Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc
ốt hơn mà Đông Nhi chưa kịp nghĩ đến. Kì thi cuối năm đang đến gần, mà cô thì bị ''giảm lỏng'' ở đây. Với tính cách của Minh Vũ, dù có thi cử đi chăng nữa, cô chưa nhận mình sai thì đừng hòng anh cho cô bước ra khỏi đây!
...
- Từ hôm nay không cần đem đồ ăn cho cô ấy nữa!! Đến khi nào cô chịu nhận ra mình sai thì thôi!!
...
Mộng Linh ngồi tựa hẳn ra ghế. Chán chường nhìn ra khung cảnh ngoài cửa sổ, gió vẫn thổi và nắng thì vẫn chói chang. Câu nói ấy... lại lảng vảng trong đầu cô.
''Nên nhớ, còn một người yêu em rất nhiều!''
Bỗng chốc, Mộng Linh khẽ mỉm cười, nụ cười mản nguyện trên đôi môi đỏ của cô. Cô nhắm hờ đôi mắt, thong thả hát vu vơ một đoạn trong một ca khúc nào đó. Lòng lại thấy nhẹ hẫng đi.
Tình cảm cùng thể xác này, lúc trước là của Minh Vũ. Nhưng bây giờ cô đã tìm được người yêu cô hơn Minh Vũ, vì vốn dĩ Minh Vũ chưa bao giờ thuộc về cô.
Vuốt nhẹ lại mái tóc đen tuyền, cô rút điện thoại gọi cho một người, một người mà có lẽ sẽ là quan trọng nhất với cô sau này.
- Minh Quân, em muốn gặp anh!
...
Bàn tay chạm khẽ vào ô kính trên cửa sổ, Đông Nhi không khỏi bồn chồn trong lòng. 2 tiếng đồng hồ nữa thôi là đến giờ thi, trong khi cô vẫn chưa được ra ngoài. Vừa giận vừa tức, Đông Nhi chau mày nhìn mấy hạt mưa bên ngoài. Nếu Minh Vũ chồng cô không khóa cửa sổ và cửa ngoài ban công thì cô đã nhảy lầu từ lâu.
- Em không chuẩn bị để đi thi sao? - Giọng nói từ phía sau Đông Nhi cất lên. Là giọng của một người con gái.
- Mộng Linh... chị... - Dường như tất cả giác quan đều nhận thức được con người trước mắt, nó khiến bân chân Đông Nhi bất giác thụt về sau vài bước. - Sao chị vào được đây? Chị muốn làm gì...?
- Chị không làm gì em cả đâu! - Mộng Linh cười cười, cô xua xua tay trấn an khi thấy Đông Nhi đang đề phòng cô. Mộng Linh bước đến gần, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc màu hạt dẻ, nở nụ cười hiền sau bao nhiêu đau đớn. - Minh Vũ không có nhà, chị đến giúp anh ấy đưa em đi thi!
- Anh ấy... nhờ chị...?
- Không...! Nhờ Minh Quân, nhưng anh ấy cũng bận!
Đông Nhi thở phào nhẹ nhõm. Cô cũng không quên nhiệm vụ quan trọng nhất của mình bây giờ là gì, hấp tấp bước chân chạy vào phòng tắm, thay cho mình bộ đồng phục của trường Star.
- Minh Vũ... tốt với em chứ?
- Dạ? - Đôi tay đang thắt chiếc cà vạt trên cổ bỗng khựng lại. Căng tròn đôi mắt nhìn Mộng Lih ngạc nhiên.
- Minh Vũ nổi tiếng là người khô khan, chị quen anh ấy từ lâu mà rất ít khi thấy anh ấy cười... - Mộng Linh hơi nghiêng nghiêng đầu mỉm cười với Đông Nhi.
- Khôn khan...? Em thấy anh ấy cười suốt mà! - Ngạc nhiên lần 2. Đúng là Minh Vũ là người lạnh lùng, nhưng anh ấy vẫn hay cười với cô, thậm chí còn nhiều hơn lời mà Mộng Linh nói.
- Cười suốt? Thật sao? - Đến lượt Mộng Linh cô ngạc nhiên. Rốt cuộc thì Đông Nhi là người như thế nào mà có thể khiến cho Minh Vũ ''cười suốt?''
Chap 25: Tái hợp.
- Phải, đúng là anh Minh Vũ rất khô khan, nhưng cũng không đến nỗi như chị nói!
- Vậy... còn việc anh ấy đặt khẩu súng trên đầu giường thì sao? Đến giờ vẫn còn chứ? - Mộng Linh thả người xuống chiếc ghế, dường như cô không còn đứng vững được nữa. Đôi mắt trân trân nhìn Đông Nhi, tất cả mọi thứ sau 3 năm đối với cô đều rất mới mẻ, cho đến Minh Vũ người mà cô hiểu ý nhất cũng thay đổi.
- Chị nói gì vậy? Chẳng có khẩu súng nào trên đầu giường cả!! - Tiếp tục thắt chiếc cà vạt màu đỏ, Đông Nhi không khỏi ngạc nhiên khi chẳng hiểu Mộng Linh đang nói gì, tất cả những điều Mộng Linh vừa nói, cô chưa từng gặp ở Minh Vũ.
- Vậy sao...? - Mộng Linh khẽ cuối mặt. Một lúc sau cô mới ngẩng lên mỉm cười với Đông Nhi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lại mấy sợi tóc rối. - Nhanh nào, chị đưa em đến trường!
...
Sau 3 tiếng đồng hồ trong phòng thi, khiến cho các giác quan tê liệt, đầu óc lại mê muội, các học viện khối 12 mới được ra ngoài. Trong khi Đông Nhi lại tỉnh hùi hụi, 3 tiếng đối với cô là quá dài để hoàn thành xong 2 bài kiểm tra, còn các học viên khác lại than thân trách phận vì thời gian quá ngắn.
- Hôm qua Minh Vũ không đưa cô đến trường à?
Bất chợt một giọng nói phía sau Đông Nhi vang lên, khỏi quay đầu lại cũng biết đó là ai.
- Liên quan gì đến anh! - Ôm chồng sách vở trước ngực, Đông Nhi hống hách bước đi. Cái vẻ kiêu ngạo này, cô chỉ có thể ''lây'' từ Minh Vũ chứ chẳng ở đâu khác.
- Chứ không phải... Minh Vũ ''đá'' cô rồi sao? - Khánh Đăng không ngừng đả kích cho đối phương tức điên. Gót giày nện xuống sàn tiếp bước theo Đông Nhi.
Khẽ nhíu mày vì câu nói của Khánh Đăng, Đông Nhi chỉ quay ngoắc lại, ném cho Khánh Đăng một cái nhìn rực lửa rồi quay người bước đi tiếp. Đối với cô, hạng người này không đáng để cô quan tâm. Nhưng nó cũng khiến cô không khỏi bồn chồn, đúng là mấy hôm nay cô toàn đi học một mình mà không có Minh Vũ đưa đón.
- Thiếu phu nhân, Đằng lão gia cho gọi cô! - Tên cận vệ từ chiếc BMW bước ra, cuối đầu thông báo.
- Có việc gì sao? Còn... chồng tôi đâu? - Đông Nhi khẽ rùng mình theo phản xạ. Cái tên ''Đằng lão gia'' là cái tên cô không bao giờ muốn nhắc đến. Một người độc đoán, bất chấp tất cả để có được thứ mà mình muốn. Nhưng bổn phẩn của một cô con dâu không cho phép cô làm bất cứ điều gì ''thất lễ'' với ba chồng của mình.
- Đằng thiếu gia đã đến đó trước rồi thưa cô!
Ậm ừ cho xong, Đông Nhi nhanh chóng bước vào xe trước hàng trăm con mắt của các học viên trường Star và người đi đường.
...
- Ông lại có ý đồ gì nữa đây?
- Sao lại gọi là ý đồ, con trai! - Ung dung thả người ra chiếc ghế ở bàn làm việc, Đằng lão gia nhếch môi trước câu hỏi của Minh Vũ, đúng là chẳng có gì qua mắt được con trai của ông. Đúng là ông đang có mưu đồ theo cái ý ''Muốn thử vàng phải đưa vào miệng mà cắn!!''
- Vậy tại sao lại gọi cả Đông Nhi đến? - Minh Vũ nhíu mày, phong thái chủ yếu của anh vẫn điềm đạm và bình tĩnh. Tuy nhiên, vẫn không che đậy được ánh mắt đang
...
- Từ hôm nay không cần đem đồ ăn cho cô ấy nữa!! Đến khi nào cô chịu nhận ra mình sai thì thôi!!
...
Mộng Linh ngồi tựa hẳn ra ghế. Chán chường nhìn ra khung cảnh ngoài cửa sổ, gió vẫn thổi và nắng thì vẫn chói chang. Câu nói ấy... lại lảng vảng trong đầu cô.
''Nên nhớ, còn một người yêu em rất nhiều!''
Bỗng chốc, Mộng Linh khẽ mỉm cười, nụ cười mản nguyện trên đôi môi đỏ của cô. Cô nhắm hờ đôi mắt, thong thả hát vu vơ một đoạn trong một ca khúc nào đó. Lòng lại thấy nhẹ hẫng đi.
Tình cảm cùng thể xác này, lúc trước là của Minh Vũ. Nhưng bây giờ cô đã tìm được người yêu cô hơn Minh Vũ, vì vốn dĩ Minh Vũ chưa bao giờ thuộc về cô.
Vuốt nhẹ lại mái tóc đen tuyền, cô rút điện thoại gọi cho một người, một người mà có lẽ sẽ là quan trọng nhất với cô sau này.
- Minh Quân, em muốn gặp anh!
...
Bàn tay chạm khẽ vào ô kính trên cửa sổ, Đông Nhi không khỏi bồn chồn trong lòng. 2 tiếng đồng hồ nữa thôi là đến giờ thi, trong khi cô vẫn chưa được ra ngoài. Vừa giận vừa tức, Đông Nhi chau mày nhìn mấy hạt mưa bên ngoài. Nếu Minh Vũ chồng cô không khóa cửa sổ và cửa ngoài ban công thì cô đã nhảy lầu từ lâu.
- Em không chuẩn bị để đi thi sao? - Giọng nói từ phía sau Đông Nhi cất lên. Là giọng của một người con gái.
- Mộng Linh... chị... - Dường như tất cả giác quan đều nhận thức được con người trước mắt, nó khiến bân chân Đông Nhi bất giác thụt về sau vài bước. - Sao chị vào được đây? Chị muốn làm gì...?
- Chị không làm gì em cả đâu! - Mộng Linh cười cười, cô xua xua tay trấn an khi thấy Đông Nhi đang đề phòng cô. Mộng Linh bước đến gần, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc màu hạt dẻ, nở nụ cười hiền sau bao nhiêu đau đớn. - Minh Vũ không có nhà, chị đến giúp anh ấy đưa em đi thi!
- Anh ấy... nhờ chị...?
- Không...! Nhờ Minh Quân, nhưng anh ấy cũng bận!
Đông Nhi thở phào nhẹ nhõm. Cô cũng không quên nhiệm vụ quan trọng nhất của mình bây giờ là gì, hấp tấp bước chân chạy vào phòng tắm, thay cho mình bộ đồng phục của trường Star.
- Minh Vũ... tốt với em chứ?
- Dạ? - Đôi tay đang thắt chiếc cà vạt trên cổ bỗng khựng lại. Căng tròn đôi mắt nhìn Mộng Lih ngạc nhiên.
- Minh Vũ nổi tiếng là người khô khan, chị quen anh ấy từ lâu mà rất ít khi thấy anh ấy cười... - Mộng Linh hơi nghiêng nghiêng đầu mỉm cười với Đông Nhi.
- Khôn khan...? Em thấy anh ấy cười suốt mà! - Ngạc nhiên lần 2. Đúng là Minh Vũ là người lạnh lùng, nhưng anh ấy vẫn hay cười với cô, thậm chí còn nhiều hơn lời mà Mộng Linh nói.
- Cười suốt? Thật sao? - Đến lượt Mộng Linh cô ngạc nhiên. Rốt cuộc thì Đông Nhi là người như thế nào mà có thể khiến cho Minh Vũ ''cười suốt?''
Chap 25: Tái hợp.
- Phải, đúng là anh Minh Vũ rất khô khan, nhưng cũng không đến nỗi như chị nói!
- Vậy... còn việc anh ấy đặt khẩu súng trên đầu giường thì sao? Đến giờ vẫn còn chứ? - Mộng Linh thả người xuống chiếc ghế, dường như cô không còn đứng vững được nữa. Đôi mắt trân trân nhìn Đông Nhi, tất cả mọi thứ sau 3 năm đối với cô đều rất mới mẻ, cho đến Minh Vũ người mà cô hiểu ý nhất cũng thay đổi.
- Chị nói gì vậy? Chẳng có khẩu súng nào trên đầu giường cả!! - Tiếp tục thắt chiếc cà vạt màu đỏ, Đông Nhi không khỏi ngạc nhiên khi chẳng hiểu Mộng Linh đang nói gì, tất cả những điều Mộng Linh vừa nói, cô chưa từng gặp ở Minh Vũ.
- Vậy sao...? - Mộng Linh khẽ cuối mặt. Một lúc sau cô mới ngẩng lên mỉm cười với Đông Nhi, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lại mấy sợi tóc rối. - Nhanh nào, chị đưa em đến trường!
...
Sau 3 tiếng đồng hồ trong phòng thi, khiến cho các giác quan tê liệt, đầu óc lại mê muội, các học viện khối 12 mới được ra ngoài. Trong khi Đông Nhi lại tỉnh hùi hụi, 3 tiếng đối với cô là quá dài để hoàn thành xong 2 bài kiểm tra, còn các học viên khác lại than thân trách phận vì thời gian quá ngắn.
- Hôm qua Minh Vũ không đưa cô đến trường à?
Bất chợt một giọng nói phía sau Đông Nhi vang lên, khỏi quay đầu lại cũng biết đó là ai.
- Liên quan gì đến anh! - Ôm chồng sách vở trước ngực, Đông Nhi hống hách bước đi. Cái vẻ kiêu ngạo này, cô chỉ có thể ''lây'' từ Minh Vũ chứ chẳng ở đâu khác.
- Chứ không phải... Minh Vũ ''đá'' cô rồi sao? - Khánh Đăng không ngừng đả kích cho đối phương tức điên. Gót giày nện xuống sàn tiếp bước theo Đông Nhi.
Khẽ nhíu mày vì câu nói của Khánh Đăng, Đông Nhi chỉ quay ngoắc lại, ném cho Khánh Đăng một cái nhìn rực lửa rồi quay người bước đi tiếp. Đối với cô, hạng người này không đáng để cô quan tâm. Nhưng nó cũng khiến cô không khỏi bồn chồn, đúng là mấy hôm nay cô toàn đi học một mình mà không có Minh Vũ đưa đón.
- Thiếu phu nhân, Đằng lão gia cho gọi cô! - Tên cận vệ từ chiếc BMW bước ra, cuối đầu thông báo.
- Có việc gì sao? Còn... chồng tôi đâu? - Đông Nhi khẽ rùng mình theo phản xạ. Cái tên ''Đằng lão gia'' là cái tên cô không bao giờ muốn nhắc đến. Một người độc đoán, bất chấp tất cả để có được thứ mà mình muốn. Nhưng bổn phẩn của một cô con dâu không cho phép cô làm bất cứ điều gì ''thất lễ'' với ba chồng của mình.
- Đằng thiếu gia đã đến đó trước rồi thưa cô!
Ậm ừ cho xong, Đông Nhi nhanh chóng bước vào xe trước hàng trăm con mắt của các học viên trường Star và người đi đường.
...
- Ông lại có ý đồ gì nữa đây?
- Sao lại gọi là ý đồ, con trai! - Ung dung thả người ra chiếc ghế ở bàn làm việc, Đằng lão gia nhếch môi trước câu hỏi của Minh Vũ, đúng là chẳng có gì qua mắt được con trai của ông. Đúng là ông đang có mưu đồ theo cái ý ''Muốn thử vàng phải đưa vào miệng mà cắn!!''
- Vậy tại sao lại gọi cả Đông Nhi đến? - Minh Vũ nhíu mày, phong thái chủ yếu của anh vẫn điềm đạm và bình tĩnh. Tuy nhiên, vẫn không che đậy được ánh mắt đang
»Tag: Trang 40 - Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 