Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé?
về. Em tiễn tôi ra tới tận cổng, tranh thủ lúc vắng tanh vắng ngắt không thấy bóng ông bà già đâu, tôi nhõng nhẽo.
- Hôm nay không đi chơi đâu với người ta cả. Buồn chết đi.
- Thôi, mai gặp lại, đừng có nhõng nhẽo nữa.
- Ứ thích, tối qua đón em đi chơi nha?
- Cấm à nha, hôm nay gặp vậy được rồi.
- Nhưng mà về nhà nhớ lắm ấy.
- Mai gặp lại cơ mà.
- Mà lúc nãy, sao tự nhiên em nói với bố mẹ chi vậy? Anh còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, em toàn chơi trò đứng tim kiểu đấy có khi mất người yêu chứ chẳng đùa đâu.
- Xạo quá trời đi ông nội.
- Ông xã chứ ông nội hả?
- Í…nữa rồi đó.
- Hì…nhưng mà nói với bố mẹ rồi bố mẹ giữ con gái hơn đấy, không cho anh làm trò bậy bạ gì nữa cơ đấy. Với lại, không biết bố mẹ em nghĩ anh như thế nào nhỉ? Híc…sợ nhất mất điểm của phụ huynh, chứ mà cũng tốt, hoa đã có chủ, đố thằng nào đám sờ tới, bẻ gẫy tay.
- Thôi được rồi, đừng có ba hoa lá cành nữa. Làm mà về không lại muộn nữa.
- Về nhà có làm gì đâu, bố mẹ đi vắng, một mình một nhà…cứ đuổi người ta về quài.
Em mắng yêu, rồi đội nón bảo hiểm lên cho tôi, cài lại dây mũ chắc chắn. Cảm giác được quan tâm từng chút một thích thật ấy.
- Anh về cẩn thận nhé, về tới nhà nhớ gọi điện cho em nghe chưa?
- Dạ, nghe rồi.
- Bây giờ về luôn, cấm có la cà, đàn đúm cùng bạn nữa đấy, nhớ chưa?
- Dạ, nhớ rồi. Có gì nữa không?
- Nhiêu đó thôi. Hì hì
- Vậy cho hôn miếng về đỡ nhớ_ai yêu mà chả thế, cấm có cười à nha
- Trời đất, đang đứng ngoài đường, người gì đâu chai mặt không biết xấu hổ gì cả. Không cho, đi về đi_em nó nhăn mặt
- Ô hay, hôn người yêu mình có phải ai đâu mà xấu hổ với chả không xấu hổ. Cho không?
- Không cho.
- Không thật hả?
- Thật.
- Người ta dỗi đi về đó.
- Con nít mới làm vậy á, hở tí là dỗi thôi.
Tôi xị mặt xuống.
- Biết mà, có thương, có nhớ, có yêu gì người ta đâu…người ta về đây.
Quay xe đi về. Em nhón chân hôn cái chụt vào má. Á á á…
- ơVậy là thương nha. Cười cái coi, xị cái mặt xấu xấu.
- Dám dê con nhà lành_tôi cười tít mắt.
Em đánh cho tôi một phát vào người rồi chạy vào nhà. Tôi nhìn theo ngớ ngẩn cả người. Bóng em khuất sau cửa, tôi phóng xe vi vu chạy về.
Những ngày bình yên và hạnh phúc…liệu sẽ kéo dài tới bao lâu. Ừ thì cứ yêu vậy thôi. Để mai tính.
Hôm nay chạy xe về nhà thì cũng chẳng biết làm cái gì cả. Biết là em dặn phải đi về nhưng mà về nhà giờ buồn thối ruột ra đấy. Thôi làm trái lệnh một hôm chắc cũng không chết ai được đâu.
Nghĩ thế, tôi chạy đi tìm bọn Đức vẹm, tụi nó đang ở bar
Vừa đến nơi, mấy thằng bệnh hoạn đã gào rú ầm lên rồi. Còn chưa kịp định hình được ra chuyện gì thì phát hiện ra…Trinh.
Cô ta ngồi khuất ở sau ghế, ngồi nhìn tôi nãy giờ. Tôi bàng hoàng, thảng thốt. Tự nhiên sao cô ta lại có mặt ở đây nhỉ?
Tôi kéo thằng Đức lại hỏi:
- Ê mày, sao Trinh lại ở đây?
- À, gặp nó ở đây, nói chuyện một lúc thì tới chung hội luôn. Sao? Bồ cũ chứ có phải là má mày đâu mà mày sợ?
- Sao mày không bảo trước với tao là nó cũng ở đây?
- Chứ nói có nó ở đây mày có chịu đến không?
- Ơ…bố thằng bệnh, mày éo hiểu chuyện gì đang xảy ra đâu. Tao tránh nó còn chả được, tự nhiên hôm nay lại đụng chạm đây, nó còn muốn kéo tao về, trong lúc giờ tao chu chí rồi, chỉ có mỗi mình e Vy thôi, nhỡ em nó biết được có phải chết cmn luôn không chứ?
- Làm éo gì mày phải sợ, chuyện đâu còn có đó, mày đi sợ một đứa con gái hả?
- Tao không sợ, nhưng tao chỉ ngại nó phá, trong lúc niềm tin xây dựng không được. Mà thôi, mày không hiểu đâu. Chắc tao chuồn luôn quá.
Đang tính trong lúc mọi người không chú ý chuồn ra cửa đi về, ai dè…cái mùi hương đấy vờn quanh bầu không khí tôi đang hít ô xi, không thể quên được.
- Anh Khánh…lâu rồi không gặp!_cái giọng lả lướt đến phát ói, thằng Đức vẹm chết tiệt lại chuồn đi, để tôi một mình mặt đối mặt với cô ta.
- Chào.
- Lạnh nhạt thế anh? Gặp em anh khó chịu đến như vậy à? Anh vẫn như xưa, chẳng thay đổi là bao nhỉ?
- Cảm ơn_tôi lạnh tanh, giá như bây giờ kêu tôi xuống cái lỗ chuột đào mà đi ra khỏi đây được thì tôi không ngại ngần mà chui xuống đâu.
- Dạo này quen con bé nào đấy anh Khánh?
- Em không cần phải quan tâm, xin lỗi anh có việc, anh đi trước.
Tính đánh bài chuồn lẹ nhưng, không kịp nữa rồi >.< cô nàng kéo tay tôi lại thì thầm “đêm nay vui với em đã, ngoan đi, lâu rồi không gặp em có chuyện muốn nói, anh không thoát được em nữa đâu”
Tôi hất bàn tay Trinh đang bám víu trên cơ thể, đôi môi cô ta mơn trớn vành tai tôi, tự nhiên cảm giác hơi nóng lan tỏa khắp cả cơ thể…khiến tôi váng vất.
Chap 32:
Tôi ngồi xuống ghế, cố gắng tránh xa mọi sự va chạm thân thể với Trinh. Cô nàng phải gọi là lì lợm hết cách chữa, cứ sấn sổ tới bên tôi, ưỡn ẹo, lả lướt. Đến phát điên lên được mà thôi.
- Em không có xương sống hả?_tôi hét vào mặt Trinh.
- Em muốn gần gũi, thân thiện với anh chút không được hả?_cái điệu cợt nhã dụ dỗ đàn ông muôn thuở, buồn ói, giá như có thể tôi chấp nhận phê nôn tất cả bữa trưa nay em nấu vào mặt cô ả này.
- Anh bị khó chịu lắm, em ngồi thẳng dậy đi.
- Đêm nay em buồn lắm, ở lại với em một đêm nhé?
- Anh có phải trai bao đâu, em tìm người khác đi.
Bàn tay Trinh nhẹ nhàng lướt trên khuân mặt tôi, ánh mắt khêu gợi…
Tôi cầm lấy tay Trinh đang men từ từ xuống vùng ngực tôi, không hề có một chút ham muốn nào, dù là một chút nhỏ bằng cái móng tay cũng không. Ngoài sự kinh tởm và khinh thường. Một thân thể lõa lồ và được dâng hiến cho hàng trăm thằng đàn ông. Tôi đứng phắt dậy. kéo cô ta ra hẳn ngoài quán bar. Tìm một chố yên tĩnh, tôi buông tay Trinh ra, ánh mặt lạnh lùng.
- Nói chuyện nghiêm túc đi_tôi thực sự tức giận
- Nghiêm túc?_Trinh cười nhếch mép tỏ vẻ khinh bỉ_anh cũng biết nói chuyện nghiêm túc cơ đấy?
- Em muốn cái gì? Nói đi_tôi không muốn to tiếng, cố gắng kiềm chế, muốn kết thúc tất cả mọi chuyện ở đây, bây giờ, ngay tại đây.
- Câu đó, em nên hỏi anh mới đúng. Tại sao anh lại mu
- Hôm nay không đi chơi đâu với người ta cả. Buồn chết đi.
- Thôi, mai gặp lại, đừng có nhõng nhẽo nữa.
- Ứ thích, tối qua đón em đi chơi nha?
- Cấm à nha, hôm nay gặp vậy được rồi.
- Nhưng mà về nhà nhớ lắm ấy.
- Mai gặp lại cơ mà.
- Mà lúc nãy, sao tự nhiên em nói với bố mẹ chi vậy? Anh còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, em toàn chơi trò đứng tim kiểu đấy có khi mất người yêu chứ chẳng đùa đâu.
- Xạo quá trời đi ông nội.
- Ông xã chứ ông nội hả?
- Í…nữa rồi đó.
- Hì…nhưng mà nói với bố mẹ rồi bố mẹ giữ con gái hơn đấy, không cho anh làm trò bậy bạ gì nữa cơ đấy. Với lại, không biết bố mẹ em nghĩ anh như thế nào nhỉ? Híc…sợ nhất mất điểm của phụ huynh, chứ mà cũng tốt, hoa đã có chủ, đố thằng nào đám sờ tới, bẻ gẫy tay.
- Thôi được rồi, đừng có ba hoa lá cành nữa. Làm mà về không lại muộn nữa.
- Về nhà có làm gì đâu, bố mẹ đi vắng, một mình một nhà…cứ đuổi người ta về quài.
Em mắng yêu, rồi đội nón bảo hiểm lên cho tôi, cài lại dây mũ chắc chắn. Cảm giác được quan tâm từng chút một thích thật ấy.
- Anh về cẩn thận nhé, về tới nhà nhớ gọi điện cho em nghe chưa?
- Dạ, nghe rồi.
- Bây giờ về luôn, cấm có la cà, đàn đúm cùng bạn nữa đấy, nhớ chưa?
- Dạ, nhớ rồi. Có gì nữa không?
- Nhiêu đó thôi. Hì hì
- Vậy cho hôn miếng về đỡ nhớ_ai yêu mà chả thế, cấm có cười à nha
- Trời đất, đang đứng ngoài đường, người gì đâu chai mặt không biết xấu hổ gì cả. Không cho, đi về đi_em nó nhăn mặt
- Ô hay, hôn người yêu mình có phải ai đâu mà xấu hổ với chả không xấu hổ. Cho không?
- Không cho.
- Không thật hả?
- Thật.
- Người ta dỗi đi về đó.
- Con nít mới làm vậy á, hở tí là dỗi thôi.
Tôi xị mặt xuống.
- Biết mà, có thương, có nhớ, có yêu gì người ta đâu…người ta về đây.
Quay xe đi về. Em nhón chân hôn cái chụt vào má. Á á á…
- ơVậy là thương nha. Cười cái coi, xị cái mặt xấu xấu.
- Dám dê con nhà lành_tôi cười tít mắt.
Em đánh cho tôi một phát vào người rồi chạy vào nhà. Tôi nhìn theo ngớ ngẩn cả người. Bóng em khuất sau cửa, tôi phóng xe vi vu chạy về.
Những ngày bình yên và hạnh phúc…liệu sẽ kéo dài tới bao lâu. Ừ thì cứ yêu vậy thôi. Để mai tính.
Hôm nay chạy xe về nhà thì cũng chẳng biết làm cái gì cả. Biết là em dặn phải đi về nhưng mà về nhà giờ buồn thối ruột ra đấy. Thôi làm trái lệnh một hôm chắc cũng không chết ai được đâu.
Nghĩ thế, tôi chạy đi tìm bọn Đức vẹm, tụi nó đang ở bar
Vừa đến nơi, mấy thằng bệnh hoạn đã gào rú ầm lên rồi. Còn chưa kịp định hình được ra chuyện gì thì phát hiện ra…Trinh.
Cô ta ngồi khuất ở sau ghế, ngồi nhìn tôi nãy giờ. Tôi bàng hoàng, thảng thốt. Tự nhiên sao cô ta lại có mặt ở đây nhỉ?
Tôi kéo thằng Đức lại hỏi:
- Ê mày, sao Trinh lại ở đây?
- À, gặp nó ở đây, nói chuyện một lúc thì tới chung hội luôn. Sao? Bồ cũ chứ có phải là má mày đâu mà mày sợ?
- Sao mày không bảo trước với tao là nó cũng ở đây?
- Chứ nói có nó ở đây mày có chịu đến không?
- Ơ…bố thằng bệnh, mày éo hiểu chuyện gì đang xảy ra đâu. Tao tránh nó còn chả được, tự nhiên hôm nay lại đụng chạm đây, nó còn muốn kéo tao về, trong lúc giờ tao chu chí rồi, chỉ có mỗi mình e Vy thôi, nhỡ em nó biết được có phải chết cmn luôn không chứ?
- Làm éo gì mày phải sợ, chuyện đâu còn có đó, mày đi sợ một đứa con gái hả?
- Tao không sợ, nhưng tao chỉ ngại nó phá, trong lúc niềm tin xây dựng không được. Mà thôi, mày không hiểu đâu. Chắc tao chuồn luôn quá.
Đang tính trong lúc mọi người không chú ý chuồn ra cửa đi về, ai dè…cái mùi hương đấy vờn quanh bầu không khí tôi đang hít ô xi, không thể quên được.
- Anh Khánh…lâu rồi không gặp!_cái giọng lả lướt đến phát ói, thằng Đức vẹm chết tiệt lại chuồn đi, để tôi một mình mặt đối mặt với cô ta.
- Chào.
- Lạnh nhạt thế anh? Gặp em anh khó chịu đến như vậy à? Anh vẫn như xưa, chẳng thay đổi là bao nhỉ?
- Cảm ơn_tôi lạnh tanh, giá như bây giờ kêu tôi xuống cái lỗ chuột đào mà đi ra khỏi đây được thì tôi không ngại ngần mà chui xuống đâu.
- Dạo này quen con bé nào đấy anh Khánh?
- Em không cần phải quan tâm, xin lỗi anh có việc, anh đi trước.
Tính đánh bài chuồn lẹ nhưng, không kịp nữa rồi >.< cô nàng kéo tay tôi lại thì thầm “đêm nay vui với em đã, ngoan đi, lâu rồi không gặp em có chuyện muốn nói, anh không thoát được em nữa đâu”
Tôi hất bàn tay Trinh đang bám víu trên cơ thể, đôi môi cô ta mơn trớn vành tai tôi, tự nhiên cảm giác hơi nóng lan tỏa khắp cả cơ thể…khiến tôi váng vất.
Chap 32:
Tôi ngồi xuống ghế, cố gắng tránh xa mọi sự va chạm thân thể với Trinh. Cô nàng phải gọi là lì lợm hết cách chữa, cứ sấn sổ tới bên tôi, ưỡn ẹo, lả lướt. Đến phát điên lên được mà thôi.
- Em không có xương sống hả?_tôi hét vào mặt Trinh.
- Em muốn gần gũi, thân thiện với anh chút không được hả?_cái điệu cợt nhã dụ dỗ đàn ông muôn thuở, buồn ói, giá như có thể tôi chấp nhận phê nôn tất cả bữa trưa nay em nấu vào mặt cô ả này.
- Anh bị khó chịu lắm, em ngồi thẳng dậy đi.
- Đêm nay em buồn lắm, ở lại với em một đêm nhé?
- Anh có phải trai bao đâu, em tìm người khác đi.
Bàn tay Trinh nhẹ nhàng lướt trên khuân mặt tôi, ánh mắt khêu gợi…
Tôi cầm lấy tay Trinh đang men từ từ xuống vùng ngực tôi, không hề có một chút ham muốn nào, dù là một chút nhỏ bằng cái móng tay cũng không. Ngoài sự kinh tởm và khinh thường. Một thân thể lõa lồ và được dâng hiến cho hàng trăm thằng đàn ông. Tôi đứng phắt dậy. kéo cô ta ra hẳn ngoài quán bar. Tìm một chố yên tĩnh, tôi buông tay Trinh ra, ánh mặt lạnh lùng.
- Nói chuyện nghiêm túc đi_tôi thực sự tức giận
- Nghiêm túc?_Trinh cười nhếch mép tỏ vẻ khinh bỉ_anh cũng biết nói chuyện nghiêm túc cơ đấy?
- Em muốn cái gì? Nói đi_tôi không muốn to tiếng, cố gắng kiềm chế, muốn kết thúc tất cả mọi chuyện ở đây, bây giờ, ngay tại đây.
- Câu đó, em nên hỏi anh mới đúng. Tại sao anh lại mu
»Tag: Trang 52 - Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé? ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 