Tiểu thuyết : Nhà bên có sói
mặt trắng bệch nói: “Thấy chưa, ta không lừa ngươi.”
Cố Lãng sắc mặt nháy mắt đen kịt, vội mặc thêm quần áo, vẫn để nửa thân trên trần, hướng về phía Tiểu Mạn, nghiến răng nghiến lợi quát: “Ai cho em tới?!”
3. Cỡ C…
Tiểu Mạn đến chỗ này là đã vi phạm điều kiện tiên quyết trong thỏa thuận của họ.
Mỗi tối thứ năm, thứ sáu, tầm chín giờ rưỡi, Cố Lãng lại theo lệ đi “vận động”. Tần Tiểu Mạn phải ở nhà để bảo lãnh khoảng thời gian này cho hắn.
Tại sao Tần Tiểu Mạn cứng đầu lại có thể đồng ý như vậy? Là do, Cố Lãng uy hiếp, nếu như không đồng ý, sẽ cuốn gói ra khỏi nhà để hắn mỗi ngày đểu có thể tự do mang nữ nhân về nhà, làm như vậy chỉ là ủy khuất chính bản thân mình thôi.
Nhìn Cố Lãng từ từ tới gần, Tiểu Mạn lui dần về phía sau, chuẩn bị căn đường chạy trốn. Tại hắn làm hại cô mất tiền thưởng, có thù không báo không phải nữ tử! Huống hồ, cô cũng không muốn làm bao cát để Trần Thần kia nghĩ càn nghĩ xiên.
“Cố, ngươi quá đáng!” Trần Thần tức giận giậm chân, vung tay xông cửa chạy xuống dưới lầu.
Oái, Tiểu Mạn ai oán nhìn Trần Thần, âm thầm cảm thán, trù cho hắn ngã xuống cầu thang chết đi. Tiểu Mạn thấy Cố Lãng càng lúc càng gần, vội vã xoay người, túm lấy cửa đóng sập lại bỏ chạy.
“Phanh” Cửa đụng vào chân Cố Lãng, bắn ngược trở lại, bàn tay thon dài, mạnh mẽ, chuẩn xác túm lấy cổ tay Tiểu Mạn.
“A, đau!” Tiểu Mạn kêu lên.
“Muốn trốn?” Cố Lãng nghiến răng nghiến lợi.
Quay về phòng trọ, nữ nhân Cố Lãng mang về oán hận trừng mắt nhìn Tiểu Mạn, không tình nguyện mặc quần áo rời đi. Trước khi đi còn khẽ cọ nhẹ móng tay sơn xanh đỏ lên xương quai xanh khêu gợi của Cố Lãng, lướt qua vai rồi vòng ra sau lưng, kiều mị nói: “Lãng, mai gặp nha.”
Tiểu Mạn toàn thân nổi da gà còn chưa kịp hết chấn động đã bị Cố Lãng kéo qua phòng khách, ngồi lên ghế sofa, đem nàng nằm sấp trên đùi.
“Đét! Đét!”
“Đau quá!” Tiểu Mạn vừa đau vừa xấu hổ, cô đã 24 tuổi rồi mà còn bị người ta đánh đòn.
Cố Lãng chuyện hôm qua vẫn còn chưa nguôi giận, hôm nay lại bị cô chơi cho một vố lại càng sinh khi thêm. Có điều bàn tay đặt trên mông cô đột nhiên chuyển sang vuốt ve.
Tiểu Mạn thấy không thích hợp, nhân lúc hắn không chú ý, giãy giụa đứng lên, lui vào góc phòng, mở to mắt cảnh giác nhìn hắn, “Anh muốn làm cái gì?”
Cố Lãng nhìn bộ dạng hoảng sợ của cô, tâm tình thoáng cái lại tốt lên, cười vô tội: “Yêu em!”
Tiểu Mạn mặc trắng bệch… Biết rằng hắn về khoản này nhu cầu rất cao, không nghĩ rằng hắn lại phát rồ đến mức này, đến cả em gái nhà bên cùng nhau lớn lên mà cũng không tha.
Cô biết, Cố Lãng cùng một lúc không chỉ có một nữ nhân. Trái tim Tiểu Mạn yếu đuối thoáng chút lạnh lẽo. Cho tới nay, không phải cô với hắn hoàn toàn có chút cảm giác không trong sáng, nhưng những cảm xúc đó đều được cô cẩn thật giấu kín. Dù sao, Cố Lãng phù hợp với mọi tiêu chuẩn của nữ sinh, mà Tần Tiểu Mạn cô chính là thuộc loại sắc nữ hư vinh. Tuy rằng, cô cùng anh bị so sánh rất khổ sở, thế nhưng, cảm giác cùng tan học về nhà, hưởng thụ ánh mắt ước ao của nữ sinh khác khiến cô có cảm giác rất tự hào.
“Anh, em mách cha mẹ anh!” Tần Tiểu Mạn không chút lo lắng uy hiếp.
Cố Lãng lại càng tiến gần hơn, hai tay khóa chặt lấy cô, vây chặt cô vào góc phòng. Quấn quấn lấy một lọn tóc cô, “Quấy nhiễu chuyện tốt của anh rồi, cũng phải bồi thường một chút, không phải sao? Tiểu Mạn, nhìn em ngượng ngùng như vậy, em không phải cỡ C3 đấy chứ?” Hắn nói, hơi nóng phả vào mặt Tiểu Mạn, mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt, “Để ca ca xem giúp em, thế nào?”
Toàn thân Tiểu Mạn vô dụng mềm nhũn ra, khẽ nhếch miệng ngẩng đầu nhìn hắn.
Đôi môi căng mọng, hồng nhuận, phảng phất mùi hương hoa quả, không biết sẽ có vị như thế nào? Chằm chằm nhìn Tiểu Mạn, Cố Lăng dĩ nhiên nảy sinh ý nghĩ đen tối trong đầu, rồi lại nghĩ tới cô ở trên giường hắn quằn quại, hạ thân bắt đầu nóng bừng.
Sửng sốt, Tiểu Mạnhoàn hồn, nổi giận mắng: “Đừng coi thường người khác! Em vậy nhưng cũng thân kinh bách chiến. Anh đừng có ngạo mạn!”
“Ừm?” Cố Lãng cười chế nhạo, rõ ràng biểu thị ý tứ: Em gạt người.
Tần Tiểu Mạn hừ lạnh, cao ngạo hếch cằm nhìn hắn.
Cố Lãng buôn cô ra, khom lưng với lấy hộp giấy trên bàn uống nước, chùi chùi tay, “Em đi gội đầu đi, bẩn chết đi được”
Chương 4. Tiểu Mạn kinh hoàng.
Tối thứ 6.
Tại quán bar, Tiểu Mạn phiền muộn cắn cục đá trong miệng, ai oán nhìn ca sĩ trên sân khấu đang rống to.
Đêm nay vốn dĩ bình yên nhưng thật không biết cái gì làm náo loạn hết cả lên. Hết phiên của người kia, lại có một nữ ca sĩ khác phong tình lên hát thay. Nóng bỏng có, sống động có, tiếc là hát nhàn nhạt, không đọng lại chút dư âm nào.
Tần Tiểu Mạn nhấp một ngụm rượu, không ngừng thầm phê bình cái con người xinh đẹp đang giãy giụa trên kia.
Cô nhớ lại, bạn của cô, An Nhiên từng làm ca sĩ ở đây. Cô hát rất hay, rất có cảm xúc. Tiểu Mạn không rõ, tại sao một người đàng hoàng, khí chất như vậy lại bị thay thể bởi đám người kia?
…
“Chào, người đẹp, đi một mình sao?” một nam nhân tiến đến gần, đút tay vào túi quần, dựa vào quầy ba, nghiêng nghiêng đầu nhìn cô mỉm cười, phóng điện.
Tiểu Mạn bĩu môi, không nói nửa lời. An Nhiên đã dạy cô, ở chỗ này không nên nói chuyện với người lạ.
Nhìn đồng hồ, tám rưỡi, phải một giờ nữa mới có thể về nhà a! Tần Tiểu Mạn ức phát khóc. Hắn dựa vào cái gì khi dễ cô? Có nữ nhân thì giỏi lắm sao! Tẩn Tiểu Mạn cô đường đường cũng là m
Cố Lãng sắc mặt nháy mắt đen kịt, vội mặc thêm quần áo, vẫn để nửa thân trên trần, hướng về phía Tiểu Mạn, nghiến răng nghiến lợi quát: “Ai cho em tới?!”
3. Cỡ C…
Tiểu Mạn đến chỗ này là đã vi phạm điều kiện tiên quyết trong thỏa thuận của họ.
Mỗi tối thứ năm, thứ sáu, tầm chín giờ rưỡi, Cố Lãng lại theo lệ đi “vận động”. Tần Tiểu Mạn phải ở nhà để bảo lãnh khoảng thời gian này cho hắn.
Tại sao Tần Tiểu Mạn cứng đầu lại có thể đồng ý như vậy? Là do, Cố Lãng uy hiếp, nếu như không đồng ý, sẽ cuốn gói ra khỏi nhà để hắn mỗi ngày đểu có thể tự do mang nữ nhân về nhà, làm như vậy chỉ là ủy khuất chính bản thân mình thôi.
Nhìn Cố Lãng từ từ tới gần, Tiểu Mạn lui dần về phía sau, chuẩn bị căn đường chạy trốn. Tại hắn làm hại cô mất tiền thưởng, có thù không báo không phải nữ tử! Huống hồ, cô cũng không muốn làm bao cát để Trần Thần kia nghĩ càn nghĩ xiên.
“Cố, ngươi quá đáng!” Trần Thần tức giận giậm chân, vung tay xông cửa chạy xuống dưới lầu.
Oái, Tiểu Mạn ai oán nhìn Trần Thần, âm thầm cảm thán, trù cho hắn ngã xuống cầu thang chết đi. Tiểu Mạn thấy Cố Lãng càng lúc càng gần, vội vã xoay người, túm lấy cửa đóng sập lại bỏ chạy.
“Phanh” Cửa đụng vào chân Cố Lãng, bắn ngược trở lại, bàn tay thon dài, mạnh mẽ, chuẩn xác túm lấy cổ tay Tiểu Mạn.
“A, đau!” Tiểu Mạn kêu lên.
“Muốn trốn?” Cố Lãng nghiến răng nghiến lợi.
Quay về phòng trọ, nữ nhân Cố Lãng mang về oán hận trừng mắt nhìn Tiểu Mạn, không tình nguyện mặc quần áo rời đi. Trước khi đi còn khẽ cọ nhẹ móng tay sơn xanh đỏ lên xương quai xanh khêu gợi của Cố Lãng, lướt qua vai rồi vòng ra sau lưng, kiều mị nói: “Lãng, mai gặp nha.”
Tiểu Mạn toàn thân nổi da gà còn chưa kịp hết chấn động đã bị Cố Lãng kéo qua phòng khách, ngồi lên ghế sofa, đem nàng nằm sấp trên đùi.
“Đét! Đét!”
“Đau quá!” Tiểu Mạn vừa đau vừa xấu hổ, cô đã 24 tuổi rồi mà còn bị người ta đánh đòn.
Cố Lãng chuyện hôm qua vẫn còn chưa nguôi giận, hôm nay lại bị cô chơi cho một vố lại càng sinh khi thêm. Có điều bàn tay đặt trên mông cô đột nhiên chuyển sang vuốt ve.
Tiểu Mạn thấy không thích hợp, nhân lúc hắn không chú ý, giãy giụa đứng lên, lui vào góc phòng, mở to mắt cảnh giác nhìn hắn, “Anh muốn làm cái gì?”
Cố Lãng nhìn bộ dạng hoảng sợ của cô, tâm tình thoáng cái lại tốt lên, cười vô tội: “Yêu em!”
Tiểu Mạn mặc trắng bệch… Biết rằng hắn về khoản này nhu cầu rất cao, không nghĩ rằng hắn lại phát rồ đến mức này, đến cả em gái nhà bên cùng nhau lớn lên mà cũng không tha.
Cô biết, Cố Lãng cùng một lúc không chỉ có một nữ nhân. Trái tim Tiểu Mạn yếu đuối thoáng chút lạnh lẽo. Cho tới nay, không phải cô với hắn hoàn toàn có chút cảm giác không trong sáng, nhưng những cảm xúc đó đều được cô cẩn thật giấu kín. Dù sao, Cố Lãng phù hợp với mọi tiêu chuẩn của nữ sinh, mà Tần Tiểu Mạn cô chính là thuộc loại sắc nữ hư vinh. Tuy rằng, cô cùng anh bị so sánh rất khổ sở, thế nhưng, cảm giác cùng tan học về nhà, hưởng thụ ánh mắt ước ao của nữ sinh khác khiến cô có cảm giác rất tự hào.
“Anh, em mách cha mẹ anh!” Tần Tiểu Mạn không chút lo lắng uy hiếp.
Cố Lãng lại càng tiến gần hơn, hai tay khóa chặt lấy cô, vây chặt cô vào góc phòng. Quấn quấn lấy một lọn tóc cô, “Quấy nhiễu chuyện tốt của anh rồi, cũng phải bồi thường một chút, không phải sao? Tiểu Mạn, nhìn em ngượng ngùng như vậy, em không phải cỡ C3 đấy chứ?” Hắn nói, hơi nóng phả vào mặt Tiểu Mạn, mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt, “Để ca ca xem giúp em, thế nào?”
Toàn thân Tiểu Mạn vô dụng mềm nhũn ra, khẽ nhếch miệng ngẩng đầu nhìn hắn.
Đôi môi căng mọng, hồng nhuận, phảng phất mùi hương hoa quả, không biết sẽ có vị như thế nào? Chằm chằm nhìn Tiểu Mạn, Cố Lăng dĩ nhiên nảy sinh ý nghĩ đen tối trong đầu, rồi lại nghĩ tới cô ở trên giường hắn quằn quại, hạ thân bắt đầu nóng bừng.
Sửng sốt, Tiểu Mạnhoàn hồn, nổi giận mắng: “Đừng coi thường người khác! Em vậy nhưng cũng thân kinh bách chiến. Anh đừng có ngạo mạn!”
“Ừm?” Cố Lãng cười chế nhạo, rõ ràng biểu thị ý tứ: Em gạt người.
Tần Tiểu Mạn hừ lạnh, cao ngạo hếch cằm nhìn hắn.
Cố Lãng buôn cô ra, khom lưng với lấy hộp giấy trên bàn uống nước, chùi chùi tay, “Em đi gội đầu đi, bẩn chết đi được”
Chương 4. Tiểu Mạn kinh hoàng.
Tối thứ 6.
Tại quán bar, Tiểu Mạn phiền muộn cắn cục đá trong miệng, ai oán nhìn ca sĩ trên sân khấu đang rống to.
Đêm nay vốn dĩ bình yên nhưng thật không biết cái gì làm náo loạn hết cả lên. Hết phiên của người kia, lại có một nữ ca sĩ khác phong tình lên hát thay. Nóng bỏng có, sống động có, tiếc là hát nhàn nhạt, không đọng lại chút dư âm nào.
Tần Tiểu Mạn nhấp một ngụm rượu, không ngừng thầm phê bình cái con người xinh đẹp đang giãy giụa trên kia.
Cô nhớ lại, bạn của cô, An Nhiên từng làm ca sĩ ở đây. Cô hát rất hay, rất có cảm xúc. Tiểu Mạn không rõ, tại sao một người đàng hoàng, khí chất như vậy lại bị thay thể bởi đám người kia?
…
“Chào, người đẹp, đi một mình sao?” một nam nhân tiến đến gần, đút tay vào túi quần, dựa vào quầy ba, nghiêng nghiêng đầu nhìn cô mỉm cười, phóng điện.
Tiểu Mạn bĩu môi, không nói nửa lời. An Nhiên đã dạy cô, ở chỗ này không nên nói chuyện với người lạ.
Nhìn đồng hồ, tám rưỡi, phải một giờ nữa mới có thể về nhà a! Tần Tiểu Mạn ức phát khóc. Hắn dựa vào cái gì khi dễ cô? Có nữ nhân thì giỏi lắm sao! Tẩn Tiểu Mạn cô đường đường cũng là m
»Tag: Trang 10 - Tiểu thuyết : Nhà bên có sói,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 