Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm
m Ân Tá mà tôi từng gặp... Từ 16 tuổi tới 24 tuổi chỉ có 2 cô bạn gái, đúng là chung tình!
Anh Trương nhéo mạnh Coco:
- Nói linh tinh cái gì thế? Phục vụ, chúng tôi gọi đồ ăn! – Chủ đề câu chuyện lập tức chuyển sang cái khác, mọi người bắt đầu tranh luận với nhau xem chọn món ăn nào. Bảo Lam vẫn còn đỏ mặt, trong đầu cô nhớ lại câu nói mà Coco vừa nói: "Đây là cô bạn gái thứ hai của Lâm Ân Tá mà tôi từng gặp".
Vậy người thứ nhất là ai?
- Hồi còn ở Mỹ, Ân Tá là một nhân vật rất nổi tiếng, những em da trắng mắt xanh thích cậu ấy cứ phải là đếm không xuể, những em da vàng thì có thể thành một tiểu đoàn!
– Anh Trương thực ra chưa già, là bạn cùng phòng hồi đại học với Ân Tá, năm nay cũng chỉ khoảng 24, 25 tuổi là cùng. Anh mời Bảo Lam một ly rượu. – Nào, em dâu, chúc mừng em thu phục được anh chàng nổi tiếng nhất nhóm tôi, tôi phải mời em một ly.
- Này... – Ân Tá chặn lại ly rượu mà anh Trương đưa tới. – Cô ấy không biết uống rượu.
- Ồ, bảo vệ bạn gái quá. – Coco và đám con gái ngồi quanh đó đều cười. – Xem ra chúng ta không có chút hy vọng nào rồi.
Chỉ có anh chàng Lý Sóc mới vào công ty là tỏ ra yên tâm:
- Anh Lâm, cuối cùng anh cũng có bạn gái rồi, lần này thì đám con gái trong công ty đều vỡ mộng hết, có thể vì vậy mà họ sẽ bớt chút thời gian để nhìn ngó tới tôi, ha ha...
- Được rồi, người thích cậu Lâm làm sao mà thích cậu được, khác nhau xa quá! – Chị Lưu lườm anh chàng.
Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 19
Suốt cả một ngày, Ân Tá vốn làm việc rất quyết đoán nhanh nhẹn tỏ ra thấp thỏm không yên. Buổi sáng, anh Trương thấy anh rót nước tràn ra bỏng cả tay, buổi chiều Coco lại trách đầu óc Ân Tá có vấn đề, một tiếng trước còn bảo cô hẹn tổng giám đốc Vương ở công ty đối tác đi ăn cơm, một tiếng sau lại bảo tối nay công ty họp, gọi cơm hộp tới phòng làm việc ăn, quên hết việc mà mình đã nói. Anh Trương bê ly cà phê gõ cửa phòng làm việc của Ân Tá:
- Có vào được không?
Ân Tá trông vô cùng tiều tụy.
Anh Trương đoán là anh có tâm sự gì đó:
- Nhà có việc gì hả? Hay là... có gì với cô bé đó? – Dựa vào những hiểu biết của mình về Ân Tá, anh tỏ ra thất thần thế này chắc chắn là vì có chuyện gì đó nghiêm trọng lắm. Ân Tá mỉm cười khổ sở, lắc đầu:
- Không có gì. – Anh lấy ra một bản hợp đồng vừa ký lúc sáng. – Đây là đơn đặt hàng vừa mới nhất, cậu phụ trách cái này được không?
Anh Trương liếc mắt qua, lại là một hợp đồng lớn! Lâm Ân Tá mới làm việc hơn một năm nhưng vô cùng nhanh nhạy. Một mình anh đã ký được rất nhiều hợp đồng quan trọng, đúng là một truyền kỳ trong giới kiến trúc! Anh Trương thầm khen ngợi, anh chàng này chỉ ba, năm năm nữa chắc chắn sẽ nổi danh như cồn. Làm việc với Lâm Ân Tá, không lo không có tiền tiêu! Anh Trương vui vẻ mang bản hợp đồng về phòng làm việc của mình để nghiên cứu.
Tiếng đóng cửa vang lên. Căn phòng làm việc rộng lớn, sáng sủa bị ngăn cách với đại sảnh bên ngoài, chỉ còn nghe thấy tiếng chảy tí tách của phin cà phê. Ân Tá mệt mỏi ngồi dựa lên chiếc ghế đặt sát cửa sổ, yên lặng ngắm cảnh thành phố rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Khi thành lập tạp chí INCO, An Kỳ có tìm anh mời hợp tác, anh bhỏ ra 10 triệu nhân dân tệ và trở thành cổ đông lớn nhất, sau đó yên tâm giao tất cả mọi việc cho An Kỳ lo, yêu cầu duy nhất của anh là phòng làm việc được đặttrên tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng này, tốt nhất là nhìn thẳng ra biển. Anh yêu biển như yêu sinh mệnh mình, luôn thích được nhìn ra cảnh biển rộng lớn. Trong xương cốt của anh luôn hướng tới một sự tự do, anh không bao giờ nghĩ rằng, có một ngày anh sẽ sa vào vũng lầy tình yêu, đánh mất sự tự do mà không thể nào rút chân ra được.
Hôm đó A Triệt cố ý tiếp cận Bảo Lam, chỉ cần anh tới muộn một chút thôi, có lẽ cậu đã nói ra bí mật đó. Cậu nhóc đó có thể vì tiền mà làm mọi việc. Mặc dù khi đó anh đã cố ý nói rằng "Cô ấy không phải bạn gái tôi", nhưng một người thông minh như A Triệt chắc chắn có thể đoán ra rằng mối quan hệ giữa anh với Bảo Lam không bình thường.
Ân Tá suy nghĩ suốt một ngày. Cứ để mặc cho sự việc phát triển tự nhiên, Bảo Lam sẽ gặp nguy hiểm; nếu cứ kiên quyết nói ra hết sự thật cho Bảo Lam biết? Như thế càng không được! Hôm đó gặp mặt ăn uống cùng các đồng nghiệp xong, trên đường đưa cô về nhà, đã mấy lần anh định nói mà vẫn không biết mở miệng thế nào.
Anh không phải là người nhát gan, nhưng lại thấp thỏm lo sợ khi nhìn thấy một ánh mắt thất vọng của cô; không bao giờ là người do dự, chần chừ, nhưng vì sợ mất cô mà mất cả tinhthần.
Hai giờ chiều là khoảng thời gian náo nhiệt nhất của thành phố này, nó giống như một cái tổ khổng lồ có hàng ngàn lỗ nhỏ, những chú ong chăm chỉ luồn các các lỗ để mưu sinh, tìm kiếm một góc nào đó giúp mình ăn no mặc ấm. Ân Tá chuẩn bị bắt đầu làm việc, đúng lúc đó điện thoại di động vang lên nhạc chuông báo có tin nhắn của A Triệt.
Trên màn hình chỉ có 5 chữ: "Cô ấy trong tay tôi".
Dự cảm tệ nhất cuối cùng cũng thành hiện thực. Trong phút chốc, đầu óc anh như đóng Chick, câu đầu tiên ngay sau khi đầu dây bên kia nhấc máy là:
- Cô ấy ở đâu?
A Triệt ngoáy ngoáy lỗ tai, thong thả nói:
- Ai dà, làm gì mà lo thế? Chẳng qua tôi chỉ nói với cô ấy là cho xem bức ảnh mối tình đầu của anh, hỏi cô ấy có muốn xem không, thế là cô ấy đi theo tôi rồi.
- Em định làm gì?
- Anh trai, anh đừng có giả vờ, tôi muốn gì anh còn không biết sao? Bỏ ra 50% cổ phần công ty, đó là số tiền mà tôi phải bỏ ra 4 năm tuổi xuân để đổi lấy.
- ... Anh biết. Nói với em nhiều lần rồi, anh chỉ tạm thời giúp em lo việc công ty và gia đình, sau này tất cả những thứ này đều cho em hết.
- Con mẹ anh, tưởng tôi ngu hả? Lúc đầu nói là sau khi ra tù sẽ chia cho tôi, bây giờ một đồng xu cũng không lấy được.
- Em không nhận được gì sao? Lamborghini mà em đi ai mua cho em? Nhà cửa đứng tên em là em nhặt được trên đường hả? Hàng ngày chi phí ăn mặc của em từ trên tr
Anh Trương nhéo mạnh Coco:
- Nói linh tinh cái gì thế? Phục vụ, chúng tôi gọi đồ ăn! – Chủ đề câu chuyện lập tức chuyển sang cái khác, mọi người bắt đầu tranh luận với nhau xem chọn món ăn nào. Bảo Lam vẫn còn đỏ mặt, trong đầu cô nhớ lại câu nói mà Coco vừa nói: "Đây là cô bạn gái thứ hai của Lâm Ân Tá mà tôi từng gặp".
Vậy người thứ nhất là ai?
- Hồi còn ở Mỹ, Ân Tá là một nhân vật rất nổi tiếng, những em da trắng mắt xanh thích cậu ấy cứ phải là đếm không xuể, những em da vàng thì có thể thành một tiểu đoàn!
– Anh Trương thực ra chưa già, là bạn cùng phòng hồi đại học với Ân Tá, năm nay cũng chỉ khoảng 24, 25 tuổi là cùng. Anh mời Bảo Lam một ly rượu. – Nào, em dâu, chúc mừng em thu phục được anh chàng nổi tiếng nhất nhóm tôi, tôi phải mời em một ly.
- Này... – Ân Tá chặn lại ly rượu mà anh Trương đưa tới. – Cô ấy không biết uống rượu.
- Ồ, bảo vệ bạn gái quá. – Coco và đám con gái ngồi quanh đó đều cười. – Xem ra chúng ta không có chút hy vọng nào rồi.
Chỉ có anh chàng Lý Sóc mới vào công ty là tỏ ra yên tâm:
- Anh Lâm, cuối cùng anh cũng có bạn gái rồi, lần này thì đám con gái trong công ty đều vỡ mộng hết, có thể vì vậy mà họ sẽ bớt chút thời gian để nhìn ngó tới tôi, ha ha...
- Được rồi, người thích cậu Lâm làm sao mà thích cậu được, khác nhau xa quá! – Chị Lưu lườm anh chàng.
Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 19
Suốt cả một ngày, Ân Tá vốn làm việc rất quyết đoán nhanh nhẹn tỏ ra thấp thỏm không yên. Buổi sáng, anh Trương thấy anh rót nước tràn ra bỏng cả tay, buổi chiều Coco lại trách đầu óc Ân Tá có vấn đề, một tiếng trước còn bảo cô hẹn tổng giám đốc Vương ở công ty đối tác đi ăn cơm, một tiếng sau lại bảo tối nay công ty họp, gọi cơm hộp tới phòng làm việc ăn, quên hết việc mà mình đã nói. Anh Trương bê ly cà phê gõ cửa phòng làm việc của Ân Tá:
- Có vào được không?
Ân Tá trông vô cùng tiều tụy.
Anh Trương đoán là anh có tâm sự gì đó:
- Nhà có việc gì hả? Hay là... có gì với cô bé đó? – Dựa vào những hiểu biết của mình về Ân Tá, anh tỏ ra thất thần thế này chắc chắn là vì có chuyện gì đó nghiêm trọng lắm. Ân Tá mỉm cười khổ sở, lắc đầu:
- Không có gì. – Anh lấy ra một bản hợp đồng vừa ký lúc sáng. – Đây là đơn đặt hàng vừa mới nhất, cậu phụ trách cái này được không?
Anh Trương liếc mắt qua, lại là một hợp đồng lớn! Lâm Ân Tá mới làm việc hơn một năm nhưng vô cùng nhanh nhạy. Một mình anh đã ký được rất nhiều hợp đồng quan trọng, đúng là một truyền kỳ trong giới kiến trúc! Anh Trương thầm khen ngợi, anh chàng này chỉ ba, năm năm nữa chắc chắn sẽ nổi danh như cồn. Làm việc với Lâm Ân Tá, không lo không có tiền tiêu! Anh Trương vui vẻ mang bản hợp đồng về phòng làm việc của mình để nghiên cứu.
Tiếng đóng cửa vang lên. Căn phòng làm việc rộng lớn, sáng sủa bị ngăn cách với đại sảnh bên ngoài, chỉ còn nghe thấy tiếng chảy tí tách của phin cà phê. Ân Tá mệt mỏi ngồi dựa lên chiếc ghế đặt sát cửa sổ, yên lặng ngắm cảnh thành phố rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Khi thành lập tạp chí INCO, An Kỳ có tìm anh mời hợp tác, anh bhỏ ra 10 triệu nhân dân tệ và trở thành cổ đông lớn nhất, sau đó yên tâm giao tất cả mọi việc cho An Kỳ lo, yêu cầu duy nhất của anh là phòng làm việc được đặttrên tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng này, tốt nhất là nhìn thẳng ra biển. Anh yêu biển như yêu sinh mệnh mình, luôn thích được nhìn ra cảnh biển rộng lớn. Trong xương cốt của anh luôn hướng tới một sự tự do, anh không bao giờ nghĩ rằng, có một ngày anh sẽ sa vào vũng lầy tình yêu, đánh mất sự tự do mà không thể nào rút chân ra được.
Hôm đó A Triệt cố ý tiếp cận Bảo Lam, chỉ cần anh tới muộn một chút thôi, có lẽ cậu đã nói ra bí mật đó. Cậu nhóc đó có thể vì tiền mà làm mọi việc. Mặc dù khi đó anh đã cố ý nói rằng "Cô ấy không phải bạn gái tôi", nhưng một người thông minh như A Triệt chắc chắn có thể đoán ra rằng mối quan hệ giữa anh với Bảo Lam không bình thường.
Ân Tá suy nghĩ suốt một ngày. Cứ để mặc cho sự việc phát triển tự nhiên, Bảo Lam sẽ gặp nguy hiểm; nếu cứ kiên quyết nói ra hết sự thật cho Bảo Lam biết? Như thế càng không được! Hôm đó gặp mặt ăn uống cùng các đồng nghiệp xong, trên đường đưa cô về nhà, đã mấy lần anh định nói mà vẫn không biết mở miệng thế nào.
Anh không phải là người nhát gan, nhưng lại thấp thỏm lo sợ khi nhìn thấy một ánh mắt thất vọng của cô; không bao giờ là người do dự, chần chừ, nhưng vì sợ mất cô mà mất cả tinhthần.
Hai giờ chiều là khoảng thời gian náo nhiệt nhất của thành phố này, nó giống như một cái tổ khổng lồ có hàng ngàn lỗ nhỏ, những chú ong chăm chỉ luồn các các lỗ để mưu sinh, tìm kiếm một góc nào đó giúp mình ăn no mặc ấm. Ân Tá chuẩn bị bắt đầu làm việc, đúng lúc đó điện thoại di động vang lên nhạc chuông báo có tin nhắn của A Triệt.
Trên màn hình chỉ có 5 chữ: "Cô ấy trong tay tôi".
Dự cảm tệ nhất cuối cùng cũng thành hiện thực. Trong phút chốc, đầu óc anh như đóng Chick, câu đầu tiên ngay sau khi đầu dây bên kia nhấc máy là:
- Cô ấy ở đâu?
A Triệt ngoáy ngoáy lỗ tai, thong thả nói:
- Ai dà, làm gì mà lo thế? Chẳng qua tôi chỉ nói với cô ấy là cho xem bức ảnh mối tình đầu của anh, hỏi cô ấy có muốn xem không, thế là cô ấy đi theo tôi rồi.
- Em định làm gì?
- Anh trai, anh đừng có giả vờ, tôi muốn gì anh còn không biết sao? Bỏ ra 50% cổ phần công ty, đó là số tiền mà tôi phải bỏ ra 4 năm tuổi xuân để đổi lấy.
- ... Anh biết. Nói với em nhiều lần rồi, anh chỉ tạm thời giúp em lo việc công ty và gia đình, sau này tất cả những thứ này đều cho em hết.
- Con mẹ anh, tưởng tôi ngu hả? Lúc đầu nói là sau khi ra tù sẽ chia cho tôi, bây giờ một đồng xu cũng không lấy được.
- Em không nhận được gì sao? Lamborghini mà em đi ai mua cho em? Nhà cửa đứng tên em là em nhặt được trên đường hả? Hàng ngày chi phí ăn mặc của em từ trên tr
»Tag: Trang 21 - Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 