Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé?
o chỗ mờ mờ ảo ảo như này chứ. Lại còn bày đặt phòng riêng…hờ hờ
Tôi đi vào phòng, hắn ngồi lù lù một đống ở đấy rồi. Không cao bằng tôi, nhìn không đô con lắm…nếu đánh nhau chắc tôi có lợi thế hơn…phù…gương mặt đẹp trai, sáng sủa (tối cũng sủa ), nhìn qua hắn cũng có thể được gọi là dân chơi sành điệu.
Thấy tôi, hắn đứng dậy tươi cười:
- Chào anh, anh Khánh đúng không nhỉ?
- Cậu là ai? Tìm tôi có chuyện gì?_tôi đốp chát ngay, chẳng buồn ngồi xuống.
- Anh cứ ngồi xuống đi đã, đâu còn có đó…
Thấy thái độ hắn ta có vẻ lịch sự, không thấy có cái gì là có vẻ muốn động thủ, tôi ngồi xuống nhưng thần kinh vẫn căng như dây đàn.
- Anh uống đi, rồi anh em mình nói chuyện_hắn đưa cho tôi một ly rượu đã rót sẵn
- Có chuyện gì thế? Nói luôn đi_tôi nóng lòng giục giã
- Còn nhiều thời gian mà. Coi như là làm quen cũng được, cạn hết chén rồi anh em mình thong thả nói chuyện
Tôi nhìn hắn ngờ vực, thằng này thần kinh có bị rung rinh chút nào không nhỉ? Hắn nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn, thôi thì tôi cũng không cố chấp, uống cạn ly rượu xong gương mặt hỏi hắn:
- Chuyện là sao? Tự nhiên hẹn gặp tôi về Vy? Cậu là gì của Phương Vy?
Thái độ hắn quay ngoắt 180 độ, hắn nhếch mép cười đểu cáng, giọng bỡn cợt:
- Tao chả biết Phương Vy là con nào cả, có người muốn gặp mày thôi.
- Ý mày là sao?
Tôi nhíu mày khó hiểu, trò gì đây?
- Có người muốn gặp mày nói chuyện, vậy thôi.
- Ai?
Hắn nhấc điện thoại lên:
- Được rồi cưng, vào đi! Tưởng lão làng ai dè cũng chỉ là con thỏ non dễ dụ mà thôi_lại điệu cười nữa môi, nhìn mặt hắn bây giờ tôi chỉ muốn đấm nát cái đầu lâu đang treo trên cổ hắn. Hắn dám bỡn cợt tôi, dám kêu tôi là thỏ non. Một sự khinh thường sâu sắc khiến sự tức giận đạt đỉnh điểm ngay lập tức.
- Mày tính làm trò gì?_tôi rít qua kẽ răng, hai tay đấm mạnh xuống bàn, tính xông tới xuất chiêu, hắn giơ tay ra lệnh cho tôi dừng lại.
- Cứ bình tĩnh, đêm nay có người chỉ muốn làm mày vui vẻ thôi_hắn nhếch mép cười nhạt thếch.
Dứt câu, có người đẩy cửa bước vào, dưới ánh đèn mờ ảo…tôi nhận ra Trinh. Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?
- Lâu rồi không gặp cưng_cô ta mỉm cười bước khoan thai bước về phía thằng con trai
- Cô đang làm trò gì thế?_tôi gần như sững sờ hết mức
Trinh bước về phía thằng con trai đấy, thì thầm điều gì đó tôi không nghe rõ, thằng kia nhếch mép cười xong bước đi ra. Tôi giống như thằng bù nhìn. Chỉ còn mình tôi với Trinh ở lại.
Có điều gì không ổn đang xảy ra…Người tôi nóng bừng lên…mắt mờ đi, cảm giác hưng phấn cứ tăng một cách nhanh dần đều…có gì đấy trong rượu. Tôi nghiến răng chịu đựng:
- Cô đang làm cái gì thế?
- Hình như thuốc ngấm rồi đấy…_Trinh vòng qua bàn, nhẹ nhàng đến bên tôi. Chiếc váy bó sát người, phần ngực trễ xuống một cách gợi tình.
- Cô định làm trò gì?_tôi khó có thể kiềm chế được bản thân nữa
- Chỉ muốn cùng anh vui vẻ một lúc thôi mà_Trinh mơn trớn vành tai tôi
Cô ta dùng bàn tay nhẹ nhàng đặt lên ngực tôi…cảm giác ngây ngất đến điên dại trong người. Mùi con gái, mùi da thịt…làn da mềm mại, trắng ngần…tôi cố gắng kiềm chế bản thân đến mức có thể, nắm chặt tay, nghiến răng, tôi hất cánh tay đang lần mò từng chiếc cúc áo, chạm nhẹ trên người. Tôi nghĩ về em…không được làm điều gì có lỗi với em cả. Nhưng không thể, đầu óc tôi mụ mị, sự khát khao thân thể lõa lồ trước mắt khiến tôi đê mê.
- Cô biến đi.
Tôi xô Trinh tránh ra xa, nhưng chân không thể bước nổi, tôi lại ngã gục xuống ghế, tiếng Trinh cười man rợ như thú gầm.
- Anh nghĩ anh chịu đựng được sao?
- Cô cho cái gì vào rượu?_tôi thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại để vật lộn với sự khao khát đang trổi dậy.
- Một ít thuốc làm anh tìm lại cảm giác với em thôi mà.
Trinh lại đến sát bên cạnh tôi, đôi môi Trinh đang vờn và quấn lấy môi tôi một cách điên dại, bàn tay đang mạnh mẽ luồn vào áo tôi, và tôi chịu thua một cách thảm hại…lao vào Trinh như một mãnh thú đang khát máu, chỉ kịp nghe Trinh thì thầm:
- Em vừa cho cưng uống thuốc kích dục đấy…đêm nay em sẽ làm anh vui.
Chap 38:
Tôi nằm xuống bên cạnh, mệt mỏi rả rời. Có lẽ hết thuốc, giờ chỉ còn thấy đầu óc quay cuồng. Trinh nằm bên cạnh vuốt ve gương mặt tôi. Cảm giác, căm gét, thù hận xâm chiếm toàn bộ khối óc, hận không thể làm gì được với lũ khốn này. Đấy thân hình lõa lồ của Trinh ra khỏi mình, tôi ngồi dậy, Trinh kéo tôi trở lại cong cớn:
- Vui không anh?
- Nhân cách cô vứt cho chó ăn rồi hả? Không biết nhục nhã sao?
- Nặng lời với nhau thế? Dù sao hôm nay cũng làm tình với em rồi cơ mà?
Tôi ngồi vụt dậy mặc áo vào. Trinh cũng ngồi dậy, vòng tay ôm từ sau lưng, tôi giật tay ả ra. Cảm giác kinh tởm đến tận xương sống:
- Cô thỏa mãn rồi chứ?
- Chưa hết cuộc vui đâu anh.
- Tôi xin cô đấy, nếu có nhu cầu thì tìm thằng khác, thằng này không phải trai bao, thiếu tiền thì bảo, đừng có bán rẻ nhân cách mình như vậy. Giữ lại một chút cho bố mẹ nhờ cậy nữa chứ.
Trinh cười khẩy, vòng tay qua cổ kéo tôi nằm xuống rồi đè thân người lên trên tôi, ánh mắt bỗng trở nên đáng sợ và hoang dại một cách kinh khủng. Tôi nhíu mày khó hiểu.
- Đây mới là bắt đầu cho một thằng đàn ông phản bội tôi thôi. Tôi sẽ khiến cho anh sống trong đau khổ và dằn vặt suốt đời, để cho anh hiểu cảm giác mà ngày xưa tôi đã phải chịu đựng là như thế nào. Tôi thành ra như thế này tất cả cũng chỉ do anh thôi. Giá như ngày xưa tôi đã không yêu anh nhiều như thế, nhưng khi nói từ giá như thì tất cả đã quá muộn màng rồi…
Dứt câu nói, cánh cửa mở toang ra, tôi ngoái đầu ra cửa, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào làm tôi chói mắt chưa kịp định hình được ai đang đứng ngoài đấy. Hất Trinh qua một bên tôi ngồi nhổm dậy, chiếc áo còn chưa kịp cài cúc, nhíu mắt lại quen với ánh sáng…tôi bàng hoàng nhận ra…em đang đứng đấy nhìn tôi.
Tôi không biết mất đến bao nhiêu thời gian để tôi có thể bình tâm lại, mất bao nhiêu thời gian để tôi biết rằng em đã bỏ đi. Toàn thân tôi mệt rũ, cảm giác không còn một chút sức sống trong cơ thể.
Tôi đi vào phòng, hắn ngồi lù lù một đống ở đấy rồi. Không cao bằng tôi, nhìn không đô con lắm…nếu đánh nhau chắc tôi có lợi thế hơn…phù…gương mặt đẹp trai, sáng sủa (tối cũng sủa ), nhìn qua hắn cũng có thể được gọi là dân chơi sành điệu.
Thấy tôi, hắn đứng dậy tươi cười:
- Chào anh, anh Khánh đúng không nhỉ?
- Cậu là ai? Tìm tôi có chuyện gì?_tôi đốp chát ngay, chẳng buồn ngồi xuống.
- Anh cứ ngồi xuống đi đã, đâu còn có đó…
Thấy thái độ hắn ta có vẻ lịch sự, không thấy có cái gì là có vẻ muốn động thủ, tôi ngồi xuống nhưng thần kinh vẫn căng như dây đàn.
- Anh uống đi, rồi anh em mình nói chuyện_hắn đưa cho tôi một ly rượu đã rót sẵn
- Có chuyện gì thế? Nói luôn đi_tôi nóng lòng giục giã
- Còn nhiều thời gian mà. Coi như là làm quen cũng được, cạn hết chén rồi anh em mình thong thả nói chuyện
Tôi nhìn hắn ngờ vực, thằng này thần kinh có bị rung rinh chút nào không nhỉ? Hắn nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn, thôi thì tôi cũng không cố chấp, uống cạn ly rượu xong gương mặt hỏi hắn:
- Chuyện là sao? Tự nhiên hẹn gặp tôi về Vy? Cậu là gì của Phương Vy?
Thái độ hắn quay ngoắt 180 độ, hắn nhếch mép cười đểu cáng, giọng bỡn cợt:
- Tao chả biết Phương Vy là con nào cả, có người muốn gặp mày thôi.
- Ý mày là sao?
Tôi nhíu mày khó hiểu, trò gì đây?
- Có người muốn gặp mày nói chuyện, vậy thôi.
- Ai?
Hắn nhấc điện thoại lên:
- Được rồi cưng, vào đi! Tưởng lão làng ai dè cũng chỉ là con thỏ non dễ dụ mà thôi_lại điệu cười nữa môi, nhìn mặt hắn bây giờ tôi chỉ muốn đấm nát cái đầu lâu đang treo trên cổ hắn. Hắn dám bỡn cợt tôi, dám kêu tôi là thỏ non. Một sự khinh thường sâu sắc khiến sự tức giận đạt đỉnh điểm ngay lập tức.
- Mày tính làm trò gì?_tôi rít qua kẽ răng, hai tay đấm mạnh xuống bàn, tính xông tới xuất chiêu, hắn giơ tay ra lệnh cho tôi dừng lại.
- Cứ bình tĩnh, đêm nay có người chỉ muốn làm mày vui vẻ thôi_hắn nhếch mép cười nhạt thếch.
Dứt câu, có người đẩy cửa bước vào, dưới ánh đèn mờ ảo…tôi nhận ra Trinh. Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?
- Lâu rồi không gặp cưng_cô ta mỉm cười bước khoan thai bước về phía thằng con trai
- Cô đang làm trò gì thế?_tôi gần như sững sờ hết mức
Trinh bước về phía thằng con trai đấy, thì thầm điều gì đó tôi không nghe rõ, thằng kia nhếch mép cười xong bước đi ra. Tôi giống như thằng bù nhìn. Chỉ còn mình tôi với Trinh ở lại.
Có điều gì không ổn đang xảy ra…Người tôi nóng bừng lên…mắt mờ đi, cảm giác hưng phấn cứ tăng một cách nhanh dần đều…có gì đấy trong rượu. Tôi nghiến răng chịu đựng:
- Cô đang làm cái gì thế?
- Hình như thuốc ngấm rồi đấy…_Trinh vòng qua bàn, nhẹ nhàng đến bên tôi. Chiếc váy bó sát người, phần ngực trễ xuống một cách gợi tình.
- Cô định làm trò gì?_tôi khó có thể kiềm chế được bản thân nữa
- Chỉ muốn cùng anh vui vẻ một lúc thôi mà_Trinh mơn trớn vành tai tôi
Cô ta dùng bàn tay nhẹ nhàng đặt lên ngực tôi…cảm giác ngây ngất đến điên dại trong người. Mùi con gái, mùi da thịt…làn da mềm mại, trắng ngần…tôi cố gắng kiềm chế bản thân đến mức có thể, nắm chặt tay, nghiến răng, tôi hất cánh tay đang lần mò từng chiếc cúc áo, chạm nhẹ trên người. Tôi nghĩ về em…không được làm điều gì có lỗi với em cả. Nhưng không thể, đầu óc tôi mụ mị, sự khát khao thân thể lõa lồ trước mắt khiến tôi đê mê.
- Cô biến đi.
Tôi xô Trinh tránh ra xa, nhưng chân không thể bước nổi, tôi lại ngã gục xuống ghế, tiếng Trinh cười man rợ như thú gầm.
- Anh nghĩ anh chịu đựng được sao?
- Cô cho cái gì vào rượu?_tôi thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại để vật lộn với sự khao khát đang trổi dậy.
- Một ít thuốc làm anh tìm lại cảm giác với em thôi mà.
Trinh lại đến sát bên cạnh tôi, đôi môi Trinh đang vờn và quấn lấy môi tôi một cách điên dại, bàn tay đang mạnh mẽ luồn vào áo tôi, và tôi chịu thua một cách thảm hại…lao vào Trinh như một mãnh thú đang khát máu, chỉ kịp nghe Trinh thì thầm:
- Em vừa cho cưng uống thuốc kích dục đấy…đêm nay em sẽ làm anh vui.
Chap 38:
Tôi nằm xuống bên cạnh, mệt mỏi rả rời. Có lẽ hết thuốc, giờ chỉ còn thấy đầu óc quay cuồng. Trinh nằm bên cạnh vuốt ve gương mặt tôi. Cảm giác, căm gét, thù hận xâm chiếm toàn bộ khối óc, hận không thể làm gì được với lũ khốn này. Đấy thân hình lõa lồ của Trinh ra khỏi mình, tôi ngồi dậy, Trinh kéo tôi trở lại cong cớn:
- Vui không anh?
- Nhân cách cô vứt cho chó ăn rồi hả? Không biết nhục nhã sao?
- Nặng lời với nhau thế? Dù sao hôm nay cũng làm tình với em rồi cơ mà?
Tôi ngồi vụt dậy mặc áo vào. Trinh cũng ngồi dậy, vòng tay ôm từ sau lưng, tôi giật tay ả ra. Cảm giác kinh tởm đến tận xương sống:
- Cô thỏa mãn rồi chứ?
- Chưa hết cuộc vui đâu anh.
- Tôi xin cô đấy, nếu có nhu cầu thì tìm thằng khác, thằng này không phải trai bao, thiếu tiền thì bảo, đừng có bán rẻ nhân cách mình như vậy. Giữ lại một chút cho bố mẹ nhờ cậy nữa chứ.
Trinh cười khẩy, vòng tay qua cổ kéo tôi nằm xuống rồi đè thân người lên trên tôi, ánh mắt bỗng trở nên đáng sợ và hoang dại một cách kinh khủng. Tôi nhíu mày khó hiểu.
- Đây mới là bắt đầu cho một thằng đàn ông phản bội tôi thôi. Tôi sẽ khiến cho anh sống trong đau khổ và dằn vặt suốt đời, để cho anh hiểu cảm giác mà ngày xưa tôi đã phải chịu đựng là như thế nào. Tôi thành ra như thế này tất cả cũng chỉ do anh thôi. Giá như ngày xưa tôi đã không yêu anh nhiều như thế, nhưng khi nói từ giá như thì tất cả đã quá muộn màng rồi…
Dứt câu nói, cánh cửa mở toang ra, tôi ngoái đầu ra cửa, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào làm tôi chói mắt chưa kịp định hình được ai đang đứng ngoài đấy. Hất Trinh qua một bên tôi ngồi nhổm dậy, chiếc áo còn chưa kịp cài cúc, nhíu mắt lại quen với ánh sáng…tôi bàng hoàng nhận ra…em đang đứng đấy nhìn tôi.
Tôi không biết mất đến bao nhiêu thời gian để tôi có thể bình tâm lại, mất bao nhiêu thời gian để tôi biết rằng em đã bỏ đi. Toàn thân tôi mệt rũ, cảm giác không còn một chút sức sống trong cơ thể.
»Tag: Trang 61 - Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé? ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 