Mình thích cậu đồ rắc rối
m hả?_Ngọc ngẩng đầu lên. Nhìn nó rồi mỉn cười gượng gạo.
-Bây giờ thì không hề!_Nó giật mình một cái. Rồi lập tức gật đầu cái sụp…đưa ánh mắt nhìn Ngọc một cách khẳng định…
-Cảm ơn cậu!_Ngọc có vẻ hơi bất ngờ vì thái độ của nó. Cô cảm thấy trong lòng có cái gì đó nặng nề như được thoát ra…Cô mỉn cười thật tươi.
-hihi…Không có gì! Nó gãi đầu mỉn cười nhìn Ngọc. Cái thái độ khách khí của Ngọc làm nó đâm ngại.
-Lúc tôi 8 tuổi tôi đã gặp một cậu con trai. Lúc ấy trong mắt tôi cậu ấy như một vị hoàng tử…cậu ấy an ủi tôi, nói chuyện với tôi rất vui vẻ…Đó là lần đầu tiên có một người nói chuyện và quan tâm với tôi lâu đến thế…Và tôi đã tự hứa với lòng mình lớn lên tôi sẽ lấy cậu ấy…Tôi cứ ngỡ đó là tình yêu thật sự của đời mình cho đến khi có một cái gì đó dần len lỏi vào trái tim tôi…và tôi viết cái mà tôi gọi là tình yêu chân chính thật ra chỉ là cái mà bao năm qua tôi tự dệt nên để có thể đứng vững trong cái cuộc sống đơn độc này…
-Vậy…_Nó ngước mắt lên ngạc nhiên nhìn Ngọc. Ánh mắt ngọc lóe lên ánh máng thuần khiết như con đường mà cô sắp bước đi.
-Tình yêu có đôi lúc là sự phủ nhận nhưng có đôi lúc lại là sự thật….Nhưng đến kết thúc tính yêu này ta mới tìm được một tình yêu khác vững chắc hơn…_Ngọc nở nụ cười tuyệt đẹp rồi đứng dậy vỗ vai nó.
-…Cậu đi đâu đấy?…_ Nó hơi khựng lại một chút. Rồi cất tiếng hỏi khi cô bạn chuẩn bị cước chân đi…
-Đi để nắm lấy tình yêu…_Ngọc mỉn cười hạnh phúc rồi vụt chạy về phía hành lang dẫn ra sau vườn trường.
Bây giờ bên nó chỉ con quanh
quẩn nụ cười và mùi thơm của nắng vừa lướt qua khi Ngọc chạy mất hút sau bụi cây…
Nó ngước mắt lên nhìn vòm trời trong xanh, đám mây gợn lên những đốm to trắng giống như kẹo bông gòn…
Nó nhắm mắt, hít một hơi căng lòng ngực rồi thở nhẹ ra…Đứng dậy vươn vai lên cao rồi bước chậm trên dãy hành lang còn vượng vấn mùi hương của thời học trò,giỏ xe đầy hoa phượng đỏ và những ánh nắng vàng tinh khôi đậu trên từng cánh hoa….Tiếng hát trong cao vút của Bằng Kiều cất lên qua ipod làm nó cảm thấy nao lòng…
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng,
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18,
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu.
Mối tình đầu của tôi
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp,
Tà áo ai bay trắng cả giấc mơ
Là bài thơ còn hoài trong vở,
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.
Cánh phượng hồng ngẩn ngơ,
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây,
Và mùa sau biết có còn gặp lại,
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.
Mối tình đầu của tôi
Nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi,
Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu,
Nên có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ.
*********
-Nè! Con heo…Dậy đi…_Cô lắc lắc cánh tay cậu con trai đang nằm ngủ ngon lành phía sau bụi cây cảnh.
-đkm…_Cậu con trai nhăn nó hất hay cô ra. Buộc miệng **** thề một câu rồi hơi hé mắt ra định **** tiếp thì ngồi bật nhanh dậy.
-Gì thế! Ở đây mà cũng ngủ được! Ngày cuối cùng là học sinh cấp 3 với cậu chỉ là ngủ thôi hả…_Cô ngồi bật xuống nền cỏ bên cạnh Khanh một cách tự nhiên như không.
-Kệ tôi!_Khánh hơi bất ngờ. Nhưng xong vẻ mặt cậu chàng lại có vẻ khó chịu nhìn Ngọc. Thật ra trong lúc này khi trông thấy vẻ mặt của cô tim anh lại đau như có ai đó bóp nó lại.
-Sao mấy hôm nay không thấy cậu đâu cả. Muốn tìm cậu đi làm thức ăn cho mấy con muỗi cũng khó thấy ơn._Ngọc với giọng điệu trách móc. Thật ra mấy tuần qua cô dường như hay nói chuyện với Khánh rất tự nhiên như bạn bè…Hoặc còn hơn thế nữa.
-Tôi mệt!_Khánh biết mình không thể tiếp tục ngồi đây nhìn gần cô và nghe giọng nói của cô thêm nữa. Nếu không chắc anh sẽ điên lên mất. Vì vậy anh đứng dậy, lạnh lùng nhìn Ngọc rồi cho tay vaoftuis quần và bước nhanh ra hành lang.
-Cậu đứng lại!_Ngọc đứng vụt lên chạy theo Khánh. Núi lấy vạt áo sơ mi của cậu bạn.
-Cô bị gì vậy hả?_Khánh giằn tay Ngọc ra. Ánh mắt quắc lên giận dữ.
-Cậu đang tránh mặt tôi…_Ngọc không để ý đến ánh mắt của Khánh . Cô cố gằng ra từng chữ…
-Biết thế thì đừng đến tìm tôi_Khánh buông một hơi dài rồi quay mặt bước đi.
-Tại sao?_Ngọc hơi bất ngờ. Cô hét lên thật to.
-Về nhà chơi với vị hôn phu của cô đi!_Khánh khựng người lại. Quay đầu lại nhìn sâu vào mắt Ngóc. Đó là những gì Son đã dạy cậu để khi đối mặt với Ngọc.
-Cậu biết rồi!_Ngọc hơi giật mình. Bàn tay run run nắm chặt lại.
-Đúng! Vì vậy nên tôi mới chán cô!_Khánh quay lưng bước đi.
-Thật ra. Từ trước đến giờ tôi cứ luôn tự bảo với lòng mình đó là tình yêu của mình. Nhưng thật ra nó chỉ là cái cớ để tôi có thể dựa vào khi sống trong cái thế giớ cô độc đó…Đến khi có được thì tôi mới phát hiện cái tôi đang có không thuộc về mình. Và càng muốn từ bỏ nó khi tôi nhận ra trong cuộc sống của cô bị sáo trộn bởi một người. Nhưng nếu người đó mãi mãi không thể là chỗ dựa củatooii thì…Tạm biệt…cậu…_Ngọc cố gắng kìm nén cho tiếng khóc khóc bật ra…nhưng tất cả chỉ là giả dối… Cô nhìn theo bống người con trai cao cao mất hút phía cuối hành lang mà người cô như bị ai đó hút hết sinh lưc…
Cô quay lưng bước đi!
Hai hàng nước mắt tuôn rơi trên gò má cao cao ửng hồng vì cái nắng đầu hè…
“Người ta nói. Mùa hè là mùa chia tay mà…Chết tiệt…”_Cô đưa tay lên lau đi giọt nước mắt chực rơi xuông…Chửi thầm. Chuẩn bị bước xuống mấy bậc than quen thuộc…Bước xuống rồi là sẽ kết thúc…Chiếc xe đang đợi cô ngoài cổng để ra sân bay sang Đức.
-NGỌC…_Tiếng hét mất hơi của tên con trai vừa thở hổn hển vàng lên sau lưng cô.
-Cậu…_Cô quay đầu…Nhìn cậu con trai đứng cất đó vài mét lắp bắp…
-Cậu đừng đi!_Tên con trai đứng thẳng dây.
-Bây giờ thì không hề!_Nó giật mình một cái. Rồi lập tức gật đầu cái sụp…đưa ánh mắt nhìn Ngọc một cách khẳng định…
-Cảm ơn cậu!_Ngọc có vẻ hơi bất ngờ vì thái độ của nó. Cô cảm thấy trong lòng có cái gì đó nặng nề như được thoát ra…Cô mỉn cười thật tươi.
-hihi…Không có gì! Nó gãi đầu mỉn cười nhìn Ngọc. Cái thái độ khách khí của Ngọc làm nó đâm ngại.
-Lúc tôi 8 tuổi tôi đã gặp một cậu con trai. Lúc ấy trong mắt tôi cậu ấy như một vị hoàng tử…cậu ấy an ủi tôi, nói chuyện với tôi rất vui vẻ…Đó là lần đầu tiên có một người nói chuyện và quan tâm với tôi lâu đến thế…Và tôi đã tự hứa với lòng mình lớn lên tôi sẽ lấy cậu ấy…Tôi cứ ngỡ đó là tình yêu thật sự của đời mình cho đến khi có một cái gì đó dần len lỏi vào trái tim tôi…và tôi viết cái mà tôi gọi là tình yêu chân chính thật ra chỉ là cái mà bao năm qua tôi tự dệt nên để có thể đứng vững trong cái cuộc sống đơn độc này…
-Vậy…_Nó ngước mắt lên ngạc nhiên nhìn Ngọc. Ánh mắt ngọc lóe lên ánh máng thuần khiết như con đường mà cô sắp bước đi.
-Tình yêu có đôi lúc là sự phủ nhận nhưng có đôi lúc lại là sự thật….Nhưng đến kết thúc tính yêu này ta mới tìm được một tình yêu khác vững chắc hơn…_Ngọc nở nụ cười tuyệt đẹp rồi đứng dậy vỗ vai nó.
-…Cậu đi đâu đấy?…_ Nó hơi khựng lại một chút. Rồi cất tiếng hỏi khi cô bạn chuẩn bị cước chân đi…
-Đi để nắm lấy tình yêu…_Ngọc mỉn cười hạnh phúc rồi vụt chạy về phía hành lang dẫn ra sau vườn trường.
Bây giờ bên nó chỉ con quanh
quẩn nụ cười và mùi thơm của nắng vừa lướt qua khi Ngọc chạy mất hút sau bụi cây…
Nó ngước mắt lên nhìn vòm trời trong xanh, đám mây gợn lên những đốm to trắng giống như kẹo bông gòn…
Nó nhắm mắt, hít một hơi căng lòng ngực rồi thở nhẹ ra…Đứng dậy vươn vai lên cao rồi bước chậm trên dãy hành lang còn vượng vấn mùi hương của thời học trò,giỏ xe đầy hoa phượng đỏ và những ánh nắng vàng tinh khôi đậu trên từng cánh hoa….Tiếng hát trong cao vút của Bằng Kiều cất lên qua ipod làm nó cảm thấy nao lòng…
Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng,
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18,
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu.
Mối tình đầu của tôi
Là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp,
Tà áo ai bay trắng cả giấc mơ
Là bài thơ còn hoài trong vở,
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về.
Cánh phượng hồng ngẩn ngơ,
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ trên cây,
Và mùa sau biết có còn gặp lại,
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay.
Mối tình đầu của tôi
Nhờ cây đàn buông tiếng xa xôi,
Ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu,
Nên có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ.
*********
-Nè! Con heo…Dậy đi…_Cô lắc lắc cánh tay cậu con trai đang nằm ngủ ngon lành phía sau bụi cây cảnh.
-đkm…_Cậu con trai nhăn nó hất hay cô ra. Buộc miệng **** thề một câu rồi hơi hé mắt ra định **** tiếp thì ngồi bật nhanh dậy.
-Gì thế! Ở đây mà cũng ngủ được! Ngày cuối cùng là học sinh cấp 3 với cậu chỉ là ngủ thôi hả…_Cô ngồi bật xuống nền cỏ bên cạnh Khanh một cách tự nhiên như không.
-Kệ tôi!_Khánh hơi bất ngờ. Nhưng xong vẻ mặt cậu chàng lại có vẻ khó chịu nhìn Ngọc. Thật ra trong lúc này khi trông thấy vẻ mặt của cô tim anh lại đau như có ai đó bóp nó lại.
-Sao mấy hôm nay không thấy cậu đâu cả. Muốn tìm cậu đi làm thức ăn cho mấy con muỗi cũng khó thấy ơn._Ngọc với giọng điệu trách móc. Thật ra mấy tuần qua cô dường như hay nói chuyện với Khánh rất tự nhiên như bạn bè…Hoặc còn hơn thế nữa.
-Tôi mệt!_Khánh biết mình không thể tiếp tục ngồi đây nhìn gần cô và nghe giọng nói của cô thêm nữa. Nếu không chắc anh sẽ điên lên mất. Vì vậy anh đứng dậy, lạnh lùng nhìn Ngọc rồi cho tay vaoftuis quần và bước nhanh ra hành lang.
-Cậu đứng lại!_Ngọc đứng vụt lên chạy theo Khánh. Núi lấy vạt áo sơ mi của cậu bạn.
-Cô bị gì vậy hả?_Khánh giằn tay Ngọc ra. Ánh mắt quắc lên giận dữ.
-Cậu đang tránh mặt tôi…_Ngọc không để ý đến ánh mắt của Khánh . Cô cố gằng ra từng chữ…
-Biết thế thì đừng đến tìm tôi_Khánh buông một hơi dài rồi quay mặt bước đi.
-Tại sao?_Ngọc hơi bất ngờ. Cô hét lên thật to.
-Về nhà chơi với vị hôn phu của cô đi!_Khánh khựng người lại. Quay đầu lại nhìn sâu vào mắt Ngóc. Đó là những gì Son đã dạy cậu để khi đối mặt với Ngọc.
-Cậu biết rồi!_Ngọc hơi giật mình. Bàn tay run run nắm chặt lại.
-Đúng! Vì vậy nên tôi mới chán cô!_Khánh quay lưng bước đi.
-Thật ra. Từ trước đến giờ tôi cứ luôn tự bảo với lòng mình đó là tình yêu của mình. Nhưng thật ra nó chỉ là cái cớ để tôi có thể dựa vào khi sống trong cái thế giớ cô độc đó…Đến khi có được thì tôi mới phát hiện cái tôi đang có không thuộc về mình. Và càng muốn từ bỏ nó khi tôi nhận ra trong cuộc sống của cô bị sáo trộn bởi một người. Nhưng nếu người đó mãi mãi không thể là chỗ dựa củatooii thì…Tạm biệt…cậu…_Ngọc cố gắng kìm nén cho tiếng khóc khóc bật ra…nhưng tất cả chỉ là giả dối… Cô nhìn theo bống người con trai cao cao mất hút phía cuối hành lang mà người cô như bị ai đó hút hết sinh lưc…
Cô quay lưng bước đi!
Hai hàng nước mắt tuôn rơi trên gò má cao cao ửng hồng vì cái nắng đầu hè…
“Người ta nói. Mùa hè là mùa chia tay mà…Chết tiệt…”_Cô đưa tay lên lau đi giọt nước mắt chực rơi xuông…Chửi thầm. Chuẩn bị bước xuống mấy bậc than quen thuộc…Bước xuống rồi là sẽ kết thúc…Chiếc xe đang đợi cô ngoài cổng để ra sân bay sang Đức.
-NGỌC…_Tiếng hét mất hơi của tên con trai vừa thở hổn hển vàng lên sau lưng cô.
-Cậu…_Cô quay đầu…Nhìn cậu con trai đứng cất đó vài mét lắp bắp…
-Cậu đừng đi!_Tên con trai đứng thẳng dây.
»Tag: Trang 60 - Mình thích cậu đồ rắc rối,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 