Tiểu thuyết : Nhà bên có sói
hìn ta.” Trần Thần ngạo mạn dựa vào bàn của Tiểu Mạn, “Sáng sớm nay, Cố tổng vẫn còn tức giận chuyện tối qua, bắt ta chịu trách nhiệm, vừa bị phạt, còn vừa phải đem tiền túi ra trấn an các nữ nhân viên bị dọa cho sợ!”
“Trần Thần, ngươi thật không xứng làm nam nhân”. Tần Tiểu Mạn nhìn đông nhìn tây, cất vào trong túi, trong lòng đã thấy thoải mái, còn sẵn tiện nói móc Trần Thần. Tối hôm qua,mấy nữ nhân viên bị người ta khi dễ, hắn thấy tình hình không ổn liền bỏ chạy ra ngoài.
Trần Thần ngả ngớn, vuốt vuốt lại tóc, “So what? Everybody knows I’m a gay!”
Tiểu Mạn yên lặng, vất vả dời sự chú ý sang đống văn kiện. Trên đời này, phiền nhất không phải nói lý không nói rõ mà là nói lý nhưng người ta không chịu nghe. Trần Thần luôn vênh váo tự đắc, còn không e dè chuyện mình thích nam nhân. Aizz, còn gì để nói đây.
Trần Thần bị lơ thập phần bất mãn, “Nói cho ngươi, ngươi chẳng qua chỉ là cái bánh bao béo múp xấu xí, Cố là của ta, không đến lượt ngươi!”
Tiểu Mạn nổi giận, nhéo nhéo cánh tay chẳng có mấy thịt của mình, quyết định không mặc kệ Cố Lăng đang đứng ở bên ngoài nữa, lắc lắc mông, quay sang nhe răng cười tình, hớn hở đi về phía Cố Lãng.
Trần Thần tức giận giơ chân đá vào bàn của cô, lẩm bẩm chửi mắng gì đó bằng tiếng Anh.
Được, Tần Tiểu Mạn rủa thầm, bổn cô nương lại suy bại đến mức cùng nam nhân giành tình nhân sao!
“Cố tổng, có gì chỉ giáo?” Tần Tiểu Mạn liếc mắt khinh bỉ trưởng phòng đang đứng cung kinh bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn căng ra. Không cần quay đầu lại cũng biết, hôm nay toàn bộ ánh mắt nhìn cô đều vô cùng ký quái a! Để thể hiện cây ngay không sợ chết đứng, cô ngang ngạnh ngẩng cao đầu.
Cố Lãng nhìn bộ dạng làm ra vẻ của cô, trước mắt bao người, tay vân vê mái tóc, ôm cô vào lòng, thấp giọng: “ Tối nay, vẫn theo lệ cũ?”
Cầm thú! Tiểu Mạn thầm mắng, hếch khuôn mặt nhỏ nhỏ lên, cười xán lạn: “Vâng, cố tổng.”
Cố Lãng nhìn đôi mắt cô trong suốt, trong lòng có chút phiền muộn, hừ một tiếng rồi rời đi. Tiểu Mạn cố gắng quay người lại, cứng nhắc trở về chỗ ngồi. Cố Lãng kia, anh ta cố ý! Nhìn xem, đồng nghiệp khả ái của cô nhãn cầu đã sớm bốc hỏa hừng hực rồi.
Đón nhận ánh mắt oán hận của Trần Thần, Tiểu Mạn ai oán nghĩ, người mình sắp bị ánh mắt đố kị của hắn đục vô số lỗ thủng rồi.
“Này, Trần Thần, không phải như ngươi nghĩ đâu!”
—–
Chạng vạng, nhà trọ của Cố Lãng.
Nữ nhân bị kích thích, thân thể nóng bừng, hơi thở gấp gáp, Cố Lãng lại không cảm thấy gì là hăng hái, động đậy muốn rời đi. Nữ nhân ủy khuất ưm một tiếng, hai chân thon dài, trắng nõn chủ động quấn lấy thắt lưng hắn.
“Cạch”, cửa bị mở ra. Thấy trên sofa một đôi nam nữ bất chính, Tần Tiểu Mạn thản nhiên nói với Trần Thần, sắc mặt trắng bệch nói: “Thấy chưa, ta không lừa ngươi.”
Cố Lãng sắc mặt nháy mắt đen kịt, vội mặc thêm quần áo, vẫn để nửa thân trên trần, hướng về phía Tiểu Mạn, nghiến răng nghiến lợi quát: “Ai cho em tới?!”
3. Cỡ C…
Tiểu Mạn đến chỗ này là đã vi phạm điều kiện tiên quyết trong thỏa thuận của họ.
Mỗi tối thứ năm, thứ sáu, tầm chín giờ rưỡi, Cố Lãng lại theo lệ đi “vận động”. Tần Tiểu Mạn phải ở nhà để bảo lãnh khoảng thời gian này cho hắn.
Tại sao Tần Tiểu Mạn cứng đầu lại có thể đồng ý như vậy? Là do, Cố Lãng uy hiếp, nếu như không đồng ý, sẽ cuốn gói ra khỏi nhà để hắn mỗi ngày đểu có thể tự do mang nữ nhân về nhà, làm như vậy chỉ là ủy khuất chính bản thân mình thôi.
Nhìn Cố Lãng từ từ tới gần, Tiểu Mạn lui dần về phía sau, chuẩn bị căn đường chạy trốn. Tại hắn làm hại cô mất tiền thưởng, có thù không báo không phải nữ tử! Huống hồ, cô cũng không muốn làm bao cát để Trần Thần kia nghĩ càn nghĩ xiên.
“Cố, ngươi quá đáng!” Trần Thần tức giận giậm chân, vung tay xông cửa chạy xuống dưới lầu.
Oái, Tiểu Mạn ai oán nhìn Trần Thần, âm thầm cảm thán, trù cho hắn ngã xuống cầu thang chết đi. Tiểu Mạn thấy Cố Lãng càng lúc càng gần, vội vã xoay người, túm lấy cửa đóng sập lại bỏ chạy.
“Phanh” Cửa đụng vào chân Cố Lãng, bắn ngược trở lại, bàn tay thon dài, mạnh mẽ, chuẩn xác túm lấy cổ tay Tiểu Mạn.
“A, đau!” Tiểu Mạn kêu lên.
“Muốn trốn?” Cố Lãng nghiến răng nghiến lợi.
Quay về phòng trọ, nữ nhân Cố Lãng mang về oán hận trừng mắt nhìn Tiểu Mạn, không tình nguyện mặc quần áo rời đi. Trước khi đi còn khẽ cọ nhẹ móng tay sơn xanh đỏ lên xương quai xanh khêu gợi của Cố Lãng, lướt qua vai rồi vòng ra sau lưng, kiều mị nói: “Lãng, mai gặp nha.”
Tiểu Mạn toàn thân nổi da gà còn chưa kịp hết chấn động đã bị Cố Lãng kéo qua phòng khách, ngồi lên ghế sofa, đem nàng nằm sấp trên đùi.
“Đét! Đét!”
“Đau quá!” Tiểu Mạn vừa đau vừa xấu hổ, cô đã 24 tuổi rồi mà còn bị người ta đánh đòn.
Cố Lãng chuyện hôm qua vẫn còn chưa nguôi giận, hôm nay lại bị cô chơi cho một vố lại càng sinh khi thêm. Có điều bàn tay đặt trên mông cô đột nhiên chuyển sang vuốt ve.
Tiểu Mạn thấy không thích hợp, nhân lúc hắn không chú ý, giãy giụa đứng lên, lui vào góc phòng, mở to mắt cảnh giác nhìn hắn, “Anh muốn làm cái gì?”
Cố Lãng nhìn bộ dạng hoảng sợ của cô, tâm tình thoáng cái lại tốt lên, cười vô tội: “Yêu em!”
Tiểu Mạn mặc trắng bệch… Biết rằng hắn về khoản này nhu cầu rất cao, không nghĩ rằng hắn lại phát rồ đến mức này, đến cả em gái nhà bên cùng nhau lớn lên mà cũng không tha.
Cô biết, Cố Lãng cùng một lúc không chỉ có một nữ nhân. Trái tim Tiểu Mạn yếu đuối thoáng chút lạnh lẽo. Cho tới nay, không ph
“Trần Thần, ngươi thật không xứng làm nam nhân”. Tần Tiểu Mạn nhìn đông nhìn tây, cất vào trong túi, trong lòng đã thấy thoải mái, còn sẵn tiện nói móc Trần Thần. Tối hôm qua,mấy nữ nhân viên bị người ta khi dễ, hắn thấy tình hình không ổn liền bỏ chạy ra ngoài.
Trần Thần ngả ngớn, vuốt vuốt lại tóc, “So what? Everybody knows I’m a gay!”
Tiểu Mạn yên lặng, vất vả dời sự chú ý sang đống văn kiện. Trên đời này, phiền nhất không phải nói lý không nói rõ mà là nói lý nhưng người ta không chịu nghe. Trần Thần luôn vênh váo tự đắc, còn không e dè chuyện mình thích nam nhân. Aizz, còn gì để nói đây.
Trần Thần bị lơ thập phần bất mãn, “Nói cho ngươi, ngươi chẳng qua chỉ là cái bánh bao béo múp xấu xí, Cố là của ta, không đến lượt ngươi!”
Tiểu Mạn nổi giận, nhéo nhéo cánh tay chẳng có mấy thịt của mình, quyết định không mặc kệ Cố Lăng đang đứng ở bên ngoài nữa, lắc lắc mông, quay sang nhe răng cười tình, hớn hở đi về phía Cố Lãng.
Trần Thần tức giận giơ chân đá vào bàn của cô, lẩm bẩm chửi mắng gì đó bằng tiếng Anh.
Được, Tần Tiểu Mạn rủa thầm, bổn cô nương lại suy bại đến mức cùng nam nhân giành tình nhân sao!
“Cố tổng, có gì chỉ giáo?” Tần Tiểu Mạn liếc mắt khinh bỉ trưởng phòng đang đứng cung kinh bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn căng ra. Không cần quay đầu lại cũng biết, hôm nay toàn bộ ánh mắt nhìn cô đều vô cùng ký quái a! Để thể hiện cây ngay không sợ chết đứng, cô ngang ngạnh ngẩng cao đầu.
Cố Lãng nhìn bộ dạng làm ra vẻ của cô, trước mắt bao người, tay vân vê mái tóc, ôm cô vào lòng, thấp giọng: “ Tối nay, vẫn theo lệ cũ?”
Cầm thú! Tiểu Mạn thầm mắng, hếch khuôn mặt nhỏ nhỏ lên, cười xán lạn: “Vâng, cố tổng.”
Cố Lãng nhìn đôi mắt cô trong suốt, trong lòng có chút phiền muộn, hừ một tiếng rồi rời đi. Tiểu Mạn cố gắng quay người lại, cứng nhắc trở về chỗ ngồi. Cố Lãng kia, anh ta cố ý! Nhìn xem, đồng nghiệp khả ái của cô nhãn cầu đã sớm bốc hỏa hừng hực rồi.
Đón nhận ánh mắt oán hận của Trần Thần, Tiểu Mạn ai oán nghĩ, người mình sắp bị ánh mắt đố kị của hắn đục vô số lỗ thủng rồi.
“Này, Trần Thần, không phải như ngươi nghĩ đâu!”
—–
Chạng vạng, nhà trọ của Cố Lãng.
Nữ nhân bị kích thích, thân thể nóng bừng, hơi thở gấp gáp, Cố Lãng lại không cảm thấy gì là hăng hái, động đậy muốn rời đi. Nữ nhân ủy khuất ưm một tiếng, hai chân thon dài, trắng nõn chủ động quấn lấy thắt lưng hắn.
“Cạch”, cửa bị mở ra. Thấy trên sofa một đôi nam nữ bất chính, Tần Tiểu Mạn thản nhiên nói với Trần Thần, sắc mặt trắng bệch nói: “Thấy chưa, ta không lừa ngươi.”
Cố Lãng sắc mặt nháy mắt đen kịt, vội mặc thêm quần áo, vẫn để nửa thân trên trần, hướng về phía Tiểu Mạn, nghiến răng nghiến lợi quát: “Ai cho em tới?!”
3. Cỡ C…
Tiểu Mạn đến chỗ này là đã vi phạm điều kiện tiên quyết trong thỏa thuận của họ.
Mỗi tối thứ năm, thứ sáu, tầm chín giờ rưỡi, Cố Lãng lại theo lệ đi “vận động”. Tần Tiểu Mạn phải ở nhà để bảo lãnh khoảng thời gian này cho hắn.
Tại sao Tần Tiểu Mạn cứng đầu lại có thể đồng ý như vậy? Là do, Cố Lãng uy hiếp, nếu như không đồng ý, sẽ cuốn gói ra khỏi nhà để hắn mỗi ngày đểu có thể tự do mang nữ nhân về nhà, làm như vậy chỉ là ủy khuất chính bản thân mình thôi.
Nhìn Cố Lãng từ từ tới gần, Tiểu Mạn lui dần về phía sau, chuẩn bị căn đường chạy trốn. Tại hắn làm hại cô mất tiền thưởng, có thù không báo không phải nữ tử! Huống hồ, cô cũng không muốn làm bao cát để Trần Thần kia nghĩ càn nghĩ xiên.
“Cố, ngươi quá đáng!” Trần Thần tức giận giậm chân, vung tay xông cửa chạy xuống dưới lầu.
Oái, Tiểu Mạn ai oán nhìn Trần Thần, âm thầm cảm thán, trù cho hắn ngã xuống cầu thang chết đi. Tiểu Mạn thấy Cố Lãng càng lúc càng gần, vội vã xoay người, túm lấy cửa đóng sập lại bỏ chạy.
“Phanh” Cửa đụng vào chân Cố Lãng, bắn ngược trở lại, bàn tay thon dài, mạnh mẽ, chuẩn xác túm lấy cổ tay Tiểu Mạn.
“A, đau!” Tiểu Mạn kêu lên.
“Muốn trốn?” Cố Lãng nghiến răng nghiến lợi.
Quay về phòng trọ, nữ nhân Cố Lãng mang về oán hận trừng mắt nhìn Tiểu Mạn, không tình nguyện mặc quần áo rời đi. Trước khi đi còn khẽ cọ nhẹ móng tay sơn xanh đỏ lên xương quai xanh khêu gợi của Cố Lãng, lướt qua vai rồi vòng ra sau lưng, kiều mị nói: “Lãng, mai gặp nha.”
Tiểu Mạn toàn thân nổi da gà còn chưa kịp hết chấn động đã bị Cố Lãng kéo qua phòng khách, ngồi lên ghế sofa, đem nàng nằm sấp trên đùi.
“Đét! Đét!”
“Đau quá!” Tiểu Mạn vừa đau vừa xấu hổ, cô đã 24 tuổi rồi mà còn bị người ta đánh đòn.
Cố Lãng chuyện hôm qua vẫn còn chưa nguôi giận, hôm nay lại bị cô chơi cho một vố lại càng sinh khi thêm. Có điều bàn tay đặt trên mông cô đột nhiên chuyển sang vuốt ve.
Tiểu Mạn thấy không thích hợp, nhân lúc hắn không chú ý, giãy giụa đứng lên, lui vào góc phòng, mở to mắt cảnh giác nhìn hắn, “Anh muốn làm cái gì?”
Cố Lãng nhìn bộ dạng hoảng sợ của cô, tâm tình thoáng cái lại tốt lên, cười vô tội: “Yêu em!”
Tiểu Mạn mặc trắng bệch… Biết rằng hắn về khoản này nhu cầu rất cao, không nghĩ rằng hắn lại phát rồ đến mức này, đến cả em gái nhà bên cùng nhau lớn lên mà cũng không tha.
Cô biết, Cố Lãng cùng một lúc không chỉ có một nữ nhân. Trái tim Tiểu Mạn yếu đuối thoáng chút lạnh lẽo. Cho tới nay, không ph
»Tag: Trang 3 - Tiểu thuyết : Nhà bên có sói,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 
