Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2
hay là. ....!
Diệp Trúc bật dậy chạy bay xuống nhà.
Chị Hương đang dọn cơm, thấy con gái có vẻ gấp gáp thì gọi giật:
– Diệp Trúc! Chuẩn bị ăn cơm rồi mà con đi đâu vậy? thiệt tình nãy giờ chưa chịu thay quần áo nữa hả?
Diệp Trúc đã ra tới hành lang. Vừa dắt xe đá chân chống lên cô bé vừa đáp vọng vào nhà:
– Con có chuyện gấp phải đi ngay mẹ à. Ở nhà mọi người cứ ăn trước, đừng chờ con!
Anh Điền từ trên lầu chạy xuống hỏi vợ:
– Ủa, Diệp Trúc còn đi đâu vậy em?
Chị Hương nhún vai:
– Em không biết. Hôm nay con bé kỳ kỳ làm sao ấy? Chắc em phải hỏi thêm nó một lần nữa mới được. Anh thấy sao?
– Ừ, con gái ngày một lớn rồi, em nên chú ý đến nó nhiều một chút.
Chi Mai lững thững vào phòng ăn.
– Mẹ ơi! Ăn cơm được chưa? Con đói quá rồi nè.
Chị Hương liếc nhìn chồng rồi quyết định:
– Bây giờ chúng ta sẽ ăn trước. Chị Hai con khi nào về thì ăn sau.
Chuông điện thoại reo. Anh Điền nhấc máy:
– Alô! ....a, chào chị ! Dạ ...., chúng tôi vẫn khỏe! Anh chị cũng vậy chứ?
Chị Hương nhướng mày:
– Ai vậy anh?
Anh Điền ra hiệu rồi nói vào ống nghe:
– Làm gì có chuyện đó. Tụi tôi vẫnnhắc đến anh chị thường xuyên đấy chứ.
Sở dĩ không liên lạc vì dạo này công việc lu bu quá ! À, chị nói chuyện với nhà tui nhé dạ, tôi chưa nói đâu.
Anh Điền trao ống nghe cho vợ. Chị khẽ lườm anh. Bày đặt úp úp mở mở không chịu nói điện của ai!?
Bé Chi Mai ngồi ở chỗ của mình, nhìn cha mẹ bằng ánh mắt cố gắng kiên nhẫn. Anh Điền ngồi xuống nhẹ nhàng bảo nó:
– Con đói bụng thì cứ ăn đi.
– Nhưng mẹ ....
– Không sao. Mẹ nghe điện thoại xong sẽ ăn. Vài phút thôi mà. Nè, ba cho con miếng thịt gà.
Dạ ....
Ít phút sau cuộc điện thoại kết thúc.
Anh Điền mỉm cười:
– Chị Vạn Đại nói gì mà em có vẻ vui dữ vậy?
Chị Hương kéo ghế:
– Anh đoán xem. Em không ngờ anh chị Vạn Đại vẫn còn nhớ lời hứa hẹn của hai gia đình tư mấy năm trước. Chị ấy nói muốn tới nhà mình dùng cơm vào vài ngày tới. Anh thấy thế nào?
Anh Điền gật đầu:
– Được quá đi chứ! Có lẽ anh chị Vạn Đại thật sự muốn kết thông gia với nhà ta và đang có ý để hai đứa thân mật nhau hơn đây mà.
Chị Hương hoan hỉ:
– Thời buổi này tụi nhỏ cứ thích làm theo ý của chúng. Thật là hiếm những cuộc hôn nhân được cha mẹ hai bên chọn lựa. Anh chị Vạn Đại giàu có hơn nhà mình nhiều mà vẫn giữ ý kết thân với mình thì thật là quí hóa, phải không anh?
Chi Mai nhìn mẹ, rụt rè:
– Mẹ ....tính gả chồng cho chị Hai con ạ?
Anh Điền cười:
– Đúng hơn là ba mẹ chỉ bàn vậy thôi con à. Chuyện còn xa vời lắm. Chị Hai con mới học lớp chín thì chồng con cái gì?
Chi Mai nghiêng nghiêng đầu:
– Con tưởng bây giờ không còn kiểu đám cưới bắt đầu bằng sự đính ước như vậy nữa chứ!
Anh Điền, chị Hương nhìn nhau mỉm cười. Ừ, đã cuối thế kỷ hai mươi rồi mà con nói chuyện đính ước, giữa hai gia đình thì cũng hơi buồn cười thật.
Nhưng dẫu sao đó vẫn là điều tốt đẹp. Anh chị Vạn Đại chỉ có một đứa con trai.
Chị Hương thầm mong sao hai đứa trẻ sẽ vui vẻ đồng ý nhau. Như vậy sau này con gái chị sẽ hạnh phúc nhất đời!
Trong lúc ba mẹ đang vui cười và vẽ trong đầu những viễn cảnh tương lai tốt đẹp thì Diệp Trúc có mặt trong các shop bán đồ dùng thể thao. Cô bé vừa ghi danh vào một lớp võ thuật và theo yêu cầu của lớp, cô bé đang tìm mua một bộ đồ võ phục.
Diệp Trúc đã suy nghĩ và quyết tâm học võ - đây sẽ là cách tốt nhất để cô trả thù tên tiểu yêu. Cầm bộ võ phục trắng tinh trên tay, Diệp Trúc hình dung cảnh cô đến từ phía sau lưng hắn . Bất thần tung cú đấm vào mặt hắn, máu mũi hắn tuôn dòng, hắn xiểng niểng muốn té thì bị cô bồi tiếp bằng hai cú đá song phi ngoạn mục ...
Cứ nghĩ đến cảnh hắn ngã quỵ dưới tay mình mà Diệp Trúc thích thú vô cùng
Chuyện đăng ký học võ của Diệp Trúc chỉ giấu ba mẹ được bốn ngày.
Cũng không có gì để ngạc nhiên lắm. Vì Diệp Trúc tự gay giặt bộ võ phục rồi đem phơi trên sân thượng!
Chị Hương ca cẩm:
– Trời ơi!? Thiếu gì môn cho con học mà lại chọn học võ hả? Con gái đi học ba cái thứ đánh đấm thì còn gì là dịu dàng nữa chứ?
Anh Điền trầm tĩnh hơn. Anh nhẹ nhàng:
– Nói ba mẹ nghe đi Diệp Trúc! Có chuyện gì mà con đi học võ?
Diệp Trúc đáp tự nhiên:
– Thì người ta vẫn nói học võ để tự vệ mà ba.
Anh Điền xoa cằm:
– Con nhất thiết phải tự vệ bằng những cú đá và nắm đấm hay sao?
Diệp Trúc phàn nàn:
– Thời này lũ con trai mười thằng thì có đến chín thằng rưỡi là cà chớn. Mà đối với tụi cà chớn ấy nói bằng lời lẽ đàng hoàng phí lắm ba ạ.
Anh Điền đoán:
– Ở trường có đứa nào ức hiếp con nên con mới nảy ra ý học võ đặng trả thù phải không nào?
Diệp Trúc còn đang lúng túng thì mẹ cô xen vào:
– Nghe mẹ nói đây Diệp Trúc. Bây giờ con muốn mua sắm gì mẹ cũng chiều theo hết! Chỉ xin một điều kiện duy nhất là ...con đừng học võ nữa, nhé?
Diệp Trúc mím môi, lắc đầu dứt khoát:
– Không được đâu mẹ à. Con đã đóng học phí trọn khóa rồi. Vả lại, con thật sự thích học võ.
Con quyết tâm rồi mẹ ạ. Sau này nhất định con phải học giỏi võ mới được!
Thế là anh Điền chị Hương đành lắc đầu nhượng bộ. Tuy nhiên hai người cũng hơi lo. Họ đang chuẩn bị mời cơm ông bà Vạn Đại, nếu ông bà sui gia tương lai mà biết Diệp Trúc đi học võ thế này thì sẽ nghĩ sao đây không biết!?
Riêng Diệp Trúc, đang hăm hở với viễn cảnh tự mình hạ nốc aó kẻ thù nên ngoài học phố thông là chuyên tâm ở võ trường. Cô bé mong mau chóng giỏi võ nên dự định hỏi võ sư phụ trách xem khoảng bao lâu thì có thể thi đấu. Nhưng Diệp Trúc đã may mắn
Diệp Trúc bật dậy chạy bay xuống nhà.
Chị Hương đang dọn cơm, thấy con gái có vẻ gấp gáp thì gọi giật:
– Diệp Trúc! Chuẩn bị ăn cơm rồi mà con đi đâu vậy? thiệt tình nãy giờ chưa chịu thay quần áo nữa hả?
Diệp Trúc đã ra tới hành lang. Vừa dắt xe đá chân chống lên cô bé vừa đáp vọng vào nhà:
– Con có chuyện gấp phải đi ngay mẹ à. Ở nhà mọi người cứ ăn trước, đừng chờ con!
Anh Điền từ trên lầu chạy xuống hỏi vợ:
– Ủa, Diệp Trúc còn đi đâu vậy em?
Chị Hương nhún vai:
– Em không biết. Hôm nay con bé kỳ kỳ làm sao ấy? Chắc em phải hỏi thêm nó một lần nữa mới được. Anh thấy sao?
– Ừ, con gái ngày một lớn rồi, em nên chú ý đến nó nhiều một chút.
Chi Mai lững thững vào phòng ăn.
– Mẹ ơi! Ăn cơm được chưa? Con đói quá rồi nè.
Chị Hương liếc nhìn chồng rồi quyết định:
– Bây giờ chúng ta sẽ ăn trước. Chị Hai con khi nào về thì ăn sau.
Chuông điện thoại reo. Anh Điền nhấc máy:
– Alô! ....a, chào chị ! Dạ ...., chúng tôi vẫn khỏe! Anh chị cũng vậy chứ?
Chị Hương nhướng mày:
– Ai vậy anh?
Anh Điền ra hiệu rồi nói vào ống nghe:
– Làm gì có chuyện đó. Tụi tôi vẫnnhắc đến anh chị thường xuyên đấy chứ.
Sở dĩ không liên lạc vì dạo này công việc lu bu quá ! À, chị nói chuyện với nhà tui nhé dạ, tôi chưa nói đâu.
Anh Điền trao ống nghe cho vợ. Chị khẽ lườm anh. Bày đặt úp úp mở mở không chịu nói điện của ai!?
Bé Chi Mai ngồi ở chỗ của mình, nhìn cha mẹ bằng ánh mắt cố gắng kiên nhẫn. Anh Điền ngồi xuống nhẹ nhàng bảo nó:
– Con đói bụng thì cứ ăn đi.
– Nhưng mẹ ....
– Không sao. Mẹ nghe điện thoại xong sẽ ăn. Vài phút thôi mà. Nè, ba cho con miếng thịt gà.
Dạ ....
Ít phút sau cuộc điện thoại kết thúc.
Anh Điền mỉm cười:
– Chị Vạn Đại nói gì mà em có vẻ vui dữ vậy?
Chị Hương kéo ghế:
– Anh đoán xem. Em không ngờ anh chị Vạn Đại vẫn còn nhớ lời hứa hẹn của hai gia đình tư mấy năm trước. Chị ấy nói muốn tới nhà mình dùng cơm vào vài ngày tới. Anh thấy thế nào?
Anh Điền gật đầu:
– Được quá đi chứ! Có lẽ anh chị Vạn Đại thật sự muốn kết thông gia với nhà ta và đang có ý để hai đứa thân mật nhau hơn đây mà.
Chị Hương hoan hỉ:
– Thời buổi này tụi nhỏ cứ thích làm theo ý của chúng. Thật là hiếm những cuộc hôn nhân được cha mẹ hai bên chọn lựa. Anh chị Vạn Đại giàu có hơn nhà mình nhiều mà vẫn giữ ý kết thân với mình thì thật là quí hóa, phải không anh?
Chi Mai nhìn mẹ, rụt rè:
– Mẹ ....tính gả chồng cho chị Hai con ạ?
Anh Điền cười:
– Đúng hơn là ba mẹ chỉ bàn vậy thôi con à. Chuyện còn xa vời lắm. Chị Hai con mới học lớp chín thì chồng con cái gì?
Chi Mai nghiêng nghiêng đầu:
– Con tưởng bây giờ không còn kiểu đám cưới bắt đầu bằng sự đính ước như vậy nữa chứ!
Anh Điền, chị Hương nhìn nhau mỉm cười. Ừ, đã cuối thế kỷ hai mươi rồi mà con nói chuyện đính ước, giữa hai gia đình thì cũng hơi buồn cười thật.
Nhưng dẫu sao đó vẫn là điều tốt đẹp. Anh chị Vạn Đại chỉ có một đứa con trai.
Chị Hương thầm mong sao hai đứa trẻ sẽ vui vẻ đồng ý nhau. Như vậy sau này con gái chị sẽ hạnh phúc nhất đời!
Trong lúc ba mẹ đang vui cười và vẽ trong đầu những viễn cảnh tương lai tốt đẹp thì Diệp Trúc có mặt trong các shop bán đồ dùng thể thao. Cô bé vừa ghi danh vào một lớp võ thuật và theo yêu cầu của lớp, cô bé đang tìm mua một bộ đồ võ phục.
Diệp Trúc đã suy nghĩ và quyết tâm học võ - đây sẽ là cách tốt nhất để cô trả thù tên tiểu yêu. Cầm bộ võ phục trắng tinh trên tay, Diệp Trúc hình dung cảnh cô đến từ phía sau lưng hắn . Bất thần tung cú đấm vào mặt hắn, máu mũi hắn tuôn dòng, hắn xiểng niểng muốn té thì bị cô bồi tiếp bằng hai cú đá song phi ngoạn mục ...
Cứ nghĩ đến cảnh hắn ngã quỵ dưới tay mình mà Diệp Trúc thích thú vô cùng
Chuyện đăng ký học võ của Diệp Trúc chỉ giấu ba mẹ được bốn ngày.
Cũng không có gì để ngạc nhiên lắm. Vì Diệp Trúc tự gay giặt bộ võ phục rồi đem phơi trên sân thượng!
Chị Hương ca cẩm:
– Trời ơi!? Thiếu gì môn cho con học mà lại chọn học võ hả? Con gái đi học ba cái thứ đánh đấm thì còn gì là dịu dàng nữa chứ?
Anh Điền trầm tĩnh hơn. Anh nhẹ nhàng:
– Nói ba mẹ nghe đi Diệp Trúc! Có chuyện gì mà con đi học võ?
Diệp Trúc đáp tự nhiên:
– Thì người ta vẫn nói học võ để tự vệ mà ba.
Anh Điền xoa cằm:
– Con nhất thiết phải tự vệ bằng những cú đá và nắm đấm hay sao?
Diệp Trúc phàn nàn:
– Thời này lũ con trai mười thằng thì có đến chín thằng rưỡi là cà chớn. Mà đối với tụi cà chớn ấy nói bằng lời lẽ đàng hoàng phí lắm ba ạ.
Anh Điền đoán:
– Ở trường có đứa nào ức hiếp con nên con mới nảy ra ý học võ đặng trả thù phải không nào?
Diệp Trúc còn đang lúng túng thì mẹ cô xen vào:
– Nghe mẹ nói đây Diệp Trúc. Bây giờ con muốn mua sắm gì mẹ cũng chiều theo hết! Chỉ xin một điều kiện duy nhất là ...con đừng học võ nữa, nhé?
Diệp Trúc mím môi, lắc đầu dứt khoát:
– Không được đâu mẹ à. Con đã đóng học phí trọn khóa rồi. Vả lại, con thật sự thích học võ.
Con quyết tâm rồi mẹ ạ. Sau này nhất định con phải học giỏi võ mới được!
Thế là anh Điền chị Hương đành lắc đầu nhượng bộ. Tuy nhiên hai người cũng hơi lo. Họ đang chuẩn bị mời cơm ông bà Vạn Đại, nếu ông bà sui gia tương lai mà biết Diệp Trúc đi học võ thế này thì sẽ nghĩ sao đây không biết!?
Riêng Diệp Trúc, đang hăm hở với viễn cảnh tự mình hạ nốc aó kẻ thù nên ngoài học phố thông là chuyên tâm ở võ trường. Cô bé mong mau chóng giỏi võ nên dự định hỏi võ sư phụ trách xem khoảng bao lâu thì có thể thi đấu. Nhưng Diệp Trúc đã may mắn
»Tag: Trang 3 - Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 