Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc
một câu mà khiến cho trời đất như muốn rung chuyển theo. Anh đã yêu Đông Nhi từ lúc mới gặp. Anh chưa bao giờ tin rằng, một ngày nào đó anh sẽ bị trúng tiếng sét ái tình của thần cupid. Nhưng giờ thì anh đã hiểu ra. Không có gì là không thể cả!
- Em có biết là mình đang nói gì không hả? Mau buông cô ấy ra!! - Minh Vũ gầm lên. Phong thái của một người đứng đầu tổ chức Mafia luôn giữ cho anh cái vẻ cao ngạo, bất cần. Nhưng lúc này anh không thể nào giữ được bình tĩnh nữa.
Mấy tên vệ sĩ mặc vest đen của Minh Vũ từ phía ngoài chạy vào. Bao vây cả lối đi. Mặc dù trong tay họ đều có những khẩu súng. Nhưng không một ai dám hành động khi chưa có lệnh từ Minh Vũ. Chưa kể, họ có thể sơ ý mà khiến cho viên đạn lệch đường đi, bắn trúng Đông Nhi.
Vả lại... Minh Quân là em họ của Minh Vũ. Người em họ đã luôn lẽo đẽo đi theo Minh Vũ từ lúc còn rất nhỏ. Họ còn thân hơn cả anh em ruột với nhau. Vậy thì làm sao Minh Vũ có thể giương súng hạ thủ người anh em thân thiết này.
- Hãy nhường cô ấy cho em!! Bên cạnh anh đâu có thiếu gì các cô gái xinh đẹp! Nhường một cô thì chẳng ảnh hưởng gì tới ai cả!! - Minh Quân ôm lấy gương mặt Đông Nhi. Anh lại tiếp tục hôn vào phần cổ của cô, không hề quan tâm rằng, mặt Minh Vũ đã đen sầm lại như lọ nghẹ. - Nhường cho em đi! Em sẽ hết lòng yêu thương cô ấy!!
- Tôi không muốn!! - Đông Nhi vùng vẫy. Nước mắt vẫn chảy từng hàng dài mỗi khi Minh Quân hôn cô như một người nghiện. Đánh ánh mắt sang Minh Vũ cầu mong sự giúp đỡ từ chồng mình.
"Bốp!!"
Sau cái âm thanh va chạm da thịt giữa nắm đấm ở tay Minh Vũ và phần thịt ở má của Minh Quân, khiến anh chới với về phía sau. Cánh tay cũng buông lõng ra. Minh Vũ hơi khom người nắm lấy hai bả vai của Đông Nhi nhằm kéo cô ấy về phía mình. Nhưng lại bị Minh Quân chộp lấy eo cô kéo ngược trở lại.
- Nếu cô ấy không là người của em. Em sẽ giết chết cô ấy ngay tại đây!! - Bàn tay to lớn tiến về chiếc cổ nhỏ của Đông Nhi. Sẵn sàng bóp chết lúc nào nếu như Minh Vũ có ý định phản kháng lại anh.
Minh Vũ toan bước đến gần, nhưng khi nhận được câu nói ấy từ tai và hình ảnh ấy từ đôi mắt. Anh khựng lại. Đôi mắt màu hổ phách khẽ lay động. Nửa muốn bước đến giành lại Đông Nhi từ tay Minh Quân, nửa lại sợ rằng anh sẽ không còn được nhìn thấy Đông Nhi trên cõi đời này nữa.
Thân thiết với nhau từ lúc nhỏ. Minh Vũ dường như quá hiểu rõ tính cách của Minh Quân. Nói là làm. Đó là đặc điểm mà mọi người thường nhận xét là giống y hệt nhau của hai anh em.
Minh Vũ nhận thấy phía sau lưng của Minh Quân, những người cận vệ trung thành của anh đang muốn tiến đến gần để bắt cậu ấy. Anh nhanh chóng cất tiếng, thanh âm cũng giảm dần thành một thanh âm trầm uất:
- Dừng lại! Minh Quân nói thật đấy!!
Minh Quân nhanh chóng ôm Đông Nhi chạy ra ngoài. Vì anh biết càng đứng lâu càng nguy hiểm. Chưa biết ai sẽ đổ máu vì ai. Thoát ra khỏi cánh cổng sắt khá dễ dàng mà không có bất cứ trở ngại nào. Minh Quân đặt Đông Nhi lên chiếc xe mô tô phân khối lớn màu đen đậu sẵn ở phía trước. Anh phóng xe đi thẳng với tốc độ nhanh, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch nhưng đầy u ám.
- Mau đi lấy xe!! Tôi phải đuổi theo!!
- Thưa thiếu gia!! Tất cả đều đã bị xì bánh xe hết hơi rồi!! - Dường như tên vệ sĩ biết đây là tin dữ, có thể làm nổi trận lôi đình của Minh Vũ. Anh cuối rạp người trước chủ nhân, giọng nói có chút run sợ nhưng vẫn cố thông báo một cách dõng dạc, mạch lạc nhất có thể.
- Ngươi nói gì?!! - Đáp lại tên cận vệ một cách nhẹ nhàng nhất. Nhưng hắn vẫn nghe rõ mồn một đó là thanh âm của quỷ. Minh Vũ chỉ thấy thật trùng hợp. Anh chắc chắn có người đứng sau vụ việc này.
Chap 13: Hai chàng trai và một cô gái!
- Minh Quân! Chúng ta quay về đi! Tôi xin anh đấy!! - Đông Nhi nắm chặt lấy vạt áo của Minh Quân. Cố gắng hét thật to để không bị tiếng gió làm trấn áp đi giọng nói mình. Gió cứ liên tục tạt vào mặt cô, làm đôi mắt cô cay xè, đỏ hoe lên.
Nhưng... Minh Quân vẫn không nói gì. Đôi mắt chăm chăm nhìn về phía trước, chăm chú điều khiển chiếc xe với tốc độ cao. Không phải là anh không nghe thấy Đông Nhi đang nói gì, chỉ là anh không muốn nghe gì cả. Đông Nhi.. nhất định phải là của riêng anh!!!
Trong khi ấy Minh Vũ hoàn toàn bất lực. Anh không đuổi theo được. Chính anh làm rơi mất Đông Nhi, khiến cô ấy vụt khỏi tầm tay anh rồi!!
....
- Minh Vũ!!! Minh Quân bắt vợ con rồi chạy mất à, có thật không??? - Đằng lão gia có một chút sốt sắng. Ông đập mạnh tay xuống bàn. Con người ông, không phải là đang lo lắng cho Đông Nhi, mà là ông đang lo danh tiếng của nhà họ Đằng.
- ... - Minh Vũ không nói được lời nào. Anh chỉ lặng lẽ gật đầu xác nhận. Vì đối diện giáp mặt với anh, còn có Đằng phu nhân.
- Cả vợ và em trai mình mà cai quản cũng không xong, sau này làm sao trông coi được tập đoàn lớn như thế này hả? - Đằng phu nhân bắt chéo chân. Khẽ nhếch môi cười khẩy, bà cất tiếng nhằm chế giễ Minh Vũ.
Chính bà là người thông báo chuyện này cho Đằng lão gia biết. Nếu không, Minh Vũ anh đâu có bị gọi đến đây. Đây là... kế hoạch của bà ta. Muốn tình cảm giữa ba người họ rạn nứt. Lúc ấy bà ấy có thể làm Đông Nhi biến mất bất cứ lúc nào.
- Hai người con trai vì một cô gái mà tranh giành nhau đến lỗ đầu chảy máu! Từ xưa đến giờ làm gì có chuyện xấu hổ như thế này!!! - Đằng lão gia thật sự tức giận. Ông day day thái dương vẻ mệt mỏi. Làm sao mà ông dám vác mặt đi đâu nữa nếu như chuyện này lộ ra ngoài.
- Tôi sẽ đuổi theo Minh Quân, ông không cần phải lo!! - Minh Vũ đứng dậy. Anh vẫn điềm tĩnh cho tay vào túi quần. Toan bước ra khỏi phòng nhưng anh khựng lại, sau đó quay lại về phía ba mình, nhếch môi tạo thành một đường cong hoàn mỹ. - Ông cũng nên cai quản vợ mình cho tốt vào. Tập đoàn đã có thời gian không nhấc bước lên nổi, cũng do bà ta mà ra đấy!!
Mạnh bạo đóng cánh cửa gỗ kêu thành tiếng. Đằng lão gia nghiêm nghị quay sang vợ mình, hỏi nghi hoặc:
- Là nó nói thật sao??
- Đồ xấc xược!! Chắc nó ghét em nên mới nói như thế!! - Đằng phu nhân nhanh chóng ngụ
- Em có biết là mình đang nói gì không hả? Mau buông cô ấy ra!! - Minh Vũ gầm lên. Phong thái của một người đứng đầu tổ chức Mafia luôn giữ cho anh cái vẻ cao ngạo, bất cần. Nhưng lúc này anh không thể nào giữ được bình tĩnh nữa.
Mấy tên vệ sĩ mặc vest đen của Minh Vũ từ phía ngoài chạy vào. Bao vây cả lối đi. Mặc dù trong tay họ đều có những khẩu súng. Nhưng không một ai dám hành động khi chưa có lệnh từ Minh Vũ. Chưa kể, họ có thể sơ ý mà khiến cho viên đạn lệch đường đi, bắn trúng Đông Nhi.
Vả lại... Minh Quân là em họ của Minh Vũ. Người em họ đã luôn lẽo đẽo đi theo Minh Vũ từ lúc còn rất nhỏ. Họ còn thân hơn cả anh em ruột với nhau. Vậy thì làm sao Minh Vũ có thể giương súng hạ thủ người anh em thân thiết này.
- Hãy nhường cô ấy cho em!! Bên cạnh anh đâu có thiếu gì các cô gái xinh đẹp! Nhường một cô thì chẳng ảnh hưởng gì tới ai cả!! - Minh Quân ôm lấy gương mặt Đông Nhi. Anh lại tiếp tục hôn vào phần cổ của cô, không hề quan tâm rằng, mặt Minh Vũ đã đen sầm lại như lọ nghẹ. - Nhường cho em đi! Em sẽ hết lòng yêu thương cô ấy!!
- Tôi không muốn!! - Đông Nhi vùng vẫy. Nước mắt vẫn chảy từng hàng dài mỗi khi Minh Quân hôn cô như một người nghiện. Đánh ánh mắt sang Minh Vũ cầu mong sự giúp đỡ từ chồng mình.
"Bốp!!"
Sau cái âm thanh va chạm da thịt giữa nắm đấm ở tay Minh Vũ và phần thịt ở má của Minh Quân, khiến anh chới với về phía sau. Cánh tay cũng buông lõng ra. Minh Vũ hơi khom người nắm lấy hai bả vai của Đông Nhi nhằm kéo cô ấy về phía mình. Nhưng lại bị Minh Quân chộp lấy eo cô kéo ngược trở lại.
- Nếu cô ấy không là người của em. Em sẽ giết chết cô ấy ngay tại đây!! - Bàn tay to lớn tiến về chiếc cổ nhỏ của Đông Nhi. Sẵn sàng bóp chết lúc nào nếu như Minh Vũ có ý định phản kháng lại anh.
Minh Vũ toan bước đến gần, nhưng khi nhận được câu nói ấy từ tai và hình ảnh ấy từ đôi mắt. Anh khựng lại. Đôi mắt màu hổ phách khẽ lay động. Nửa muốn bước đến giành lại Đông Nhi từ tay Minh Quân, nửa lại sợ rằng anh sẽ không còn được nhìn thấy Đông Nhi trên cõi đời này nữa.
Thân thiết với nhau từ lúc nhỏ. Minh Vũ dường như quá hiểu rõ tính cách của Minh Quân. Nói là làm. Đó là đặc điểm mà mọi người thường nhận xét là giống y hệt nhau của hai anh em.
Minh Vũ nhận thấy phía sau lưng của Minh Quân, những người cận vệ trung thành của anh đang muốn tiến đến gần để bắt cậu ấy. Anh nhanh chóng cất tiếng, thanh âm cũng giảm dần thành một thanh âm trầm uất:
- Dừng lại! Minh Quân nói thật đấy!!
Minh Quân nhanh chóng ôm Đông Nhi chạy ra ngoài. Vì anh biết càng đứng lâu càng nguy hiểm. Chưa biết ai sẽ đổ máu vì ai. Thoát ra khỏi cánh cổng sắt khá dễ dàng mà không có bất cứ trở ngại nào. Minh Quân đặt Đông Nhi lên chiếc xe mô tô phân khối lớn màu đen đậu sẵn ở phía trước. Anh phóng xe đi thẳng với tốc độ nhanh, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch nhưng đầy u ám.
- Mau đi lấy xe!! Tôi phải đuổi theo!!
- Thưa thiếu gia!! Tất cả đều đã bị xì bánh xe hết hơi rồi!! - Dường như tên vệ sĩ biết đây là tin dữ, có thể làm nổi trận lôi đình của Minh Vũ. Anh cuối rạp người trước chủ nhân, giọng nói có chút run sợ nhưng vẫn cố thông báo một cách dõng dạc, mạch lạc nhất có thể.
- Ngươi nói gì?!! - Đáp lại tên cận vệ một cách nhẹ nhàng nhất. Nhưng hắn vẫn nghe rõ mồn một đó là thanh âm của quỷ. Minh Vũ chỉ thấy thật trùng hợp. Anh chắc chắn có người đứng sau vụ việc này.
Chap 13: Hai chàng trai và một cô gái!
- Minh Quân! Chúng ta quay về đi! Tôi xin anh đấy!! - Đông Nhi nắm chặt lấy vạt áo của Minh Quân. Cố gắng hét thật to để không bị tiếng gió làm trấn áp đi giọng nói mình. Gió cứ liên tục tạt vào mặt cô, làm đôi mắt cô cay xè, đỏ hoe lên.
Nhưng... Minh Quân vẫn không nói gì. Đôi mắt chăm chăm nhìn về phía trước, chăm chú điều khiển chiếc xe với tốc độ cao. Không phải là anh không nghe thấy Đông Nhi đang nói gì, chỉ là anh không muốn nghe gì cả. Đông Nhi.. nhất định phải là của riêng anh!!!
Trong khi ấy Minh Vũ hoàn toàn bất lực. Anh không đuổi theo được. Chính anh làm rơi mất Đông Nhi, khiến cô ấy vụt khỏi tầm tay anh rồi!!
....
- Minh Vũ!!! Minh Quân bắt vợ con rồi chạy mất à, có thật không??? - Đằng lão gia có một chút sốt sắng. Ông đập mạnh tay xuống bàn. Con người ông, không phải là đang lo lắng cho Đông Nhi, mà là ông đang lo danh tiếng của nhà họ Đằng.
- ... - Minh Vũ không nói được lời nào. Anh chỉ lặng lẽ gật đầu xác nhận. Vì đối diện giáp mặt với anh, còn có Đằng phu nhân.
- Cả vợ và em trai mình mà cai quản cũng không xong, sau này làm sao trông coi được tập đoàn lớn như thế này hả? - Đằng phu nhân bắt chéo chân. Khẽ nhếch môi cười khẩy, bà cất tiếng nhằm chế giễ Minh Vũ.
Chính bà là người thông báo chuyện này cho Đằng lão gia biết. Nếu không, Minh Vũ anh đâu có bị gọi đến đây. Đây là... kế hoạch của bà ta. Muốn tình cảm giữa ba người họ rạn nứt. Lúc ấy bà ấy có thể làm Đông Nhi biến mất bất cứ lúc nào.
- Hai người con trai vì một cô gái mà tranh giành nhau đến lỗ đầu chảy máu! Từ xưa đến giờ làm gì có chuyện xấu hổ như thế này!!! - Đằng lão gia thật sự tức giận. Ông day day thái dương vẻ mệt mỏi. Làm sao mà ông dám vác mặt đi đâu nữa nếu như chuyện này lộ ra ngoài.
- Tôi sẽ đuổi theo Minh Quân, ông không cần phải lo!! - Minh Vũ đứng dậy. Anh vẫn điềm tĩnh cho tay vào túi quần. Toan bước ra khỏi phòng nhưng anh khựng lại, sau đó quay lại về phía ba mình, nhếch môi tạo thành một đường cong hoàn mỹ. - Ông cũng nên cai quản vợ mình cho tốt vào. Tập đoàn đã có thời gian không nhấc bước lên nổi, cũng do bà ta mà ra đấy!!
Mạnh bạo đóng cánh cửa gỗ kêu thành tiếng. Đằng lão gia nghiêm nghị quay sang vợ mình, hỏi nghi hoặc:
- Là nó nói thật sao??
- Đồ xấc xược!! Chắc nó ghét em nên mới nói như thế!! - Đằng phu nhân nhanh chóng ngụ
»Tag: Trang 21 - Truyện Tình yêu - Đến đây nào vợ ngốc ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 