Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc
- Ta đã chọn Đông Nhi từ lúc mới gặp. Con bé y hệt như mẹ con, thông minh và còn xinh đẹp nữa, con....
- Tôi sẽ không để bi kịch ấy lặp lại với Đông Nhi đâu! Ông đừng hòng!!
Minh Vũ bước ra khỏi phòng. Nắm chặt chiếc hộp có chiếc nhẫn của mẹ anh trong tay. Anh chỉ muốn bật khóc... nếu có thể.
....
''Cạch!''
Tiếng mở cửa phòng vang lên. Đông Nhi quay ngoắc sang hướng có phát ra tiếng động ấy. Trước mặt cô là một Minh Vũ đang bần thần bước đi trong vô thức. Trông anh chẳng giống anh gì cả. Cô gấp lại trang sách đang đọc dở dang, ngồi sát ra mép giường nhìn Minh Vũ:
- Minh Vũ... sao anh về trễ vậy?
- Đông Nhi, mẹ anh... - Câu nói ấy bị đứt đoạn. Anh khụy xuống nền đá lạnh toát của căn phòng, ngay trước mặt Đông Nhi. Minh Vũ vòng cánh tay ôm chặt lấy eo cô, rồi dựa đầu mình vào người cô ấy tìm chút chỗ dựa, nhất là ngay lúc này.
- Anh... anh làm gì thế hả? Mẹ anh có chuyện gì à? - Đông Nhi vừa hỏi vừa đẩy nhẹ cánh tay Minh Vũ ra. Minh Vũ bây giờ khác quá, chẳng hiểu từ chiều đến giờ anh ấy đi đâu nhưng lại về nhà với cái bộ dạng thất thần này. Khiên vô vàn câu hỏi lại bủa vây lấy Đông Nhi.
- Bà ấy không phải mẹ anh!! Mẹ anh đã chết từ lúc anh còn rất nhỏ rồi!! - Minh Vũ lại không kiềm được bình tĩnh khi nhắc đến người đàn bà thối tha ấy. Anh dụi đầu vào người Đông Nhi rồi lặng im thin thít.
Đông Nhi cũng không hỏi thêm gì nữa. Cô hơi cuối người, choàng hai cánh tay nhỏ bé của mình ôm lấy tấm lưng của Minh Vũ. Mặc dù không ôm hết cả tấm lưng, nhưng cô vẫn mong có thể giúp cho Minh Vũ vơi đi chút nào đó nỗi phiền lòng.
Chap 16: Bảo vệ chồng tôi!
Không gian và thời gian như lắng động. Nó trôi chậm đi, hoặc thậm chí là ngừng lại hẳn. Màng đêm dày đặc cũng từ từ buông xuống qua tấm kính có rèm ngăn to hướng ra ban công của căn biệt thự.
Trong căn phòng có hai màu chủ đạo là trắng và đen này, thiếu gia duy nhất của tổ chức Mafia P&R đang yếu đuối khụy xuống bên vợ yêu của mình.
Một tên cầm đầu Mafia nắm trong tay biết bao nhiêu là sinh mạng của con người. Chỉ cần một cái hất đầu nhẹ, chắc chắn máu sẽ đổ.
Nổi tiếng với cái dáng vẻ lạnh lùng, ngạo mạn và gương mặt điển trai, anh tuấn. Không ít các cô gái liền đâm đầu vào say mê anh, mặc dù họ biết dính vào Mafia, họ sẽ không có lối thoát.
Tập đoàn P&R là một tập đoàn lớn mạnh cả trong và ngoài nước. Các công ty chi nhánh của
tập đoàn này đều theo chân P&R mà ngày một phát triển. Sẽ không ít người muốn lật đổ cái tập đoàn hưng thịnh này, nhưng... họ phải bước qua xác Minh Vũ.
Đằng Minh Vũ - con trai độc nhất của Đằng lão gia - sẽ không ngần ngại mà vì cha mình đi trừ khử chúng ngay lập tức. Những gì anh làm, không phải là chữ ''Hiếu'' cho cha mình mà chỉ là một chữ ''Ơn'' duy nhất.
Tổ chức Mafia P&R từ đó cũng phát triển theo. Người ta biết đến nó bởi Minh Vũ, một tên nổi tiếng có máu mặt là gan lì. Giết người như giết thú vật. Anh bất chấp tất cả để có được những thứ mình mong muốn. Nhưng nó luôn nằm trong khuôn khổ của giới hạn.
Vì anh biết rõ đâu là thời cơ và đâu là điểm dừng.
Thừa hưởng đôi mắt màu hổ phách từ mẹ và sự thông minh, nhan nhạy từ cha. Minh Vũ anh nắm gọn trong tay các thuộc hạ Mafia. Chỉ số mức độ tàn ác của anh còn gấp bội hơn cả Đằng lão gia, minh chứng rành rành cho câu nói: ''Con hơn cha là nhà có phúc''.
...
- Anh có cái này cho em!
Minh Vũ vội đứng dậy rồi quay mặt đi chỗ khác để khuất tầm nhìn của Đông Nhi. Đưa tay quệt ngang đôi mắt, dường như anh đang cố che đậy những giọt nước mắt yếu đuối trong lòng. Anh quay lại, móc từ trong túi quần ra một chiếc hộp nhỏ màu vàng sáng, chạm khắc cầu kì, tinh xảo.
- Nó là của mẹ anh! Bà ấy mong có thể trao lại cho con dâu của bà ấy!
Đông Nhi tần ngần ra nhìn chăm chăm chiếc hộp ấy. Quả thật nó rất đẹp. Bàn tay cô toan đưa ra đón lấy chiếc hộp ấy, nhưng nó chợt khựng lại rồi bất giác thụt về. Đông Nhi đưa mắt nhìn Minh Vũ, sau đó nhíu mày nhìn chiếc hộp. Thanh âm nhẹ cất lên:
- Em... xứng đáng nhận nó sao?
Minh Vũ buông thõng tay cầm hộp nhẫn, tay còn lại anh cho vào túi quần. Ngạo mạn nhìn Đông Nhi mà tức giận. Gì mà không xứng đáng...? Đông Nhi cô đang nghĩ gì vậy?
- Phải, vì em là vợ anh!
- Nhưng chỉ là trên mặt hình thức. Còn sự thật anh không hề yêu tôi!! - Đông Nhi đứng phắt dậy. Hơi lớn tiếng với Minh Vũ nhưng đó là những thứ luôn đeo bám cô từ khi làm vợ Minh Vũ. Câu nói buông ra từ khuôn miệng của Đông Nhi. Nước mắt cũng theo đó ùa theo, nghẹn đắng.
- Em nghĩ vậy thật sao?
Minh Vũ cười nhạt, một nụ cười hời hợt nhất từ trước đến giờ. Anh cuối mặt, nhìn cái hộp nhỏ trên tay mình rồi nắm chặt nó, như thể muốn bóp nát nó ra.
Cắn nhẹ môi, anh quay bước chân về phía chiếc bàn bên cạnh giường ngủ. Chần chừ một lúc, Minh Vũ đặt nó lên bàn. Hộp nhẫn trơ trọi một mình giữa chiếc bàn lớn, càng rực rỡ thêm dưới ánh trăng rọi vào từ ngoài ban công phòng Minh Vũ.
Anh bước ra ngoài. Khi lướt qua Đông Nhi, Minh Vũ đưa mắt nhìn cô. Ánh mắt lạ mà Đông Nhi thấy lần đầu khiến cô hơi sợ. Ánh mắt màu hổ phách chất chứa rất nhiều xúc cảm hỗn tạp, làm cho người khác cảm thấy khó chịu, bứt rứt.
- Em là đồ ngốc!
Phán một câu như sét đánh ầm ầm giữa trời. Minh Vũ bước ra khỏi phòng rồi tiện tay đóng cánh cửa một cách thô bạo nhất. Đông Nhi bần thần ngồi xuống chiếc giường êm ả. Cả người cô bỗng chốc run lên bần bật.
Cô khóc...
Minh Vũ bước nhanh ra khỏi khuôn viên nhà mình. Gương mặt sắc lạnh lướt nhìn mấy tên vệ của mình, Minh Vũ cất giọng lạnh lẽo:
- Đã tìm thấy hắn ta chưa?
- Tìm thấy rồi thưa thiếu gia. Chúng ta đến đó hay....
- Đưa tôi đến đó ngay bây giờ!
Hơi chưng hửng vì bị Minh Vũ cắt ngang, tên cận vệ ấy vẫn không quên cuối nhẹ đầu rồi mở cửa xe. Cho đến khi Minh Vũ đã yên vị thì đóng nhẹ cánh cửa. Hất mặt về tên lái xe nhằm ra lệnh.
Đánh ánh mắt sang cái hộp nhẫn đang bơ vơ cô đơn tr
»Tag: Trang 26 - Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 