Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game
y hết sức có thể, chạy như điênnhư loạn tới nhà Linh. Tới trước cổngnhà em, tui chết trân. Không thể tin đây là sự thật, trước cổng treo biển "Bán nhà, liên hệ SĐT:091*******". Tuigục xuống, không thể thở được nữa.Tại sao vậy? Tại sao lại có thể nhưvậy? Điện thoại thì không liên lạcđược. Tui gọi như điên, vẫn không liên lạc được. Ngồi trước cổng nhà emmột lúc, tui đứng dậy, bước từngbước nặng nhọc về. Trong đầu hàngloạt câu hỏi "Tại sao…và…tạisao…" ,tới cổng trường. Vắng hoe, đang làtiết cuối. Mở cổng, bước vàotrong. _Ê, tưởng đây là cái chợ hay gì màmuốn ra vô lúc nào cũng được hả?Tui liếc nhìn, con trực cổng ban nãy,nó thấp hơn tui nửa cái đầu.Khôngthèm nói gì, tui tiếp tục đi như khôngcó chuyện gì xảy ra. _Đứng lại! Nói không nghe à?!- nókéo áo tui lại.Quay phắt lại, tui đẩy nó ra, hơi mạnhtay, nó loạng choạng rồi té phịchxuống đất. Nó nhìn tui, rơm rớmnước mắt. Mặc kệ, tui quay đi, tiếp tục bước._Cái thằng du côn kia!!! Làm trò gìvậy!!!- nó hét toáng lên.Bỏ lại nó sau lưng, tui bước lên phònghọc._Ê, T! Vô lẹ đi mày, cô đang ở trên văn phòng, bả sắp xuống rồi đó.Thấy tui, thằng Tín la lên.Vô lớp, ngồi phịch xuống, chán nản.Nhỏ Châu ngơ ngác nhìn tui."Tùng…!Tùng…!"- trống tan học. Xáchcặp, rảo bước xuống sân. Mấy thằng chiến hữu kêu thìtui cũng khôngthèm trả lời. Đi lấy xe. Dắt xe ra cổng,tui cứ nhìn chằm chằm xuốngđất._Đứng lại!!!Tui ngước đầu lên…lại con nhỏ trựccổng….nó đứng chắn đường tui. _Tên gì? Học lớp mấy?!- nó chốngnạnhPhiền phức quá._Chuyện gì?- tui lên tiếng_Tên, lớp!- nó nhắc lại._Nè, đui à?- tui kéo phần thêu tên, lớp thêu trên áo cho nó coi.Nó lấy trong túi ra cuốn sổ nhỏ, ghighi, chép chép. Tui dắt xe racổng,nhảy lên xe, đạp thẳng về nhà._Chuyện chưa xong đâu!!!!- nó gọivới theo. Bị ghi sổ thế nào cũng bị phạt laođộng, nhưng tâm trí tui không quantâm đến việc đó. Đầu óc tui đang bấnloạn vì Linh, em đi đâu, sao không nóivới tui 1 lời. Đạp xe về nhà.Thảy xexuống đất cái rầm. Tui lết thết bước vô nhà.Quăng cặp lên ghế sofa, tui ngồi phịchxuống, thở dài. Lấy cái USB ra, tui đilên nhà trước. Bật máy lên, tui cắm USBvô máy. Click vô USB, trong đó có 1đoạn video. Tui bật lên.Hình của Linh hiện lên, em bậtwebcam."Đầu to nè, nhớ mình quen nhau baolâu được rồi hông? Hông nhớ hả???Mình quen nhau ngay ngày sinh nhật anh luôn đó. Bữa đó em hông biếtnên hông có mua quà tặng cho anh,mà đòi anh dắt đi ăn kem nữa…hic…tội nghiệp Đầu to quá à…Cho nên, hôm nay, em sẽ làmthậtnhiều thứ cho anh bất ngờ…hi…hi" Linh cười, con timtui nhói lên. Rồibỗng dưng màn hình tắt phụt. Tốiđen.Có dòng chữ chạy ngang quamànhình." Always with you…^^!"Đoạn video chiếu lại cảnh ngay ngày hôm đó, ngày hát văn nghệ chuẩn bịcho hội thao. Nhưng chỉ có hình, bàiWavin’ flag được thay bằng tiếng
Harmonica…loại nhạc cụ mà tui thíchnhất….Đoạn phim làm nước mắt tuichực trào ra. Hình ảnh Linh cười thơ ngây, khuôn mặt xinh xắn của em,đôi mắt đó, đôi môi đó. Qúa quenthuộc, quá gần gũi với tui, nhưng giờthấy xa xăm và lạ lẫm. Tui đứng trênsân khấu, đơ như tượng. May mà cóLinh cầm tay tui, em dắt tui đi, em truyền cho tui cảm hứng cũng như sựtự tin để có thể cất tiếng hát. Vậy màsao bây giờ…."Đầu to ơi! Bất ngờ hông?! Clip nàyem tự làm đó. Em biết anh thích kènHarmonica nên mới lồng vô cho anh đó. Em biết chơi
Harmonica nhưng màhông có thời gian nên em lấytrênmạng đem xuống luôn. Hì hì."- Đếnđây, Linh cười tít mắt."Hông tin phải hông? Để mốtqua nhàem đi, em thổi Harmonica choanh nghe…blêu"- Linh le lưỡi"À, cuối cùng nữa, cái chìa khóa củacuốn sổ em vẫn còn giữ. Bây giờ emchưa đưa cho anh được, để mốt điha."- Linh cười, giơ chiếc chìa khóa ratrước màn hình. Em cười, mỗimột nụ cười của Linh là 1con dao, nó ghim thẳng vào tim tui.Đau lắm."À mà phải ráng học anh vănđó nha,sắp thi rồi đó, ai*** eru wa!!!!!!"Phụt, màn hình lại tắt, tối đen. Chắc nó không bao giờ sáng lại. Linh đi rồi, tuiđánh mất em chỉ trong tíc tắc, khôngthể gặp được em lần cuối, dù chỉ làđứng nhìn em từ xa…Lấy điện thoại ra, cố gắng gọi cho Linhlần nữa "…tút…tút…thuê bao…", tui đập thẳng cái điệnthoại xuống nhà,nó vỡ đôi ra.Tui ngồi đó, nhìn trân trân cái mànhình tối đen. Linh đi thật rồi…..Anh không cần gì hết, anh không cầnchìa khóa, không cần em chơi Harmonica, anh chỉ cần em, giờ này,lúc này, bên cạnh anh, anh chỉ muốnvậy thôi, em có hiểu không?Cả ngày hôm đó tui chết lặngbên bànphím, hai tay mân mê cái USB….Tối, đạp xe đi vòng vòng công viên. Đậu xe gần băng ghế đá lúc hai đưa đi chơi thìbị ông bảo vệ rượt, rồi ngồiđó ăn kem. Ngồi xuống băngghế một lúc. Rồi lại đứng dậy, đạp xe đi tiếp. Chắc cuối tuần này đi một chuyến tới tất cả những chỗ mà tui với Linh đã từng đi. Nghĩ vậy, tui đạp xe về. Lòng vẫn còn buồn rười rượi….Về nhà. Đi thẳng lên lầu, đánh răng rửa mặt. Tắt đèn nhưng cứ nằm đó lăn lộn, không sao ngủ được.Một giờ rưỡi. Ngồi dậy. Đi xuống tầng trệt lấy nước uống. Sẵn đó lên nhà trước ,lượm cái điện thoại đem lên lầu. Mở đèn, ngồi lấp lại cái điện thoại. Vẫn còn xài tốt, 1280 mà. Nằm xuống, vẫn không ngủ được. Lấy điện thoại ra, mở hộp thư ra coi. Toàn tin nhắn của mình với Linh. Đọc lại mấy trăm tin. Haihàng nước mắt chảy dài….Rồitui thiếp đi lúc nào không hay. Tối hôm đó, nằm mơ, nghe th6a1y tiếng Harmonicatrong gió. Quay qua thì thấy Linh cúi chào mình rồi mỉm cười chạy đi. Đuổi theo, nhưng dù có cố gắng cách mấy tui vẫn không đuổi kịp,cố hết sức hét thật lớn tên em, tui giật mình, tỉnh dậy. Chỉ là mơ thôi…Vuốt mặt, nhìn đồng hồ. Cũng năm giờ rưỡi rồi, dậy đánh răng rửa mặt luôn. Thay đồ, xuống nhà nấu mì ăn…mọi khi ăn mì tôm ngon lắm nhưng sao hôm nay thấylàng lạt. Thèm được ăn món trứng chiên mà Linh làm quá.Sáu giờ rưỡi, xách cặp ra khỏi nhà. Hít một hơi thật sâu, tui leo lên xe, từ từ đạpđến trường. Gió thổi hiu hiu, buồn ngủ quá….Đến trường, dắt xe đi gửi. Thằng trực cổng đưa tui cái thẻ xe, vừa cầm lên thì bị giật mất. Hơ…. Ngó qua, ra làcon trực cổng hôm qua.._Đưa đây.- tui giơ tay định giật lại_Không dễ đâu cưng…- nó nguýt dài_Muốn gì đây?- tui ra vẻ khó chịu_Ê, hôm qua đẩy tui té ngã thì ít nhất cũng phải xin lỗi chứ._Vậy giờ muốn sao?_Xin lỗi đi.- trực cổng đanh đá._Xin cái cù loi.- tui giơ cùi chỏ lên rồi quay đi. Qua lắm tí n
Harmonica…loại nhạc cụ mà tui thíchnhất….Đoạn phim làm nước mắt tuichực trào ra. Hình ảnh Linh cười thơ ngây, khuôn mặt xinh xắn của em,đôi mắt đó, đôi môi đó. Qúa quenthuộc, quá gần gũi với tui, nhưng giờthấy xa xăm và lạ lẫm. Tui đứng trênsân khấu, đơ như tượng. May mà cóLinh cầm tay tui, em dắt tui đi, em truyền cho tui cảm hứng cũng như sựtự tin để có thể cất tiếng hát. Vậy màsao bây giờ…."Đầu to ơi! Bất ngờ hông?! Clip nàyem tự làm đó. Em biết anh thích kènHarmonica nên mới lồng vô cho anh đó. Em biết chơi
Harmonica nhưng màhông có thời gian nên em lấytrênmạng đem xuống luôn. Hì hì."- Đếnđây, Linh cười tít mắt."Hông tin phải hông? Để mốtqua nhàem đi, em thổi Harmonica choanh nghe…blêu"- Linh le lưỡi"À, cuối cùng nữa, cái chìa khóa củacuốn sổ em vẫn còn giữ. Bây giờ emchưa đưa cho anh được, để mốt điha."- Linh cười, giơ chiếc chìa khóa ratrước màn hình. Em cười, mỗimột nụ cười của Linh là 1con dao, nó ghim thẳng vào tim tui.Đau lắm."À mà phải ráng học anh vănđó nha,sắp thi rồi đó, ai*** eru wa!!!!!!"Phụt, màn hình lại tắt, tối đen. Chắc nó không bao giờ sáng lại. Linh đi rồi, tuiđánh mất em chỉ trong tíc tắc, khôngthể gặp được em lần cuối, dù chỉ làđứng nhìn em từ xa…Lấy điện thoại ra, cố gắng gọi cho Linhlần nữa "…tút…tút…thuê bao…", tui đập thẳng cái điệnthoại xuống nhà,nó vỡ đôi ra.Tui ngồi đó, nhìn trân trân cái mànhình tối đen. Linh đi thật rồi…..Anh không cần gì hết, anh không cầnchìa khóa, không cần em chơi Harmonica, anh chỉ cần em, giờ này,lúc này, bên cạnh anh, anh chỉ muốnvậy thôi, em có hiểu không?Cả ngày hôm đó tui chết lặngbên bànphím, hai tay mân mê cái USB….Tối, đạp xe đi vòng vòng công viên. Đậu xe gần băng ghế đá lúc hai đưa đi chơi thìbị ông bảo vệ rượt, rồi ngồiđó ăn kem. Ngồi xuống băngghế một lúc. Rồi lại đứng dậy, đạp xe đi tiếp. Chắc cuối tuần này đi một chuyến tới tất cả những chỗ mà tui với Linh đã từng đi. Nghĩ vậy, tui đạp xe về. Lòng vẫn còn buồn rười rượi….Về nhà. Đi thẳng lên lầu, đánh răng rửa mặt. Tắt đèn nhưng cứ nằm đó lăn lộn, không sao ngủ được.Một giờ rưỡi. Ngồi dậy. Đi xuống tầng trệt lấy nước uống. Sẵn đó lên nhà trước ,lượm cái điện thoại đem lên lầu. Mở đèn, ngồi lấp lại cái điện thoại. Vẫn còn xài tốt, 1280 mà. Nằm xuống, vẫn không ngủ được. Lấy điện thoại ra, mở hộp thư ra coi. Toàn tin nhắn của mình với Linh. Đọc lại mấy trăm tin. Haihàng nước mắt chảy dài….Rồitui thiếp đi lúc nào không hay. Tối hôm đó, nằm mơ, nghe th6a1y tiếng Harmonicatrong gió. Quay qua thì thấy Linh cúi chào mình rồi mỉm cười chạy đi. Đuổi theo, nhưng dù có cố gắng cách mấy tui vẫn không đuổi kịp,cố hết sức hét thật lớn tên em, tui giật mình, tỉnh dậy. Chỉ là mơ thôi…Vuốt mặt, nhìn đồng hồ. Cũng năm giờ rưỡi rồi, dậy đánh răng rửa mặt luôn. Thay đồ, xuống nhà nấu mì ăn…mọi khi ăn mì tôm ngon lắm nhưng sao hôm nay thấylàng lạt. Thèm được ăn món trứng chiên mà Linh làm quá.Sáu giờ rưỡi, xách cặp ra khỏi nhà. Hít một hơi thật sâu, tui leo lên xe, từ từ đạpđến trường. Gió thổi hiu hiu, buồn ngủ quá….Đến trường, dắt xe đi gửi. Thằng trực cổng đưa tui cái thẻ xe, vừa cầm lên thì bị giật mất. Hơ…. Ngó qua, ra làcon trực cổng hôm qua.._Đưa đây.- tui giơ tay định giật lại_Không dễ đâu cưng…- nó nguýt dài_Muốn gì đây?- tui ra vẻ khó chịu_Ê, hôm qua đẩy tui té ngã thì ít nhất cũng phải xin lỗi chứ._Vậy giờ muốn sao?_Xin lỗi đi.- trực cổng đanh đá._Xin cái cù loi.- tui giơ cùi chỏ lên rồi quay đi. Qua lắm tí n
»Tag: Trang 41 - Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 