Mình thích cậu đồ rắc rối
r />
.
.
.
-Hôm nay có phim gì hay không...?_Hắn để cô ngồi vào lòng hắn. Âu ếm ôm lấy eo cô. Như thường ngày giờ này là giờ xem phim của hai đứa...
-Có phim “Chạng vạng”_Cô nhẫm nghĩ rồi nói một cách khoái chí.
-là phim gì???_0
-Phim ma cà rồng! Có nam diễn viên chính đống vai đó đẹp trai lắm...tên nhân vật chính đó là gì ấy nhỉ..._Cô hớn hở...(tại sao đáng ra là bị mặt xuống chứ)...Gắng nhớ tên...(bà nội của tôi
ơi nhân vật nam chính tên Edward Cullen . Pó tay TT^TT)
-Nè!_Hắn tức giận cắt ngang. Đấy đấy...Hắn không thích mấy cái phim này là có lý do cả...hừ hừ...
-Gì?_Đang suy nghĩ thì bị Hắn cắt ngang...Cô có vẻ hơn bực mình.Đưa mắt nhìn hắn.
-Cậu có một con ma cà rồng đẹp trai như tớ ở đây mà còn nghĩ thế đấy hả...?_Hắn trừng trừng nhìn lại Di.
-Phì!_Di quay đi. Phì cười.
-Cậu không tin à? Vậy tớ làm cho cậu thấy nhé..._Hắn chưa kịp đợi Di phản ứng đã vén mớ tóc nơi cổ Di lên chuẩn bị...Cắn.....
-Cậu làm gì vậy hả...Có thôi đi không..._Di đưa tay hốt hoảng đẩy đẩy đầu hắn chỉ cách cổ mình chùng một gang tay...
-Không..._Hắn ép đầu xuống chọi lại bàn tay đang đẩy đẩy trên trán hắn...
-aaaaaaaaa...Đừng đừng..._Di không chống cự lại được...
Đầu hắn ép xuống cắn ngay một phát vào cổ Di...haaaa....
Hắn đùa giỡn đến độ quên khuấy cả việc phải hỏi vì sao sáng nay Di lại khóc...heeeee....0
*********************
TRong lúc đó...
-Con nhỏ chết tiệt. để xem cô trốn đi đường nào..._KHánh cười khoái chí. Gác đầu lên cánh tay. Tay kia giơ giơ cái bảng tên lên trần nhà nhìn trân trân rồi lại cười khoái chí.
-Ờ! Mà sao nhỏ Son này toàn nói những điều kì lạ...Gì mà “đừng để bị điên...”......hơ hơ....Tao có thích con nhỏ đó đâu mà bị điên...Con ngốc đó...nói toàn những điều không tưởng...._Khánh ném cái bảng tên lên chiếc bàn bên cạnh giường. Lấy gối úp lên mặt...
-Tối nay...Thôi đừng đi nữa! Ở nhà ngủ cho khoẻ..._Khánh nhắm mắt lại...Miệng lẩm bẩm đi theo vào giấc ngủ...”Con nhỏ chết tiệt TRiệu Đan Ngọc”
Cậu chìm dần vào giấc ngủ...
Đôi mắt ướt rũn xinh đẹp nhưng thoáng vẻ yếu đuối ngỡ ngàng quay đầu lại nhìn cậu....Khuôn mặt và giọng nói khiến tim cậu đập nhanh.....
....Cậu lại choàng mở mắt ra nhìn lên trần nhà...đưa tay với cái bảng tên vừa vất lên bàn...
“Đừng để mình bị điên...”_Cái giọng khẩn khoảng nhưng không kém phần ra lệnh của nhỏ Son cất lên...Với ánh mắt buồn phiền kì quái của nhỏ...Từ trước đến giờ nhỏ Son nói gì cũng đúng cả...
“Đừng để mình bị điên....”
**********************
Cũng trong lúc đó....
-Chị hai....Tại sao tất cả lại ra vầy...._Son đưa tấm ảnh của một cô gái đang tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời, cầm một nhấn hoa thuỷ tiên, cô đẹp một cách lạ lùng...
-Chị hai...Bây giờ phải làm thế nào đây? Phải làm thế nào để chuyện nay không tiếp diễn nữa...tại sao ông trời lại cứ cho chúng ta trôi theo vòng luẩn quẩn mãi vậy...._Son như vô hồn. Nhìn tấm ảnh rồi nhìn lên bầu trời đêm...
-Chị nói...bây giờ nếu Khánh yêu cô ta thật thì phải làm sao đây...Cậu ấy sẽ đau mất....Đâu rất nhiều...Và em không muốn như vậy. Cậu bé đó vẫn còn quá trẻ con...Em không muốn trong cuộc đời của cậu ấy bị tổn thương một lần nào cả...Giống em , giống chị, giống Phi, Giống ...Cả Duy nữa...và cả người ấy...Vậy thì phải làm sao đây...
-Phải làm sao mới tốt. Em có nên nói với Khánh hay không? Có lẽ nói ra từ đầu vẫn tốt hơn...Chị nhi...Nhưng em cần thời gian...Chị ! Chuyện này có thể chờ đến lúc em đã suy nghĩ thấu đáo không....
Son nhìn vào tấm ảnh...Rồi liếc xuống nhìn tấm ảnh cậu bạn Khánh đang cười toe toét ở bên gốc bàn...
-Cậu đợi tớ! Và đừng bao giờ để mình bị điên nhé...
*************************
-Bố! Tại sao lại như vậy?_Duy điên tiết lên...Nhưng vẫn giữ giọng bình thãn...
-...
-Bố! Sao bố không hỏi ý kiến con...Dù gì con cũng đã lớn..._ANh nhăn nhó...
-....
-Bố! BỐ!.....alô..._Duy nhìn màng hình điện thoại hiện thị kết thúc cuộc gọi....
Duy nháy mút điện lại......Máy bận...
Anh tức điện lên...Ném cái máy xuống giường....
“tại sao lại như vậy chứ...”_Đặt tay lên trán. Mắt nhìn lên trần nhà...
“CỐc...cốc...”
-Vào đi...
-Chú mới gọi. Bảo cô em vợ tương lai của chị đã về nước._Dương lắc lắc chiếc điện thoại di động trên tay...
-..._Duy tức điên.
-Haix....Chuyện đâu rồi cũng có đó._Dương đặt tay vỗ vỗvào tay cậu em trai.
-Nếu em vẫn cố chấp sẽ bị bắt qua bên đó phải không?_Duy lơ đễnh hỏi.
-..._Đó là điều chắc chắn. Dương không trả lời chỉ gật đầu nhẹ.
-Thế đấy..._Duy ngồi bật dậy...
-Thông cảm cho chú. Dù gì trong nhà chỉ có em là con trai duy nhất._Dương khẽ vỗ vai cậu em trai. Rồi đứng lên đi ra và khép cửa phòng lại
-...
Duy nằm vật xuống giường. Không nói gì. Hai mắt nhắm nghiềm lại.....
Cậu nghĩ gì trong đầu rồi trôi tuột vào giấc ngủ...
*****************
NGọc ngồi trầm ngâm nhìn ra ban công....Cô xa cái đất ngước này lâu rồi...dến lúc trơ về thì nó thay đổi quá nhiều...
Cô cũng thay đổi...
Anh cũng thay đổi...
tất cả...cả con người, cả tình cảm,........................................
Cô nhìn lên trời thấy các vì sao nhấp nháy vui mắt...
“Đó là sao của bà tớ đấy”_Cậu nhóc chỉ tay lên trời...
“Vậy hả?”_Cô nhóc mở to mắt ngạc nhiên...
“Mẹ tớ bảo vậy”_Cậu nhóc cười cười đưa cái răng khảnh...
“thế sao lại lên được đó”
“Khi người ta đi hết quãng đường của cuộc đời mình thì tự dưng họ sẽ được thành mộtngôi sao...luôn phát sáng...”-Cậu nhóc hồn nhiên nói...
“Thế khi nào tớ và cậu cũng được lên đó...”_Cô nhóc cười.
“Không đâu...Cậu không được lên...”_Cậu nhóc nói.
“Tại sao..”_Cô nhóc dường như s
.
.
.
-Hôm nay có phim gì hay không...?_Hắn để cô ngồi vào lòng hắn. Âu ếm ôm lấy eo cô. Như thường ngày giờ này là giờ xem phim của hai đứa...
-Có phim “Chạng vạng”_Cô nhẫm nghĩ rồi nói một cách khoái chí.
-là phim gì???_0
-Phim ma cà rồng! Có nam diễn viên chính đống vai đó đẹp trai lắm...tên nhân vật chính đó là gì ấy nhỉ..._Cô hớn hở...(tại sao đáng ra là bị mặt xuống chứ)...Gắng nhớ tên...(bà nội của tôi
ơi nhân vật nam chính tên Edward Cullen . Pó tay TT^TT)
-Nè!_Hắn tức giận cắt ngang. Đấy đấy...Hắn không thích mấy cái phim này là có lý do cả...hừ hừ...
-Gì?_Đang suy nghĩ thì bị Hắn cắt ngang...Cô có vẻ hơn bực mình.Đưa mắt nhìn hắn.
-Cậu có một con ma cà rồng đẹp trai như tớ ở đây mà còn nghĩ thế đấy hả...?_Hắn trừng trừng nhìn lại Di.
-Phì!_Di quay đi. Phì cười.
-Cậu không tin à? Vậy tớ làm cho cậu thấy nhé..._Hắn chưa kịp đợi Di phản ứng đã vén mớ tóc nơi cổ Di lên chuẩn bị...Cắn.....
-Cậu làm gì vậy hả...Có thôi đi không..._Di đưa tay hốt hoảng đẩy đẩy đầu hắn chỉ cách cổ mình chùng một gang tay...
-Không..._Hắn ép đầu xuống chọi lại bàn tay đang đẩy đẩy trên trán hắn...
-aaaaaaaaa...Đừng đừng..._Di không chống cự lại được...
Đầu hắn ép xuống cắn ngay một phát vào cổ Di...haaaa....
Hắn đùa giỡn đến độ quên khuấy cả việc phải hỏi vì sao sáng nay Di lại khóc...heeeee....0
*********************
TRong lúc đó...
-Con nhỏ chết tiệt. để xem cô trốn đi đường nào..._KHánh cười khoái chí. Gác đầu lên cánh tay. Tay kia giơ giơ cái bảng tên lên trần nhà nhìn trân trân rồi lại cười khoái chí.
-Ờ! Mà sao nhỏ Son này toàn nói những điều kì lạ...Gì mà “đừng để bị điên...”......hơ hơ....Tao có thích con nhỏ đó đâu mà bị điên...Con ngốc đó...nói toàn những điều không tưởng...._Khánh ném cái bảng tên lên chiếc bàn bên cạnh giường. Lấy gối úp lên mặt...
-Tối nay...Thôi đừng đi nữa! Ở nhà ngủ cho khoẻ..._Khánh nhắm mắt lại...Miệng lẩm bẩm đi theo vào giấc ngủ...”Con nhỏ chết tiệt TRiệu Đan Ngọc”
Cậu chìm dần vào giấc ngủ...
Đôi mắt ướt rũn xinh đẹp nhưng thoáng vẻ yếu đuối ngỡ ngàng quay đầu lại nhìn cậu....Khuôn mặt và giọng nói khiến tim cậu đập nhanh.....
....Cậu lại choàng mở mắt ra nhìn lên trần nhà...đưa tay với cái bảng tên vừa vất lên bàn...
“Đừng để mình bị điên...”_Cái giọng khẩn khoảng nhưng không kém phần ra lệnh của nhỏ Son cất lên...Với ánh mắt buồn phiền kì quái của nhỏ...Từ trước đến giờ nhỏ Son nói gì cũng đúng cả...
“Đừng để mình bị điên....”
**********************
Cũng trong lúc đó....
-Chị hai....Tại sao tất cả lại ra vầy...._Son đưa tấm ảnh của một cô gái đang tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời, cầm một nhấn hoa thuỷ tiên, cô đẹp một cách lạ lùng...
-Chị hai...Bây giờ phải làm thế nào đây? Phải làm thế nào để chuyện nay không tiếp diễn nữa...tại sao ông trời lại cứ cho chúng ta trôi theo vòng luẩn quẩn mãi vậy...._Son như vô hồn. Nhìn tấm ảnh rồi nhìn lên bầu trời đêm...
-Chị nói...bây giờ nếu Khánh yêu cô ta thật thì phải làm sao đây...Cậu ấy sẽ đau mất....Đâu rất nhiều...Và em không muốn như vậy. Cậu bé đó vẫn còn quá trẻ con...Em không muốn trong cuộc đời của cậu ấy bị tổn thương một lần nào cả...Giống em , giống chị, giống Phi, Giống ...Cả Duy nữa...và cả người ấy...Vậy thì phải làm sao đây...
-Phải làm sao mới tốt. Em có nên nói với Khánh hay không? Có lẽ nói ra từ đầu vẫn tốt hơn...Chị nhi...Nhưng em cần thời gian...Chị ! Chuyện này có thể chờ đến lúc em đã suy nghĩ thấu đáo không....
Son nhìn vào tấm ảnh...Rồi liếc xuống nhìn tấm ảnh cậu bạn Khánh đang cười toe toét ở bên gốc bàn...
-Cậu đợi tớ! Và đừng bao giờ để mình bị điên nhé...
*************************
-Bố! Tại sao lại như vậy?_Duy điên tiết lên...Nhưng vẫn giữ giọng bình thãn...
-...
-Bố! Sao bố không hỏi ý kiến con...Dù gì con cũng đã lớn..._ANh nhăn nhó...
-....
-Bố! BỐ!.....alô..._Duy nhìn màng hình điện thoại hiện thị kết thúc cuộc gọi....
Duy nháy mút điện lại......Máy bận...
Anh tức điện lên...Ném cái máy xuống giường....
“tại sao lại như vậy chứ...”_Đặt tay lên trán. Mắt nhìn lên trần nhà...
“CỐc...cốc...”
-Vào đi...
-Chú mới gọi. Bảo cô em vợ tương lai của chị đã về nước._Dương lắc lắc chiếc điện thoại di động trên tay...
-..._Duy tức điên.
-Haix....Chuyện đâu rồi cũng có đó._Dương đặt tay vỗ vỗvào tay cậu em trai.
-Nếu em vẫn cố chấp sẽ bị bắt qua bên đó phải không?_Duy lơ đễnh hỏi.
-..._Đó là điều chắc chắn. Dương không trả lời chỉ gật đầu nhẹ.
-Thế đấy..._Duy ngồi bật dậy...
-Thông cảm cho chú. Dù gì trong nhà chỉ có em là con trai duy nhất._Dương khẽ vỗ vai cậu em trai. Rồi đứng lên đi ra và khép cửa phòng lại
-...
Duy nằm vật xuống giường. Không nói gì. Hai mắt nhắm nghiềm lại.....
Cậu nghĩ gì trong đầu rồi trôi tuột vào giấc ngủ...
*****************
NGọc ngồi trầm ngâm nhìn ra ban công....Cô xa cái đất ngước này lâu rồi...dến lúc trơ về thì nó thay đổi quá nhiều...
Cô cũng thay đổi...
Anh cũng thay đổi...
tất cả...cả con người, cả tình cảm,........................................
Cô nhìn lên trời thấy các vì sao nhấp nháy vui mắt...
“Đó là sao của bà tớ đấy”_Cậu nhóc chỉ tay lên trời...
“Vậy hả?”_Cô nhóc mở to mắt ngạc nhiên...
“Mẹ tớ bảo vậy”_Cậu nhóc cười cười đưa cái răng khảnh...
“thế sao lại lên được đó”
“Khi người ta đi hết quãng đường của cuộc đời mình thì tự dưng họ sẽ được thành mộtngôi sao...luôn phát sáng...”-Cậu nhóc hồn nhiên nói...
“Thế khi nào tớ và cậu cũng được lên đó...”_Cô nhóc cười.
“Không đâu...Cậu không được lên...”_Cậu nhóc nói.
“Tại sao..”_Cô nhóc dường như s
»Tag: Trang 49 - Mình thích cậu đồ rắc rối,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 