Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé?
n từ bỏ em? Em đã làm điều gì có lỗi với anh?
- Em không làm gì có lỗi với anh cả. Là anh có lỗi, anh nhận ra đối với em không phải là tình yêu thương, tất cả chỉ là chơi bời. Anh không muốn tiếp tục như thế nữa, anh muốn một cái gì đó thực tế hơn, không phải là cuộc sống như đang tồn tại trong một thế giới ảo nữa, thực sự anh mệt mỏi lắm. Bố mẹ anh mong chờ anh trưởng thành, anh làm họ buồn và thất vọng về anh lắm rồi. Những cuộc vui qua đêm không khiến anh có thể sống tốt hơn được…anh nghĩ kết thúc cuộc chơi được rồi, mỗi người nên có cuộc sống của nhau. Vậy thôi.
- Cuộc sống của em là ở bên cạnh anh, và anh cũng vậy. Em yêu anh, anh biết điều đó mà, em sẽ làm tất cả những gì anh muốn, cho anh tất cả những gì em có. Nhiêu đó chưa đủ đối với anh sao?
- Anh không cần những thứ đó. Em hiểu không? Anh cần một cuộc sống thực, có ước mơ, có hi vọng, và những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, không phải là một cuộc sống như trước đây.
- Là con bé đó đúng không? Anh nói đi, nó có gì hơn em, em sẽ giống như những gì anh mong muốn. Quay trở về bên em đi, em có thể cho anh những thứ mà không ai cả thế cho anh cả.
Trinh nhào lại ôm lấy tôi. Hôn tôi vồ vập. Phải khó khăn lắm tôi mới có thể kéo được cái thân hình quyến rũ rượi đấy ra khỏi cơ thể của mình.
- Anh đang yêu một người khác. Một người con gái làm anh thay đổi bản thân, một người con gái có thể khiến anh hi sinh tất cả chỉ để mong luôn được nhìn thấy nụ cười của cô ấy. Em thực sự bây giờ không còn tồn tại trong trái tim anh nữa. Cô ấy chính là người mà anh yêu thương nhất. Thực sự…đó là một cảm giác anh chưa bao giờ có. Anh không muốn làm tổn thương tới người đó. Vì thế, em đừng có hành động như thế này nữa. Nó khiến anh cảm thấy có lỗi với cô ấy…em hiểu chứ? Những gì anh đã muốn nói, trước đó anh đã nói rõ rồi, thời gian qua, bao nhiêu người đàn ông đi qua cuộc đời em rồi, đừng có tự làm khó nhau nữa_tôi biết, nói những lời như vậy, nếu như còn có chút lòng tự trọng, hi vọng Trinh sẽ biết nên làm gì, tôi không muốn nhắc tới Vy trước mặt cô ta…Trinh là một con cáo già quỷ quyệt và có thể bất chấp thủ đoạn để đạt được thứ mình muốn, còn nếu không được thì lại theo chủ nghĩa “ăn không được thì đạp đổ”
- Anh nghĩ tôi là con phò của anh hả? Mà lúc nào anh cần thì tìm đến, chán thì bỏ đi?
- Em nhầm rồi…chúng ta cho nhận công bằng cả thôi. Em không phải con phò của anh, anh cũng không phải thằng trai bao của em. Bản thân em cũng biết mình như thế nào rồi, có cần anh phải nhắc lại nữa không?
Vừa kết thúc câu bị ăn nguyên một tát vào mặt, nhục không thể tả được. Rõ ràng là tôi nói không có sai, trước tôi có bao nhiêu thằng đàn ông đến với cô ta. Làm như kiểu tôi cướp mất cái đời con gái của cô ta không bằng. Tôi chẳng quan trọng chuyện đó, nhưng nói kiểu như tôi là một thằng vô trách nhiệm vậy đấy. Không ức không chịu được.
- Anh sẽ phải hối hận mà thôi.
Trinh bỏ đi. Tôi nhếch mép cười, lấy tay xoa má. Tát đau gớm. Cứ để xem cô nàng sẽ làm gì. Vỏ quýt dày thì có móng tay nhọn. Sống ở đời, ăn thua nhau ở độ nhăn của não mà
thôi.
***
Chưa tan học, tôi đã lấp la lấp lửng trốn tiết ra về. Hôm nay em được về sớm hơn, phải đến nhanh mới kịp, không lại bắt em đợi nữa tội nghiệp em. Từ nay sẽ lãnh nhiệm vụ đưa đón em tới trường và về nhà. Hôm qua phải nói khản cả giọng em nó mới đồng ý cho tôi làm tài xế. Thế là được gặp em mỗi ngày. Những phút giây đáng mong chờ.
Vừa mang được cái cặp qua vai, bị ngay thằng Tùng túm cổ lôi lại:
- Mày lại tính chuồn hả con?
- Ơ đệch, cái thằng bệnh, tao bận đi đón người yêu tao.
- Chứ mày chỉ có mỗi người yêu thôi, thế còn bạn bè mày là đống rơm hả?_Thằng Đức vẹm đấm cho tôi một phát đau thấy ông bà tổ tiên
- Chứ làm sao được? Bọn mày thông cảm, em nó ngoan, không hội hè, đàn đúm được_tôi nhăn mặt
- À, ra mày bảo bọn tao hư hỏng hả?
- Thôi đi mày, đừng có cà chớn nữa, tao đi cho kịp giờ.
- Tối làm cái lễ ra mắt người yêu đi. Chưa có gặp chính thức lần nào, cũng phải giới thiệu chị dâu tương lai với tụi này chứ. Hay bọn tao không phải là anh em tốt của mày hả?
- Được rồi_tôi gật đầu sau một hồi đắn đo, chỉ là một bữa ra mắt nhỏ thôi, chắc không phải khó khăn với em. Chẳng nhẽ với cái mồm mép tép nhảy của tôi lại không thể thuyết phục nổi em?_tối về, tao chọn địa điểm, gọi bọn mày sau, ok?
- Ok. Biến đi mày_bọn nó cười hả hê.
***
Chỉ mới hôm qua tới hôm nay không gặp mà cảm giác như cả thế kỷ vừa trôi qua rồi ấy.
Em chờ tôi ở trước cổng trường, cùng với một thằng con trai nào đấy, nói chuyện vui vẻ lắm. Tự nhiên cảm thấy nóng mặt, tôi phóng xe vù vù lại ngay trước mặt em, mặt mày khó chịu. Mới đến muộn có tí xíu mà đã bắt chuyện với zai vui vẻ thế đấy. Phát ghét.
- Em…
- Anh tới rồi hả?
- Về thôi em yêu_khẳng định lại chủ quyền, hoa này có chủ rồi đấy, đừng có là tơ tưởng. Thằng kia nó nhìn tôi cười như đang trêu ngươi nhau ấy. Ghét thật.
Em nhăn mặt với tôi, quay sang tạm biệt cái thằng bạn tên Hoàng gì đấy rất thân thiết, rồi mới chịu trèo lên xe tôi đi về.
- Đứa nào đấy?_xe vừa chuyển bánh tôi vội vàng hỏi, lòng ấm ức kiểu gì đó.
- Bạn em thôi, chi vậy?
- Bạn kiểu như nào?
- Bạn cùng câu lạc bộ thôi. Sao thế?
- Có thân thiết không?
- Cũng hơi hơi. Anh làm gì điều tra em kĩ thế?
- Thấy em nói chuyện với người ta vui vẻ. Hừm…
- Ơ, chứ em không được nói chuyện vui vẻ với bạn của em nữa hả?
- Không thích. Ứ thích. Khó chịu.
- Anh buồn cười thật đấy_nàng đấm vào lưng tôi cười ngặt nghẽo_anh ghen đấy hả?
- Chả thèm_tôi nói giọng dỗi, ô hay làm gì mà phải bực bội nhỉ? Chỉ là đứng nói chuyện với nhau thôi mà, có làm cái gì đâu. Tự nhiên lại thích cau có lên. Hừm…ảnh hưởng hình tượng quá.
- Đứa bạn cùng câu lạc bộ với em thôi, thấy em đứng mình đấy thì qua hỏi chuyện với em, anh làm gì thấy ghê thế? Ghen thì bảo ghen. Đáng yêu chết mất.
- Đừng có chọc quê anh. Ừ, ghen đấy, chả thích em gần gũi thằng con trai nào hết đấy, ngây thơ như em dễ bị dụ dỗ lắm. Không tin được
- Em không làm gì có lỗi với anh cả. Là anh có lỗi, anh nhận ra đối với em không phải là tình yêu thương, tất cả chỉ là chơi bời. Anh không muốn tiếp tục như thế nữa, anh muốn một cái gì đó thực tế hơn, không phải là cuộc sống như đang tồn tại trong một thế giới ảo nữa, thực sự anh mệt mỏi lắm. Bố mẹ anh mong chờ anh trưởng thành, anh làm họ buồn và thất vọng về anh lắm rồi. Những cuộc vui qua đêm không khiến anh có thể sống tốt hơn được…anh nghĩ kết thúc cuộc chơi được rồi, mỗi người nên có cuộc sống của nhau. Vậy thôi.
- Cuộc sống của em là ở bên cạnh anh, và anh cũng vậy. Em yêu anh, anh biết điều đó mà, em sẽ làm tất cả những gì anh muốn, cho anh tất cả những gì em có. Nhiêu đó chưa đủ đối với anh sao?
- Anh không cần những thứ đó. Em hiểu không? Anh cần một cuộc sống thực, có ước mơ, có hi vọng, và những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, không phải là một cuộc sống như trước đây.
- Là con bé đó đúng không? Anh nói đi, nó có gì hơn em, em sẽ giống như những gì anh mong muốn. Quay trở về bên em đi, em có thể cho anh những thứ mà không ai cả thế cho anh cả.
Trinh nhào lại ôm lấy tôi. Hôn tôi vồ vập. Phải khó khăn lắm tôi mới có thể kéo được cái thân hình quyến rũ rượi đấy ra khỏi cơ thể của mình.
- Anh đang yêu một người khác. Một người con gái làm anh thay đổi bản thân, một người con gái có thể khiến anh hi sinh tất cả chỉ để mong luôn được nhìn thấy nụ cười của cô ấy. Em thực sự bây giờ không còn tồn tại trong trái tim anh nữa. Cô ấy chính là người mà anh yêu thương nhất. Thực sự…đó là một cảm giác anh chưa bao giờ có. Anh không muốn làm tổn thương tới người đó. Vì thế, em đừng có hành động như thế này nữa. Nó khiến anh cảm thấy có lỗi với cô ấy…em hiểu chứ? Những gì anh đã muốn nói, trước đó anh đã nói rõ rồi, thời gian qua, bao nhiêu người đàn ông đi qua cuộc đời em rồi, đừng có tự làm khó nhau nữa_tôi biết, nói những lời như vậy, nếu như còn có chút lòng tự trọng, hi vọng Trinh sẽ biết nên làm gì, tôi không muốn nhắc tới Vy trước mặt cô ta…Trinh là một con cáo già quỷ quyệt và có thể bất chấp thủ đoạn để đạt được thứ mình muốn, còn nếu không được thì lại theo chủ nghĩa “ăn không được thì đạp đổ”
- Anh nghĩ tôi là con phò của anh hả? Mà lúc nào anh cần thì tìm đến, chán thì bỏ đi?
- Em nhầm rồi…chúng ta cho nhận công bằng cả thôi. Em không phải con phò của anh, anh cũng không phải thằng trai bao của em. Bản thân em cũng biết mình như thế nào rồi, có cần anh phải nhắc lại nữa không?
Vừa kết thúc câu bị ăn nguyên một tát vào mặt, nhục không thể tả được. Rõ ràng là tôi nói không có sai, trước tôi có bao nhiêu thằng đàn ông đến với cô ta. Làm như kiểu tôi cướp mất cái đời con gái của cô ta không bằng. Tôi chẳng quan trọng chuyện đó, nhưng nói kiểu như tôi là một thằng vô trách nhiệm vậy đấy. Không ức không chịu được.
- Anh sẽ phải hối hận mà thôi.
Trinh bỏ đi. Tôi nhếch mép cười, lấy tay xoa má. Tát đau gớm. Cứ để xem cô nàng sẽ làm gì. Vỏ quýt dày thì có móng tay nhọn. Sống ở đời, ăn thua nhau ở độ nhăn của não mà
thôi.
***
Chưa tan học, tôi đã lấp la lấp lửng trốn tiết ra về. Hôm nay em được về sớm hơn, phải đến nhanh mới kịp, không lại bắt em đợi nữa tội nghiệp em. Từ nay sẽ lãnh nhiệm vụ đưa đón em tới trường và về nhà. Hôm qua phải nói khản cả giọng em nó mới đồng ý cho tôi làm tài xế. Thế là được gặp em mỗi ngày. Những phút giây đáng mong chờ.
Vừa mang được cái cặp qua vai, bị ngay thằng Tùng túm cổ lôi lại:
- Mày lại tính chuồn hả con?
- Ơ đệch, cái thằng bệnh, tao bận đi đón người yêu tao.
- Chứ mày chỉ có mỗi người yêu thôi, thế còn bạn bè mày là đống rơm hả?_Thằng Đức vẹm đấm cho tôi một phát đau thấy ông bà tổ tiên
- Chứ làm sao được? Bọn mày thông cảm, em nó ngoan, không hội hè, đàn đúm được_tôi nhăn mặt
- À, ra mày bảo bọn tao hư hỏng hả?
- Thôi đi mày, đừng có cà chớn nữa, tao đi cho kịp giờ.
- Tối làm cái lễ ra mắt người yêu đi. Chưa có gặp chính thức lần nào, cũng phải giới thiệu chị dâu tương lai với tụi này chứ. Hay bọn tao không phải là anh em tốt của mày hả?
- Được rồi_tôi gật đầu sau một hồi đắn đo, chỉ là một bữa ra mắt nhỏ thôi, chắc không phải khó khăn với em. Chẳng nhẽ với cái mồm mép tép nhảy của tôi lại không thể thuyết phục nổi em?_tối về, tao chọn địa điểm, gọi bọn mày sau, ok?
- Ok. Biến đi mày_bọn nó cười hả hê.
***
Chỉ mới hôm qua tới hôm nay không gặp mà cảm giác như cả thế kỷ vừa trôi qua rồi ấy.
Em chờ tôi ở trước cổng trường, cùng với một thằng con trai nào đấy, nói chuyện vui vẻ lắm. Tự nhiên cảm thấy nóng mặt, tôi phóng xe vù vù lại ngay trước mặt em, mặt mày khó chịu. Mới đến muộn có tí xíu mà đã bắt chuyện với zai vui vẻ thế đấy. Phát ghét.
- Em…
- Anh tới rồi hả?
- Về thôi em yêu_khẳng định lại chủ quyền, hoa này có chủ rồi đấy, đừng có là tơ tưởng. Thằng kia nó nhìn tôi cười như đang trêu ngươi nhau ấy. Ghét thật.
Em nhăn mặt với tôi, quay sang tạm biệt cái thằng bạn tên Hoàng gì đấy rất thân thiết, rồi mới chịu trèo lên xe tôi đi về.
- Đứa nào đấy?_xe vừa chuyển bánh tôi vội vàng hỏi, lòng ấm ức kiểu gì đó.
- Bạn em thôi, chi vậy?
- Bạn kiểu như nào?
- Bạn cùng câu lạc bộ thôi. Sao thế?
- Có thân thiết không?
- Cũng hơi hơi. Anh làm gì điều tra em kĩ thế?
- Thấy em nói chuyện với người ta vui vẻ. Hừm…
- Ơ, chứ em không được nói chuyện vui vẻ với bạn của em nữa hả?
- Không thích. Ứ thích. Khó chịu.
- Anh buồn cười thật đấy_nàng đấm vào lưng tôi cười ngặt nghẽo_anh ghen đấy hả?
- Chả thèm_tôi nói giọng dỗi, ô hay làm gì mà phải bực bội nhỉ? Chỉ là đứng nói chuyện với nhau thôi mà, có làm cái gì đâu. Tự nhiên lại thích cau có lên. Hừm…ảnh hưởng hình tượng quá.
- Đứa bạn cùng câu lạc bộ với em thôi, thấy em đứng mình đấy thì qua hỏi chuyện với em, anh làm gì thấy ghê thế? Ghen thì bảo ghen. Đáng yêu chết mất.
- Đừng có chọc quê anh. Ừ, ghen đấy, chả thích em gần gũi thằng con trai nào hết đấy, ngây thơ như em dễ bị dụ dỗ lắm. Không tin được
»Tag: Trang 53 - Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé? ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 