Truyện Teen - Anh Có Sợ Em Không full
ng Đường Thi cũng lên tiếng:
- Đừng dựa vào người em nữa, anh nặng quá đấy.
Quang Anh nghe thế cũng thấy đầu óc tỉnh lên ít nhiều. Anh đứng thẳng người rồi quay ra đằng sau huýt sáo để vơi đi cảm giác ngượng ngùng. Anh nghĩ thầm: "Mẹ kiếp! Vừa nãy sao có thể nói mấy lời đó ra nhỉ? Đúng là điên rồi".
Cánh cửa phòng vừa mở ra thì Đường Thi đã chạy ngay vào nhà vệ sinh. Cô chiếm đóng cả tiếng trong đó mà chẳng chịu ra khiến cho Quang Anh cứ gà gật ở ngoài mãi. Nếu không phải vì anh còn cái miệng chưa được chải sạch, còn bộ quần áo chưa thay thì anh đã lăn ra giường ngủ từ lâu rồi.
Đường Thi vã nước lên mặt, cô cảm thấy toàn thân mình nóng bừng lên. Biểu hiện của cô sẽ là như thế này sao? Đây là lần đầu tiên cô có phản ừng với câu nói mang đậm chất "truyền thống" tình yêu kia. Cô chết đây, từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến bây giờ cô chưa bao giờ thấy mình do dự và run sợ như vậy. Hình như là cô đã yêu anh ấy mất rồi.
Quang Anh là một người cao ngạo, nhưng đứng trước mặt cô lại luôn cúi đầu nhượng bộ. Hoặc cũng có thể là do anh ấy chưa có đủ trình độ để đầu lại với cô. Tuy nhiên, anh ấy đã xin lỗi rồi, câu nói cần thiết như "anh yêu em" cũng được anh ấy buột ra khỏi miệng rồi. Cô còn chờ đợi cái gì nữa đây? Phật dạy: Quay đầu là bờ. Vậy thì Quang Anh đã bơi về bờ rồi.
Cô còn một điều muốn nói: Chỉ cần anh ta bỏ được thói trăng hoa. Cô lập tức sẽ rũ bỏ bức tường ngăn cách giữa hai người suốt bao nhiêu ngày qua.
Đường Thi nhìn hình ảnh mình phản chiếu qua gương, những giọt nước vừa được cô táp lên mặt đang chảy dần xuống chiếc cằm thanh thoát và chiếc cổ trắng ngần. Cô mím môi lại, có nên tha thứ cho anh ấy hay không? Để ý ra thì mình cũng đã tỏ ra "hết nước hết cái" với anh ấy rồi. Xem ra nên xóa bỏ lệnh "cấm vận" đi thì hơn.
Nghĩ vậy Đường Thi vội vàng chỉnh lại tư thế, cô thoamột lớp dầu thơm lên bả vai cổ, sau gáy và vùng ngực. Sau đó thì thay bộ quần áo vừa mặc bằng bộ váy ngủ đỏ rực. Mặc vào trông cô như một ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt biết bao trái tim đàn ông.
Một lúc sau cô bước ra ngoài, khuôn mặt hí ha hí hửng cứ tưởng lừa được Quang Anh vào tròng thì chợt tụt hết cả cảm xúc khi thấy anh ta đang lăn quay ra ngủ trên giường. Quần áo thì chưa thèm thay, răng chưa thèm đánh. Lại còn dám mặc nhiên bỏ rơi một người vợ nóng bỏng đang có ý định xóa bỏ lệnh cấm vận đối với anh ta nữa chứ. Đúng là lúc đưa rượu mừng thì không uống.
Đường Thi bặm môi đầy vẻ tức giận. Cô bước đến bên giường rồi lấy chân đạp mạnh cho Quang Anh một cái. Anh ta khi bị đạp còn đáng ghét hơn, khiến cô chỉ muốn đạp cho thêm vài phát nữa.
Quang Anh đang ngủ ngon lành thì tự dưng mơ thấy mình đi bố vợ Liêu Tuấn và một vài tên đầu trọc mặt thẹo khác đạp cho túi bụi. Chẳng lẽ họ biết chuyện anh và Đường Thi đang giận nhau nên kéo đến trong giấc mơ của anh để trả thù?
Giấc mơ của anh là như vậy, thế là anh mới hét toáng lên rằng:
- Đau quá! Các người giàu có nhưng mà biết đâu lại kẹt sỉ không đưa tôi vào phòng Vip bệnh viện khi tôi bị nội thương. Cho nên là đừng đánh nữa, tôi hứa từ bây giờ sẽ chỉ biết mỗi Đường Thi thôi. Sẽ không để ý đến người con gái khác đâu, tiện thể các người cũng bảo cô ta chỉnh lại đầu óc cho bình thường một tí. Còn nữa, bảo cô ta đừng có quan hệvới mấy cái thằng ngày xưa đã từng qua lại nữa. Tôi mà ngứa mắt không gãi được là tôi móc mắt bọn nó ra gãi cho đỡ tức đấy.
Đường Thi đang đạp hăng nghe Quang Anh nói vậy càng hăng hơn nữa. Cô song phi một cước làm cho Quang Anh được thử cảm giác bay bổng một lần. Cả thân hình của anh đã nằm gọn dưới nền nhà. Đường Thi thấy vậy vội nhảy luôn lên giường rồi kéo chăn giả vờ ngủ.
Quang anh vẫn đang lăn lộn rên la ở dưới, nghe tiếng rên la đó ngay đến bò cũng phải chảy nước mắt. Quả là bi thương không đỡ được. Trong phút giây tuyệt vọng hộ cho cái xương sống của mình thì anh mới thấy lạ, tại sao không có tác động ngoại nhân nào mà anh lại bay tận xuống đây được? Chẳng lẽ ngay cả trong mơ bố vợ cũng lợi hại như thế hay sao? Quang Anh bống nhiên thấy hàn khí vất vương quanh người, anh co rúm lại rồi khấn khấn:
- Lạy phật. Con ăn ở có đức, đừng có dọa con. Cả đời này, ngoài chuột ra con không chùn ai đâu, cho nên đừng có mang mấy trò nhảm nhỉ ra dọa con.
Đây là lời cảnh cáo với phật tổ ư? Thật là đáng trách. Thế này thì phải trừng trị thôi. Bằng cách nào? Bằng cách là:
Khi Quang anh định trở lại giường để tiếp tục giấc mộng ngàn thu thì anh phát hiện giường của mình đã bị chiếm đóng toàn phần. Trước kia Đường Thi có ngủ dạng tay dạng chân như thế này bao giờ đâu? Cô ấy ngủ rất đẹp, luôn cuộn tròn trong lòng như một con mèo ngoan khiến anh chỉ muốn che chở. Còn bây giờ, hãy nhìn đi, anh phải chụp lại cái dáng này của Đường Thi để lấy bằng chứng. Tránh sau này cô ta làm gì quá đáng anh còn trả thù được.
Ý nghĩ này vừa lóe lên như cái bóng đèn trong đầu thì ánh sáng trong mắt Quang anh cũng phát ra nhiều tia kì dị. Thật là hiểm ác.
Đường Thi he hé mắt ra nhìn thì chợt thấy mình sắp sửa bị Quang Anh chụp lén. Xém chút nữa thôi là bị anh ta nắm thóp rồi. Nhân lúc Quang anh còn đang loay loay với máy ảnh thì Đường Thi nhếch môi lên cười nhạt một cái và xoay người. Cô đang cười thầm trong bụng. Chắc chắn là như thế.
Cái xoay người của Đường Thi đã làm hỏng hết cả hình ảnh. Quang Anh tức đến nỗi chỉ muốn đập tan cái máy ảnh ra, sao lại xoay người đúng lúc thế không biết. Hay là do cô ấy đã biết anh đang chụp lén rồi lên dập tắt cái ý định của anh? Đúng là ngủ cũng không yên, lúc nào cũng trong trạng thái cảnh giác cao độ. Anh còn chưa đến mức ấy đâu nhé!
Đường Thi sướng thầm trong lòng, những lúc trêu Quang Anh thế này cô thấy rất thú vị. Chỉ muốn trêu cho anh ta thổ huyết ra thì mới thỏa mãn được cái "thú tín
- Đừng dựa vào người em nữa, anh nặng quá đấy.
Quang Anh nghe thế cũng thấy đầu óc tỉnh lên ít nhiều. Anh đứng thẳng người rồi quay ra đằng sau huýt sáo để vơi đi cảm giác ngượng ngùng. Anh nghĩ thầm: "Mẹ kiếp! Vừa nãy sao có thể nói mấy lời đó ra nhỉ? Đúng là điên rồi".
Cánh cửa phòng vừa mở ra thì Đường Thi đã chạy ngay vào nhà vệ sinh. Cô chiếm đóng cả tiếng trong đó mà chẳng chịu ra khiến cho Quang Anh cứ gà gật ở ngoài mãi. Nếu không phải vì anh còn cái miệng chưa được chải sạch, còn bộ quần áo chưa thay thì anh đã lăn ra giường ngủ từ lâu rồi.
Đường Thi vã nước lên mặt, cô cảm thấy toàn thân mình nóng bừng lên. Biểu hiện của cô sẽ là như thế này sao? Đây là lần đầu tiên cô có phản ừng với câu nói mang đậm chất "truyền thống" tình yêu kia. Cô chết đây, từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến bây giờ cô chưa bao giờ thấy mình do dự và run sợ như vậy. Hình như là cô đã yêu anh ấy mất rồi.
Quang Anh là một người cao ngạo, nhưng đứng trước mặt cô lại luôn cúi đầu nhượng bộ. Hoặc cũng có thể là do anh ấy chưa có đủ trình độ để đầu lại với cô. Tuy nhiên, anh ấy đã xin lỗi rồi, câu nói cần thiết như "anh yêu em" cũng được anh ấy buột ra khỏi miệng rồi. Cô còn chờ đợi cái gì nữa đây? Phật dạy: Quay đầu là bờ. Vậy thì Quang Anh đã bơi về bờ rồi.
Cô còn một điều muốn nói: Chỉ cần anh ta bỏ được thói trăng hoa. Cô lập tức sẽ rũ bỏ bức tường ngăn cách giữa hai người suốt bao nhiêu ngày qua.
Đường Thi nhìn hình ảnh mình phản chiếu qua gương, những giọt nước vừa được cô táp lên mặt đang chảy dần xuống chiếc cằm thanh thoát và chiếc cổ trắng ngần. Cô mím môi lại, có nên tha thứ cho anh ấy hay không? Để ý ra thì mình cũng đã tỏ ra "hết nước hết cái" với anh ấy rồi. Xem ra nên xóa bỏ lệnh "cấm vận" đi thì hơn.
Nghĩ vậy Đường Thi vội vàng chỉnh lại tư thế, cô thoamột lớp dầu thơm lên bả vai cổ, sau gáy và vùng ngực. Sau đó thì thay bộ quần áo vừa mặc bằng bộ váy ngủ đỏ rực. Mặc vào trông cô như một ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt biết bao trái tim đàn ông.
Một lúc sau cô bước ra ngoài, khuôn mặt hí ha hí hửng cứ tưởng lừa được Quang Anh vào tròng thì chợt tụt hết cả cảm xúc khi thấy anh ta đang lăn quay ra ngủ trên giường. Quần áo thì chưa thèm thay, răng chưa thèm đánh. Lại còn dám mặc nhiên bỏ rơi một người vợ nóng bỏng đang có ý định xóa bỏ lệnh cấm vận đối với anh ta nữa chứ. Đúng là lúc đưa rượu mừng thì không uống.
Đường Thi bặm môi đầy vẻ tức giận. Cô bước đến bên giường rồi lấy chân đạp mạnh cho Quang Anh một cái. Anh ta khi bị đạp còn đáng ghét hơn, khiến cô chỉ muốn đạp cho thêm vài phát nữa.
Quang Anh đang ngủ ngon lành thì tự dưng mơ thấy mình đi bố vợ Liêu Tuấn và một vài tên đầu trọc mặt thẹo khác đạp cho túi bụi. Chẳng lẽ họ biết chuyện anh và Đường Thi đang giận nhau nên kéo đến trong giấc mơ của anh để trả thù?
Giấc mơ của anh là như vậy, thế là anh mới hét toáng lên rằng:
- Đau quá! Các người giàu có nhưng mà biết đâu lại kẹt sỉ không đưa tôi vào phòng Vip bệnh viện khi tôi bị nội thương. Cho nên là đừng đánh nữa, tôi hứa từ bây giờ sẽ chỉ biết mỗi Đường Thi thôi. Sẽ không để ý đến người con gái khác đâu, tiện thể các người cũng bảo cô ta chỉnh lại đầu óc cho bình thường một tí. Còn nữa, bảo cô ta đừng có quan hệvới mấy cái thằng ngày xưa đã từng qua lại nữa. Tôi mà ngứa mắt không gãi được là tôi móc mắt bọn nó ra gãi cho đỡ tức đấy.
Đường Thi đang đạp hăng nghe Quang Anh nói vậy càng hăng hơn nữa. Cô song phi một cước làm cho Quang Anh được thử cảm giác bay bổng một lần. Cả thân hình của anh đã nằm gọn dưới nền nhà. Đường Thi thấy vậy vội nhảy luôn lên giường rồi kéo chăn giả vờ ngủ.
Quang anh vẫn đang lăn lộn rên la ở dưới, nghe tiếng rên la đó ngay đến bò cũng phải chảy nước mắt. Quả là bi thương không đỡ được. Trong phút giây tuyệt vọng hộ cho cái xương sống của mình thì anh mới thấy lạ, tại sao không có tác động ngoại nhân nào mà anh lại bay tận xuống đây được? Chẳng lẽ ngay cả trong mơ bố vợ cũng lợi hại như thế hay sao? Quang Anh bống nhiên thấy hàn khí vất vương quanh người, anh co rúm lại rồi khấn khấn:
- Lạy phật. Con ăn ở có đức, đừng có dọa con. Cả đời này, ngoài chuột ra con không chùn ai đâu, cho nên đừng có mang mấy trò nhảm nhỉ ra dọa con.
Đây là lời cảnh cáo với phật tổ ư? Thật là đáng trách. Thế này thì phải trừng trị thôi. Bằng cách nào? Bằng cách là:
Khi Quang anh định trở lại giường để tiếp tục giấc mộng ngàn thu thì anh phát hiện giường của mình đã bị chiếm đóng toàn phần. Trước kia Đường Thi có ngủ dạng tay dạng chân như thế này bao giờ đâu? Cô ấy ngủ rất đẹp, luôn cuộn tròn trong lòng như một con mèo ngoan khiến anh chỉ muốn che chở. Còn bây giờ, hãy nhìn đi, anh phải chụp lại cái dáng này của Đường Thi để lấy bằng chứng. Tránh sau này cô ta làm gì quá đáng anh còn trả thù được.
Ý nghĩ này vừa lóe lên như cái bóng đèn trong đầu thì ánh sáng trong mắt Quang anh cũng phát ra nhiều tia kì dị. Thật là hiểm ác.
Đường Thi he hé mắt ra nhìn thì chợt thấy mình sắp sửa bị Quang Anh chụp lén. Xém chút nữa thôi là bị anh ta nắm thóp rồi. Nhân lúc Quang anh còn đang loay loay với máy ảnh thì Đường Thi nhếch môi lên cười nhạt một cái và xoay người. Cô đang cười thầm trong bụng. Chắc chắn là như thế.
Cái xoay người của Đường Thi đã làm hỏng hết cả hình ảnh. Quang Anh tức đến nỗi chỉ muốn đập tan cái máy ảnh ra, sao lại xoay người đúng lúc thế không biết. Hay là do cô ấy đã biết anh đang chụp lén rồi lên dập tắt cái ý định của anh? Đúng là ngủ cũng không yên, lúc nào cũng trong trạng thái cảnh giác cao độ. Anh còn chưa đến mức ấy đâu nhé!
Đường Thi sướng thầm trong lòng, những lúc trêu Quang Anh thế này cô thấy rất thú vị. Chỉ muốn trêu cho anh ta thổ huyết ra thì mới thỏa mãn được cái "thú tín
»Tag: Trang 50 - Truyện Teen - Anh Có Sợ Em Không full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 