Mình thích cậu đồ rắc rối
dị ứng với chất ngọt thôi. Vì trong thời gian này cháu đang dùng thuốc. Chị nên tránh để cháu ăn những loại bánh kẹo. Chỉ có thể ăn những loại thức ăn mà tôi đã ghi ra đây…_Di vừa nói. Vừa đưa bút viết mấy dòng vào tờ giấy trắng rồi rút ra đưa cho người mẹ trẻ.
-Vâng! Cảm ơn bác sĩ._Người phụ nữ lại cười đón lấy tờ giấy trong tay Di.
-…_Cô lại cầm cuốn sổ theo dõi lên ghi chép lại tình trạng của cậu bệnh nhân mới trong hôm nay…Nhưng khi cây bút cô dừng lại ở dòng tên của bệnh nhân thì người cô hơi run lên. Đồng tử mắt giật giật…
-Sao vậy bác sĩ?_Người mẹ trẻ bên cạnh đứng nhìn cô bác sĩ nãy giờ thì thấy sắc mặt cô biến đổi lạ kì nên mới cất tiếng hỏi nhỏ.
-…Cậu bé tên Trương Hoàng Phong à?_Cô giật mình rồi quay sang người mẹ trẻ mỉm cười và tự nói với lòng mình “Ngốc nghếch quá!!!”
-Vâng!_Người mẹ trẻ nở nụ cười trông đến hạnh phúc lạ rồi nhìn đứa con đang nằm ngủ trên
chiếc giường bên cạnh rồi gật đầu trả lời giọng rõ ràng nhất có thể. Như sự tự hào lắm.
Cô khựng người nhìn người phụ nữ này. Cô đã thấy biết bao nụ cười hạnh phúc của bao nhiêu bà mẹ đã đưa con tới khoa của cô nhưng nụ cười của người phụ nữa này không đơn thuần chỉ là sự hạnh phúc mà nó còn có một cái gì đó đang được dấu diếm sau nụ cười của chị.
-Chị thật hạnh phúc!_Cô mỉm cười như gió thoảng.
-Cảm ơn bác sĩ!_người mẹ trẻ nhìn cô đầy cảm kích rồi lại ngồi xuống bên cạnh đứa con trai của mình…Chị vuốt ve mấy sợi tóc tơ bồng bềnh trước mặt con trai mình…Cô cảm thấy nó như một bức tranh đẹp như bao bức tranh mà cô từng thấy khi trải qua bao năm vào làm bác sĩ khoa này.
Còn nhớ năm đó khi cô quyết định đi theo nghè y, mà còn là bác sĩ khoa nhi. Cô chỉ nhớ cái cảm giác ôm ấp một đứa trẻ con bụ bẫm trong lòng mình rất tuyệt, ôm ấp đứa trẻ như cô đang ôm ấp một thiên thần. Nếu không nhẹ nhàng thì thiên thần ấy sẽ vỗ cánh và bay đi mất…
******
Cô quấn chiếc chăn bông nhẹ quanh người rồi đi ra phía của phòng. Gió lùa vào làm mái tóc cô bay nhẹ, da cổ cô nổi hết cả lên vì cơn gió đầu mùa đông chợt ập đến…
Đã 8 năm rồi mà giấc mơ ấy vẫn còn ám ảnh cô…Và câu chuyện mà cô được nghe từ chính miệng người bố của mình lại làm cô tê cứng lại…Lạnh hơn cả cơn gió vừa phả vào người cô…
Từ đâu đó trong đêm khuya tĩnh mịt của cái khu phố cách xa với thế giới ồn ào bên ngoài ánh đèn nhạt từ xa vang lên giọng hát thân quen của Bằng Kiều...Ấm áp và sâu lắng…
Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về, gọi hồn liễu rũ lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya.
Ngày mai em đi đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ sỏi đá trông em từng giờ nghe buồn nhịp chân bơ vơ.
Ngày mai em đi biển nhớ em quay về nguồn gọi trùng dương gió ngập hồn bàn tay chắn gió mưa sang.
Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn nghe ngoài biển động buồn hơn.
Hôm nào em về bàn tay buông lối ngỏ đàn lên cung phím chờ sầu lên đây hoang vu.
Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về triều sương ướt đẫm cơn mê trời cao níu bước sơn khê.
Ngày mai em đi cồn đá rêu phong rủ buồn đèn phố nghe mưa tủi hờn nghe ngoài trời giăng mây tuôn.
Ngày mai em đi biển có bâng khuâng gọi thầm ngày mưa tháng nắng còn buồn bàn tay nghe ngóng tin sang.
Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng nửa bóng xuân qua ngập ngừng nghe trời gió lộng mà thương.
Giọng hát nghe đến nao lòng, thấm sâu vào vết thương làm nó ngất lịm…
Cô nhắm mắt. Nhíc người ra sát hành lang để nghe rõ giai điệu hơn. Hình như nỗi buồn khiến con người ta hướng đến nhạc của Trịnh. Cứ mỗi lần buồn cô lại có thói quen nghe nhac Trịnh nghe lời tâm sự của người mà cô chưa bao giờ tiếp xúc chưa bao giờ gặp mặt nhưng lại khiến cô cảm giác nổi đau của mình không bằng Trịnh. Nhưng nỗi đau đó không âm ẩm mà nó dịu dàng và thanh toát…Nhưng có cái gì đó cô biết cô không bao giờ có thể hiểu hết về những ca từ trong các bài hát của Trịnh nên càng cố gắng hiểu thì lại càng thấy bản thân càng bị cuốn theo vào đó...
Anh ra đi mưa rơi không ngớt,
Nước mắt ai rơi hóa thành mưa…
Con ngõ nhỏ im lìm như than thỡ…
Bước chân ai lầm lũi giữa đêm mưa…
Cô bỗng thở dài khi bài hát kết thúc, Cô quay người vào bên trong khép chặt cửa lại tránh cơn gió đầu đông rồi bước về phía chiếc giường có chiếc chăn bông to đùng lạnh lẽo… “Mới đó đã 8 năm rồi”
“Ai sưởi ấm cho em đây…Và ai sưởi ấm cho anh…”
********************
-Cô Di cô Di…_Cậu bé năm tuổi ngồi trên giường đang được mẹ bón cho từng thìa cháo thì sung sướng hét lên khi trong thấy cô bác sĩ trẻ bước vào…
-Ngoan nào!_Người mẹ trẻ 23 tuổi bặm môi nhìn đứa con nhỏ của mình có ý nhắc nhở nhưng hai mắt cô vẫn toát lên niềm vui khi trông thấy nữ bác sĩ trẻ đã điều trị cho con cô suốt mấy tuần qua.
-Hôm nay cô thấy con tốt hơn trước rồi đấy! Nghe nào? Có chuyện gì vui hả?_Di mỉm cười nhìn cậu bé đang cười sung sướng. Cái điệu bộ của mấy đứa trẻ đang có chuyện vui để khoe.
-Cô Di! Con nói với cô cái này bí mật nhé!_Nó lén nhìn mẹ rồi kéo kéo áo cô xuống như muốn cô cúi xuống. Rồi nó nói thì thầm vào tai cô cố không để mẹ mình nghe. Nhưng cô chắc chắn với cái giọng của cậu bé lúc này thì cả cô y tá đang đứng cất đó một mét cũng nghe thấy chứ đừng nói đến người mẹ đang ngồi trước mặt.
Cô bật cười khúc khích rồi gật đầu cái xụp.
-Này nhé! Hôm nay bố con ý! Đến thăm con đấy!_Cậu bé lại hí hửng kéo tai Di xuống khoe…
-Da! Sướng nhỉ?_Cô cười cười rồi nhìn vào mắt cậu bé, tay xoa xoa đầu cậu bé và cười.
-Vâng! Con vui lắm!_Cậu bé cười toe rồi hét toáng lên không để ý bà mẹ nãy giờ ngồi nghe con trai mình nói mà nín cười.
-Mấy hôm rồi con ngoan lắm. Vì vậy bố con thưởng cho con cô ạ!_Cậu nhóc lại hứng chí khoe thêm. Đưa mười ngón tay lên xòe ra. Hai mắt cậu tròn xoe và vẫn nụ cười đó…
-ƯM! Con ngoan nhất!_Cô xoa xoa đầu của cậu nhóc.
Trong thời gian điều trị v
-Vâng! Cảm ơn bác sĩ._Người phụ nữ lại cười đón lấy tờ giấy trong tay Di.
-…_Cô lại cầm cuốn sổ theo dõi lên ghi chép lại tình trạng của cậu bệnh nhân mới trong hôm nay…Nhưng khi cây bút cô dừng lại ở dòng tên của bệnh nhân thì người cô hơi run lên. Đồng tử mắt giật giật…
-Sao vậy bác sĩ?_Người mẹ trẻ bên cạnh đứng nhìn cô bác sĩ nãy giờ thì thấy sắc mặt cô biến đổi lạ kì nên mới cất tiếng hỏi nhỏ.
-…Cậu bé tên Trương Hoàng Phong à?_Cô giật mình rồi quay sang người mẹ trẻ mỉm cười và tự nói với lòng mình “Ngốc nghếch quá!!!”
-Vâng!_Người mẹ trẻ nở nụ cười trông đến hạnh phúc lạ rồi nhìn đứa con đang nằm ngủ trên
chiếc giường bên cạnh rồi gật đầu trả lời giọng rõ ràng nhất có thể. Như sự tự hào lắm.
Cô khựng người nhìn người phụ nữ này. Cô đã thấy biết bao nụ cười hạnh phúc của bao nhiêu bà mẹ đã đưa con tới khoa của cô nhưng nụ cười của người phụ nữa này không đơn thuần chỉ là sự hạnh phúc mà nó còn có một cái gì đó đang được dấu diếm sau nụ cười của chị.
-Chị thật hạnh phúc!_Cô mỉm cười như gió thoảng.
-Cảm ơn bác sĩ!_người mẹ trẻ nhìn cô đầy cảm kích rồi lại ngồi xuống bên cạnh đứa con trai của mình…Chị vuốt ve mấy sợi tóc tơ bồng bềnh trước mặt con trai mình…Cô cảm thấy nó như một bức tranh đẹp như bao bức tranh mà cô từng thấy khi trải qua bao năm vào làm bác sĩ khoa này.
Còn nhớ năm đó khi cô quyết định đi theo nghè y, mà còn là bác sĩ khoa nhi. Cô chỉ nhớ cái cảm giác ôm ấp một đứa trẻ con bụ bẫm trong lòng mình rất tuyệt, ôm ấp đứa trẻ như cô đang ôm ấp một thiên thần. Nếu không nhẹ nhàng thì thiên thần ấy sẽ vỗ cánh và bay đi mất…
******
Cô quấn chiếc chăn bông nhẹ quanh người rồi đi ra phía của phòng. Gió lùa vào làm mái tóc cô bay nhẹ, da cổ cô nổi hết cả lên vì cơn gió đầu mùa đông chợt ập đến…
Đã 8 năm rồi mà giấc mơ ấy vẫn còn ám ảnh cô…Và câu chuyện mà cô được nghe từ chính miệng người bố của mình lại làm cô tê cứng lại…Lạnh hơn cả cơn gió vừa phả vào người cô…
Từ đâu đó trong đêm khuya tĩnh mịt của cái khu phố cách xa với thế giới ồn ào bên ngoài ánh đèn nhạt từ xa vang lên giọng hát thân quen của Bằng Kiều...Ấm áp và sâu lắng…
Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về, gọi hồn liễu rũ lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya.
Ngày mai em đi đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ sỏi đá trông em từng giờ nghe buồn nhịp chân bơ vơ.
Ngày mai em đi biển nhớ em quay về nguồn gọi trùng dương gió ngập hồn bàn tay chắn gió mưa sang.
Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn nghe ngoài biển động buồn hơn.
Hôm nào em về bàn tay buông lối ngỏ đàn lên cung phím chờ sầu lên đây hoang vu.
Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về triều sương ướt đẫm cơn mê trời cao níu bước sơn khê.
Ngày mai em đi cồn đá rêu phong rủ buồn đèn phố nghe mưa tủi hờn nghe ngoài trời giăng mây tuôn.
Ngày mai em đi biển có bâng khuâng gọi thầm ngày mưa tháng nắng còn buồn bàn tay nghe ngóng tin sang.
Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng nửa bóng xuân qua ngập ngừng nghe trời gió lộng mà thương.
Giọng hát nghe đến nao lòng, thấm sâu vào vết thương làm nó ngất lịm…
Cô nhắm mắt. Nhíc người ra sát hành lang để nghe rõ giai điệu hơn. Hình như nỗi buồn khiến con người ta hướng đến nhạc của Trịnh. Cứ mỗi lần buồn cô lại có thói quen nghe nhac Trịnh nghe lời tâm sự của người mà cô chưa bao giờ tiếp xúc chưa bao giờ gặp mặt nhưng lại khiến cô cảm giác nổi đau của mình không bằng Trịnh. Nhưng nỗi đau đó không âm ẩm mà nó dịu dàng và thanh toát…Nhưng có cái gì đó cô biết cô không bao giờ có thể hiểu hết về những ca từ trong các bài hát của Trịnh nên càng cố gắng hiểu thì lại càng thấy bản thân càng bị cuốn theo vào đó...
Anh ra đi mưa rơi không ngớt,
Nước mắt ai rơi hóa thành mưa…
Con ngõ nhỏ im lìm như than thỡ…
Bước chân ai lầm lũi giữa đêm mưa…
Cô bỗng thở dài khi bài hát kết thúc, Cô quay người vào bên trong khép chặt cửa lại tránh cơn gió đầu đông rồi bước về phía chiếc giường có chiếc chăn bông to đùng lạnh lẽo… “Mới đó đã 8 năm rồi”
“Ai sưởi ấm cho em đây…Và ai sưởi ấm cho anh…”
********************
-Cô Di cô Di…_Cậu bé năm tuổi ngồi trên giường đang được mẹ bón cho từng thìa cháo thì sung sướng hét lên khi trong thấy cô bác sĩ trẻ bước vào…
-Ngoan nào!_Người mẹ trẻ 23 tuổi bặm môi nhìn đứa con nhỏ của mình có ý nhắc nhở nhưng hai mắt cô vẫn toát lên niềm vui khi trông thấy nữ bác sĩ trẻ đã điều trị cho con cô suốt mấy tuần qua.
-Hôm nay cô thấy con tốt hơn trước rồi đấy! Nghe nào? Có chuyện gì vui hả?_Di mỉm cười nhìn cậu bé đang cười sung sướng. Cái điệu bộ của mấy đứa trẻ đang có chuyện vui để khoe.
-Cô Di! Con nói với cô cái này bí mật nhé!_Nó lén nhìn mẹ rồi kéo kéo áo cô xuống như muốn cô cúi xuống. Rồi nó nói thì thầm vào tai cô cố không để mẹ mình nghe. Nhưng cô chắc chắn với cái giọng của cậu bé lúc này thì cả cô y tá đang đứng cất đó một mét cũng nghe thấy chứ đừng nói đến người mẹ đang ngồi trước mặt.
Cô bật cười khúc khích rồi gật đầu cái xụp.
-Này nhé! Hôm nay bố con ý! Đến thăm con đấy!_Cậu bé lại hí hửng kéo tai Di xuống khoe…
-Da! Sướng nhỉ?_Cô cười cười rồi nhìn vào mắt cậu bé, tay xoa xoa đầu cậu bé và cười.
-Vâng! Con vui lắm!_Cậu bé cười toe rồi hét toáng lên không để ý bà mẹ nãy giờ ngồi nghe con trai mình nói mà nín cười.
-Mấy hôm rồi con ngoan lắm. Vì vậy bố con thưởng cho con cô ạ!_Cậu nhóc lại hứng chí khoe thêm. Đưa mười ngón tay lên xòe ra. Hai mắt cậu tròn xoe và vẫn nụ cười đó…
-ƯM! Con ngoan nhất!_Cô xoa xoa đầu của cậu nhóc.
Trong thời gian điều trị v
»Tag: Trang 62 - Mình thích cậu đồ rắc rối,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 