Ác Quỷ Bên Em
bên mình. Cho đến khi người đó xuất hiện.
Ánh mắt dịu đi lại dần cháy lên. Đôi tay Sa Sa đặt trên khuôn mặt Satan run rẩy. Chính cái run rẩy đó làm cho Satan như bình tĩnh lại.
-“Sa Sa. Bình tĩnh đi. Chuyện đó đã qua rồi.”
Sa Sa nhìn thẳng vào đôi mắt chân thành đó, ngọn lửa vừa bùng lên đã được dập tắt, thay vào đó là tia nhìn đau đớn. Satan bao giờ cũng hiểu cô nhất. Satan bao giờ cũng là người mà cô tin tưởng nhất. Satan vòng tay ôm lấy cô. Cậu cảm nhận được cơ thể Sa Sa dần thả lỏng. Sa Sa đau đớn. Cậu cũng đau đớn. Sa Sa vui. Cậu cũng vui. Thế nhưng ại chẳng bao giờ Sa Sa có thể mang đến cho Satan thứ tình cảm gọi là tình yêu. Sa Sa, cả đời này chỉ có người đó.
Một lát sau, Sa Sa đã ngất lịm đi. Satan nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, máu đỏ nhuộm vào y phục của cậu. Khuôn mặt hiền hòa xinh đẹp. Satan đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt Vy Vy. Quả thật rất giống.
…………………..
Ken bần thần đi trên lối mòn nhỏ thưa thớt người. Vy Vy ở đâu mới được cơ chứ? Lòng cậu bây giờ như lửa đốt. Trời đã trở nên tối hẳn. Nhà nào cũng đã lên đèn. Ánh đèn heo hắt phả vào khuôn mặt Ken. Khuôn mặt trống rỗng vô hồn.
-“Ken???”
Giọng nói thảng thốt vang lên. Ken ngay lập tức ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào chủ nhân của giọng nói. Vy Vy đứng đó, nhìn cậu cười yếu ớt, thương tích đầy mình.
-“Vy Vy… Em làm sao thế này?”
Ken hoảng hốt hét lên, lao đến nắm chặt lấy vai Vy Vy, đau đớn nhìn.
-“Em không sao?”
Vy Vy yếu giọng. Cơn đau khiến đầu óc cô như mị đi. Nhưng chỉ nhìn thấy Ken, mọi đau đớn đã như giảm bớt đi.
-“Ken. Anh lại chưa ăn tối phải không? Sao cứ không nghe em dặn thế?”
Vy Vy nhẹ nhàng trách mắng. Thế nhưng Ken lại nhìn cô với ánh mắt vừa đau đớn, vừa giận dữ. Tay anh bóp chặt lấy vai Vy Vy. Cô rên lên đau đớn, khiến cho Ken buông vai cô ra.
-“Vy Vy. Về nhà đã. Em bị thương nặng quá rồi.”
-“Em không…”
Vy Vy cười cười trả lời Ken, thế nhưng cơn đau không cho cô cố gắng nữa. Vy Vy nhắm mắt, ngất lịm trong vòng tay Ken.
Chap 45: Bị dụ dỗ
Spoiler:
Ken mấy ngày hôm nay không ăn không uống, chỉ chăm sóc cho Vy Vy. Vy Vy cũng đã tỉnh lại rồi. Thế nhưng ngự y có nói vết thương rất nặng, hơn nữa còn trúng độc. Nhất định phải chăm sóc kĩ càng. Cũng nên hạn chế ra ngoài. Vy Vy lúc tỉnh lại, nhìn Ken gầy đi nhiều, môi khô nứt mà xót xa. Ken thấy Vy Vy tỉnh cũng không hỏi gì, chỉ là rất mừng rỡ, lập tức sai nhà bếp làm nhiều món ăn bổ dưỡng, ép Vy Vy ăn bằng được mới thôi.
-“Sao anh không hỏi em là ai làm?”
Vy Vy thắc mắc hỏi Ken trong lúc đang cùng cậu dùng bữa. Ken khe khẽ nhíu mày, nhưng ngay sau đó lại bình thản ăn tiếp.
-“Nếu muốn em sẽ tự nói.”
-“Vậy không tức giận sao?”
-“Đương nhiên là có. Thế nhưng nếu em không muốn nhắc đến, chắc chắn là có lí do.”
Vy Vy trầm ngâm, lười biếng há miệng đón lấy thìa cháo Ken đút cho cô. Cả một bàn cao lương mĩ vị, Vy Vy quả thật ngớn tận cổ rồi. Chỉ muốn ăn một chút cháo. Lúc đầu Vy Vy nhất định đợi Ken ăn xong mới chịu ăn, thế nên Ken mới đành ngậm ngùi, cố ăn thật nhanh để ép cái con người đang chăm chú nhìn cậu một cách thích thú kia.
-“Thực ra… Em cũng chỉ nhớ là em bị Satan tấn công thôi. Thoát bằng cách nào thì hoàn toàn không nhớ.”
-“Satan sao?”
Ken bàng hoàng nhìn Vy Vy, thìa cháo khựng lại giữa không trung.
-“Ừk. Hắn muốn giết em. Nhưng có chẳng hiểu sao lúc tỉnh dậy thì chẳng thấy hắn đâu nữa.”
-“Hắn muốn giết em sao?”
Ken gằn giọng. Satan xưa nay chỉ làm việc cho Quỷ Vương. Chẳng lẽ lần này lại do Quỷ Vương ra lệnh sao? Thế nhưng ông ta là người cho phép Ken lấy Vy Vy mà, tại sao lại ra lệnh giết Vy Vy.
-“Anh đi hỏi ông ta.”
Ken đặt bát cháo xuống, lạnh lùng bước đi. Thế nhưng ngay sau đó lại bị Vy Vy kéo lại.
-“Đừng manh động. Chúng ta còn chưa sẵn sàng.”
Bàn tay Ken run run nắm chặt lại, cậu đau đớn nhìn Vy Vy. Khuôn mặt xinh xắn, nụ cười cô chỉ dành cho cậu. Thế nhưng cậu lại chẳng thể bảo vệ được người mà cậu yêu.
-“Không nghe em sao?”
-“Không có.”
Ken nén giận ngồi xuống. Món nợ này nhất định phải thay Vy Vy trả cho lão ta. Vy Vy nhìn thấy Ken như vậy cũng bớt lo lắng. Thực ra thì cũng chẳng bao lâu nữa là có thể tiến hành. Nếu chỉ vì cô mà làm hỏng chuyện, cô sẽ ân hận cả đời. Cô nói cho Ken biết cũng chỉ vì không muốn cậu nghĩ cô không tin cậu. Ken là người biết suy nghĩ. Nhất định sẽ không manh động.
Mấy hôm sau, Ken có việc phải ra ngoài. Vy Vy ở trong phòng mấy ngày cũng đã chán tới mức mốc meo cả người. Ngự y khám cho cô đã nói rằng cô hoàn toàn đã hồi phục. Thức ra thì làm ác quỷ cũng có cái hay. Vết thương hồi phục nhanh chóng hơn người thường gấp mấy lần. Đúng lúc Vy Vy vừa thay xong y phục, chuẩn bị ra ngoài thì bị một nữ tì chặn lại.
-“Thái tử phi. Quỷ Vương cho mời người tới phòng khách.”
Phòng khách trang hoàng xa hoa lộng lẫy. Từng vật dụng dù nhỏ nhặt nhất cũng là thứ rất quý hiếm. Căn phòng rộng lớn xa hoa nhưng lại không khiến Vy Vy tránh khỏi được cảm giác âm u lạnh lẽo. Quỷ Vương muốn gặp cô, rốt cuộc là có chuyện gì?
Vy Vy tới trước mặt Quỷ Vương, nghiêng người cúi chào. Từ lúc về đây, Vy Vy chỉ gặp Quỷ Vương tổng cộng mấy lần. Đây xem như cũng là lần đầu tiên Vy Vy diện kiến Quỷ Vương ở khoảng cách gần thế này.
Quỷ Vương chăm chú nhìn Vy Vy. Cô ta đã hồi phục hẳn. Quả không hổ danh là hậu nhân của Sa Sa.
-“Vy Vy. Con ngồi xuống đây đi.”
Quỷ Vương nhẹ nhàng nói, thế nhưng Vy Vy nghe ra chút giọng uy quyền ra lệnh cho cô. Dù thế, cô vẫn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Quỷ Vương.
-“Nghe nói con bị thương?”
Quỷ Vương mở lời, giọng nói đều đều như kể chuyện.
-“Vâng. Nhưng bây giờ đã không sao rồi.”
-“Vậy sao? Có thể cho ta biết là ai đã tấn công con không? Nhất định ta sẽ trừng phạt hắn?”
Vy Vy cắn chặt môi, nhìn chằm chằm xuống nền.
-“Không phải ai
Ánh mắt dịu đi lại dần cháy lên. Đôi tay Sa Sa đặt trên khuôn mặt Satan run rẩy. Chính cái run rẩy đó làm cho Satan như bình tĩnh lại.
-“Sa Sa. Bình tĩnh đi. Chuyện đó đã qua rồi.”
Sa Sa nhìn thẳng vào đôi mắt chân thành đó, ngọn lửa vừa bùng lên đã được dập tắt, thay vào đó là tia nhìn đau đớn. Satan bao giờ cũng hiểu cô nhất. Satan bao giờ cũng là người mà cô tin tưởng nhất. Satan vòng tay ôm lấy cô. Cậu cảm nhận được cơ thể Sa Sa dần thả lỏng. Sa Sa đau đớn. Cậu cũng đau đớn. Sa Sa vui. Cậu cũng vui. Thế nhưng ại chẳng bao giờ Sa Sa có thể mang đến cho Satan thứ tình cảm gọi là tình yêu. Sa Sa, cả đời này chỉ có người đó.
Một lát sau, Sa Sa đã ngất lịm đi. Satan nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, máu đỏ nhuộm vào y phục của cậu. Khuôn mặt hiền hòa xinh đẹp. Satan đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt Vy Vy. Quả thật rất giống.
…………………..
Ken bần thần đi trên lối mòn nhỏ thưa thớt người. Vy Vy ở đâu mới được cơ chứ? Lòng cậu bây giờ như lửa đốt. Trời đã trở nên tối hẳn. Nhà nào cũng đã lên đèn. Ánh đèn heo hắt phả vào khuôn mặt Ken. Khuôn mặt trống rỗng vô hồn.
-“Ken???”
Giọng nói thảng thốt vang lên. Ken ngay lập tức ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào chủ nhân của giọng nói. Vy Vy đứng đó, nhìn cậu cười yếu ớt, thương tích đầy mình.
-“Vy Vy… Em làm sao thế này?”
Ken hoảng hốt hét lên, lao đến nắm chặt lấy vai Vy Vy, đau đớn nhìn.
-“Em không sao?”
Vy Vy yếu giọng. Cơn đau khiến đầu óc cô như mị đi. Nhưng chỉ nhìn thấy Ken, mọi đau đớn đã như giảm bớt đi.
-“Ken. Anh lại chưa ăn tối phải không? Sao cứ không nghe em dặn thế?”
Vy Vy nhẹ nhàng trách mắng. Thế nhưng Ken lại nhìn cô với ánh mắt vừa đau đớn, vừa giận dữ. Tay anh bóp chặt lấy vai Vy Vy. Cô rên lên đau đớn, khiến cho Ken buông vai cô ra.
-“Vy Vy. Về nhà đã. Em bị thương nặng quá rồi.”
-“Em không…”
Vy Vy cười cười trả lời Ken, thế nhưng cơn đau không cho cô cố gắng nữa. Vy Vy nhắm mắt, ngất lịm trong vòng tay Ken.
Chap 45: Bị dụ dỗ
Spoiler:
Ken mấy ngày hôm nay không ăn không uống, chỉ chăm sóc cho Vy Vy. Vy Vy cũng đã tỉnh lại rồi. Thế nhưng ngự y có nói vết thương rất nặng, hơn nữa còn trúng độc. Nhất định phải chăm sóc kĩ càng. Cũng nên hạn chế ra ngoài. Vy Vy lúc tỉnh lại, nhìn Ken gầy đi nhiều, môi khô nứt mà xót xa. Ken thấy Vy Vy tỉnh cũng không hỏi gì, chỉ là rất mừng rỡ, lập tức sai nhà bếp làm nhiều món ăn bổ dưỡng, ép Vy Vy ăn bằng được mới thôi.
-“Sao anh không hỏi em là ai làm?”
Vy Vy thắc mắc hỏi Ken trong lúc đang cùng cậu dùng bữa. Ken khe khẽ nhíu mày, nhưng ngay sau đó lại bình thản ăn tiếp.
-“Nếu muốn em sẽ tự nói.”
-“Vậy không tức giận sao?”
-“Đương nhiên là có. Thế nhưng nếu em không muốn nhắc đến, chắc chắn là có lí do.”
Vy Vy trầm ngâm, lười biếng há miệng đón lấy thìa cháo Ken đút cho cô. Cả một bàn cao lương mĩ vị, Vy Vy quả thật ngớn tận cổ rồi. Chỉ muốn ăn một chút cháo. Lúc đầu Vy Vy nhất định đợi Ken ăn xong mới chịu ăn, thế nên Ken mới đành ngậm ngùi, cố ăn thật nhanh để ép cái con người đang chăm chú nhìn cậu một cách thích thú kia.
-“Thực ra… Em cũng chỉ nhớ là em bị Satan tấn công thôi. Thoát bằng cách nào thì hoàn toàn không nhớ.”
-“Satan sao?”
Ken bàng hoàng nhìn Vy Vy, thìa cháo khựng lại giữa không trung.
-“Ừk. Hắn muốn giết em. Nhưng có chẳng hiểu sao lúc tỉnh dậy thì chẳng thấy hắn đâu nữa.”
-“Hắn muốn giết em sao?”
Ken gằn giọng. Satan xưa nay chỉ làm việc cho Quỷ Vương. Chẳng lẽ lần này lại do Quỷ Vương ra lệnh sao? Thế nhưng ông ta là người cho phép Ken lấy Vy Vy mà, tại sao lại ra lệnh giết Vy Vy.
-“Anh đi hỏi ông ta.”
Ken đặt bát cháo xuống, lạnh lùng bước đi. Thế nhưng ngay sau đó lại bị Vy Vy kéo lại.
-“Đừng manh động. Chúng ta còn chưa sẵn sàng.”
Bàn tay Ken run run nắm chặt lại, cậu đau đớn nhìn Vy Vy. Khuôn mặt xinh xắn, nụ cười cô chỉ dành cho cậu. Thế nhưng cậu lại chẳng thể bảo vệ được người mà cậu yêu.
-“Không nghe em sao?”
-“Không có.”
Ken nén giận ngồi xuống. Món nợ này nhất định phải thay Vy Vy trả cho lão ta. Vy Vy nhìn thấy Ken như vậy cũng bớt lo lắng. Thực ra thì cũng chẳng bao lâu nữa là có thể tiến hành. Nếu chỉ vì cô mà làm hỏng chuyện, cô sẽ ân hận cả đời. Cô nói cho Ken biết cũng chỉ vì không muốn cậu nghĩ cô không tin cậu. Ken là người biết suy nghĩ. Nhất định sẽ không manh động.
Mấy hôm sau, Ken có việc phải ra ngoài. Vy Vy ở trong phòng mấy ngày cũng đã chán tới mức mốc meo cả người. Ngự y khám cho cô đã nói rằng cô hoàn toàn đã hồi phục. Thức ra thì làm ác quỷ cũng có cái hay. Vết thương hồi phục nhanh chóng hơn người thường gấp mấy lần. Đúng lúc Vy Vy vừa thay xong y phục, chuẩn bị ra ngoài thì bị một nữ tì chặn lại.
-“Thái tử phi. Quỷ Vương cho mời người tới phòng khách.”
Phòng khách trang hoàng xa hoa lộng lẫy. Từng vật dụng dù nhỏ nhặt nhất cũng là thứ rất quý hiếm. Căn phòng rộng lớn xa hoa nhưng lại không khiến Vy Vy tránh khỏi được cảm giác âm u lạnh lẽo. Quỷ Vương muốn gặp cô, rốt cuộc là có chuyện gì?
Vy Vy tới trước mặt Quỷ Vương, nghiêng người cúi chào. Từ lúc về đây, Vy Vy chỉ gặp Quỷ Vương tổng cộng mấy lần. Đây xem như cũng là lần đầu tiên Vy Vy diện kiến Quỷ Vương ở khoảng cách gần thế này.
Quỷ Vương chăm chú nhìn Vy Vy. Cô ta đã hồi phục hẳn. Quả không hổ danh là hậu nhân của Sa Sa.
-“Vy Vy. Con ngồi xuống đây đi.”
Quỷ Vương nhẹ nhàng nói, thế nhưng Vy Vy nghe ra chút giọng uy quyền ra lệnh cho cô. Dù thế, cô vẫn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Quỷ Vương.
-“Nghe nói con bị thương?”
Quỷ Vương mở lời, giọng nói đều đều như kể chuyện.
-“Vâng. Nhưng bây giờ đã không sao rồi.”
-“Vậy sao? Có thể cho ta biết là ai đã tấn công con không? Nhất định ta sẽ trừng phạt hắn?”
Vy Vy cắn chặt môi, nhìn chằm chằm xuống nền.
-“Không phải ai
»Tag: Trang 40 - Ác Quỷ Bên Em,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 