Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc
y biện. Cái mặt nạ hiền lành quá hoàn hảo. Khiến người tinh ý như Đằng lão gia cũng phải bó tay.
- Tốt!! - Đằng lão gia day day thái dương vẻ mệt mỏi. Ông khẽ thở dài rồi đan các ngón tay vào nhau. - Có lẽ... đến ngày nào đó phải nói sự thật cho nó biết thôi. Ta không giấu mãi được!!
.....
- Chuẩn bị mọi thứ cho tôi, tôi phải đi ngay!! - Bước chân gấp gáp bước ra khỏi phòng. Minh Vũ ngay lập tức ra lệnh cho tên cận vệ mặc vest đen đi bên cạnh. Xa Đông Nhi một đêm rồi khiến anh cảm thấy vô cùng sốt ruột.
Tên cận vệ luôn theo sát Minh Vũ đã tự nhủ phải ngay lập tức tìm thấy Đông Nhi trước khi Minh Quân cưỡng đoạt cô ấy. Minh Vũ biết rõ, đó không phải hoàn toàn là do lỗi của Minh Quân. Nhưng nhiều khi tình yêu và lí trí có lúc không thể hòa hợp được với nhau. Nếu mất Đông Nhi, chắc chắn Minh Vũ sẽ không giữ được bình tĩnh nữa. Đến lúc ấy, chưa biết Minh Vũ sẽ làm gì Minh Quân - em trai họ của mình.
Và tất nhiên, nơi đầu tiên Minh Vũ sẽ tìm đến, là nhà riêng của Minh Quân...
...
- Thật ra... anh muốn đi đâu vậy?? - Đông Nhi thở không ra hơi. Đã hai ngày liền rồi. Từ nhà Minh Vũ đi được đến đây phải mất hai ngày. Cô hoàn toàn dựa đầu vào ngực Minh Quân, cố thở dốc để lấy lại sức. Nhưng... cô vẫn chưa biết được đâu sẽ là điểm dừng.
- Về nhà tôi! Minh Vũ sẽ không đến được đây đâu!! - Minh Quân khẽ cười. Sau đó anh hơi cuối đầu xuống, hôn nhẹ lên mái tóc màu hạt dẻ của Đông Nhi, cố hít lấy mùi hương ngọt ngào. - Sắp đến rồi!!
....
- Không cho bất cứ ai vào nhà tôi! Rõ chưa!! - Minh Quân dừng hẳn xe trước một cánh cổng to. Dặn dò kĩ tên bảo vệ đang đứng gác ở trước nhà. Sau đó chạy thẳng vào trong.
Thả Đông Nhi xuống chiếc giường êm ái. Minh Quân hớp liên tục mấy ngụm nước để lấy lại sức. Nhà anh là một căn biệt thự khá to, nằm cách xa khu đô thị của Thành phố. Muốn đến nhà anh phải mất đến hai ngày liền. Nhưng dường như anh đã quá xem thường Minh Vũ - một tên cầm đầu tổ chức Mafia P&R khét tiếng. Anh cho rằng Minh Vũ không thể đến được nơi như thế này. Mà nếu có đến được, thì lúc ấy Đông Nhi cũng đã hoàn toàn thuộc về anh.
Nhưng Minh Vũ không đời nào tính đường đi nước bước dễ dàng và đơn giản như Minh Quân được. Đã là một thủ lĩnh cầm đầu rất nhiều tên cận vệ khác, anh bao giờ cũng phải tính nước đi chỉ có thể là thắng mà không thể thua. Nhưng anh vẫn sợ... nếu đến trễ dù chỉ là 1 giây ngắn ngủi. Anh có thể đánh mất Đông Nhi mãi mãi.
- Nước... nước... - Đông Nhi chỉ có thể thều thào và tiếng. Cổ họng cô khô ran. Hai ngày ròng rã trên chiếc mô tô phân khối lớn, cô hoàn toàn chẳng còn chút sức lực nào.
Bất chợt một bờ môi đặt vào môi cô, tiếp theo sau đó là những giọt nước mát chảy xuống cổ họng. Đông Nhi mê man, cứ ngỡ đó là Minh Vũ chồng cô. Nhưng cô cảm thấy khác, đây không phải là cảm giác giống như khi cô hôn Minh Vũ. Bờ môi này... hoàn toàn lạ lẫm.
Minh Quân nắm chiếc cằm của Đông Nhi. Mớm cho cô từng ngụm nước mát.
Nhưng ngay sau đó lại bị chính Đông Nhi đẩy ra. Trên người cô lúc này chỉ là chiếc váy xẻ tà mỏng manh. Nó khiến dục vọng trong con người Minh Quân nổi dậy. Đông Nhi chộp lấy chiếc chăn bông bên cạnh, đắp lên người mình. Rồi nước mắt lại ứa ra liên tục.
- Minh Quân... tôi xin anh!! Đừng làm vậy!!
- Tại sao em lại chọn ở bên cạnh một tên Mafia... Nó có thể nguy hiểm cho em!!
- Nhưng... nhưng tôi yêu Minh Vũ!!! - Bất ngờ câu nói ấy thốt ra từ miệng Đông Nhi. Là sư thật hay chỉ là câu nói dối nhằm đánh lừa Minh Quân?
- Tại sao lại là Minh Vũ mà không phải là anh?!! - Minh Quân từ từ tiến đến gần Đông Nhi. Nhưng càng tiến tới, Đông Nhi lại xê dịch về phía sau nhiều hơn. Cô đang cố gắng né tránh Minh Quân càng xa càng tốt.
Nhưng làm sao ngăn được ham muốn của Minh Quân. Anh nhanh chóng lao đến, dùng tay tuột ngay một bên vai áo của Đông Nhi. Chống hai cánh tay đè cô xuống giường. Minh Quân bắt đầu hôn tới tấp vào môi, vào má và vào cổ của cô. Có ý muốn lấn xuống phía dưới nhiều hơn. Nhưng câu nói sau ấy lại khiến Minh Quân anh khựng lại.
- Anh Minh Vũ... anh ấy không bao giờ làm điều này với tôi!!! Anh không giống như anh ấy!! Tôi ghét anh!! - Câu nói liên tục bị đứt đoạn bởi tiếng nấc uất ức của Đông Nhi. Có vùng vẫy bao nhiêu, Minh Quân lại càng siết tay cô chặt bấy nhiêu.
Minh Quân bần thần ngồi dậy. Đôi mắt trân trân nhìn xuống sàn nhà. Anh đã làm gì thế này? Anh đã luôn luôn ghen tị với Minh Vũ. Vì anh ấy có nhiều địa vị hơn anh, xung quanh còn rất nhiều các cô gái trẻ
đẹp theo đuổi. Chỉ vì một chút ganh ghét, đố kị mà anh lại nhỏ nhen, ích kỷ đến như thế!!
Trong khi đó ngoài cổng nhà. Minh Vũ từ trong chiếc BMW màu đen bóng loáng bước ra. Anh hấp tấp bước vội bước vàng về phía chiếc cổng sắt to tướng. Nhưng lại bị hai tên bảo vệ to xác đứng bên ngoài ngăn cản:
- Tránh ra, không thì đừng trách tôi!!
- Cậu chủ không cho ai vào cả!! Anh mau về cho!!
- Một bọn ngu ngốc có mắt mà như mù!! Nếu muốn chết dưới khẩu súng của Đằng thiếu gia thì các người cứ ngăn cản đi!! - Tên cận vệ trung thành của Minh Vũ từ tốn đáp lại. Anh cố tình nhấn mạnh ba chữ ''Đằng thiếu gia'' khiến họ khiếp sợ.
Ngay lập tức hai tên cận vệ trố mắt nhìn Minh Vũ. Sau đó nhanh chóng mở cách cổng sắt. Họ còn vợ còn con, chắc chắn chưa muốn chết ngay lúc này.
- Đông Nhi!!! Em ở đâu?!!
Minh Vũ cất tiếng gọi. Vừa ngay lúc ấy thì cái bóng dáng nhỏ bé của Đông Nhi đập vào mắt anh. Cô đang từ trên mấy bậc cầu thang bước xuống. Gương mặt hốc hác khiến anh chút nữa đã không nhận ra. Mới chỉ hai ngày mà anh thấy cô ốm đi nhiều quá!. Muốn chạy đến bên cô nhưng bóng dáng của Minh Quân lại khiến anh ngừng lại.
- Minh Vũ... - Đông Nhi cô cũng đã nhìn thấy Minh Vũ. Cô nhanh chóng chạy xuống hết mấy bậc cầu thang. Chạy lại gần anh rồi ôm chầm lấy, nước mắt cũng theo đó mà ùa về.
- Em.... không sao chứ? - Minh Vũ anh có hơi ngỡ ngàng. Minh Quân không bắt cô ấy nữa sao?
Đông Nhi ngương ngùng buông Minh Vũ ra. Sau đó lắc đầu nhè nhẹ vài cái
- Tốt!! - Đằng lão gia day day thái dương vẻ mệt mỏi. Ông khẽ thở dài rồi đan các ngón tay vào nhau. - Có lẽ... đến ngày nào đó phải nói sự thật cho nó biết thôi. Ta không giấu mãi được!!
.....
- Chuẩn bị mọi thứ cho tôi, tôi phải đi ngay!! - Bước chân gấp gáp bước ra khỏi phòng. Minh Vũ ngay lập tức ra lệnh cho tên cận vệ mặc vest đen đi bên cạnh. Xa Đông Nhi một đêm rồi khiến anh cảm thấy vô cùng sốt ruột.
Tên cận vệ luôn theo sát Minh Vũ đã tự nhủ phải ngay lập tức tìm thấy Đông Nhi trước khi Minh Quân cưỡng đoạt cô ấy. Minh Vũ biết rõ, đó không phải hoàn toàn là do lỗi của Minh Quân. Nhưng nhiều khi tình yêu và lí trí có lúc không thể hòa hợp được với nhau. Nếu mất Đông Nhi, chắc chắn Minh Vũ sẽ không giữ được bình tĩnh nữa. Đến lúc ấy, chưa biết Minh Vũ sẽ làm gì Minh Quân - em trai họ của mình.
Và tất nhiên, nơi đầu tiên Minh Vũ sẽ tìm đến, là nhà riêng của Minh Quân...
...
- Thật ra... anh muốn đi đâu vậy?? - Đông Nhi thở không ra hơi. Đã hai ngày liền rồi. Từ nhà Minh Vũ đi được đến đây phải mất hai ngày. Cô hoàn toàn dựa đầu vào ngực Minh Quân, cố thở dốc để lấy lại sức. Nhưng... cô vẫn chưa biết được đâu sẽ là điểm dừng.
- Về nhà tôi! Minh Vũ sẽ không đến được đây đâu!! - Minh Quân khẽ cười. Sau đó anh hơi cuối đầu xuống, hôn nhẹ lên mái tóc màu hạt dẻ của Đông Nhi, cố hít lấy mùi hương ngọt ngào. - Sắp đến rồi!!
....
- Không cho bất cứ ai vào nhà tôi! Rõ chưa!! - Minh Quân dừng hẳn xe trước một cánh cổng to. Dặn dò kĩ tên bảo vệ đang đứng gác ở trước nhà. Sau đó chạy thẳng vào trong.
Thả Đông Nhi xuống chiếc giường êm ái. Minh Quân hớp liên tục mấy ngụm nước để lấy lại sức. Nhà anh là một căn biệt thự khá to, nằm cách xa khu đô thị của Thành phố. Muốn đến nhà anh phải mất đến hai ngày liền. Nhưng dường như anh đã quá xem thường Minh Vũ - một tên cầm đầu tổ chức Mafia P&R khét tiếng. Anh cho rằng Minh Vũ không thể đến được nơi như thế này. Mà nếu có đến được, thì lúc ấy Đông Nhi cũng đã hoàn toàn thuộc về anh.
Nhưng Minh Vũ không đời nào tính đường đi nước bước dễ dàng và đơn giản như Minh Quân được. Đã là một thủ lĩnh cầm đầu rất nhiều tên cận vệ khác, anh bao giờ cũng phải tính nước đi chỉ có thể là thắng mà không thể thua. Nhưng anh vẫn sợ... nếu đến trễ dù chỉ là 1 giây ngắn ngủi. Anh có thể đánh mất Đông Nhi mãi mãi.
- Nước... nước... - Đông Nhi chỉ có thể thều thào và tiếng. Cổ họng cô khô ran. Hai ngày ròng rã trên chiếc mô tô phân khối lớn, cô hoàn toàn chẳng còn chút sức lực nào.
Bất chợt một bờ môi đặt vào môi cô, tiếp theo sau đó là những giọt nước mát chảy xuống cổ họng. Đông Nhi mê man, cứ ngỡ đó là Minh Vũ chồng cô. Nhưng cô cảm thấy khác, đây không phải là cảm giác giống như khi cô hôn Minh Vũ. Bờ môi này... hoàn toàn lạ lẫm.
Minh Quân nắm chiếc cằm của Đông Nhi. Mớm cho cô từng ngụm nước mát.
Nhưng ngay sau đó lại bị chính Đông Nhi đẩy ra. Trên người cô lúc này chỉ là chiếc váy xẻ tà mỏng manh. Nó khiến dục vọng trong con người Minh Quân nổi dậy. Đông Nhi chộp lấy chiếc chăn bông bên cạnh, đắp lên người mình. Rồi nước mắt lại ứa ra liên tục.
- Minh Quân... tôi xin anh!! Đừng làm vậy!!
- Tại sao em lại chọn ở bên cạnh một tên Mafia... Nó có thể nguy hiểm cho em!!
- Nhưng... nhưng tôi yêu Minh Vũ!!! - Bất ngờ câu nói ấy thốt ra từ miệng Đông Nhi. Là sư thật hay chỉ là câu nói dối nhằm đánh lừa Minh Quân?
- Tại sao lại là Minh Vũ mà không phải là anh?!! - Minh Quân từ từ tiến đến gần Đông Nhi. Nhưng càng tiến tới, Đông Nhi lại xê dịch về phía sau nhiều hơn. Cô đang cố gắng né tránh Minh Quân càng xa càng tốt.
Nhưng làm sao ngăn được ham muốn của Minh Quân. Anh nhanh chóng lao đến, dùng tay tuột ngay một bên vai áo của Đông Nhi. Chống hai cánh tay đè cô xuống giường. Minh Quân bắt đầu hôn tới tấp vào môi, vào má và vào cổ của cô. Có ý muốn lấn xuống phía dưới nhiều hơn. Nhưng câu nói sau ấy lại khiến Minh Quân anh khựng lại.
- Anh Minh Vũ... anh ấy không bao giờ làm điều này với tôi!!! Anh không giống như anh ấy!! Tôi ghét anh!! - Câu nói liên tục bị đứt đoạn bởi tiếng nấc uất ức của Đông Nhi. Có vùng vẫy bao nhiêu, Minh Quân lại càng siết tay cô chặt bấy nhiêu.
Minh Quân bần thần ngồi dậy. Đôi mắt trân trân nhìn xuống sàn nhà. Anh đã làm gì thế này? Anh đã luôn luôn ghen tị với Minh Vũ. Vì anh ấy có nhiều địa vị hơn anh, xung quanh còn rất nhiều các cô gái trẻ
đẹp theo đuổi. Chỉ vì một chút ganh ghét, đố kị mà anh lại nhỏ nhen, ích kỷ đến như thế!!
Trong khi đó ngoài cổng nhà. Minh Vũ từ trong chiếc BMW màu đen bóng loáng bước ra. Anh hấp tấp bước vội bước vàng về phía chiếc cổng sắt to tướng. Nhưng lại bị hai tên bảo vệ to xác đứng bên ngoài ngăn cản:
- Tránh ra, không thì đừng trách tôi!!
- Cậu chủ không cho ai vào cả!! Anh mau về cho!!
- Một bọn ngu ngốc có mắt mà như mù!! Nếu muốn chết dưới khẩu súng của Đằng thiếu gia thì các người cứ ngăn cản đi!! - Tên cận vệ trung thành của Minh Vũ từ tốn đáp lại. Anh cố tình nhấn mạnh ba chữ ''Đằng thiếu gia'' khiến họ khiếp sợ.
Ngay lập tức hai tên cận vệ trố mắt nhìn Minh Vũ. Sau đó nhanh chóng mở cách cổng sắt. Họ còn vợ còn con, chắc chắn chưa muốn chết ngay lúc này.
- Đông Nhi!!! Em ở đâu?!!
Minh Vũ cất tiếng gọi. Vừa ngay lúc ấy thì cái bóng dáng nhỏ bé của Đông Nhi đập vào mắt anh. Cô đang từ trên mấy bậc cầu thang bước xuống. Gương mặt hốc hác khiến anh chút nữa đã không nhận ra. Mới chỉ hai ngày mà anh thấy cô ốm đi nhiều quá!. Muốn chạy đến bên cô nhưng bóng dáng của Minh Quân lại khiến anh ngừng lại.
- Minh Vũ... - Đông Nhi cô cũng đã nhìn thấy Minh Vũ. Cô nhanh chóng chạy xuống hết mấy bậc cầu thang. Chạy lại gần anh rồi ôm chầm lấy, nước mắt cũng theo đó mà ùa về.
- Em.... không sao chứ? - Minh Vũ anh có hơi ngỡ ngàng. Minh Quân không bắt cô ấy nữa sao?
Đông Nhi ngương ngùng buông Minh Vũ ra. Sau đó lắc đầu nhè nhẹ vài cái
»Tag: Trang 22 - Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 