Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game
y, bả bỏ tô cơm của tui xuống, chạy ra. Năm phút đầu, tui mặc kệ, ngồi coi siêu nhân, năm phútsau tui bắt đầu thấy khó chịu. Rủa thầm trong bụng " Cha nó, nói gì lâu vậy?", thêm năm phút nữa, hết phimsiêu nhân, tô cơm nguội lạnh.Nhìn ra cửa, bà già vẫn còn nói chuyện. Thằng cờ hó nàolàm ông mất hứng ăn cơm. Tuổi trẻ nhiều nông nổi. Tui đứng phắt dậy, cầm cây chổiquét nhà đi ra, miệng còn ngậm 1 họng cơm. Tui bước ra cổng, nhìn thằng kia, hai mắt long song sọc._Em của bạn đó hả?- thằng đó cười cười_Ừ…nó đó…- bà già e thẹn, chắc tại tui đẹp trai quá nên bả tự hào._Trời ơi…dễ thương quá…- thằng đó giơ tay ra định véomặt tui."Phèooooooo……..!!!!Phuuuuuuuuụtttttt……..!!!!"Tui phun họng cơm nãy giờ ngậm vô mặt nó. Thằng chả đơ ra, mặt nó lúc ngu còn hơn Kì Lân nữa. Bà già như trời trồng, mồm há hốc, hai mắt như muốn lồi ra ngoài._Q à….mình về nha….- thằng đó run run nhìn bà già.
Q à….mình về nha….- thằng đó run run nhìn bà già.Bả cứng họng, không nói được chữ nào. Thằng kia vộivàng đạp xe đi. Tui đứng đócười há há, ngửa mặt lên trời hận đời vô đối, dám làm ông mất hứng ăn cơm. Đó cũng là cái lý do tụi bị nâu con mắt. Ba má hỏi thì tui nói là bị đụng vô cây cột. Chắc cũng vì vậy nên từ bữa đó, không có thằng nào tới nhà tui nữa. Vậy là yên bình ăn cơm chiều, tới khi bà già lên đại học…tui thì gần hết cấp I mới tự…múc cơm ăn…Trở lại hiện tại.Đang ngồi chơi game thì nghe tiếng bà già cười ha hả. Giật mình. Tui mò xuống phòng khách. Bà già đang nóichuyện với bé Linh. Tui không biết gì chuyện gì mà Linh cứ nhìn tui rồi che miệngcười khúc khích._Vụ gì vậy?- tui ngơ ngáo_Hi…hi…hi- Linh vẫn cười._Ê, gì vậy bà già?- tui hỏi bả_À không có gì…hi…hi.- bả bụm miệng cười_Giỡn tui hả?- tui nhìn bả_Có gì đâu…chuyện mày hồi đó bị táo bón nặng tới mức mày phải bò mới được toilet thôi mà…hị…hị..- bả đá đểu tui._Bà….- tui cứng họng, nhục một cục tổ bố. Bà chơi em bàvậy đó hả?Bả với Linh còn cười. Tui quêđộ, hất tay, đi vô phòng._Thôi, tui ngủ trưa, làm gì làm đi._Mới 11 giờ mà ngủ hả em trai?- bả xoáy_Kệ tui!Nhảy lên giường, ngủ phát tới 3 giờ chiều. Dậy, mò vô toilet rửa mặt. Nhà không có ai hết…bà già dẫn Linh đâu rồi??? Hoảng hồn, tui chộp lấy điện thoại, gọi liền cho Linh.Tút…tút…tút…Ệt, không bắt máy…Gọi tới lần thứ 3._Alô?- có tiếng trả lời_Linh hả? Em đang ở đâu vậy?!_À, em đi câu cá với chị anh nè…- Linh hồn nhiên trả lời._Câu ở đâu?!_Ở cái ao sau nhà nè…hi..hi.. - Linh cười_Ơ…ờ…vậy hả? …- tui sượng_Hì hì, ra đây đi._Ừ, đợi anh tí.Tui tắt máy. Phù…hú hồn, quên là sau vườn nhà có cáiao. Thay cái quần soóc, tui kéo đôi dép lào xền xệt ra vườn. Bà già đang cầm cần câu còn Linh thì ngồi kế bên._Ê, bà già.- tui nhăn nhó_Im.- bả nhìn chằm chằm xuống ao._Hả?_Im, động cá chạy hết.- bà già gắtNghe bả nói vậy, tui ngồi xuống bên cạnh Linh, em thì chống cằm ngồi ngó, vẻ mệt mỏi…_Ra đây hồi nào vậy?- tui hỏi nhỏ_Hic…2 tiếng đồng hồ rồi. – Linh chán nản_Câu được con nào chưa?_Chưa…_Cái gì? Ngồi hai tiếng mà không câu được con cá nào???_Ừ…- Linh gật đầu, hai em mắt chớp chớp.Nản. Tui đứng dậy._Câu gì lâu vậy bà già? Hai tiếng mà chưa có con cá nào là sao?_Mày thì biết gì.- bả vẫn chằm chằm nhìn xuống ao_Đưa đây coi, đưa đây….- tuigiật cái cần câu_Gì vậy?!- bà già nhăn mặtMặc kệ bả, tui cầm cần câu rồi kéo dây câu lên coi….._Vậy mà đòi câu cá hả thím- tui lườm bả_Chứ…chứ sao?_Không có mồi mà câu à?- tuicầm cái lưỡi câu giơ lên_Chết, chị quên.- bà già sửng sốt._Mà câu làm gì vậy?- tui hỏi_Ăn chứ chi._Làm món gì?- tui hỏi_Câu đi rồi tính.- bả nhăn mặt_Ờ….chạy vô nhà lấy giùm đệtrái chuối sứ đê…- tui sai bả_Đợi tí…- bả chạy vô nhàNăm phút sau, bả chạy ra, tay cầm trái chuối đưa tui._Con lạy thánh!!! Con có kêu thánh vô đó ăn chuối đâu?!_Tao có ăn đâu._Chứ mắc gì ở trong đó lâu vậy?_Tao kiếm không thấy.-bả nói_Chứ chuối này thánh lấy ở đâu???_Bàn thờ ông Địa, ông Thần Tài…- bả tỉnh bơ_Rồi, bà còn hơn thánh nữa…_Tao xin đàng hoàng rồi.-bảbĩu môi._Ờ, vậy còn nải chuối để đâu?- tui hỏi_Tao bẻ có 1 trái hà, còn nguyên nải trên bàn thờ á.- bà già hồn nhiên_Con lạy má, xin xong thì đem nguyên nải xuống, có aiđi bẻ 1 trái đâu…Lắc đầu ngao ngán, tui bẻ 1 khúc chuối làm mồi, chưa tới năm phút thì có cá đớp. Dùnghết sức, kéo oằn luôn cây cần câu mà vẫn chưa lôi được nó lên bờ."Bặt!!!"…đứt dây câu…Tui đứng đó, trân trân nhìn cái cần câu không dây. Bé Linh cũng trố mắt nhìn._Con cá mạnh dữ ha?- bà già cười_Ờ…_Cá gì vậy? Cá sấu hả?- bả ôm bụng cười ngặt ngoẻo_Sấu cái đầu bà, có bà cá sấu thì có.- tui lườm bả_Há há, em trai nổi giận kìa…Quăng cái cần câu qua 1 bên, tui đi thẳng vô nhà. Không biết sao hôm nay dễ nổi nóng hơn mọi khi. Chán. Vô nhà, nằm phịch xuống võng, bật TV lên coi. Cũng không có gì coi.Chiều, 4 giờ. Má điện thoại.
_Hôm nay chị Q có lên nhà mình không con?_Dạ không…- tui biết tỏng phải nói gì_Ờ, vậy hả? Ờ mà sáng mai má mới về. Tối khóa cổng cẩn thận đó._Ơ…má đang ở đâu?- tui hỏi_Trên Sài Gòn với ba mày chứ đâu. Ba má chị Q năn nỉ dữ quá nên ba mày mới chịu ở lại._Vậy à…_Ừ, nếu mà chị Q có về thì nói nó là ba má đang đi du lịch, đừng nói là Sài Gòn nghe chưa?- má dặn_Dạ….con biết rồi…_Ừ,vậy thôi. Mà tối nay gia thừa đó, đi chơi thì dẫn bé Linh theo, nhớ khóa cửa cẩnthận, không được về khuya nghe chưa.- má dặn tiếp_Dạ…cái đó má khỏi nhắc.- tuicười khì khì._Ừ, thôi má cúp máy đó._Dạ….…Tút…tút…tút…Cúp máy, bà già ở nhà dưới đi lên._Mới nói chuyện với ai đó?_Má.- tui bình thản_Chuyện gì?_Thì hỏi coi bà có về đây không chứ gì._Rồi mày nói sao?_Bao che chứ gì.- tui vẫn chằm chằm ngó TV._Trùi ui, cám ơn em trai dễ thương của chị.- bả bẹo má tui_Ờ…buông ra…đau._Ờ…he he.Rồi bà già chạy xuống nhà sau. Mệt quá…hình như đây là lần đầu tiên mình làm việc không công…kệ, người nhà thôi.Năm giờ, tắm rửa, thay đồ. Bà già với bé Linh nấu cơm, toàn món ruột của tui, thịt kho khô, rau muống xào tỏi,canh chua khóm…Làm hai tô cơm, no ngắc ngư,tui bò lên nhà trước. Lấy điện thoại ra bấm. Nhắn tin cho Vi em._Hey, đang làm gì vậy?5 phút sau…_Đang chơi game.- Vi trả lời_Game gì?_Audition._Ghiền dữ ha._Tại không có gì làm…hi..hi (^_^)!_Ừm, vậy còn…vụ thằng Qúi sao rồi?
Q à….mình về nha….- thằng đó run run nhìn bà già.Bả cứng họng, không nói được chữ nào. Thằng kia vộivàng đạp xe đi. Tui đứng đócười há há, ngửa mặt lên trời hận đời vô đối, dám làm ông mất hứng ăn cơm. Đó cũng là cái lý do tụi bị nâu con mắt. Ba má hỏi thì tui nói là bị đụng vô cây cột. Chắc cũng vì vậy nên từ bữa đó, không có thằng nào tới nhà tui nữa. Vậy là yên bình ăn cơm chiều, tới khi bà già lên đại học…tui thì gần hết cấp I mới tự…múc cơm ăn…Trở lại hiện tại.Đang ngồi chơi game thì nghe tiếng bà già cười ha hả. Giật mình. Tui mò xuống phòng khách. Bà già đang nóichuyện với bé Linh. Tui không biết gì chuyện gì mà Linh cứ nhìn tui rồi che miệngcười khúc khích._Vụ gì vậy?- tui ngơ ngáo_Hi…hi…hi- Linh vẫn cười._Ê, gì vậy bà già?- tui hỏi bả_À không có gì…hi…hi.- bả bụm miệng cười_Giỡn tui hả?- tui nhìn bả_Có gì đâu…chuyện mày hồi đó bị táo bón nặng tới mức mày phải bò mới được toilet thôi mà…hị…hị..- bả đá đểu tui._Bà….- tui cứng họng, nhục một cục tổ bố. Bà chơi em bàvậy đó hả?Bả với Linh còn cười. Tui quêđộ, hất tay, đi vô phòng._Thôi, tui ngủ trưa, làm gì làm đi._Mới 11 giờ mà ngủ hả em trai?- bả xoáy_Kệ tui!Nhảy lên giường, ngủ phát tới 3 giờ chiều. Dậy, mò vô toilet rửa mặt. Nhà không có ai hết…bà già dẫn Linh đâu rồi??? Hoảng hồn, tui chộp lấy điện thoại, gọi liền cho Linh.Tút…tút…tút…Ệt, không bắt máy…Gọi tới lần thứ 3._Alô?- có tiếng trả lời_Linh hả? Em đang ở đâu vậy?!_À, em đi câu cá với chị anh nè…- Linh hồn nhiên trả lời._Câu ở đâu?!_Ở cái ao sau nhà nè…hi..hi.. - Linh cười_Ơ…ờ…vậy hả? …- tui sượng_Hì hì, ra đây đi._Ừ, đợi anh tí.Tui tắt máy. Phù…hú hồn, quên là sau vườn nhà có cáiao. Thay cái quần soóc, tui kéo đôi dép lào xền xệt ra vườn. Bà già đang cầm cần câu còn Linh thì ngồi kế bên._Ê, bà già.- tui nhăn nhó_Im.- bả nhìn chằm chằm xuống ao._Hả?_Im, động cá chạy hết.- bà già gắtNghe bả nói vậy, tui ngồi xuống bên cạnh Linh, em thì chống cằm ngồi ngó, vẻ mệt mỏi…_Ra đây hồi nào vậy?- tui hỏi nhỏ_Hic…2 tiếng đồng hồ rồi. – Linh chán nản_Câu được con nào chưa?_Chưa…_Cái gì? Ngồi hai tiếng mà không câu được con cá nào???_Ừ…- Linh gật đầu, hai em mắt chớp chớp.Nản. Tui đứng dậy._Câu gì lâu vậy bà già? Hai tiếng mà chưa có con cá nào là sao?_Mày thì biết gì.- bả vẫn chằm chằm nhìn xuống ao_Đưa đây coi, đưa đây….- tuigiật cái cần câu_Gì vậy?!- bà già nhăn mặtMặc kệ bả, tui cầm cần câu rồi kéo dây câu lên coi….._Vậy mà đòi câu cá hả thím- tui lườm bả_Chứ…chứ sao?_Không có mồi mà câu à?- tuicầm cái lưỡi câu giơ lên_Chết, chị quên.- bà già sửng sốt._Mà câu làm gì vậy?- tui hỏi_Ăn chứ chi._Làm món gì?- tui hỏi_Câu đi rồi tính.- bả nhăn mặt_Ờ….chạy vô nhà lấy giùm đệtrái chuối sứ đê…- tui sai bả_Đợi tí…- bả chạy vô nhàNăm phút sau, bả chạy ra, tay cầm trái chuối đưa tui._Con lạy thánh!!! Con có kêu thánh vô đó ăn chuối đâu?!_Tao có ăn đâu._Chứ mắc gì ở trong đó lâu vậy?_Tao kiếm không thấy.-bả nói_Chứ chuối này thánh lấy ở đâu???_Bàn thờ ông Địa, ông Thần Tài…- bả tỉnh bơ_Rồi, bà còn hơn thánh nữa…_Tao xin đàng hoàng rồi.-bảbĩu môi._Ờ, vậy còn nải chuối để đâu?- tui hỏi_Tao bẻ có 1 trái hà, còn nguyên nải trên bàn thờ á.- bà già hồn nhiên_Con lạy má, xin xong thì đem nguyên nải xuống, có aiđi bẻ 1 trái đâu…Lắc đầu ngao ngán, tui bẻ 1 khúc chuối làm mồi, chưa tới năm phút thì có cá đớp. Dùnghết sức, kéo oằn luôn cây cần câu mà vẫn chưa lôi được nó lên bờ."Bặt!!!"…đứt dây câu…Tui đứng đó, trân trân nhìn cái cần câu không dây. Bé Linh cũng trố mắt nhìn._Con cá mạnh dữ ha?- bà già cười_Ờ…_Cá gì vậy? Cá sấu hả?- bả ôm bụng cười ngặt ngoẻo_Sấu cái đầu bà, có bà cá sấu thì có.- tui lườm bả_Há há, em trai nổi giận kìa…Quăng cái cần câu qua 1 bên, tui đi thẳng vô nhà. Không biết sao hôm nay dễ nổi nóng hơn mọi khi. Chán. Vô nhà, nằm phịch xuống võng, bật TV lên coi. Cũng không có gì coi.Chiều, 4 giờ. Má điện thoại.
_Hôm nay chị Q có lên nhà mình không con?_Dạ không…- tui biết tỏng phải nói gì_Ờ, vậy hả? Ờ mà sáng mai má mới về. Tối khóa cổng cẩn thận đó._Ơ…má đang ở đâu?- tui hỏi_Trên Sài Gòn với ba mày chứ đâu. Ba má chị Q năn nỉ dữ quá nên ba mày mới chịu ở lại._Vậy à…_Ừ, nếu mà chị Q có về thì nói nó là ba má đang đi du lịch, đừng nói là Sài Gòn nghe chưa?- má dặn_Dạ….con biết rồi…_Ừ,vậy thôi. Mà tối nay gia thừa đó, đi chơi thì dẫn bé Linh theo, nhớ khóa cửa cẩnthận, không được về khuya nghe chưa.- má dặn tiếp_Dạ…cái đó má khỏi nhắc.- tuicười khì khì._Ừ, thôi má cúp máy đó._Dạ….…Tút…tút…tút…Cúp máy, bà già ở nhà dưới đi lên._Mới nói chuyện với ai đó?_Má.- tui bình thản_Chuyện gì?_Thì hỏi coi bà có về đây không chứ gì._Rồi mày nói sao?_Bao che chứ gì.- tui vẫn chằm chằm ngó TV._Trùi ui, cám ơn em trai dễ thương của chị.- bả bẹo má tui_Ờ…buông ra…đau._Ờ…he he.Rồi bà già chạy xuống nhà sau. Mệt quá…hình như đây là lần đầu tiên mình làm việc không công…kệ, người nhà thôi.Năm giờ, tắm rửa, thay đồ. Bà già với bé Linh nấu cơm, toàn món ruột của tui, thịt kho khô, rau muống xào tỏi,canh chua khóm…Làm hai tô cơm, no ngắc ngư,tui bò lên nhà trước. Lấy điện thoại ra bấm. Nhắn tin cho Vi em._Hey, đang làm gì vậy?5 phút sau…_Đang chơi game.- Vi trả lời_Game gì?_Audition._Ghiền dữ ha._Tại không có gì làm…hi..hi (^_^)!_Ừm, vậy còn…vụ thằng Qúi sao rồi?
»Tag: Trang 37 - Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 