Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game
á- nhìn mặt nó không nhịn nổi cười_Số của bà nội mày hả? Mẹ nó, nhờ mày à tao mất chầu nước, mém mất trinh luôn, mẹ mày!!!!_Sao? Éo hiểu?- tui thắc mắcHá há há, ra là hôm qua nó nhắn tin qua số con vẹo, rủ con vẹo đi uống nước, con vẹo đồng ý. Trùng hợp cái là con ẹo đó cũng tên Linh....cờ hó Lân này ngu không tả nổi. Tưởng hẹn được người đẹp đi chơi ai dèra con vẹo. Thằng tính đánhbài chuồn thì bị con vẹo túm đầu lại, vậy là mất chầu nước. Ngồi nói chuyện thì bị con vẹo vuốt từ trên xuốngdưới, tới lúc về còn bị rủ đi khách sạn....hên là nó thoát được. Nghĩ lại thấy mình cũng ác quá nên giờ chơi dẫn nó ra căn tin mời nó uống nước
"Someday we gonna rise up on that wind you knowSomeday we gonna dance with those lionsSomeday we gonna break free from these chains and keep on flyin""Đang uống nước thì đt reo inh ỏi._Alô?_T đi đâu mất tiêu rồi?- giọng nhỏ Linh giãy nãy trong đt_T đang ở dưới căn tin nè, có chuyện gì không?_Hông, đợi tí Linh xuống căntin liền.....tút....tút...tút...nhỏ Linh tắt máy.Lát sau nhỏ chạy xuống căn tin. Thấy nhỏ, tui cười một cái rồi vẫy tay.Nhỏ cũng cười thật tươi. Thằng Kì Lân ngơ ngáo nhìn nhỏ trân trân.Nhỏ Linh ngồi xuống kế bêntui, nhỏ nhoẻn miệng cười rồi gật đầu chào thằng Kì Lân một cái. Thằng đần đó nhìn nhỏ Linh như người mấthồn, nhả cục nước đá trong họng ra, tui phóng bụp vô con mắt của nó. Nó la oai oải,nhỏ Linh giật mình nhìn qua tui._Người ta chào mày mà không chào lại là sao? Tao dạy mày bao nhiêu lần rồi hả?- tui tỉnh bơNhỏ Linh nhìn tui cười khúc khích. Lúc đó thằng Kì Lân mới ngớ người ra, không nóiđược câu nào, sượng hết chỗ nói. Ngồi uống nước cả buổi, nhỏ Linh chỉ nói chuyện với mình tui, thằng KìLân thì ngồi nhìn nhỏ Linh cả buổi, lắm lúc thấy ngại với nhỏ Linh vãi nhưng mà không nói được. Tới lúc nhỏ Linh nói tới vụ chiều đi qua nhà nhỏ thì đột nhiên anh chả lên tiếng:_Cho Lân qua với được không?_Hả?- nhỏ Linh nhăn mặt_Thì chiều nay Lân đi chung với T qua nhà Linh được không?- nó hỏi lại_Nhưng...nhưng...mà...- nhỏ áingại_Đi mà, được không, dù sao Lân cũng là bạn thân của T mà.Bạn thân cái éo, chiếm gió không biết mắc cỡ là gì._Nhưng...nhưng mà....T à...-nhỏ ngập ngừng, bặm môi, đưa đôi mắt long lanh nhìn sang tui cầu cứu._Á à, chiều nay ông già tao về, tao phải ở nhà. Không điđược._T không đi thì Linh cũng ở nhà luôn- nhỏ hưởng ứng theoThằng Kì Lân mặt ngơ ra. Tuicũng muốn cho nó đi mà nhỏ Linh cự tuyệt vậy thì hết cách.....tùng...tùng...tùng....trồng đánh. Cả ba đứng dậy, trả tiền rồi đi về lớp. Thằng Kì Lân đi trước. Tui cũng chuẩnbị đi theo thì nhỏ Linh kéo tay tui lại. Nhỏ dúi cho tui cây kẹo mút, rồi cười hì hì:_Ăn đi đầu to..^^!_Gì? Sao kêu T là đầu to??_Tại T nhanh trí, thông mình hì hì...- nhỏ cười chúm chím_Trời đất!!_Hì hì, thôi Linh về lớp nha...bye bye.Nhỏ vẫy tay chào tui rồi chạy về lớp.Thằng Kì Lân vô lớp thui thủi, nó ngồi thở dài. Thấy nó vậy bỗng dưng tui thấy mình có lỗi. Tui cầm cây kẹo mút của nhỏ Linh đưa cho nó:_Nè, nhỏ Linh đưa cho mày nè._Hả?!_Nhỏ mua kẹo cho mày nè._Thiệt hông?!!- nó ra vẻ vui lắm_Dóc thì sao làm lão đại của tui bây?- tui cười_Ha ha ha, cảm ơn nha.Tui quay đi, thở dài một cái rồi bước về chỗ ngồi. Suốt mấy tiết học, tui thấy nó chỉngồi mân mê cái kẹo. Cuối giờ tui quay qua hỏi nó:_Định về nhà chưng tủ kính à?_Ừ chắc là vậy ha ha- nó cườiThua thằng này luôn. Vác cặp lên vai, tui đi ra nhà xe. Nhỏ Linh đã đứng đợi tự baogiờ. Thấy tui, nhỏ mừng lắm,cứ vẫy tay lia lịa cứ như sợ tui sẽ không thấy nhỏ. Bước tới chỗ nhỏ đứng, tui cười hỏi nhỏ:_Sao không vô trong mát mà đứng, ngoài đây nắng lắm._Hì, sợ đầu to hông thấy nên Linh mới ra đây đứng đợi._Ế, sao kêu tui đầu to quoài vậy?- tui nhăn mặt_Thích, blêu, đi lấy xe đi ông tướng, nắng quá...hicLấy ra xe, rồi tui cũng chở nhỏ về như ngày hôm qua. Tới nhà, nhỏ xuống xe.Tới giờ nhỏ vẫn chưa yên tâm hay sao mà đứng đó nhắc tui:_Chiều qua nhà Linh á nha._Biết rồi khổ quá cô nương.Nhó le lưỡi ra trêu rồi còn lí lắc đánh vào vai tui một cái rõ đau._Ui da! Sao đánh T?_Đánh yêu mà cũng la đau, con trai gì mà....- nhỏ nhăn mũi_Hứ, về á nha._Hì, đi cẩn thận nha T._Biết rồi bye.Tui chạy một mạch về nhà. Tắm rửa thay đồ. Lên võng nằm lủng lẳng. Buồn quá không có gì làm, tui bật cái PS2 lên chơi đá banh. Chơi lát ngủ quên tới 3 giờ mới dậy. Đi rửa mặt thêm lần nữa, tui xuống nhà sau, làmgói mì rồi thay đồ chuẩn bị qua nhà nhỏ Linh.
Tới trường, học xong rồi lạivề nhà. Hôm nay không có gìđặc biệt hết. Chiều, ba về, ổng lôi đầu ra nói chuyện"người nhớn". Nói lát hồi tui không hiểu đâu là đâu hết. Cuối cùng ông già chốt lại một câu rất ư là ngắn gọn, xúc tích và dễ hiểu:_Mày còn vô nhà vệ sinh nữlần nữa là tao quánh chết bà mày nha con.Phải chi ba nói vầy ngay từ đầu luôn có đỡ hơn không? Nghe giảng đạo xong, tui với ba xuống nhà ăn cơm chiều. Ba ngồi trên ván, tui phụ má dọn chén,đũa ra. Hôm nay ăn tép rang, canh khoai môn nóng hổi, rau gì gìđó, không nhớ nữa. Tép rang ngòn ngọt, mằn mặn, ăncùng với canh khoai môn béongậy. Gặp hôm nay trời lạnh,cơm canh nóng hổi vầy thì còn gì bằng, lại được ăn chung ba má. Nhớ lại thì không có gì ấm áp hơn bữa cơm gia đình. Vẫn chuyện học hành, rồi chuyện làm ăn mua bán của ba má cho đến thì tiền chợ, tiền điện nước. Xài nhiều quá thì má la. Thaykệ, má nói vậy chứ muốn xàinhiêu thì xài. Tối đó, kịch bản cũ vẫn lặp lại. Ba coi thời sự từ 7 giờ tới 8 giờ, sau đó má coi phim Hàn Quốctới 9 giờ rồi kêu mình ra ngoài khóa cửa, chuẩn bị đi ngủ.Rồi ngày qua ngày, tui đi chơi với bé Trang nhiều hơn, nhưng tuyệt nhiên bé không đá động gì đến chuyện bé nói thích tui. Tui cũng vô tâm quá, trong suốtkhoảng thời gian đó tui không nhận ra là nhỏ Linh cũng có tình cảm với tui. Mới đó mà đã thi học kì tới rồi. Tui cũng chạy nước rút như bao đứa khác, cố gắng để vượt qua kì thi. Học kì đó tui đạt học sinh giỏi, phù, khônglà ăn hành no với ba. Được học sinh giỏi, má thì khen còn ba thì " Thường thôi, hồiđó ba mày học sinh giỏi 12 năm liền đó con trai". Thi xong cũng tới Tết. Trường tui đươc nghỉ chừng 2 tuần. Trường năm nay thi sớm nêncòn phải đi học khoảng một tuần, lúc này cũng là lúc hội thao khởi tranh.Tiết cuối ngày thứ 7- sinh hoạt lớp, bà cô chọn người đại diện cho lớp hát mở đầu ngày khai mạc._Có ai xung phong hát m
"Someday we gonna rise up on that wind you knowSomeday we gonna dance with those lionsSomeday we gonna break free from these chains and keep on flyin""Đang uống nước thì đt reo inh ỏi._Alô?_T đi đâu mất tiêu rồi?- giọng nhỏ Linh giãy nãy trong đt_T đang ở dưới căn tin nè, có chuyện gì không?_Hông, đợi tí Linh xuống căntin liền.....tút....tút...tút...nhỏ Linh tắt máy.Lát sau nhỏ chạy xuống căn tin. Thấy nhỏ, tui cười một cái rồi vẫy tay.Nhỏ cũng cười thật tươi. Thằng Kì Lân ngơ ngáo nhìn nhỏ trân trân.Nhỏ Linh ngồi xuống kế bêntui, nhỏ nhoẻn miệng cười rồi gật đầu chào thằng Kì Lân một cái. Thằng đần đó nhìn nhỏ Linh như người mấthồn, nhả cục nước đá trong họng ra, tui phóng bụp vô con mắt của nó. Nó la oai oải,nhỏ Linh giật mình nhìn qua tui._Người ta chào mày mà không chào lại là sao? Tao dạy mày bao nhiêu lần rồi hả?- tui tỉnh bơNhỏ Linh nhìn tui cười khúc khích. Lúc đó thằng Kì Lân mới ngớ người ra, không nóiđược câu nào, sượng hết chỗ nói. Ngồi uống nước cả buổi, nhỏ Linh chỉ nói chuyện với mình tui, thằng KìLân thì ngồi nhìn nhỏ Linh cả buổi, lắm lúc thấy ngại với nhỏ Linh vãi nhưng mà không nói được. Tới lúc nhỏ Linh nói tới vụ chiều đi qua nhà nhỏ thì đột nhiên anh chả lên tiếng:_Cho Lân qua với được không?_Hả?- nhỏ Linh nhăn mặt_Thì chiều nay Lân đi chung với T qua nhà Linh được không?- nó hỏi lại_Nhưng...nhưng...mà...- nhỏ áingại_Đi mà, được không, dù sao Lân cũng là bạn thân của T mà.Bạn thân cái éo, chiếm gió không biết mắc cỡ là gì._Nhưng...nhưng mà....T à...-nhỏ ngập ngừng, bặm môi, đưa đôi mắt long lanh nhìn sang tui cầu cứu._Á à, chiều nay ông già tao về, tao phải ở nhà. Không điđược._T không đi thì Linh cũng ở nhà luôn- nhỏ hưởng ứng theoThằng Kì Lân mặt ngơ ra. Tuicũng muốn cho nó đi mà nhỏ Linh cự tuyệt vậy thì hết cách.....tùng...tùng...tùng....trồng đánh. Cả ba đứng dậy, trả tiền rồi đi về lớp. Thằng Kì Lân đi trước. Tui cũng chuẩnbị đi theo thì nhỏ Linh kéo tay tui lại. Nhỏ dúi cho tui cây kẹo mút, rồi cười hì hì:_Ăn đi đầu to..^^!_Gì? Sao kêu T là đầu to??_Tại T nhanh trí, thông mình hì hì...- nhỏ cười chúm chím_Trời đất!!_Hì hì, thôi Linh về lớp nha...bye bye.Nhỏ vẫy tay chào tui rồi chạy về lớp.Thằng Kì Lân vô lớp thui thủi, nó ngồi thở dài. Thấy nó vậy bỗng dưng tui thấy mình có lỗi. Tui cầm cây kẹo mút của nhỏ Linh đưa cho nó:_Nè, nhỏ Linh đưa cho mày nè._Hả?!_Nhỏ mua kẹo cho mày nè._Thiệt hông?!!- nó ra vẻ vui lắm_Dóc thì sao làm lão đại của tui bây?- tui cười_Ha ha ha, cảm ơn nha.Tui quay đi, thở dài một cái rồi bước về chỗ ngồi. Suốt mấy tiết học, tui thấy nó chỉngồi mân mê cái kẹo. Cuối giờ tui quay qua hỏi nó:_Định về nhà chưng tủ kính à?_Ừ chắc là vậy ha ha- nó cườiThua thằng này luôn. Vác cặp lên vai, tui đi ra nhà xe. Nhỏ Linh đã đứng đợi tự baogiờ. Thấy tui, nhỏ mừng lắm,cứ vẫy tay lia lịa cứ như sợ tui sẽ không thấy nhỏ. Bước tới chỗ nhỏ đứng, tui cười hỏi nhỏ:_Sao không vô trong mát mà đứng, ngoài đây nắng lắm._Hì, sợ đầu to hông thấy nên Linh mới ra đây đứng đợi._Ế, sao kêu tui đầu to quoài vậy?- tui nhăn mặt_Thích, blêu, đi lấy xe đi ông tướng, nắng quá...hicLấy ra xe, rồi tui cũng chở nhỏ về như ngày hôm qua. Tới nhà, nhỏ xuống xe.Tới giờ nhỏ vẫn chưa yên tâm hay sao mà đứng đó nhắc tui:_Chiều qua nhà Linh á nha._Biết rồi khổ quá cô nương.Nhó le lưỡi ra trêu rồi còn lí lắc đánh vào vai tui một cái rõ đau._Ui da! Sao đánh T?_Đánh yêu mà cũng la đau, con trai gì mà....- nhỏ nhăn mũi_Hứ, về á nha._Hì, đi cẩn thận nha T._Biết rồi bye.Tui chạy một mạch về nhà. Tắm rửa thay đồ. Lên võng nằm lủng lẳng. Buồn quá không có gì làm, tui bật cái PS2 lên chơi đá banh. Chơi lát ngủ quên tới 3 giờ mới dậy. Đi rửa mặt thêm lần nữa, tui xuống nhà sau, làmgói mì rồi thay đồ chuẩn bị qua nhà nhỏ Linh.
Tới trường, học xong rồi lạivề nhà. Hôm nay không có gìđặc biệt hết. Chiều, ba về, ổng lôi đầu ra nói chuyện"người nhớn". Nói lát hồi tui không hiểu đâu là đâu hết. Cuối cùng ông già chốt lại một câu rất ư là ngắn gọn, xúc tích và dễ hiểu:_Mày còn vô nhà vệ sinh nữlần nữa là tao quánh chết bà mày nha con.Phải chi ba nói vầy ngay từ đầu luôn có đỡ hơn không? Nghe giảng đạo xong, tui với ba xuống nhà ăn cơm chiều. Ba ngồi trên ván, tui phụ má dọn chén,đũa ra. Hôm nay ăn tép rang, canh khoai môn nóng hổi, rau gì gìđó, không nhớ nữa. Tép rang ngòn ngọt, mằn mặn, ăncùng với canh khoai môn béongậy. Gặp hôm nay trời lạnh,cơm canh nóng hổi vầy thì còn gì bằng, lại được ăn chung ba má. Nhớ lại thì không có gì ấm áp hơn bữa cơm gia đình. Vẫn chuyện học hành, rồi chuyện làm ăn mua bán của ba má cho đến thì tiền chợ, tiền điện nước. Xài nhiều quá thì má la. Thaykệ, má nói vậy chứ muốn xàinhiêu thì xài. Tối đó, kịch bản cũ vẫn lặp lại. Ba coi thời sự từ 7 giờ tới 8 giờ, sau đó má coi phim Hàn Quốctới 9 giờ rồi kêu mình ra ngoài khóa cửa, chuẩn bị đi ngủ.Rồi ngày qua ngày, tui đi chơi với bé Trang nhiều hơn, nhưng tuyệt nhiên bé không đá động gì đến chuyện bé nói thích tui. Tui cũng vô tâm quá, trong suốtkhoảng thời gian đó tui không nhận ra là nhỏ Linh cũng có tình cảm với tui. Mới đó mà đã thi học kì tới rồi. Tui cũng chạy nước rút như bao đứa khác, cố gắng để vượt qua kì thi. Học kì đó tui đạt học sinh giỏi, phù, khônglà ăn hành no với ba. Được học sinh giỏi, má thì khen còn ba thì " Thường thôi, hồiđó ba mày học sinh giỏi 12 năm liền đó con trai". Thi xong cũng tới Tết. Trường tui đươc nghỉ chừng 2 tuần. Trường năm nay thi sớm nêncòn phải đi học khoảng một tuần, lúc này cũng là lúc hội thao khởi tranh.Tiết cuối ngày thứ 7- sinh hoạt lớp, bà cô chọn người đại diện cho lớp hát mở đầu ngày khai mạc._Có ai xung phong hát m
»Tag: Trang 19 - Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 