Ác Quỷ Bên Em
hỉ cần có thể làm cô và vợ ông vui, ông nhất định sẽ không nề hà gì.
-“Sao? Ba nói sai sao? Thế ngày một Ken sẽ tới dự tiệc sinh nhật con chứ?”
-“Dạ? ơ…”
Vy Vy khẽ ngập ngừng. mấy hôm nay cô có gặp được Ken đâu. Còn chẳng biết liên lạc với cậu bằng cách gì. Ken đáng ghét, không có điện thoại, đến nhà thì không cho. Cô chẳng biết làm thế nào để báo cho Ken.
-“Sao thế? Con cãi nhau với nó hả?”
-“Dạ không ạk. chỉ là dạo này con không gặp anh ấy thôi.”
-“Vậy sao? Nhưng mà con gái này. Sinh nhật này của con sẽ có thêm giới báo chí tham dự đấy.”
-“Dạ? Sao lại thế ạk?”
-“Chẳng lẽ con định cả đời này không công bố thân phận con gái tài phiệt này sao?”
-“Dạ? Con không có ý đó. Chỉ là…”
-“còn chỉ là gì nữa. Cứ thế đã nhé. Ba về phòng đây. Chút nữa bảo thư kí Kim mang cho ba tách cà phê nhé.”
Ba Vy vy nói xong lập tức chuồn êm ra ngoài, không để cho cô kịp nói thêm gì. Ba cô cũng thật là… Thế nhưng nhắc đến Ken. Mấy ngày không gặp, Vy Vy cứ như là mất hết sức sống vậy. Từ nhớ đâm bực mình. Trước giờ làm gì có chuyện Ken tránh mặt Vy Vy như thế này. Vy Vy vốn dĩ là người không thích tò mò. Thế nhưng như thế này thì quá lắm.
Chiều hôm đó, Vy vy nhất quyết đến nhà Ken hỏi cho ra lẽ. Gì thì gì, cô cũng không thể để mập mờ như thế này được. Vừa đến cửa biệt thự đen, Vy Vy đã hung hăng bấm chuông, tưởng tượng đến cảnh cô mắng Ken té tát ngay khi cậu ta lò dò mặt ra. Thế nhưng đời có mấy khi được như ta toan tính. Chuông vừa kêu một hồi, Vy Vy đã thấy Ken te te bay ra, khuôn mặt bơ phờ như mấy ngày chưa được ngủ.
-“Kun. Mở cửa cho tôi. Tôi phải tìm Ken”
-“Tiểu thư Vy Vy.” Nhìn thấy Vy Vy, Kun có chút ngạc nhiên. “Sao tiểu thư lại ở đây?”
-“Tôi tới tìm Ken. Nhanh nhanh mở cửa cho tôi.”
-“Tiểu thư. Rất xin lỗi. Mấy hôm nay thiếu gia chẳng chịu gặp ai hết.”
-“Sao lại thế?”
-“chuyện này tôi không thể nói.”
-“Kun. Nói cho tôi biết. Có phải Ken gặp chuyện gì không?” Vy vy lo lắng hỏi Kun.
-“Không phải đâu. Thiếu gia có chút chuyện. Thiếu gia xong chuyện sẽ tìm gặp tiểu thư sau.”
-“Không được. Hôm nay tôi nhất định phải gặp Ken. Mở cửa cho tôi.”
-“Tiểu thư. Rất xin lỗi.”
Kun nói xong, quay mặt bay thẳng vào nhà. Vy Vy dứng đó tức xì khói. Ken dám tránh mặt cô sao? Còn không cho cô vào nhà. Không phải là đang hú hí với em nào đấy chứ? Không được. Nhất định cô phải vào. Chỉ là không mở cửa thôi. Có gì to tát cơ chứ. Cô còn có đường khác.
Vy Vy đi quanh quanh biệt thự. Biệt thư gì mà to kinh. Đi mỏi cả chân mà vẫn không nhìn thấy chô nào có thể leo vào. Duy chỉ có một chỗ sau vườn là được rào lại bằng hàng rào sắt. Tuy có hơi cao nhưng vẫn có thể trèo qua. Vy Vy hí hửng mừng thầm. Lão Ken này đánh giá cô thấp quá. Đường đường là nữ quỷ Vy Vy cơ mà. Sao có thể chịu thua cậu dễ dàng như thế. Môi Vy Vy nhếch lên một chút. Sau đó cô xắn xắn tay áo, chuẩn bị trèo lên.
Có một điều Vy Vy không thể ngờ tới. Nơi dễ trèo như thế đương nhiên phải có cảnh giác. Tay Vy Vy vừa chạm vào song sắt, lập tức đã giật phắt ra.
-“Ối AAAAAAAAAAAAAAAAA”
Vy Vy hét ầm lên. Quái gì. Ken đáng ghét. Song sắt mà cũng thủ sẵn điện. Làm cô xém chút mất mạng. Vy Vy nhìn đoạn rào mà tức trào máu. Nhìn thấy mà không thể hành động. Quả thật làm máu Vy Vy phải kiềm chế lắm mới không biến thành khói bốc lên trên đầu.
-“Không cho vào chứ gì. Được lắm Ken. Tôi không thèm vào nữa. Cả đời không vào nữa. Tôi thề!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Vy Vy cay cú quay đi, nước mắt chảy dài. Cô đưa tay quệt mạnh. Ken đáng ghét, Không cần hắn nữa. Sinh nhật này cô ăn với bạn bè của cô, với báo chí Việt Nam.
Chap 29
Spoiler:
Bóng đen ngẩ ngớn lướt qua những ngọn cậy. Ngôi biệt thự sáng bừng những ánh đèn như huyền thoại. Âm nhạc nhẹ nhàng như chào đón những người khách sang trọng bước ra từ những chiếc xe đắt tiền. Vy Vy cùng ba đứng ngoài chào khách. Những người khách giới thượng lưu cứ trầm trồ khen ngợi con gái ngài chủ tịch xinh đẹp tới mê người. Vy Vy thì cứ cười cười. Khuôn mặt chẳng có chút hứng thú. Bạn của cô vẫn chưa tới. My My với Avi đang giúp mj Vy Vy tiếp khách.
-“Này. Có phải chỗ này không?”
-“Hình như thế. Mà…. Sao lại thế?”
Vy Vy đang đứng tiếp một ông khách thì nghe tiếng xì xào. Cô ngước mắt lên nhìn. Cả lớp 12A1 đang đứng lớ xớ ngoài đường, một vài đứa ngóng cổ nhoi vào trong. Vy Vy mỉm cười, chào xã giao ông khách rồi đi qua chỗ bọn bạn.
-“Tới rồi sao không vào? Định cho tớ leo cây hả? chờ mọi người lâu quá đi.”
-“Vy Vy.”
Nhìn thấy Vy Vy, cả bọn há hốc miệng, trợn mắt kinh ngạc.
-“Vy Vy. Phải cậu không đấy?”
-“Vy Vy. Nhà cậu đây hả? Giàu thế này sao?”
-“Vy Vy. Cậu giấu bọn tớ hả? Giàu như này mà cứ làm ra vẻ nhà ta chỉ khá giả thôi thế hả?”
Vy Vy nhìn mấy đứa bạn phụng phịu mặt mà bất giác ngại ngùng.
-“Xin lỗi. Tớ cũng là bất đắc dĩ thôi. Tớ sợ mọi người biết tớ là con gái tài phiệt, đối xử lạnh nhạt với tớ.”
Cả bọn nhìn Vy Vy, tròn mắt đợt hai. Vy Vy cả đời không sợ trời, không sợ đất. Bây giờ lại có vẻ mặt hối lỗi này. Vài đứa con gái cười xòa, mấy tên con trai bước lên phía trước, trịnh trọng.
-“Không sao. Chuyện qua rồi. Vy Vy. Chúc sinh nhật 18 vui vẻ. Chúc mừng cậu đỗ đại học.”
-“Cảm ơn mọi người.”
Vy Vy cười bẽn lẽn. Những món quà xa xỉ. Những thứ đắt tiền nãy giờ Vy vy nhận không ít. Nhưng chẳng có món quà nào làm Vy Vy ấm lòng như món quà này. Bạn bè học với nhau 3 năm rồi. Bây giờ sắp mỗi đứa một nơi. Quả thật nghĩ lại, nhiều khi thấy mình vô tâm với lớp quá.
-“thôi. Mọi người vào đây đi.”
Vy Vy cười tươi với đám bạn. Khách khứa cũng vào nhà gần hết rồi. Tiệc cũng sắp bắt đầu. Không thể thiếu được nhân vật chính. Vy Vy dẫn bọn bạn vào chỗ Avi với My My đang đứng. Sau đó ra cửa ngóng thêm một lượt.
Ng
-“Sao? Ba nói sai sao? Thế ngày một Ken sẽ tới dự tiệc sinh nhật con chứ?”
-“Dạ? ơ…”
Vy Vy khẽ ngập ngừng. mấy hôm nay cô có gặp được Ken đâu. Còn chẳng biết liên lạc với cậu bằng cách gì. Ken đáng ghét, không có điện thoại, đến nhà thì không cho. Cô chẳng biết làm thế nào để báo cho Ken.
-“Sao thế? Con cãi nhau với nó hả?”
-“Dạ không ạk. chỉ là dạo này con không gặp anh ấy thôi.”
-“Vậy sao? Nhưng mà con gái này. Sinh nhật này của con sẽ có thêm giới báo chí tham dự đấy.”
-“Dạ? Sao lại thế ạk?”
-“Chẳng lẽ con định cả đời này không công bố thân phận con gái tài phiệt này sao?”
-“Dạ? Con không có ý đó. Chỉ là…”
-“còn chỉ là gì nữa. Cứ thế đã nhé. Ba về phòng đây. Chút nữa bảo thư kí Kim mang cho ba tách cà phê nhé.”
Ba Vy vy nói xong lập tức chuồn êm ra ngoài, không để cho cô kịp nói thêm gì. Ba cô cũng thật là… Thế nhưng nhắc đến Ken. Mấy ngày không gặp, Vy Vy cứ như là mất hết sức sống vậy. Từ nhớ đâm bực mình. Trước giờ làm gì có chuyện Ken tránh mặt Vy Vy như thế này. Vy Vy vốn dĩ là người không thích tò mò. Thế nhưng như thế này thì quá lắm.
Chiều hôm đó, Vy vy nhất quyết đến nhà Ken hỏi cho ra lẽ. Gì thì gì, cô cũng không thể để mập mờ như thế này được. Vừa đến cửa biệt thự đen, Vy Vy đã hung hăng bấm chuông, tưởng tượng đến cảnh cô mắng Ken té tát ngay khi cậu ta lò dò mặt ra. Thế nhưng đời có mấy khi được như ta toan tính. Chuông vừa kêu một hồi, Vy Vy đã thấy Ken te te bay ra, khuôn mặt bơ phờ như mấy ngày chưa được ngủ.
-“Kun. Mở cửa cho tôi. Tôi phải tìm Ken”
-“Tiểu thư Vy Vy.” Nhìn thấy Vy Vy, Kun có chút ngạc nhiên. “Sao tiểu thư lại ở đây?”
-“Tôi tới tìm Ken. Nhanh nhanh mở cửa cho tôi.”
-“Tiểu thư. Rất xin lỗi. Mấy hôm nay thiếu gia chẳng chịu gặp ai hết.”
-“Sao lại thế?”
-“chuyện này tôi không thể nói.”
-“Kun. Nói cho tôi biết. Có phải Ken gặp chuyện gì không?” Vy vy lo lắng hỏi Kun.
-“Không phải đâu. Thiếu gia có chút chuyện. Thiếu gia xong chuyện sẽ tìm gặp tiểu thư sau.”
-“Không được. Hôm nay tôi nhất định phải gặp Ken. Mở cửa cho tôi.”
-“Tiểu thư. Rất xin lỗi.”
Kun nói xong, quay mặt bay thẳng vào nhà. Vy Vy dứng đó tức xì khói. Ken dám tránh mặt cô sao? Còn không cho cô vào nhà. Không phải là đang hú hí với em nào đấy chứ? Không được. Nhất định cô phải vào. Chỉ là không mở cửa thôi. Có gì to tát cơ chứ. Cô còn có đường khác.
Vy Vy đi quanh quanh biệt thự. Biệt thư gì mà to kinh. Đi mỏi cả chân mà vẫn không nhìn thấy chô nào có thể leo vào. Duy chỉ có một chỗ sau vườn là được rào lại bằng hàng rào sắt. Tuy có hơi cao nhưng vẫn có thể trèo qua. Vy Vy hí hửng mừng thầm. Lão Ken này đánh giá cô thấp quá. Đường đường là nữ quỷ Vy Vy cơ mà. Sao có thể chịu thua cậu dễ dàng như thế. Môi Vy Vy nhếch lên một chút. Sau đó cô xắn xắn tay áo, chuẩn bị trèo lên.
Có một điều Vy Vy không thể ngờ tới. Nơi dễ trèo như thế đương nhiên phải có cảnh giác. Tay Vy Vy vừa chạm vào song sắt, lập tức đã giật phắt ra.
-“Ối AAAAAAAAAAAAAAAAA”
Vy Vy hét ầm lên. Quái gì. Ken đáng ghét. Song sắt mà cũng thủ sẵn điện. Làm cô xém chút mất mạng. Vy Vy nhìn đoạn rào mà tức trào máu. Nhìn thấy mà không thể hành động. Quả thật làm máu Vy Vy phải kiềm chế lắm mới không biến thành khói bốc lên trên đầu.
-“Không cho vào chứ gì. Được lắm Ken. Tôi không thèm vào nữa. Cả đời không vào nữa. Tôi thề!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Vy Vy cay cú quay đi, nước mắt chảy dài. Cô đưa tay quệt mạnh. Ken đáng ghét, Không cần hắn nữa. Sinh nhật này cô ăn với bạn bè của cô, với báo chí Việt Nam.
Chap 29
Spoiler:
Bóng đen ngẩ ngớn lướt qua những ngọn cậy. Ngôi biệt thự sáng bừng những ánh đèn như huyền thoại. Âm nhạc nhẹ nhàng như chào đón những người khách sang trọng bước ra từ những chiếc xe đắt tiền. Vy Vy cùng ba đứng ngoài chào khách. Những người khách giới thượng lưu cứ trầm trồ khen ngợi con gái ngài chủ tịch xinh đẹp tới mê người. Vy Vy thì cứ cười cười. Khuôn mặt chẳng có chút hứng thú. Bạn của cô vẫn chưa tới. My My với Avi đang giúp mj Vy Vy tiếp khách.
-“Này. Có phải chỗ này không?”
-“Hình như thế. Mà…. Sao lại thế?”
Vy Vy đang đứng tiếp một ông khách thì nghe tiếng xì xào. Cô ngước mắt lên nhìn. Cả lớp 12A1 đang đứng lớ xớ ngoài đường, một vài đứa ngóng cổ nhoi vào trong. Vy Vy mỉm cười, chào xã giao ông khách rồi đi qua chỗ bọn bạn.
-“Tới rồi sao không vào? Định cho tớ leo cây hả? chờ mọi người lâu quá đi.”
-“Vy Vy.”
Nhìn thấy Vy Vy, cả bọn há hốc miệng, trợn mắt kinh ngạc.
-“Vy Vy. Phải cậu không đấy?”
-“Vy Vy. Nhà cậu đây hả? Giàu thế này sao?”
-“Vy Vy. Cậu giấu bọn tớ hả? Giàu như này mà cứ làm ra vẻ nhà ta chỉ khá giả thôi thế hả?”
Vy Vy nhìn mấy đứa bạn phụng phịu mặt mà bất giác ngại ngùng.
-“Xin lỗi. Tớ cũng là bất đắc dĩ thôi. Tớ sợ mọi người biết tớ là con gái tài phiệt, đối xử lạnh nhạt với tớ.”
Cả bọn nhìn Vy Vy, tròn mắt đợt hai. Vy Vy cả đời không sợ trời, không sợ đất. Bây giờ lại có vẻ mặt hối lỗi này. Vài đứa con gái cười xòa, mấy tên con trai bước lên phía trước, trịnh trọng.
-“Không sao. Chuyện qua rồi. Vy Vy. Chúc sinh nhật 18 vui vẻ. Chúc mừng cậu đỗ đại học.”
-“Cảm ơn mọi người.”
Vy Vy cười bẽn lẽn. Những món quà xa xỉ. Những thứ đắt tiền nãy giờ Vy vy nhận không ít. Nhưng chẳng có món quà nào làm Vy Vy ấm lòng như món quà này. Bạn bè học với nhau 3 năm rồi. Bây giờ sắp mỗi đứa một nơi. Quả thật nghĩ lại, nhiều khi thấy mình vô tâm với lớp quá.
-“thôi. Mọi người vào đây đi.”
Vy Vy cười tươi với đám bạn. Khách khứa cũng vào nhà gần hết rồi. Tiệc cũng sắp bắt đầu. Không thể thiếu được nhân vật chính. Vy Vy dẫn bọn bạn vào chỗ Avi với My My đang đứng. Sau đó ra cửa ngóng thêm một lượt.
Ng
»Tag: Trang 27 - Ác Quỷ Bên Em,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 