Truyện Tiểu Thuyết - Cưới Rồi Dạy Bảo Sau
br />
“Loại người này?” Đồng Uy sửng sốt một chút.
“Người đàn ông kia là kẻ dựa vào khuôn mặt để kiếm cơm mà.” Lạc Siêu Quân đem tạp chí vừa mua đưa cho Đồng Uy, trong giọng nói toát ra sự ghen ghét nồng nặc.
Đồng Uy không hiểu ra sao, cầm lấy tạp chí, tập trung xem xét.
Người đàn ông trong ảnh để lộ cơ thể màu đồng rắn chắc, một số nơi gần như lộ ra trọn vẹn, phần eo phía dưới chỉ mặc một cái quần lót.
Tình dục!
Hạ lưu!
Ghê tởm!
Đồi phong bại tục!
Không có văn hoá!
Rối loạn xã hội!
Đồng Uy không ngừng chửi rủa trong lòng, không nghĩ tới con gái của ông lại cùng cái kẻ không học vấn, không nghề nghiệp, không có da mặt, không có đầu, toàn thân cởi hết chỉ mặc mỗi cái quần lót quen biết nhau!
“Siêu Quân, cháu bảo người đàn ông này tên là gì?”
“Hàn Thận Kì, chụp rất nhiều quảng cáo cho các sản phẩm nam.” Lạc Siêu Quân chỉ vào tạp chí nói.
Ánh mắt Đồng Uy liếc xuống, nhìn đến trang quảng cáo: “Đây là lựa chọn tốt nhất – ae quần áo bên người”, hừ, nếu để ông gặp lại gã này, ông nhất định sẽ cho hắn ta nếm thử tuyệt chiêu sát thủ của mình — liên tục đánh cho đến khi hắn ngã mới thôi…
Đột nhiên, di động bên hông Đồng Uy vang lên.
“Tôi là cục trưởng phân cục hai Đồng Uy, có chuyện gì mời nói–” Đồng Uy nhận điện thoại.
“Đồng cục trưởng à, tôi là quản lý đây, tối hôm qua cô gió Đồng lại mang bạn trai về qua đêm, xem ra không lâu nữa có thể nhận được thiệp cưới của cô giáo Đồng rồi, chúc mừng, ông sẽ nhanh lên cấp cha vợ thôi…” Người quản lý nhiệt tình cung cấp tin tức.
“Cái gì?” Đồng Uy phát điên quát ầm lên khiến cho các cảnh sát khác trong cục chú ý.
“Cục trưởng, xảy ra chuyện gì?” Vài cảnh sát trực ban hỏi.
Đồng Uy không trả lời, ngắt di động, cầm tạp chí trong tay, xoay người đi ra cửa.
“Cục trưởng, ngài muốn đi đâu?” Cảnh sát trực ban hỏi.
Đồng Uy dừng lại, nghiến răng nghiến lợi rít lên từng tiếng qua kẽ răng: “Tôi muốn đi bắt tội phạm, bảo vệ trong sạch của con gái.”
“Hả?” Vị cảnh sát nghe không hiểu ra sao.
“Siêu Quân, chuyện ở cục cậu xử lý đi, có chuyện gì quan trọng thì gọi cho tôi.” Đồng Uy phân phó.
“Vâng” Lạc Siêu Quân kính cẩn nói.
Đồng Uy vào xe, nổ máy, từ cảnh cục trực tiếp chạy đến nhà trọ của Mộc Tiệp.
Ông hổn hển xông lên lầu, lấy ra chìa khoá dự phòng mở cửa, thấy quần áo hỗn độn trên mặt đất, từ cửa lớn cho đến cửa phòng ngủ đang đóng chặt, chứng tỏ mọi chuyện đã muộn rồi…
“Đồng Mộc Tiệp!” Đồng Uy tức giận đến đỏ bừng mặt, ông giận dữ rống lên, thanh âm lớn đến nỗi suýt sập nhà.
Bên trong phòng ngủ, Mộc Tiệp đang nằm vô cùng thoải mái trong ngực Hàn Thận Kì, hai người ôm nhau mà ngủ.
Đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa rầm rầm, đánh thức cả hai người.
Cô nhập nhèm mở mắt, mơ mơ màng màng nói: “Xảy ra chuyện gì thế, không phải động đất đấy chứ?”
“Thật ồn ào….” Hàn Thận Kì miễn cưỡng tỉnh dậy, ngáp dài một cái.
“Họ Hàn kia, tao phải giết mày!” Đồng Uy tức giận đến mức đầu bốc khói, không ngừng đập cửa.
“Đó là âm thanh gì?” Hàn Thận Kì trừng mắt nhìn cửa, nhất thời chưa ý thức được tình huống.
“Là ba em…” Đồng Mộc Tiệp sợ tới mức từ trên giường nhảy dựng lên, vội vàng nắm drap che khuất đôi vai trần trắng nõn. “Chết rồi! Ba em đang ở bên ngoài!”
“Ba em?” Hàn Thận Kì khẩn trương lấy gối che khuất bộ vị trọng yếu.
“Họ Hàn, tao phải làm thịt mày. Mày, đồ ti bỉ, hạ lưu, vô sỉ, dụ dỗ con gái nhà lành, đồ dâm tặc!” Ngoài cửa, Đồng Uy giận dữ mắng.
Hàn Thận Kì vội vàng xuống giường tìm kiếm quần áo, nhanh chóng mặc quần, lúc này anh có cảm giác như bị “Bắt gian tại giường” vậy.
Đồng Mộc Tiệp cũng nhanh chóng lấy quần áo trong tủ, vì quá khẩn trương nên chân tay cô luống cuống mãi mà không mặc vào được.
“Để anh giúp em.” Anh dịu dàng giúp cô mặc áo.
Cô bất chấp e lệ, hoảng loạn miễn cưỡng mặc áo thun cùng quần bò.
“Họ Hàn, tao đếm đến ba, mày mau lăn ra đây ngay!” Đồng Uy tức đến xanh cả mặt.
Hai người nhìn cánh cửa rung lên bần bật, á khẩu không sao trả lời được.
“Ba em sẽ giống như đang truy bắt tội phạm, tiến hành phá cửa sao?” Hàn Thận Kì bất đắc dĩ nói.
“Chắc là thế!” Cô chỉ có thể cười khổ, kéo vội khoá quần bò, ngẩng đầu phát hiện nửa người trên của anh vẫn trần trụi, chỉ mặc độc một cái quần bò. “Áo của anh đâu ? ”
“Hình như vứt ở phòng khách…”
Rầm!
Sấm dậy đất bằng, trong phòng trọ nhỏ vang lên một tiếng nổ.
Ván cửa màu trắng đổ rầm xuống.
“Ba …”
“Bác…”
Toàn thân Đồng Uy bốc hoả, sắc mặt xanh mét giống như mới từ địa ngục trở về, lúc này ai nhìn thấy đều sẽ không hoài nghi nếu ông muốn giết người…
Ánh ban mai xuyên qua rèm cửa, chiếu vào phòng khách nhỏ được bố trí tao nhã, bên cửa sổ đặt một hàng hoa bách hợp trắng noãn thoảng hương thơm khắp phòng, giống như những buổi sáng yên tĩnh thường ngày, nhưng bầu không khí tĩnh mịch, xơ xác, tiêu điều cứ như ở linh đường đưa tiễn.
Mặt Đồng Uy đen như than, ông ẩn nhẫn ý định giết người, đằng đằng sát khí trừng mắt nhìn tên đã ăn sạch sành sanh con gái của mình.
Nếu người này chưa có việc làm thì không tính, cố tình lại là kẻ làm trong giới giải trí hỗn loạn, không học vấn không nghề nghiệp, chỉ biết mặc mỗi cái quần lót đi tới đi lui trên sân khấu.
Vốn nghĩ sẽ hạn chế tự do của hai người bọn họ, ở nhà suy nghĩ sai lầm, không nghĩ tới lại vẽ đường cho hươu chạy.
“Mày chính là người mẫu trên tạp chí?” Đồng Uy vứt quyển tạp chí nam lên bàn trà, trang giấy bị vò nát không thương tiếc, biểu hiện rõ hiện giờ ông đang phẫn nộ đến mức nào.
“Đúng vậy, cháu ch
“Loại người này?” Đồng Uy sửng sốt một chút.
“Người đàn ông kia là kẻ dựa vào khuôn mặt để kiếm cơm mà.” Lạc Siêu Quân đem tạp chí vừa mua đưa cho Đồng Uy, trong giọng nói toát ra sự ghen ghét nồng nặc.
Đồng Uy không hiểu ra sao, cầm lấy tạp chí, tập trung xem xét.
Người đàn ông trong ảnh để lộ cơ thể màu đồng rắn chắc, một số nơi gần như lộ ra trọn vẹn, phần eo phía dưới chỉ mặc một cái quần lót.
Tình dục!
Hạ lưu!
Ghê tởm!
Đồi phong bại tục!
Không có văn hoá!
Rối loạn xã hội!
Đồng Uy không ngừng chửi rủa trong lòng, không nghĩ tới con gái của ông lại cùng cái kẻ không học vấn, không nghề nghiệp, không có da mặt, không có đầu, toàn thân cởi hết chỉ mặc mỗi cái quần lót quen biết nhau!
“Siêu Quân, cháu bảo người đàn ông này tên là gì?”
“Hàn Thận Kì, chụp rất nhiều quảng cáo cho các sản phẩm nam.” Lạc Siêu Quân chỉ vào tạp chí nói.
Ánh mắt Đồng Uy liếc xuống, nhìn đến trang quảng cáo: “Đây là lựa chọn tốt nhất – ae quần áo bên người”, hừ, nếu để ông gặp lại gã này, ông nhất định sẽ cho hắn ta nếm thử tuyệt chiêu sát thủ của mình — liên tục đánh cho đến khi hắn ngã mới thôi…
Đột nhiên, di động bên hông Đồng Uy vang lên.
“Tôi là cục trưởng phân cục hai Đồng Uy, có chuyện gì mời nói–” Đồng Uy nhận điện thoại.
“Đồng cục trưởng à, tôi là quản lý đây, tối hôm qua cô gió Đồng lại mang bạn trai về qua đêm, xem ra không lâu nữa có thể nhận được thiệp cưới của cô giáo Đồng rồi, chúc mừng, ông sẽ nhanh lên cấp cha vợ thôi…” Người quản lý nhiệt tình cung cấp tin tức.
“Cái gì?” Đồng Uy phát điên quát ầm lên khiến cho các cảnh sát khác trong cục chú ý.
“Cục trưởng, xảy ra chuyện gì?” Vài cảnh sát trực ban hỏi.
Đồng Uy không trả lời, ngắt di động, cầm tạp chí trong tay, xoay người đi ra cửa.
“Cục trưởng, ngài muốn đi đâu?” Cảnh sát trực ban hỏi.
Đồng Uy dừng lại, nghiến răng nghiến lợi rít lên từng tiếng qua kẽ răng: “Tôi muốn đi bắt tội phạm, bảo vệ trong sạch của con gái.”
“Hả?” Vị cảnh sát nghe không hiểu ra sao.
“Siêu Quân, chuyện ở cục cậu xử lý đi, có chuyện gì quan trọng thì gọi cho tôi.” Đồng Uy phân phó.
“Vâng” Lạc Siêu Quân kính cẩn nói.
Đồng Uy vào xe, nổ máy, từ cảnh cục trực tiếp chạy đến nhà trọ của Mộc Tiệp.
Ông hổn hển xông lên lầu, lấy ra chìa khoá dự phòng mở cửa, thấy quần áo hỗn độn trên mặt đất, từ cửa lớn cho đến cửa phòng ngủ đang đóng chặt, chứng tỏ mọi chuyện đã muộn rồi…
“Đồng Mộc Tiệp!” Đồng Uy tức giận đến đỏ bừng mặt, ông giận dữ rống lên, thanh âm lớn đến nỗi suýt sập nhà.
Bên trong phòng ngủ, Mộc Tiệp đang nằm vô cùng thoải mái trong ngực Hàn Thận Kì, hai người ôm nhau mà ngủ.
Đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa rầm rầm, đánh thức cả hai người.
Cô nhập nhèm mở mắt, mơ mơ màng màng nói: “Xảy ra chuyện gì thế, không phải động đất đấy chứ?”
“Thật ồn ào….” Hàn Thận Kì miễn cưỡng tỉnh dậy, ngáp dài một cái.
“Họ Hàn kia, tao phải giết mày!” Đồng Uy tức giận đến mức đầu bốc khói, không ngừng đập cửa.
“Đó là âm thanh gì?” Hàn Thận Kì trừng mắt nhìn cửa, nhất thời chưa ý thức được tình huống.
“Là ba em…” Đồng Mộc Tiệp sợ tới mức từ trên giường nhảy dựng lên, vội vàng nắm drap che khuất đôi vai trần trắng nõn. “Chết rồi! Ba em đang ở bên ngoài!”
“Ba em?” Hàn Thận Kì khẩn trương lấy gối che khuất bộ vị trọng yếu.
“Họ Hàn, tao phải làm thịt mày. Mày, đồ ti bỉ, hạ lưu, vô sỉ, dụ dỗ con gái nhà lành, đồ dâm tặc!” Ngoài cửa, Đồng Uy giận dữ mắng.
Hàn Thận Kì vội vàng xuống giường tìm kiếm quần áo, nhanh chóng mặc quần, lúc này anh có cảm giác như bị “Bắt gian tại giường” vậy.
Đồng Mộc Tiệp cũng nhanh chóng lấy quần áo trong tủ, vì quá khẩn trương nên chân tay cô luống cuống mãi mà không mặc vào được.
“Để anh giúp em.” Anh dịu dàng giúp cô mặc áo.
Cô bất chấp e lệ, hoảng loạn miễn cưỡng mặc áo thun cùng quần bò.
“Họ Hàn, tao đếm đến ba, mày mau lăn ra đây ngay!” Đồng Uy tức đến xanh cả mặt.
Hai người nhìn cánh cửa rung lên bần bật, á khẩu không sao trả lời được.
“Ba em sẽ giống như đang truy bắt tội phạm, tiến hành phá cửa sao?” Hàn Thận Kì bất đắc dĩ nói.
“Chắc là thế!” Cô chỉ có thể cười khổ, kéo vội khoá quần bò, ngẩng đầu phát hiện nửa người trên của anh vẫn trần trụi, chỉ mặc độc một cái quần bò. “Áo của anh đâu ? ”
“Hình như vứt ở phòng khách…”
Rầm!
Sấm dậy đất bằng, trong phòng trọ nhỏ vang lên một tiếng nổ.
Ván cửa màu trắng đổ rầm xuống.
“Ba …”
“Bác…”
Toàn thân Đồng Uy bốc hoả, sắc mặt xanh mét giống như mới từ địa ngục trở về, lúc này ai nhìn thấy đều sẽ không hoài nghi nếu ông muốn giết người…
Ánh ban mai xuyên qua rèm cửa, chiếu vào phòng khách nhỏ được bố trí tao nhã, bên cửa sổ đặt một hàng hoa bách hợp trắng noãn thoảng hương thơm khắp phòng, giống như những buổi sáng yên tĩnh thường ngày, nhưng bầu không khí tĩnh mịch, xơ xác, tiêu điều cứ như ở linh đường đưa tiễn.
Mặt Đồng Uy đen như than, ông ẩn nhẫn ý định giết người, đằng đằng sát khí trừng mắt nhìn tên đã ăn sạch sành sanh con gái của mình.
Nếu người này chưa có việc làm thì không tính, cố tình lại là kẻ làm trong giới giải trí hỗn loạn, không học vấn không nghề nghiệp, chỉ biết mặc mỗi cái quần lót đi tới đi lui trên sân khấu.
Vốn nghĩ sẽ hạn chế tự do của hai người bọn họ, ở nhà suy nghĩ sai lầm, không nghĩ tới lại vẽ đường cho hươu chạy.
“Mày chính là người mẫu trên tạp chí?” Đồng Uy vứt quyển tạp chí nam lên bàn trà, trang giấy bị vò nát không thương tiếc, biểu hiện rõ hiện giờ ông đang phẫn nộ đến mức nào.
“Đúng vậy, cháu ch
»Tag: Trang 12 - Truyện Tiểu Thuyết - Cưới Rồi Dạy Bảo Sau , Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 