mặt bất cần đời ban đầu, nhìn khuôn mặt tái xanh của Ân Tá, cười lạnh lùng:
- Thực ra bị bệnh cũng chẳng sao, chắc chắn bố đã cho anh rất nhiều tiền để mở công ty, anh chỉ cần lấy số lẻ ra chữa bệnh, dùng thuốc tốt nhất, mời bác sĩ tốt nhất, chỉ sợ còn sống lâu hơn những người nghèo như chúng tôi. Tóm lại, anh mau thực hiện sớm lời hứa của mình, chuyển tài sản sang tên tôi.
- Em thực sự chỉ quan tâm tới điều này? – Ân Tá thất vọng hỏi.
A Triệt quay đầu đi không trả lời. Gió bên sông thổi tới càng lạnh hơn, mắt xích giữa hai anh em càng gỡ càng rối. Thấy cậu không trả lời, Ân Tá thở dài, lấy ra một tập tài liệu ném cho cậu.
- Em tự xem đi.
A Triệt mở tập tài liệu ra xem, thấy trong đó có một xấp giấy chuyển nhượng tài sản do "Ông Lâm Ân Tá ủy thác – Luật sư Vệ Quốc Tiêu, chủ tịch văn phòng luật sư" lập.
I. Người ủy thác:
Họ tên: Lâm Ân Tá
Giới tính: Nam
Dân tộc: Hán
...
II. Nguyên nhân người ủy thác lập giấy này:
III. Tên và đặc trưng tài sản mang tên của người ủy thác: ...
IV. Ý kiến xử lý cụ thể những tài sản mang tên của người ủy thác: Tất cả tài sản chia làm bốn phần, một phần dành cho bố mẹ của ông Lâm Ân Tá để báo đáp công lao nuôi dưỡng; một phần dành cho ông Lâm Ân Triệt, em trai ruột của ông Lâm Ân Tá để báo đáp tình anh em; một phần dành cho em gái của ông Lâm Ân Tá là Lâm Bích Kỳ; một phần dành cho cô Bảo Lam và mẹ cô, chúc cô cả đời sống hạnh phúc và bình an.
V. Người chấp hành: Luật sư Vệ Quốc Tiêu.
Bên dưới có chữ ký và ghi ngày mùng 7 tháng trước. Đúng như những gì mà Ân Tá đã nói, anh không cần gì cả, để lại tất cả cho những người quan trọng nhất với anh. Nhìn vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt A Triệt dần dần tan biến, Ân Tá nói:
- Bây giờ anh dồn chủ yếu sức lực vào công ty thiết kế, cùng với những người tài giỏi này, chỉ một, hai năm nữa, họ có thể làm việc độc lập, tới lúc đó em tiếp quản sẽ thuận lợi hơn nhiều; ngoài ra các khách hàng VIP của cử
»Tag: Trang 23 - Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 