Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc
ía cửa, đồng thời bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay cầm. Dùng hết sức mở cũng chẳng xi nhê.
- Minh Vũ...!!! Mau mở cửa cho em!!!
Ra sức đập cửa thật mạnh cũng chẳng thấy Minh Vũ. Đông Nhi bất lực ngồi bệt xuống ngay cửa. Nước mắt cũng theo cảm xúc tuôn ra, vỡ òa.
Cô không muốn tranh giành bất kì thứ gì với bất cứ ai. Tình cảm mà cô giành cho Minh Vũ là thật, nhưng Mộng Linh... lại là thứ để cô đáng nghĩ hơn.
Minh Vũ hằng học bước xuống tầng trệt, ném chiếc áo vest vào bộ ghế salon ở phòng khách rồi bước thẳng vào gian bếp.
- Đến giờ thì đem đồ ăn cho cô ấy! - Cất giọng với cái âm thanh của quỷ dữ đang ở dưới địa ngục khiến những người có mặt ở bếp đều run rẩy hoặc toát mồ hôi hột. Chưa yên phận ở đó, Minh Vũ tiếp tục tiếp lời với cái giọng giết người, nhằm đe dọa. - Không được để cô ấy bước ra khỏi phòng nửa bước, không thì đừng trách tôi!!
Chap 24:
Đám người làm ngay lập tức khắc sâu lời nói của Minh Vũ vào tận trong tâm trí, họ gật đầu lia lịa mấy cái để trấn an tinh thần đối phương.
Minh Vũ ngoắc tay hai tên cận vệ khác, rồi cẩn thận dặn dò:
- Canh chừng cô ấy cho tôi, đừng để cô ấy ra ngoài!!
- Nhưng thiếu gia... rồi cậu sẽ ngủ ở đâu? - Bà vú già nheo nheo đôi mắt đã có nhiều vết chân chim nhìn Minh Vũ. Khuôn miệng móm mém cất lên cái giọng khàn khàn. Bà đã nuôi Minh Vũ từ lúc anh mới biết đi vài ba bước chập chững, nhưng bà chưa bao giờ thấy Minh Vũ đáng sợ hôm nay.
- Tôi sẽ ngủ ở phòng làm việc, vú đừng lo!!
Ngày thứ nhất...
... Căn phòng réo lên một vài tiếng gọi của Đông Nhi...
Ngày thứ
hai...
... Căn phòng trở nên im bặt không một tiếng động...
Ngày thứ ba...
... Căn phòng lại phát ra những âm thanh mà theo các cô người làm thì đó là những âm thanh của đồ vật được Đông Nhi ''hành hạ'' để dằn mặt Minh Vũ.
Ngày thứ tư, Minh Vũ sải bước băng qua dãy hành lang. Mấy hôm nay ngủ ở phòng làm việc khiến người anh mỏi nhừ, lưng lại đau nhức đủ phía. Hai tên cận vệ mặc vest đen đứng như pho tượng trước phòng Minh Vũ, đang cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
- Được rồi, lui hết đi!!
Minh Vũ nhẹ nhàng đút chìa khóa mở cửa. Cứ ngỡ Đông Nhi sẽ chạy ùa ra cho anh một trận, hoặc tệ hơn là khóc lóc ỉ ôi. Nhưng khi cánh cửa đang từ từ mở ra, Minh Vũ chẳng thấy động tĩnh gì gọi là khác thường.
Cánh cửa gỗ nặng trịch đã mở toang ra, cảnh tượng trong căn phòng đập vào mắt anh khiến đôi đồng tử màu hổ phách căng tròn.
Căn phòng gọn gàng vốn có của anh bây giờ là một mớ hỗn độn, được ''hòa trộn'' bởi chăn gối và các vật dụng trong phòng, đến cái nhỏ bé nhất như cây viết trên bàn cũng không được an phận với Đông Nhi. Tất cả được tạo nên bởi bàn tay ''nghệ thuật'' siêu đẳng cấp của vợ anh.
Ngạc nhiên, bất ngờ xen lẫn tức giận...
Nhưng có lẽ, điều khiến anh chú ý nhất là lại Đông Nhi. Cô đang ngồi trên giường, đôi mắt to tròn bây giờ chứa đựng sự tức giận được dồn nén từ 3 ngày trước, cuối cùng nó cũng lên đến đỉnh điểm.
- Đông Nhi...
- Đồ độc ác!!! - Không để Minh Vũ có cơ hội nói hết câu, Đông Nhi đứng phắt dậy, vơ đại cái gì đó gần mình nhất rồi ra sức ném. Vừa ném vừa chửi rủa không ngớt. - Đồ máu lạnh, anh có phải là người không vậy hả???
- Này...!! Đừng ném đồ lung tung nữa!! - Hứng trọn bao nhiêu là chăn gối, bút viết,... Đau thấm thía, Minh Vũ chỉ biết quay tấm lưng lại để tránh được bao nhiêu hay bấy nhiêu. - Em không quậy phá thì không chịu được hả??
Rốt cuộc thì sự chịu đựng cùng sự kiên nhẫn của con người có giới hạn, Minh Vũ cũng thế. Anh hậm hực lao nhanh đến gần Đông Nhi.
- Không nghe lời thì anh sẽ phạt em!! - Nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa anh và Đông Nhi, Minh Vũ nắm lấy một tay cô, siết chặt.
- Buông ra!!! Anh đi mà tìm mấy cô chân dài của anh đấy!! Thả tay ra!! - Đông Nhi dùng hết sức vùng vẫy, tay còn lại đang được tự do, cô không ngần ngại dùng nó đánh túi bụi vào ngực Minh Vũ.
Có lẽ sau cái lớp áo thun mỏng tang này đã đầy những dấu tay 5 ngón của Đông Nhi. Minh Vũ ngạc nhiên cuối xuống nhìn ngực mình, sau đó đưa mắt nhìn Đông Nhi.
- Mấy cô chân dài? Em đang nói gì vậy?
- Không phải sao?? Chẳng phải bên cạnh anh lúc nào cũng có các cô gái xinh đẹp, sợ tôi phát hiện nên mới nhốt tôi ở đây chứ gì??? - Đông Nhi chỉ biết nhắm mắt mà quát, cơ thể không ngừng vùng vẫy để cố thoát khỏi Minh Vũ.
Cô vợ ngốc nghếch của anh... lại nghĩ bậy bạ nữa rồi...!
- Em vẫn chưa biết lý do tại sao anh nhốt em ở đây hả??? - Sự tức giận của Minh Vũ cũng theo đó bộc phát ra. Anh gằng từng chữ, đôi mắt màu hổ phách như rực lửa. Ác quỷ... lại sắp ''chui'' ra từ trong con người anh. - ... Nếu chưa biết thì cứ ở đây cho đến khi biết đi!! Đến chết anh cũng không tha cho em đâu!!
Minh Vũ hất mạnh cô về phía chiếc giường. Để cô tiếp tấm nệm một cú khiến choáng váng mặt mày, đầu cô quay mòng mòng y hệt như cuốn vở hôm trước bị Minh Vũ ''hành hạ''.
Minh Vũ để mặc cô ở đây, đùng đùng bước ra ngoài, rồi tiện tay mạnh bạo đóng rầm cánh cửa. Cuối cùng nó cũng được yên phận với các then chốt.
Tức đến mức gan tim phổi lộn tùng phèo lên, Đông Nhi tiện thể đá văng cái gối ngay tầm dưới chân. Căn phòng đã bừa bộn, nay còn hỗn loạn hơn. Hít một hơi thật sâu để đè nén giận dữ xuống, Đông Nhi ngả người tự do ra giường, nước mặt lại chảy ra.
Tất nhiên là cô biết rõ lý do Minh Vũ nhốt cô là gì. Nhưng nếu cô chấp nhận là mình sai, chẳng khác nào tự đá mình ra khỏi Đằng gia. Mâu thuẫn bên trong con người cô bây giờ rất nhiều.
Trong 3 ngày bị Minh Vũ nhốt ở đây, cô đã sáng suốt và thấu đáo hơn rất nhiều. Rời xa Minh Vũ... có lẽ là một công việc khó nhất trong cuộc đời cô. Còn khó hơn là giải một bài toán mà giải hoài vẫn chẳng có đáp số nào đúng.
Bỗng dưng cô thấy mình ngày càng trở nên ích kỷ. Vậy... điều gì đã khiến cho cô ích kỷ như thế?
Nhưng... còn một ''bài toán'' có lẽ sẽ khó nu
- Minh Vũ...!!! Mau mở cửa cho em!!!
Ra sức đập cửa thật mạnh cũng chẳng thấy Minh Vũ. Đông Nhi bất lực ngồi bệt xuống ngay cửa. Nước mắt cũng theo cảm xúc tuôn ra, vỡ òa.
Cô không muốn tranh giành bất kì thứ gì với bất cứ ai. Tình cảm mà cô giành cho Minh Vũ là thật, nhưng Mộng Linh... lại là thứ để cô đáng nghĩ hơn.
Minh Vũ hằng học bước xuống tầng trệt, ném chiếc áo vest vào bộ ghế salon ở phòng khách rồi bước thẳng vào gian bếp.
- Đến giờ thì đem đồ ăn cho cô ấy! - Cất giọng với cái âm thanh của quỷ dữ đang ở dưới địa ngục khiến những người có mặt ở bếp đều run rẩy hoặc toát mồ hôi hột. Chưa yên phận ở đó, Minh Vũ tiếp tục tiếp lời với cái giọng giết người, nhằm đe dọa. - Không được để cô ấy bước ra khỏi phòng nửa bước, không thì đừng trách tôi!!
Chap 24:
Đám người làm ngay lập tức khắc sâu lời nói của Minh Vũ vào tận trong tâm trí, họ gật đầu lia lịa mấy cái để trấn an tinh thần đối phương.
Minh Vũ ngoắc tay hai tên cận vệ khác, rồi cẩn thận dặn dò:
- Canh chừng cô ấy cho tôi, đừng để cô ấy ra ngoài!!
- Nhưng thiếu gia... rồi cậu sẽ ngủ ở đâu? - Bà vú già nheo nheo đôi mắt đã có nhiều vết chân chim nhìn Minh Vũ. Khuôn miệng móm mém cất lên cái giọng khàn khàn. Bà đã nuôi Minh Vũ từ lúc anh mới biết đi vài ba bước chập chững, nhưng bà chưa bao giờ thấy Minh Vũ đáng sợ hôm nay.
- Tôi sẽ ngủ ở phòng làm việc, vú đừng lo!!
Ngày thứ nhất...
... Căn phòng réo lên một vài tiếng gọi của Đông Nhi...
Ngày thứ
hai...
... Căn phòng trở nên im bặt không một tiếng động...
Ngày thứ ba...
... Căn phòng lại phát ra những âm thanh mà theo các cô người làm thì đó là những âm thanh của đồ vật được Đông Nhi ''hành hạ'' để dằn mặt Minh Vũ.
Ngày thứ tư, Minh Vũ sải bước băng qua dãy hành lang. Mấy hôm nay ngủ ở phòng làm việc khiến người anh mỏi nhừ, lưng lại đau nhức đủ phía. Hai tên cận vệ mặc vest đen đứng như pho tượng trước phòng Minh Vũ, đang cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
- Được rồi, lui hết đi!!
Minh Vũ nhẹ nhàng đút chìa khóa mở cửa. Cứ ngỡ Đông Nhi sẽ chạy ùa ra cho anh một trận, hoặc tệ hơn là khóc lóc ỉ ôi. Nhưng khi cánh cửa đang từ từ mở ra, Minh Vũ chẳng thấy động tĩnh gì gọi là khác thường.
Cánh cửa gỗ nặng trịch đã mở toang ra, cảnh tượng trong căn phòng đập vào mắt anh khiến đôi đồng tử màu hổ phách căng tròn.
Căn phòng gọn gàng vốn có của anh bây giờ là một mớ hỗn độn, được ''hòa trộn'' bởi chăn gối và các vật dụng trong phòng, đến cái nhỏ bé nhất như cây viết trên bàn cũng không được an phận với Đông Nhi. Tất cả được tạo nên bởi bàn tay ''nghệ thuật'' siêu đẳng cấp của vợ anh.
Ngạc nhiên, bất ngờ xen lẫn tức giận...
Nhưng có lẽ, điều khiến anh chú ý nhất là lại Đông Nhi. Cô đang ngồi trên giường, đôi mắt to tròn bây giờ chứa đựng sự tức giận được dồn nén từ 3 ngày trước, cuối cùng nó cũng lên đến đỉnh điểm.
- Đông Nhi...
- Đồ độc ác!!! - Không để Minh Vũ có cơ hội nói hết câu, Đông Nhi đứng phắt dậy, vơ đại cái gì đó gần mình nhất rồi ra sức ném. Vừa ném vừa chửi rủa không ngớt. - Đồ máu lạnh, anh có phải là người không vậy hả???
- Này...!! Đừng ném đồ lung tung nữa!! - Hứng trọn bao nhiêu là chăn gối, bút viết,... Đau thấm thía, Minh Vũ chỉ biết quay tấm lưng lại để tránh được bao nhiêu hay bấy nhiêu. - Em không quậy phá thì không chịu được hả??
Rốt cuộc thì sự chịu đựng cùng sự kiên nhẫn của con người có giới hạn, Minh Vũ cũng thế. Anh hậm hực lao nhanh đến gần Đông Nhi.
- Không nghe lời thì anh sẽ phạt em!! - Nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa anh và Đông Nhi, Minh Vũ nắm lấy một tay cô, siết chặt.
- Buông ra!!! Anh đi mà tìm mấy cô chân dài của anh đấy!! Thả tay ra!! - Đông Nhi dùng hết sức vùng vẫy, tay còn lại đang được tự do, cô không ngần ngại dùng nó đánh túi bụi vào ngực Minh Vũ.
Có lẽ sau cái lớp áo thun mỏng tang này đã đầy những dấu tay 5 ngón của Đông Nhi. Minh Vũ ngạc nhiên cuối xuống nhìn ngực mình, sau đó đưa mắt nhìn Đông Nhi.
- Mấy cô chân dài? Em đang nói gì vậy?
- Không phải sao?? Chẳng phải bên cạnh anh lúc nào cũng có các cô gái xinh đẹp, sợ tôi phát hiện nên mới nhốt tôi ở đây chứ gì??? - Đông Nhi chỉ biết nhắm mắt mà quát, cơ thể không ngừng vùng vẫy để cố thoát khỏi Minh Vũ.
Cô vợ ngốc nghếch của anh... lại nghĩ bậy bạ nữa rồi...!
- Em vẫn chưa biết lý do tại sao anh nhốt em ở đây hả??? - Sự tức giận của Minh Vũ cũng theo đó bộc phát ra. Anh gằng từng chữ, đôi mắt màu hổ phách như rực lửa. Ác quỷ... lại sắp ''chui'' ra từ trong con người anh. - ... Nếu chưa biết thì cứ ở đây cho đến khi biết đi!! Đến chết anh cũng không tha cho em đâu!!
Minh Vũ hất mạnh cô về phía chiếc giường. Để cô tiếp tấm nệm một cú khiến choáng váng mặt mày, đầu cô quay mòng mòng y hệt như cuốn vở hôm trước bị Minh Vũ ''hành hạ''.
Minh Vũ để mặc cô ở đây, đùng đùng bước ra ngoài, rồi tiện tay mạnh bạo đóng rầm cánh cửa. Cuối cùng nó cũng được yên phận với các then chốt.
Tức đến mức gan tim phổi lộn tùng phèo lên, Đông Nhi tiện thể đá văng cái gối ngay tầm dưới chân. Căn phòng đã bừa bộn, nay còn hỗn loạn hơn. Hít một hơi thật sâu để đè nén giận dữ xuống, Đông Nhi ngả người tự do ra giường, nước mặt lại chảy ra.
Tất nhiên là cô biết rõ lý do Minh Vũ nhốt cô là gì. Nhưng nếu cô chấp nhận là mình sai, chẳng khác nào tự đá mình ra khỏi Đằng gia. Mâu thuẫn bên trong con người cô bây giờ rất nhiều.
Trong 3 ngày bị Minh Vũ nhốt ở đây, cô đã sáng suốt và thấu đáo hơn rất nhiều. Rời xa Minh Vũ... có lẽ là một công việc khó nhất trong cuộc đời cô. Còn khó hơn là giải một bài toán mà giải hoài vẫn chẳng có đáp số nào đúng.
Bỗng dưng cô thấy mình ngày càng trở nên ích kỷ. Vậy... điều gì đã khiến cho cô ích kỷ như thế?
Nhưng... còn một ''bài toán'' có lẽ sẽ khó nu
»Tag: Trang 39 - Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 