Truyện Teen - Anh Có Sợ Em Không full
hiến nó bắn ra tứ phía. Khuôn mặt anh đỏ ửng sau mỗi lần vận động cánh tay. Tốc độ của anh tương đối nhanh nhưng theo dự đoán thì có thể sẽ bị đuối sức sớm. Còn An hợp thì có vẻ nhẹ nhàng và uyển chuyển hơn, nhìn bà dường như là đang nhảy một điệu trong nước chứ không phải là bơi. Phần bụng và phần lưng được và vận dụng triệt để khiến cho tốc độ trở lên linh hoạt hơn.
Hai vận động viên đang ngang bằng nhau.
Đến lượt thứ hai.
Quang Anh đã bắt đầu đuối sức, anh giảm tốc độ để lấy lại sức lực. An Hợp dường như không có khái niệm mệt. Bà vẫn rất uyển chuyển và linh hoạt, phong thái như toát ra một ý cười cười. Cười với đối thủ của mình rằng: "Hãy chấp nhận thua cuộc đi".
Đường Thi quan sát Quang Anh và An Hợp. Lúc đầu, cô thấy rất hài lòng vể những gì mà Quang Anh thể hiện, anh có phẩn nhỉnh hơn so với An Hợp. Nhưng dường như càng về sau thì anh lại càng đuối. Áp lực của nước đã khiến anh ấy giảm hẳn tốc độ và sức lực. Đương nhiên, xét về cả chủ quan và khách quan, Đường Thi sẽ thiên vị Quang anh hơn. Cô nhíu mày tính toán. Chỉ cách vài mét nữa thôi là họ sẽ chạm đích. Đường Thi vội vàng lay tay Liêu Tuấn gọi lớn:
- Bố! Bố sao thế?
Chỉ cần có thế, An Hợp đã ngừng bơi và ngoi lên khỏi mặt nước. Bà lo lắng nhìn Liêu Tuấn. Chỉ tiếc rằng đã sập bẫy của Đường Thi mất rồi. Cái mà bà nhìn thấy chỉ là bộ dạng không hiểu gì của Liêu tuấn và câu nói rất chi là nguy hiểm cho người khác:
- À, ta bị muỗi đốt!
Đường thi giả bộ thở phào nhẹ nhõm rồi vỗ vỗ vai bố:
- Trời! Con thấy nốt đỏ sưng vù này lại tưởng bố bị bệnh gì.
Liêu Tuấn vẫn ngu ngơ tưởng con gái quan tâm đến mình quá sức nên trong lòng tự hào và hài lòng không kể xiết. Mặt ông cứ thế mà vênh lên để rồi nhận thấy một cái nhìn đến đáng ghét của An Hợp.
Chỉ đợi có thế, Đường Thi vội vàng hô to:
- Quang Anh thắng.
Quang anh chống tay nhấc thân hình lên mé bể. Anh nằm ngửa người ra thử hổn hển như sắp chết. Không, chỉ cần một chút nữa thôi là nhất định anh sẽ chết. Nhưng anh đang hoài nghi, có phải là do Đường Thi nên anh mới thắng không nhỉ? Sao anh chẳng thấy vẻ vang gì cả?
An Hợp bơi về phía Liêu Tuấn rồi quay ra mỉm cười hài lòng với Quang Anh:
- Tốt lắm!
Đường nhiên là bà cũng biết cái ý đồ mà ai cũng hoài nghi của Đường Thi. Bà bỏ qua cho Quang anh là vì bà đã bị mắc bẫy của Đường Thi. Người thứ hai sau Liêu Tuấn có thể lừa bà. Đúng là cha nào con nấy!
Đường Thi chạy ra chỗ Quang Anh nằm. Cô dùng ánh mắt cười cười nhìn anh, trông anh giờ đây như một con cá nhỏ bị người ta vớt lên bờ, đang cố thoi thóp phần mang của mình để níu kéo sự sống. Đường Thi ngồi xuống bên cạnh, kéo mạnh người QuangAnh dậy.
Quang Anh đang mệt lại bị Đường Thi sắp sửa hành hạ anh uể oải đáp:
- Thôi nào. Để anh nghỉ đi.
Đường Thi cười khúc khích:
- Sức lực của anh chỉ đáng như thế thôi sao?
- Em cứ thử xuống bơi như anh xem có sống mà ngoi lên đây được không?
- Được rồi. Lên thay quần áo đi, chúng ta đi ăn.
Khi nghe thấy ăn Quang Anh cảm thấy khí quản bỗng nhiên như bị nén lại, lục phủ ngũ tạng rạo rực hẳn lên. Nhưng mà tứ chi của anh thì vẫn mềm nhũn ra như cọng bún sợi mì vậy. Đây là kết quả cho việc trước khi bơi anh không khởi động. Cũng may là trong quá trình bơi không bị chuột rút.
- Kéo anh dậy đi.
Đường Thi đỡ mạnh người Quang Anh dậy. Khuôn ngực của cô thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt anh, mái tóc buông thả xuống đã che mất điểm nhìn. Hương thơm của hoa hồng vương vấn nơi cánh mũi khiến Quang Anh đáng ra là đã đứng dậy được thì đột nhiên lại quỵ xuống. Hành động này khiến Đường Thi sợ chết khiếp, cô lại tưởng anh có vấn đề gì về tim.
- Sao thế? - Đường Thi lo lắng hỏi.
Quang anh hơi nóng mặt. Anh gạt tay Đường Thi ra và tự đứng dậy. Nếu như mà nhờ cô ấy thì chẳng thà giết chết anh đi còn hơn. Để cô giúp khác gì dẫn anh đến trước mặt thần Venus mà không được thốt lên câu "Đẹp quá!" Dù gì thì anh vẫn là đàn ông.
- Không có gì. Chúng ta đi ăn.
Chương 24 - Hình như ta đã yêu nhau.
Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí tốt đẹp và không hề có gì trục trặc xảy ra. Quang Anh và Đường Thi mừng húm khi các vị tiền bối ngày mai sẽ trở về Tòa Nhà Vàng ngay. Họ còn lưu luyến nói rằng:
- Các con hãy thông cảm cho chúng ta. Ngày mai công ti phải nhận một lô hàng lớn, không đích thân giám sát thì không yên tâm - Liêu Tuấn nói.
Lúc đó, Quang anh và Đường Thi thì chơi trò đá chân nhau dưới gầm bàn để thể hiện cảm xúc. Còn phần trên - khuôn mặt của họ lại biểu thị một trạng thái khác, đó là tiếc nuối, buồn thương. Cứ như kiểu xa nhau lần này là sẽ không được gặp nhau nữa vậy. Khiến cho các vị tiền bối xúc động đưa tay lên chấm nước mắt liên hồi.
Quang Anh và Đường Thi chưa thể về được vì liên quan đến cả chuyện công và chuyện tư. Hai cái này có lẽ mọi người cũng hiểu.
Về đến khách sạn trong tâm trạng hân hoan và một chút lâng lâng của rượu. Không khí bỗng nhiên đậm chất thơ ca lãng mạn và sến túa. Trong khi Đường Thi còn đang mải loay hoay với cánh cửa thì Quang Anh đã vòng tay ôm lấy eo cô nói những lời bay bổng:
- Đường Thi, Anh xin lỗi! Anh yêu em.
Đường Thi đang mở cửa bỗng nhiên dừng hẳn động tác vì câu nói của Quang Anh. Cô biết chồng mình đang rượu vào lời ra, vốn trước kia có hàng trăm người nói với cô câu này rồi, dĩ nhiên là cô cũng chẳng quan tâm đến tình cảm của bọn đàn ông với cô nó sâu đậm như thế nào. Nhưng giờ đây, khi nghe Quang Anh nói câu này, cô chỉ muốn hỏi lại anh rằng: "Anh có yêu em thật không? Yêu nhiều không?"
Cả hai im lặng hồi lâu. Cuối c
Hai vận động viên đang ngang bằng nhau.
Đến lượt thứ hai.
Quang Anh đã bắt đầu đuối sức, anh giảm tốc độ để lấy lại sức lực. An Hợp dường như không có khái niệm mệt. Bà vẫn rất uyển chuyển và linh hoạt, phong thái như toát ra một ý cười cười. Cười với đối thủ của mình rằng: "Hãy chấp nhận thua cuộc đi".
Đường Thi quan sát Quang Anh và An Hợp. Lúc đầu, cô thấy rất hài lòng vể những gì mà Quang Anh thể hiện, anh có phẩn nhỉnh hơn so với An Hợp. Nhưng dường như càng về sau thì anh lại càng đuối. Áp lực của nước đã khiến anh ấy giảm hẳn tốc độ và sức lực. Đương nhiên, xét về cả chủ quan và khách quan, Đường Thi sẽ thiên vị Quang anh hơn. Cô nhíu mày tính toán. Chỉ cách vài mét nữa thôi là họ sẽ chạm đích. Đường Thi vội vàng lay tay Liêu Tuấn gọi lớn:
- Bố! Bố sao thế?
Chỉ cần có thế, An Hợp đã ngừng bơi và ngoi lên khỏi mặt nước. Bà lo lắng nhìn Liêu Tuấn. Chỉ tiếc rằng đã sập bẫy của Đường Thi mất rồi. Cái mà bà nhìn thấy chỉ là bộ dạng không hiểu gì của Liêu tuấn và câu nói rất chi là nguy hiểm cho người khác:
- À, ta bị muỗi đốt!
Đường thi giả bộ thở phào nhẹ nhõm rồi vỗ vỗ vai bố:
- Trời! Con thấy nốt đỏ sưng vù này lại tưởng bố bị bệnh gì.
Liêu Tuấn vẫn ngu ngơ tưởng con gái quan tâm đến mình quá sức nên trong lòng tự hào và hài lòng không kể xiết. Mặt ông cứ thế mà vênh lên để rồi nhận thấy một cái nhìn đến đáng ghét của An Hợp.
Chỉ đợi có thế, Đường Thi vội vàng hô to:
- Quang Anh thắng.
Quang anh chống tay nhấc thân hình lên mé bể. Anh nằm ngửa người ra thử hổn hển như sắp chết. Không, chỉ cần một chút nữa thôi là nhất định anh sẽ chết. Nhưng anh đang hoài nghi, có phải là do Đường Thi nên anh mới thắng không nhỉ? Sao anh chẳng thấy vẻ vang gì cả?
An Hợp bơi về phía Liêu Tuấn rồi quay ra mỉm cười hài lòng với Quang Anh:
- Tốt lắm!
Đường nhiên là bà cũng biết cái ý đồ mà ai cũng hoài nghi của Đường Thi. Bà bỏ qua cho Quang anh là vì bà đã bị mắc bẫy của Đường Thi. Người thứ hai sau Liêu Tuấn có thể lừa bà. Đúng là cha nào con nấy!
Đường Thi chạy ra chỗ Quang Anh nằm. Cô dùng ánh mắt cười cười nhìn anh, trông anh giờ đây như một con cá nhỏ bị người ta vớt lên bờ, đang cố thoi thóp phần mang của mình để níu kéo sự sống. Đường Thi ngồi xuống bên cạnh, kéo mạnh người QuangAnh dậy.
Quang Anh đang mệt lại bị Đường Thi sắp sửa hành hạ anh uể oải đáp:
- Thôi nào. Để anh nghỉ đi.
Đường Thi cười khúc khích:
- Sức lực của anh chỉ đáng như thế thôi sao?
- Em cứ thử xuống bơi như anh xem có sống mà ngoi lên đây được không?
- Được rồi. Lên thay quần áo đi, chúng ta đi ăn.
Khi nghe thấy ăn Quang Anh cảm thấy khí quản bỗng nhiên như bị nén lại, lục phủ ngũ tạng rạo rực hẳn lên. Nhưng mà tứ chi của anh thì vẫn mềm nhũn ra như cọng bún sợi mì vậy. Đây là kết quả cho việc trước khi bơi anh không khởi động. Cũng may là trong quá trình bơi không bị chuột rút.
- Kéo anh dậy đi.
Đường Thi đỡ mạnh người Quang Anh dậy. Khuôn ngực của cô thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt anh, mái tóc buông thả xuống đã che mất điểm nhìn. Hương thơm của hoa hồng vương vấn nơi cánh mũi khiến Quang Anh đáng ra là đã đứng dậy được thì đột nhiên lại quỵ xuống. Hành động này khiến Đường Thi sợ chết khiếp, cô lại tưởng anh có vấn đề gì về tim.
- Sao thế? - Đường Thi lo lắng hỏi.
Quang anh hơi nóng mặt. Anh gạt tay Đường Thi ra và tự đứng dậy. Nếu như mà nhờ cô ấy thì chẳng thà giết chết anh đi còn hơn. Để cô giúp khác gì dẫn anh đến trước mặt thần Venus mà không được thốt lên câu "Đẹp quá!" Dù gì thì anh vẫn là đàn ông.
- Không có gì. Chúng ta đi ăn.
Chương 24 - Hình như ta đã yêu nhau.
Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí tốt đẹp và không hề có gì trục trặc xảy ra. Quang Anh và Đường Thi mừng húm khi các vị tiền bối ngày mai sẽ trở về Tòa Nhà Vàng ngay. Họ còn lưu luyến nói rằng:
- Các con hãy thông cảm cho chúng ta. Ngày mai công ti phải nhận một lô hàng lớn, không đích thân giám sát thì không yên tâm - Liêu Tuấn nói.
Lúc đó, Quang anh và Đường Thi thì chơi trò đá chân nhau dưới gầm bàn để thể hiện cảm xúc. Còn phần trên - khuôn mặt của họ lại biểu thị một trạng thái khác, đó là tiếc nuối, buồn thương. Cứ như kiểu xa nhau lần này là sẽ không được gặp nhau nữa vậy. Khiến cho các vị tiền bối xúc động đưa tay lên chấm nước mắt liên hồi.
Quang Anh và Đường Thi chưa thể về được vì liên quan đến cả chuyện công và chuyện tư. Hai cái này có lẽ mọi người cũng hiểu.
Về đến khách sạn trong tâm trạng hân hoan và một chút lâng lâng của rượu. Không khí bỗng nhiên đậm chất thơ ca lãng mạn và sến túa. Trong khi Đường Thi còn đang mải loay hoay với cánh cửa thì Quang Anh đã vòng tay ôm lấy eo cô nói những lời bay bổng:
- Đường Thi, Anh xin lỗi! Anh yêu em.
Đường Thi đang mở cửa bỗng nhiên dừng hẳn động tác vì câu nói của Quang Anh. Cô biết chồng mình đang rượu vào lời ra, vốn trước kia có hàng trăm người nói với cô câu này rồi, dĩ nhiên là cô cũng chẳng quan tâm đến tình cảm của bọn đàn ông với cô nó sâu đậm như thế nào. Nhưng giờ đây, khi nghe Quang Anh nói câu này, cô chỉ muốn hỏi lại anh rằng: "Anh có yêu em thật không? Yêu nhiều không?"
Cả hai im lặng hồi lâu. Cuối c
»Tag: Trang 49 - Truyện Teen - Anh Có Sợ Em Không full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 