Truyện Teen - Ai dắt em đi qua nỗi đau
n một tiếng để về thì thấy cô đang quỳ gối trên một gờ xi măng, chăm chú thay lens để chụp macro vật gì đó dưới đất. Anh tò mò lại gần rồi tò tò đi theo cô, lúc đầu thì chỉ đi theo xem nhưng sau không kìm chế được lại cũng mở giỏ lấy máy ra chụp. Hơn một tiếng đồng hồ đó, cả hai người im lặng, ai làm việc nấy. Sau đó, thấm mệt, cô ngồi xuống, duỗi thẳng hai chân ra, nắm hai bàn tay rồi đấm nhẹ nhẹ lên chân mình, anh cũng ngồi xuống bên cạnh.
-Em dùng Pentax à?
-Vâng, không hiểu sao em vẫn thích màu của film hơn là màu của máy số, chắc tại nó thật hơn, rát hơn. Anh có bộ súng ống khủng thật đấy.
-Trước anh dùng Nikon D200X, rồi chuyển sang D300, cũng mới trang bị em Nikon D3 vài tháng nay thôi.
-Anh đang định khoe của với em à? Tính sơ cả súng cả ống cũng năm, sáu ngàn USD chứ ít gì?
-Em chụp ảnh lâu chưa?
-Từ hồi em học lớp 10 cơ. Thế là cũng lâu rồi anh nhỉ? Nhưng chẳng tiến bộ mấy.
-Sao em không thấy em tham gia offline hội nhóm nào cả?
-Tình hình là em dạo quanh box chân dung thấy đâu đâu cũng mẫu nằm, mẫu ngồi tạo dáng mắt đong đưa, cười lúng liếng hay xa xăm mơ màng. Tự hỏi không biết bao tiền một buổi. Có lần nhìn thấy hơn một tá các anh súng ống to dài quây mỗi một em cư thế bấm lia lịa, mà có sung sướng gì đâu chứ, mồ hôi nhễ nhại. Thương quá, như hôm nay chẳng hạn –cô nói liến thoắng.
-Thế theo em thì chụp chân dung phải thế nào?
-Từ rất lâu rồi em không thấy một bức ảnh chân dung nào diễn tả cảm xúc chân thật của "con người" đứng trước ống kính. Chụp người đang giận dữ có phải chân dung? Đang đau khổ có phải chân dung? Người lang thang có phải chân dung? Có rất nhiều câu hỏi về khái niệm chân dung mà em thắc mắc.
-Sao em không thực hiện một ý tưởng gì đó khác đi? –anh nhận ra ý kiến của cô không phải là không có lý.
-Em không thích chụp chân dung, hihi, chỉ thích xem ảnh của người khác chụp thôi. Em thích tập trung vào mảng cây lá hơn. Nhưng nếu chụp, em sẽ chụp những người không quen.
-Người không quen?
-Vâng, nghĩa là vô tình bắt được họ trong một khuôn hình, không set up, không chỉ đạo gì cả. Như thế sẽ tự nhiên hơn nhiều. Giữa kịch với film, anh thích cái nào hơn? –cô đột nhiên chuyển hướng
-Kịch– anh đáp không chần chừ.
-Em cũng thế. Vì mỗi lần diễn, vở kịch lại được tái sinh một lần, các diễn viên khóc cười trên sân khấu, tiếp nhận phản hồi của khán giả một cách trực tiếp, họ phải nhập hồn xuất thân vào vai diễn của mình. Ngược lại, film là kết nối của nhiều cảnh quay nhỏ mà có thể mỗi cảnh phải quay đi quay lại cả chục lần, như vậy khán giả đâu thể hòa nhập vào một bộ film như họ làm với một vở kịch.
-Em đúng là nhỏ tuổi mà tài cao, lý luận đâu ra đấy, lẽ ra em nên học ngành Luật thay vì Tài chính.
-Đừng cười em, em chỉ là nghĩ gì rồi nói đấy thôi mà – cô vui vẻ nhìn anh.
-Em hẳn phải khóc thút thít khi xem vở bí mật Vườn lệ chi của Idecaf nhỉ? – sau một hồi im lặng, anh quay sang nhìn cô.
-Dạ vâng, mà sao anh biết?
-Nếu em thích kịch thì đương nhiên phải đi xem vở này rồi và dựa trên những gì em vừa nói thì khi xem Hữu Châu đóng vai Nguyễn Trãi, em phải khóc.
-Anh cũng suy luận ghê phết nhỉ? Nhưng không đúng, em khóc đoạn tự sự của bà phi cơ. Thanh Thủy đúng là siêu, mỗi ánh mắt nhìn, mỗi lần lấy hơi nhấn nhả chữ đều khiến em rung động.
-Em đúng là thú vị thật.
-Hì, cảm ơn anh.
-Mà em sao lúc thì dạ, lúc thì vâng, lúc lại dạ vâng loạn lên thế?
-Ơ, nghe giọng em mà anh không biết à, em chính là bị dạng hòa trộn của hai miền Nam, Bắc mà? –cô bật cười khúc khích.
-Vậy bố hay mẹ em là người Bắc?
-Cả hai. Ý em muốn nói là ba mẹ là người Bắc nhưng em sinh ra và lớn lên ở miền Nam, cho nên em bị tác động bởi di truyền và từ ngoại cảnh.
-Em thích canh cua rau đay mồng tơi hay canh chua cá lóc? – anh cũng không hiểu tại sao mình lại hỏi cô 1 câu ngớ ngẩn như thế.
-Cả hai đều không, em rất lười ăn canh, không thích mấy thứ nhớt nhớt như mồng tơi và cũng không ăn cá.
Anh thầm nghĩ, cái cô bé này nếu là con trai, không chừng có thể cùng mình Đào viên kết nghĩa như ba anh em Lưu – Quan – Trương ngày trước nhưng rồi lại nhăn mặt trước ý nghĩ đó, cứ để nguyên cô bé ở phiên bản XX có lẽ hay hơn là chuyển sang XY. Nói chuyện thêm 1 lúc và uống hết mỗi người 2 ly cà phê sữa đá ở vỉa hè, anh đã thu hoạch được thêm một số thông tin về “đối tác” chưa được đề cập tới trong mail hôm qua.
Ngọc thích những buổi sáng ra đây uống cà phê, mà người ta thường gọi là Cà phê bệt Hàn Thuyên. Những tán cây cổ thụ ở phía trên khiến cho khu vực này lúc nào cũng râm mát, tuy giữa lòng thành phố mà không khí ở đây lại trong lành, cà phê rẻ lại khá hợp khẩu vị. Anh mà biết trước thế này thì thứ sáu vừa rồi đã không cất công hẹn cô vào quán cà phê của khách sạn năm sao mà rủ thẳng cô ra đây cho tiện. Có lẽ buổi tối uống ở đây lại có một phong vị khác hẳn bây giờ cũng nên, không hiểu tại sao anh lại muốn rủ cô lần khác đến đây vào buổi tối – một hôm nào đó sau khi hai tháng hợp đồng của họ kết thúc chăng?
Mới chỉ hai ngày mà anh có cảm giác thân quen như cô bé này là em gái mình vậy, rất nhiều điểm thú vị lại dễ thương nữa – hà hừ, phải về hỏi lại bố xem có đánh rơi đứa con gái nào không mới được. “Dễ thương” ư? Từ trước tới giờ anh ít khi dùng tính từ này để miêu tả phụ nữ, vì đi kèm với nó là một khái niệm mơ hồ chứ không dễ hiểu như: đẹp, xấu, béo, gầy, đen, trắng, ngoan, hư ... phải, đúng như anh đã nói, cô đúng là rất thú vị.
-Em gái, chiều nay không bận gì chứ?
-Có, em bận đi với mẹ rồi nhưng anh có thể chuyển câu hỏi này sang ngày mai– cô lém lỉnh nhìn anh.
-Em gái, chiều mai không bận gì chứ?
-Dạ không, anh định rủ em đi đâu?
-Tiếc quá, nhưng mai anh bận rồi –anh cười.
-Á, anh dám ...? –vừanói cô vừa lấy tay đấm vào lưng anh.
-Anh thấy hay nhất là em cứ đánh anh thế này trước mặt bà nội và mẹ anh, yên tâm là hai vị sẽ lắc đầu quyết liệt rồi cấm em bén mảng
-Em dùng Pentax à?
-Vâng, không hiểu sao em vẫn thích màu của film hơn là màu của máy số, chắc tại nó thật hơn, rát hơn. Anh có bộ súng ống khủng thật đấy.
-Trước anh dùng Nikon D200X, rồi chuyển sang D300, cũng mới trang bị em Nikon D3 vài tháng nay thôi.
-Anh đang định khoe của với em à? Tính sơ cả súng cả ống cũng năm, sáu ngàn USD chứ ít gì?
-Em chụp ảnh lâu chưa?
-Từ hồi em học lớp 10 cơ. Thế là cũng lâu rồi anh nhỉ? Nhưng chẳng tiến bộ mấy.
-Sao em không thấy em tham gia offline hội nhóm nào cả?
-Tình hình là em dạo quanh box chân dung thấy đâu đâu cũng mẫu nằm, mẫu ngồi tạo dáng mắt đong đưa, cười lúng liếng hay xa xăm mơ màng. Tự hỏi không biết bao tiền một buổi. Có lần nhìn thấy hơn một tá các anh súng ống to dài quây mỗi một em cư thế bấm lia lịa, mà có sung sướng gì đâu chứ, mồ hôi nhễ nhại. Thương quá, như hôm nay chẳng hạn –cô nói liến thoắng.
-Thế theo em thì chụp chân dung phải thế nào?
-Từ rất lâu rồi em không thấy một bức ảnh chân dung nào diễn tả cảm xúc chân thật của "con người" đứng trước ống kính. Chụp người đang giận dữ có phải chân dung? Đang đau khổ có phải chân dung? Người lang thang có phải chân dung? Có rất nhiều câu hỏi về khái niệm chân dung mà em thắc mắc.
-Sao em không thực hiện một ý tưởng gì đó khác đi? –anh nhận ra ý kiến của cô không phải là không có lý.
-Em không thích chụp chân dung, hihi, chỉ thích xem ảnh của người khác chụp thôi. Em thích tập trung vào mảng cây lá hơn. Nhưng nếu chụp, em sẽ chụp những người không quen.
-Người không quen?
-Vâng, nghĩa là vô tình bắt được họ trong một khuôn hình, không set up, không chỉ đạo gì cả. Như thế sẽ tự nhiên hơn nhiều. Giữa kịch với film, anh thích cái nào hơn? –cô đột nhiên chuyển hướng
-Kịch– anh đáp không chần chừ.
-Em cũng thế. Vì mỗi lần diễn, vở kịch lại được tái sinh một lần, các diễn viên khóc cười trên sân khấu, tiếp nhận phản hồi của khán giả một cách trực tiếp, họ phải nhập hồn xuất thân vào vai diễn của mình. Ngược lại, film là kết nối của nhiều cảnh quay nhỏ mà có thể mỗi cảnh phải quay đi quay lại cả chục lần, như vậy khán giả đâu thể hòa nhập vào một bộ film như họ làm với một vở kịch.
-Em đúng là nhỏ tuổi mà tài cao, lý luận đâu ra đấy, lẽ ra em nên học ngành Luật thay vì Tài chính.
-Đừng cười em, em chỉ là nghĩ gì rồi nói đấy thôi mà – cô vui vẻ nhìn anh.
-Em hẳn phải khóc thút thít khi xem vở bí mật Vườn lệ chi của Idecaf nhỉ? – sau một hồi im lặng, anh quay sang nhìn cô.
-Dạ vâng, mà sao anh biết?
-Nếu em thích kịch thì đương nhiên phải đi xem vở này rồi và dựa trên những gì em vừa nói thì khi xem Hữu Châu đóng vai Nguyễn Trãi, em phải khóc.
-Anh cũng suy luận ghê phết nhỉ? Nhưng không đúng, em khóc đoạn tự sự của bà phi cơ. Thanh Thủy đúng là siêu, mỗi ánh mắt nhìn, mỗi lần lấy hơi nhấn nhả chữ đều khiến em rung động.
-Em đúng là thú vị thật.
-Hì, cảm ơn anh.
-Mà em sao lúc thì dạ, lúc thì vâng, lúc lại dạ vâng loạn lên thế?
-Ơ, nghe giọng em mà anh không biết à, em chính là bị dạng hòa trộn của hai miền Nam, Bắc mà? –cô bật cười khúc khích.
-Vậy bố hay mẹ em là người Bắc?
-Cả hai. Ý em muốn nói là ba mẹ là người Bắc nhưng em sinh ra và lớn lên ở miền Nam, cho nên em bị tác động bởi di truyền và từ ngoại cảnh.
-Em thích canh cua rau đay mồng tơi hay canh chua cá lóc? – anh cũng không hiểu tại sao mình lại hỏi cô 1 câu ngớ ngẩn như thế.
-Cả hai đều không, em rất lười ăn canh, không thích mấy thứ nhớt nhớt như mồng tơi và cũng không ăn cá.
Anh thầm nghĩ, cái cô bé này nếu là con trai, không chừng có thể cùng mình Đào viên kết nghĩa như ba anh em Lưu – Quan – Trương ngày trước nhưng rồi lại nhăn mặt trước ý nghĩ đó, cứ để nguyên cô bé ở phiên bản XX có lẽ hay hơn là chuyển sang XY. Nói chuyện thêm 1 lúc và uống hết mỗi người 2 ly cà phê sữa đá ở vỉa hè, anh đã thu hoạch được thêm một số thông tin về “đối tác” chưa được đề cập tới trong mail hôm qua.
Ngọc thích những buổi sáng ra đây uống cà phê, mà người ta thường gọi là Cà phê bệt Hàn Thuyên. Những tán cây cổ thụ ở phía trên khiến cho khu vực này lúc nào cũng râm mát, tuy giữa lòng thành phố mà không khí ở đây lại trong lành, cà phê rẻ lại khá hợp khẩu vị. Anh mà biết trước thế này thì thứ sáu vừa rồi đã không cất công hẹn cô vào quán cà phê của khách sạn năm sao mà rủ thẳng cô ra đây cho tiện. Có lẽ buổi tối uống ở đây lại có một phong vị khác hẳn bây giờ cũng nên, không hiểu tại sao anh lại muốn rủ cô lần khác đến đây vào buổi tối – một hôm nào đó sau khi hai tháng hợp đồng của họ kết thúc chăng?
Mới chỉ hai ngày mà anh có cảm giác thân quen như cô bé này là em gái mình vậy, rất nhiều điểm thú vị lại dễ thương nữa – hà hừ, phải về hỏi lại bố xem có đánh rơi đứa con gái nào không mới được. “Dễ thương” ư? Từ trước tới giờ anh ít khi dùng tính từ này để miêu tả phụ nữ, vì đi kèm với nó là một khái niệm mơ hồ chứ không dễ hiểu như: đẹp, xấu, béo, gầy, đen, trắng, ngoan, hư ... phải, đúng như anh đã nói, cô đúng là rất thú vị.
-Em gái, chiều nay không bận gì chứ?
-Có, em bận đi với mẹ rồi nhưng anh có thể chuyển câu hỏi này sang ngày mai– cô lém lỉnh nhìn anh.
-Em gái, chiều mai không bận gì chứ?
-Dạ không, anh định rủ em đi đâu?
-Tiếc quá, nhưng mai anh bận rồi –anh cười.
-Á, anh dám ...? –vừanói cô vừa lấy tay đấm vào lưng anh.
-Anh thấy hay nhất là em cứ đánh anh thế này trước mặt bà nội và mẹ anh, yên tâm là hai vị sẽ lắc đầu quyết liệt rồi cấm em bén mảng
»Tag: Trang 5 - Truyện Teen - Ai dắt em đi qua nỗi đau,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 