Tiểu thuyết : Nhà bên có sói
Thế giới vậy là lại yên tĩnh rồi.
….
Trong phòng vệ sinh, Cố Lãng oán hận móc trong túi toàn bộ đạn ném vào bồn cầu rồi xả nước. Nhìn mấy thứ nguy hiểm đó bị xóa đi mất hết dấu vết, Cố Lãng xoa xoa mồ hôi lạnh trên đầu. Tuyệt đối, đối với cô hắn phải hoàn hảo nhất!
“Cố Lãng, máy tính em hỏng rồi! Cho em mượn máy anh được không?” Một lát sau, Tiểu Mạn gào khóc thảm thiết chạy ào sang thư phòng Cố Lãng, dáng điệu lật đật ấy của cô lại khiến người ta nhìn là muốn yêu chiều.
“Anh đang làm việc” Cố Lãng lắc đầu, mười ngón tay thon dài lướt trên bàn phím.
“Được rồi.” Tần Tiểu Mạn lúc này mới nhớ, hôm nay chính là “thời gian vận động” thường lệ của hắn, “ Cái kia, anh có thể mang bạn gái về nhà. Còn cho em mượn vi tính được không, em bảo đảm trong thời gian đấy không quấy rối hai người!”
“Cảm ơn, đêm nay không có hứng thú!” Cố Lãng tạm dừng một chút, ngẩng đầu mỉm cười nhìn cô, “Nếu em không có việc gì làm, tới đây giúp anh. Anh đây là ân nhân cứu mạng của em, yêu cầu này cũng không quá đáng nha?”
“Ha… hả, thôi nha. Em đi xem TV.” Tiểu Mạn lập tức lảng đi.
“Đứng lại!” Cố Lãng ra lệnh một tiếng, Tần Tiểu Mạn không tự giác đứng nghiêm, “Dạ, Cố tổng?”
Tư bản a tư bản! Tiểu Mạn căm giận gõ bàn phím máy tính, trong miệng lẩm bẩm oán giận.
Cố Lãng bưng ly cà phê dựa vào bàn, nhìn dáng vẻ ủy khuất của Tiểu Mạn, tâm tình tốt hắn lên. “Đánh xong chỗ tài liệu này có thể xem phim rồi. Tấm lòng của em trưởng phòng tài chính chắc chắn sẽ khắc cốt ghi tâm a.”
Bị hắn chua thêm một câu khiến Tiểu Mạn không thể không ngẩng đầu, nhìn người nào đó đắc ý dào dạt cộng thêm ánh mắt hèn mọn, hắn thừa biết, Tiểu Mạn đặc biệt thích nam diễn viên trong “Huỳnh Chi Quang”.
Cố Lãng cười nhạt, “Chẳng qua chỉ là trưởng phòng nho nhỏ thôi mà?”
Tần Tiểu Mạn cầm trong tay xấp tài liệu, giơ lên ném về phía Cố Lãng, Cố Lãng bưng cốc cà phê nhẹ nhàng xoay người tránh né, “Được rồi, được rồi, anh cho em đi sửa máy tính. Mà máy tính dùng cũng lâu rồi, cũng nên đổi cái mới đi thôi.”
Tần Tiểu Mạn bĩu môi, đương nhiên cũng muốn đổi nhưng mà , không phải ai cũng lắm tiền giống hắn đâu.
Cố Lãng đi ngang qua phòng khách, phát hiện điện thoại di động của Tiểu Mạn rung điên cuồng, vài cuộc gọi nhỡ liên tiếp, còn có tin nhắn, tất cả đều là của An Nhiên. Ngó sang thư phòng, thấy nha đầu kia vẫn đang hết sức chăm chú nhìn màn hình vi tính, ngón tay thon dài nhấn nút tắt. Sau đó, lấy điện thoại của mình ra, nhắn tin cho người nào đó đang ở tận bên kia đại dương.
….
Sáng hôm sau nhận được điện thoại của An Nhiên, Tần Tiểu Mạn nằm trên giường vội vội vàng vàng nhảy dựng lên, lòng như lửa đốt muốn lao ngay ra trạm xe lửa.
“Bác tài mau nữa lên!” Nhìn kim đồng hồ đeo tay chạy nhanh như ngựa, Tiểu Mạn hét lên với lái xe taxi.
“Nếu không cô tự đi đi!” Tài xế bị làm phiền cũng không nhịn được, sắc mặt vô cùng nhục nhã.
Phía ngoài đột nhiên vang lên tiếng còi xe, Tần Tiểu Mạn ló đầu ra, thấy xe của Cố Lãng chạy song song bên cạnh, hoàn toàn quên mất mình mời vừa rồi khí phách cự tuyệt yêu cầu của đối phương như thế nào, ngọt ngào kêu lên: “Cố Lãng ca, chở em đi được không?”
Dọc đường đi, Cố Lãng lái xe như vào chỗ không người, đèn đỏ cũng làm như không thấy, nhà cửa cây cối ven đường đều vun vút lui về phía sau.
“Một tháng tài vụ bảng biểu, toàn bộ đều do em làm.” Cố Lãng giải quyết dứt khoát.
Tần Tiểu Mạn nén giận, “Vì sao xóa tin nhắn tối qua An Nhiên gửi cho em!”
Cố Lãng vô tội cười cười, “A, Xin lỗi!”
Chương 6: Đưa tiễn…
Tần Tiểu Mạn gặp An Nhiên là ngày tân sinh viên đến trường báo danh. Tóc cắt ngắn, trang điểm không đậm, nhạt như khói nhưng rất có cá tính, một bộ váy liền áo màu đen bó sát người cực kỷ nổi bật, đó chính là An Nhiên.
Cô đi mộtmình, túi đồ vừa vặn đeo trên lưng, thu hút biết bao ánh mắt nhìn. Tần Tiểu Mạn lúc đó được cha mẹ đưa nhập học, Tần mẹ chăm chỉ quét tước phòng ngủ, Tần cha lôi ra một xâu bùa yểm dán khắp nơi để Tiểu Mạn trong trường học không bị gặp hạn.
Tiểu Mạn rất đắc ý, đeo chiếc túi Cố Lãng từ nước ngoài gửi về, đi dạo trong trường. Nhìn thấy An Nhiên đang tựa lưng vào gốc cây hút thuốc, lấy hết dũng khi tiền lại gần lắc lắc tay, thận trọng cười nói, “Hi, xin chào.”
An Nhiên khẽ gật đầu.
Tần Tiểu Mạn âm thầm cảm thán, cool quá, đây mới chính là kiểu cách sinh viên a.
“Chúng ta có túi giống nhau ghê nha!” Tần Tiểu Mạn nỗ lực giao lưu với cô một chút.
An Nhiên ánh mắt hờ hững rốt cuộc cũng dừng lại trên người Tần Tiểu Mạn, vẻ cô đơn trong đáy mắt cô ấy khiến Tiểu Mạn trong lòng bỗng dưng chấn động. An Nhiên nhàn nhạt cười, giơ tay nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô, “Xin chào, mình là An Nhiên.”
Tiểu Mạn thụ sủng nhược kinh không biết làm gì cũng nhẹ nhàng nắm lấy tay An Nhiên.
*Thụ sủng nhược kinh* mình hiểu là được sủng ái phát kinh sợ nhưng chẳng biết dịch thế nào cho xuôi cả, ai giúp mình với T__T
——————————
Trạm xe lửa, Tần Tiểu Mạn vội vã chạy qua chạy lại tìm người, An Nhiên đứng một chỗ bình tĩnh gọi cô lại.
Tần Tiểu Mạn dừng bước, ngơ ngác nhìn xung quanh một vòng mới phát hiện An Nhiên đứng phía trên, giơ ngón tay nhìn cô, nửa ngày cũng không nói gì.
“Ngươi…ngươi…ngươi…. Ngươi hoàn lương rồi!” Tần Tiểu Mạn hét lên một tiếng, lao đến túm lấy An Nhiên.
“Cố Lãng, Tần Tiểu Mạn!” Tô Nam đi mua vé trở về thấy hai người, vui vẻ chào hỏi, “Mọi người tới tiễn chúng ta
»Tag: Trang 12 - Tiểu thuyết : Nhà bên có sói,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 