Mình thích cậu đồ rắc rối
ắp bật khóc. Chỉ thêm cái clit nữa là công tắc sẽ hoạt động chế độ phun nước muối. Và bản đồng ca mùa hạ”
“Tại cậu ăn kem mà cắn vào tay tớ...”_Cậu nhóc nói...Nhưng khi liếc qua thấy cô nhóc như sắp khóc thì cậu nhóc nói thêm một câu nữa...
“Nhưng tớ sẽ xin ông trời tha lỗi cho cậu”_Cậu nhóc nói. Chắc chắn...
“Thật nhá”_cô nhóc cười tươi.
“thật”
“Vậy chúng ta sẽ cùng nhau đi hết quãng đường! Được không?”_Cô nhóc hí hửng...
“KHông được?”_Từ chối...
“Tại sao”_MIếu máo...
“Vì...Cậu phải đi với người cậu thích chứ...”
“Nhưng...Tớ thích cậu mà...Không phải được sao”_CÔ nhóc lại nói...
“Để tớ về hỏi mami xem có được không đã”_Cậu nhóc ngẩng mặt lên trời. Cân nhắc...
“Vậy là được rồi há?”_Cô nhóc vui mừng cười cười...nhìn lên bầu trời...
Chap27: Tâm trạng của những người con gái...
Đấy mới thế mà đã hết học kì cuối lớp 12 rồi...
Nó hì hục từ sáng đến tối ngồi ôm đống sách vở học cho mình rồi còn phải ôn lại kiến thức cho cái cậu bạn trai đầu óc trắng toát như tờ giấy...Thật mệt quá...TT^TT(có ông người yêu lười biếng..Hix)
Bây giờ là 12h đêm nhưng còn thêm hai ngày nữa là thi tốt nghiệp tất cả các môn rồi vì vậy phải cố lên...
“Trần Phương Di ! CỐ LÊN...”
Nó tự nhủ với bản thân rồi cầm cây bút chì ngoáy ngoáy vào trang giấy viết lại mấy từ vựng tiếng anh mới học hôm qua...
“Ơ! Nhưng sao im lặng vậy nhỉ...”
Nó khựng lại vì có chút lạ lùng...Sao tự dưng thấy tróng tróng cái gì đó...Nó đưa tay gãi đầu...Quay qua bên phải...”Quyển từ điển có đây rồi...Vậy thiếu cái gì nhỉ...”Nó ngẫm nghĩ. Đưa tay gãi đầu...
Quay sang bên trái....Á à a...
Mắt nó mở to...Miệng há hóc nhìn cái con người đang say ngủ ngon lành, còn lấy cuốn tập vở chép anh nó đưa mượn làm gối kê nữa chứ. Không biết có chảy nước dãi nơi không. Nghĩ mà gớm...
-Ê! Phi..._Nó đưa tay lay lay...
Bất động...
-Dạy học bài đi..._Nó lay lay...Ghé sát tai nói hơn to một chút...
Bất động hoàn toàn bất động...
-Dậy..._Nó nói to vào tai...
Vẫn bất động...._Tức giận...
-Trương Hoàng Phi...._Nó hét to...
Cái thân người cao to chỉ động đậy vai một chút thì lại nằm bất động ...Còn kèm cả tiếng “Khò khò” nho nhỏ...Làm nó tức điên...Tim gan như muốn trào ra ngoài, máu thì lại muốn trồi ngược lên não...Và nếu không giữ đc bình tĩnh có lẽ nó đã đưa tay đánh tụi hụi vào cái xác đáng ghét kia.
Nó bấm bụng... “Ta đây...đường hoàng là một cô giáo bảo công bỏ sức ra để ôn luyện cho nhà ngươi. Chỉ có một mong ước nhỏ là nhà ngươi đủ điểm để tốt nghiệp. Vậy mà...Vậy mà nhà người cứ đến giờ này lại lăn ra ngủ...Khiến ta thấy công sức của mình mấy ngày vừa qua như vất hết xuống sông xuống biển...Sao nhà ngươi không bằng nửa người ta nhỉ...Đồ HOTBOY dởm người...”
Nó giận dữ quay người đi. Giật mạnh cuốn sách trên bàn ...Lẩm nhẫm....Cố gắng chú tâm...Cố lẩm nhẫm...lấy bút hí hoáy...Cuối cùng không chịu nổi...
Quay một cái,...trừng trừng nhìn cái xác to ềnh. Ngồi trên chiếc ghế con con trong rất ngố...Cả trọng lượng của cơ thể như ép cái bàn xuống. Đến nỗi nó tưởng cái bàn sắp gãy đến nơi...Thấy cái dáng vẻ vừa mỏi mệt nhưng không kém phần ngố ngố như vậy cơn tức giận của nó ban nãy tự dưng biến đi đâu hết cả...chỉ thấy thương thương và buồn cười...
Đúng là nó có anh bạn trai ngố dệ. Lần đầu tiên gặp cậu ấy năm tám tuổi ở chính ngôi nhà này nó đã thấy ghét ghét cái bản mặt lúc nào cũng hất hất lên trời ra vẻ ta đây. Đến khi hai đứa gặp lại là khi nó chuyển lên đây học c3. Cùng trường rồi còn cùng lớp, rồi còn bị cô giáo phân cho cái nhiệm vụ cao cả và phải quản lý cái cậu hotboy chẳng ra gì xuốt ba năm trong cực nhọc và hao tổn tuổi thọ ...Thế đấy...Rồi đến khi được mẹ giao nhiệm vụ phục vụ cậu hotboy chẳng ra gì trong suốt 1 tháng. Ngày não cũng gây lộn, chí choé, bị bắt nạt hoài....Vậy mà...Không thể ngờ được...Bây giờ hai đứa thành người yêu của nhau...
Người yêu đấy...
Không chỉ thích bình thường đâu mà là yêu đấy...0
Ờ nhưng kì lạ là tự dưng không hiểu sao lại đi thích cái con người mà cái gì của người đó từ trước đến giờ mình điều ghét.
Thứ nhất là tham ăn.
Thứ hai là kênh kịu, chảnh chẹo...
Thứ ba là luôn thích áp đặt người khác làm những việc bản thân mình thick...
Thứ tư là lười biếng, không có chữ nào trông đầu...Lúc nào cũng ngủ ngủ và ngủ...
Đi chơi đêm. uống rượu, hút thuốc(không thấy khi nào nữa...nhưng chắc chắn là có), ngủ ngoài cả đêm không về...(Cái này thì kì lạ)
Cái cực ghét là nhờ có bản mặt mà luôn có mấy đứa con gái bu quanh...
Ôi.....ôi...còn nhiều lắm...Không kể ra hết...Thế mà thích từ khi nào cũng không biết nữa...Từ thích chuyển sang yêu...hihi...
Nó đưa tay tay lên nhặt mấy sợi tóc con phủ trên trán của Phi. Mấy sợi tóc màu nâu nâu bị mồ hôi chảy ra làm ướt cả. Bây giờ khi vén cái mái ngố trước lên thì nó mới thấy trán cậy rịn cả mồ hôi mẹ mồ hôi con...”Mệt vậy sao”...
Nó khẽ nhăn mặt. Đưa tay lên quyệt đi mấy giọt mồ hôi lấm tấm...Ngón tay nhỏ của nó tự động lướt xuống sống mũi cậu làm cho cậu hình như cảm thấy nhột hay sao đó mà mũi nhăn nhăn lại trông đến dễ thương...Ngón tay chạm nhẹ vào hàng long mi dài cong cong của cậu...chạm vào gò má nhìn cực đẹp...rồi chạm vào khoé môi cong cong, hơi đỏ...
Nó mỉn cười tủm tỉm khi nhớ đến cái đêm cách đêy không lâu. Bờ môi này đã cắn nhẹ vào tai nó, đã hôn hẹ vào môi nó, rồi hôn thật sâu nụ hôn dài bất tận ngất ngây đến hai lần, bờ môi này nói yêu nó, nói yêu nó “Mãi mãi”...Và hằng đêm bờ môi này
khẽ đặt lên trán nó một nụ hôn nhẹ nhàng khiến trong giấc mơ nó cũng tủm tỉm cười hạnh phúc...
Nó thấy yêu lạ cái cảm giác đó...Yêu cả cái tính tình “Sỡ hữu của cậu”...Yêu cái làm nũng đòi ăn cái này cái kia làm nó điên đầu...Yêu cai...Yêu hết t
“Tại cậu ăn kem mà cắn vào tay tớ...”_Cậu nhóc nói...Nhưng khi liếc qua thấy cô nhóc như sắp khóc thì cậu nhóc nói thêm một câu nữa...
“Nhưng tớ sẽ xin ông trời tha lỗi cho cậu”_Cậu nhóc nói. Chắc chắn...
“Thật nhá”_cô nhóc cười tươi.
“thật”
“Vậy chúng ta sẽ cùng nhau đi hết quãng đường! Được không?”_Cô nhóc hí hửng...
“KHông được?”_Từ chối...
“Tại sao”_MIếu máo...
“Vì...Cậu phải đi với người cậu thích chứ...”
“Nhưng...Tớ thích cậu mà...Không phải được sao”_CÔ nhóc lại nói...
“Để tớ về hỏi mami xem có được không đã”_Cậu nhóc ngẩng mặt lên trời. Cân nhắc...
“Vậy là được rồi há?”_Cô nhóc vui mừng cười cười...nhìn lên bầu trời...
Chap27: Tâm trạng của những người con gái...
Đấy mới thế mà đã hết học kì cuối lớp 12 rồi...
Nó hì hục từ sáng đến tối ngồi ôm đống sách vở học cho mình rồi còn phải ôn lại kiến thức cho cái cậu bạn trai đầu óc trắng toát như tờ giấy...Thật mệt quá...TT^TT(có ông người yêu lười biếng..Hix)
Bây giờ là 12h đêm nhưng còn thêm hai ngày nữa là thi tốt nghiệp tất cả các môn rồi vì vậy phải cố lên...
“Trần Phương Di ! CỐ LÊN...”
Nó tự nhủ với bản thân rồi cầm cây bút chì ngoáy ngoáy vào trang giấy viết lại mấy từ vựng tiếng anh mới học hôm qua...
“Ơ! Nhưng sao im lặng vậy nhỉ...”
Nó khựng lại vì có chút lạ lùng...Sao tự dưng thấy tróng tróng cái gì đó...Nó đưa tay gãi đầu...Quay qua bên phải...”Quyển từ điển có đây rồi...Vậy thiếu cái gì nhỉ...”Nó ngẫm nghĩ. Đưa tay gãi đầu...
Quay sang bên trái....Á à a...
Mắt nó mở to...Miệng há hóc nhìn cái con người đang say ngủ ngon lành, còn lấy cuốn tập vở chép anh nó đưa mượn làm gối kê nữa chứ. Không biết có chảy nước dãi nơi không. Nghĩ mà gớm...
-Ê! Phi..._Nó đưa tay lay lay...
Bất động...
-Dạy học bài đi..._Nó lay lay...Ghé sát tai nói hơn to một chút...
Bất động hoàn toàn bất động...
-Dậy..._Nó nói to vào tai...
Vẫn bất động...._Tức giận...
-Trương Hoàng Phi...._Nó hét to...
Cái thân người cao to chỉ động đậy vai một chút thì lại nằm bất động ...Còn kèm cả tiếng “Khò khò” nho nhỏ...Làm nó tức điên...Tim gan như muốn trào ra ngoài, máu thì lại muốn trồi ngược lên não...Và nếu không giữ đc bình tĩnh có lẽ nó đã đưa tay đánh tụi hụi vào cái xác đáng ghét kia.
Nó bấm bụng... “Ta đây...đường hoàng là một cô giáo bảo công bỏ sức ra để ôn luyện cho nhà ngươi. Chỉ có một mong ước nhỏ là nhà ngươi đủ điểm để tốt nghiệp. Vậy mà...Vậy mà nhà người cứ đến giờ này lại lăn ra ngủ...Khiến ta thấy công sức của mình mấy ngày vừa qua như vất hết xuống sông xuống biển...Sao nhà ngươi không bằng nửa người ta nhỉ...Đồ HOTBOY dởm người...”
Nó giận dữ quay người đi. Giật mạnh cuốn sách trên bàn ...Lẩm nhẫm....Cố gắng chú tâm...Cố lẩm nhẫm...lấy bút hí hoáy...Cuối cùng không chịu nổi...
Quay một cái,...trừng trừng nhìn cái xác to ềnh. Ngồi trên chiếc ghế con con trong rất ngố...Cả trọng lượng của cơ thể như ép cái bàn xuống. Đến nỗi nó tưởng cái bàn sắp gãy đến nơi...Thấy cái dáng vẻ vừa mỏi mệt nhưng không kém phần ngố ngố như vậy cơn tức giận của nó ban nãy tự dưng biến đi đâu hết cả...chỉ thấy thương thương và buồn cười...
Đúng là nó có anh bạn trai ngố dệ. Lần đầu tiên gặp cậu ấy năm tám tuổi ở chính ngôi nhà này nó đã thấy ghét ghét cái bản mặt lúc nào cũng hất hất lên trời ra vẻ ta đây. Đến khi hai đứa gặp lại là khi nó chuyển lên đây học c3. Cùng trường rồi còn cùng lớp, rồi còn bị cô giáo phân cho cái nhiệm vụ cao cả và phải quản lý cái cậu hotboy chẳng ra gì xuốt ba năm trong cực nhọc và hao tổn tuổi thọ ...Thế đấy...Rồi đến khi được mẹ giao nhiệm vụ phục vụ cậu hotboy chẳng ra gì trong suốt 1 tháng. Ngày não cũng gây lộn, chí choé, bị bắt nạt hoài....Vậy mà...Không thể ngờ được...Bây giờ hai đứa thành người yêu của nhau...
Người yêu đấy...
Không chỉ thích bình thường đâu mà là yêu đấy...0
Ờ nhưng kì lạ là tự dưng không hiểu sao lại đi thích cái con người mà cái gì của người đó từ trước đến giờ mình điều ghét.
Thứ nhất là tham ăn.
Thứ hai là kênh kịu, chảnh chẹo...
Thứ ba là luôn thích áp đặt người khác làm những việc bản thân mình thick...
Thứ tư là lười biếng, không có chữ nào trông đầu...Lúc nào cũng ngủ ngủ và ngủ...
Đi chơi đêm. uống rượu, hút thuốc(không thấy khi nào nữa...nhưng chắc chắn là có), ngủ ngoài cả đêm không về...(Cái này thì kì lạ)
Cái cực ghét là nhờ có bản mặt mà luôn có mấy đứa con gái bu quanh...
Ôi.....ôi...còn nhiều lắm...Không kể ra hết...Thế mà thích từ khi nào cũng không biết nữa...Từ thích chuyển sang yêu...hihi...
Nó đưa tay tay lên nhặt mấy sợi tóc con phủ trên trán của Phi. Mấy sợi tóc màu nâu nâu bị mồ hôi chảy ra làm ướt cả. Bây giờ khi vén cái mái ngố trước lên thì nó mới thấy trán cậy rịn cả mồ hôi mẹ mồ hôi con...”Mệt vậy sao”...
Nó khẽ nhăn mặt. Đưa tay lên quyệt đi mấy giọt mồ hôi lấm tấm...Ngón tay nhỏ của nó tự động lướt xuống sống mũi cậu làm cho cậu hình như cảm thấy nhột hay sao đó mà mũi nhăn nhăn lại trông đến dễ thương...Ngón tay chạm nhẹ vào hàng long mi dài cong cong của cậu...chạm vào gò má nhìn cực đẹp...rồi chạm vào khoé môi cong cong, hơi đỏ...
Nó mỉn cười tủm tỉm khi nhớ đến cái đêm cách đêy không lâu. Bờ môi này đã cắn nhẹ vào tai nó, đã hôn hẹ vào môi nó, rồi hôn thật sâu nụ hôn dài bất tận ngất ngây đến hai lần, bờ môi này nói yêu nó, nói yêu nó “Mãi mãi”...Và hằng đêm bờ môi này
khẽ đặt lên trán nó một nụ hôn nhẹ nhàng khiến trong giấc mơ nó cũng tủm tỉm cười hạnh phúc...
Nó thấy yêu lạ cái cảm giác đó...Yêu cả cái tính tình “Sỡ hữu của cậu”...Yêu cái làm nũng đòi ăn cái này cái kia làm nó điên đầu...Yêu cai...Yêu hết t
»Tag: Trang 50 - Mình thích cậu đồ rắc rối,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 