Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full
ó họ quay sang nhìn Tô Tiểu Lai, bí thư Lý có vẻ không được tự nhiên, mặt còn hơi hơi nóng lên nhưng Linda thì lại vô cùng nhiệt tình, có ý tốt kéo tay cô, hỏi: “Tiểu Lai, tới gặp cậu phải không?”
Cậu? Ôi trời, người này đúng là có trí nhớ siêu phàm, ngay cả chính cô còn quên mất chuyện này rồi =..=
Tiểu Lai có chút xấu hổ, đáp: “Vâng ạ.”
Bí thư Lý ngây ngẩn cả người. Ở tầng 28 này hình như làm gì có ai có số tuổi phù hợp để làm cậu của cô ấy.
Trong lòng Linda cười thầm nhưng ngoài mặt vẫn cẩn thận và biểu hiện nhiệt tình, lập tức giải thích nghi hoặc cho bí thư Lý: “À, bí thư Lý này, anh còn không biết sao? Kỳ thật Tiểu Lai chính là cháu gái của tổng giám đốc chúng ta đấy.”
Bí thư Lý đứng hình toàn tập, điều này không thể tin được. Thấy vậy, Linda lại một lần nữa cho người ta thấy sự kiên nhẫn hơn người của mình: “Anh cũng thấy điều này không thể tin nổi phải không? Kỳ thật thì ngay từ đâu tôi cũng không tin đâu, nhưng Tiểu Lai lại nói với tôi là bà ngoại của cô ấy lúc sinh ra tổng giám đốc đã rất lớn tuổi rồi.”
Bí thư Lý nghe xong chỉ cảm thấy một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, bọn họ đi theo tổng giám đốc suốt từ bên Mỹ tới giờ, nên chuyện gia đình của anh ấy anh tất nhiên anh cũng hiểu biết không ít. Tổng giám đốc rõ ràng là con một mà, sao có chuyện từ trên trời rơi xuống một cô cháu gái vậy? Trời ạ, đầu anh hiện giờ rối tinh rối mù rồi. Đời sống riêng tư của tổng giám đốc đúng là không nên đoán mò linh tinh, nếu không sẽ rối rắm muốn chết (___|||||).
Tô Tiểu Lai lại hiểu thêm được một điều nữa, trong công ty này không chỗ nào là không có bát quái (||___||)
********
Sau khi nghe thấy người bên trong nói “Vào đi”, Tô Tiểu Lai đẩy cửa bước vào trong phòng.
Trình Thiếu Phàm thật ra không tò mò vì sao cô lại tới phòng làm việc của anh, trong lòng anh sớm đã đoán được tám chín phần nguyên nhân là gì rồi.
Cô vừa tiến tới thì anh bảo cô ngồi vào ghế sofa phía đối diện, anh còn tự mình rót cho cô một cốc nước nữa làm cho Tiểu Lai không khỏi thấy vui mừng xen lẫn lo sợ. Thật sự là không quen mà, làm cho anh trai cô phải hầu hạ cô nữa.
Cô suy nghĩ xem nên mở miệng như thế nào, cuối cùng nghĩ mở màn vẫn nên hàn huyên chút chuyện.
“Anh à, anh vẫn bận rộn nhiều việc nhỉ”.
“Không vội.” Câu nói của anh thật sự là ngoài dự đoán của cô.
“À, vậy thì… vậy em có chuyện muốn nói với anh ạ.” Thực ra đến lúc này cô vẫn cảm thấy hơi căng thẳng.
“Ừ.” Trình Thiếu Phàm vừa lúc ngồi xuống bên cạnh cô.
“Em muốn nghỉ việc.” Tiểu Lai cúi đầu, giọng cũng nhỏ hơn gấp đôi.
“À!” Anh chỉ nói đúng một tiếng này thôi còn đâu không nói thêm câu nào phía sau cả.
Tô Tiểu Lai hoảng loạn, “À” là có ý gì? Đồng ý với lời cô nói, hay anh chỉ đơn giản là bộc lộ cảm xúc của mình?
“Anh, em nói là em muốn nghỉ việc ạ”. Tô Tiểu Lai sợ anh không nghe rõ, nên cô nhất định nói rõ lại một lần nữa.
“Ừ, anh đồng ý.” Anh cũng trả lời rất rõ ràng.
Cô không phải là nghe nhầm đấy chứ? Làm sao có thể? Ngay cả đến nguyên nhân vì sao muốn nghỉ việc cô còn chưa nói ra, làm sao anh có thể đồng ý dễ dàng thế được? Điều này rất rất rất không giống tác phong của anh!!!
Bất an, cực kỳ bất an. Cảm giác này bao vây ngực cô vô cùng khó chịu.
“Vì sao anh không hỏi em là nguyên nhân tại sao?” Tô Tiểu Lai là người thiếu kiên nhẫn trước.
“Vậy em nói đi!” Dáng vẻ Trình Thiếu Phàm vẫn bình tĩnh không nóng không lạnh.
“Gần đây anh không nghe thấy tin đồn gì liên quan đến em à?” Mọi tin tức trong công ty, anh không thể không biết được, hơn nữa bí mật nhỏ của anh vẫn còn sau tấm rèm sân khấu mà.
Trình Thiếu Phàm đương nhiên biết, hơn nữa anh còn là tên đầu sỏ gây ra chuyện này mà.
“Tốt lắm, nếu chỉ là chuyện đồn đại nhảm nhí, vậy thì cần gì phải bận tâm. Em nói xem nếu em nghỉ, em định làm cái gì bây giờ?” Trình Thiếu Phàm trước mắt là tạo ra từng bước để hoàn thành nhiệm vụ mà mẹ Tô đã giao cho anh. Kỳ thật anh ngay từ đầu cũng không hoàn toàn đồng ý với mẹ Tô việc cứng rắn cho Tô Tiểu Lai học cao học. Nhưng mà tấm lòng, nỗi khổ của cha mẹ đều như vậy cả, nên anh chỉ có thể nghe theo thôi. Sau khi ngẫm lại, ngốc như Tô Tiểu Lai thì học thêm hai năm nữa cũng không thiệt hại gì cả.
Cô không hề nghĩ ngợi, đáp lời: “Em chờ tới khai giảng ạ.” Trong khoảng thời gian này cô đã chịu không ít đau khổ rồi, bây giờ phải nghỉ ngơi thoải mái để lấy lại sức mới được.
“Năm thứ tư hình như không có khóa, phải không?”
“Học kỳ một vẫn còn có khóa mà. Hơn nữa em còn muốn chuẩn bị nhiều cho cuộc thi.”
“À ha! Sao tự nhiên em yêu thích việc học thế?”
“Đương nhiên rồi ạ. Từ sau khi đi làm đến nay, em đã sâu sắc nhận ra được một điều, làm sinh viên vẫn thích hơn.” o[╯□╰">o, cái này gọi là lĩnh ngộ a~~!”
“Không sai, vậy em có muốn tiếp tục học không?” Trình Thiếu Phàm hướng dẫn từng bước.
Tiểu Lai vẻ mặt kinh ngạc: “Anh có ý gì ạ?”
“Học cao học.”
“Em không cần.” Cuối cùng cô vẫn trốn không thoát được được vận mệnh học cao học. Không được, lần này cô nhất định phải ý chí kiên định. Bất luận dù anh có uy hiếp thứ gì cô quyết không khuất phục.
“Không phải em muốn tiếp tục làm sinh viên sao?”
“Nhưng em càng muốn kiếm tiền hơn.” Tô Tiểu Lai nói ra ý muốn chân thật từ nội tâm, nhưng đầy đủ thì còn thiếu một câu “thoát khỏi sự kiểm soát của anh” nữa. Nhưng cô đành nén ở trong lòng, không dám nói ra.
Trình Thiếu Phàm cười tinh quái nhìn cô: “Em coi việc học cao học trở thành công việc ở công ty đi, tiền lương ba ngàn một tháng. Thế nào?”
Tô Tiểu Lai vừa mới cố gắng đứng thẳng thì không khỏi run rẩy một chút. Đề nghị này còn tà ác hơn cả lời uy hiếp T_________T
Ba mươi hình bác Mao đỏ chót một tháng đó nha…
Tô Tiểu Lai nhịn không được trong lòng thầm tính kế, nói không chừng sau này công tác,
Cậu? Ôi trời, người này đúng là có trí nhớ siêu phàm, ngay cả chính cô còn quên mất chuyện này rồi =..=
Tiểu Lai có chút xấu hổ, đáp: “Vâng ạ.”
Bí thư Lý ngây ngẩn cả người. Ở tầng 28 này hình như làm gì có ai có số tuổi phù hợp để làm cậu của cô ấy.
Trong lòng Linda cười thầm nhưng ngoài mặt vẫn cẩn thận và biểu hiện nhiệt tình, lập tức giải thích nghi hoặc cho bí thư Lý: “À, bí thư Lý này, anh còn không biết sao? Kỳ thật Tiểu Lai chính là cháu gái của tổng giám đốc chúng ta đấy.”
Bí thư Lý đứng hình toàn tập, điều này không thể tin được. Thấy vậy, Linda lại một lần nữa cho người ta thấy sự kiên nhẫn hơn người của mình: “Anh cũng thấy điều này không thể tin nổi phải không? Kỳ thật thì ngay từ đâu tôi cũng không tin đâu, nhưng Tiểu Lai lại nói với tôi là bà ngoại của cô ấy lúc sinh ra tổng giám đốc đã rất lớn tuổi rồi.”
Bí thư Lý nghe xong chỉ cảm thấy một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, bọn họ đi theo tổng giám đốc suốt từ bên Mỹ tới giờ, nên chuyện gia đình của anh ấy anh tất nhiên anh cũng hiểu biết không ít. Tổng giám đốc rõ ràng là con một mà, sao có chuyện từ trên trời rơi xuống một cô cháu gái vậy? Trời ạ, đầu anh hiện giờ rối tinh rối mù rồi. Đời sống riêng tư của tổng giám đốc đúng là không nên đoán mò linh tinh, nếu không sẽ rối rắm muốn chết (___|||||).
Tô Tiểu Lai lại hiểu thêm được một điều nữa, trong công ty này không chỗ nào là không có bát quái (||___||)
********
Sau khi nghe thấy người bên trong nói “Vào đi”, Tô Tiểu Lai đẩy cửa bước vào trong phòng.
Trình Thiếu Phàm thật ra không tò mò vì sao cô lại tới phòng làm việc của anh, trong lòng anh sớm đã đoán được tám chín phần nguyên nhân là gì rồi.
Cô vừa tiến tới thì anh bảo cô ngồi vào ghế sofa phía đối diện, anh còn tự mình rót cho cô một cốc nước nữa làm cho Tiểu Lai không khỏi thấy vui mừng xen lẫn lo sợ. Thật sự là không quen mà, làm cho anh trai cô phải hầu hạ cô nữa.
Cô suy nghĩ xem nên mở miệng như thế nào, cuối cùng nghĩ mở màn vẫn nên hàn huyên chút chuyện.
“Anh à, anh vẫn bận rộn nhiều việc nhỉ”.
“Không vội.” Câu nói của anh thật sự là ngoài dự đoán của cô.
“À, vậy thì… vậy em có chuyện muốn nói với anh ạ.” Thực ra đến lúc này cô vẫn cảm thấy hơi căng thẳng.
“Ừ.” Trình Thiếu Phàm vừa lúc ngồi xuống bên cạnh cô.
“Em muốn nghỉ việc.” Tiểu Lai cúi đầu, giọng cũng nhỏ hơn gấp đôi.
“À!” Anh chỉ nói đúng một tiếng này thôi còn đâu không nói thêm câu nào phía sau cả.
Tô Tiểu Lai hoảng loạn, “À” là có ý gì? Đồng ý với lời cô nói, hay anh chỉ đơn giản là bộc lộ cảm xúc của mình?
“Anh, em nói là em muốn nghỉ việc ạ”. Tô Tiểu Lai sợ anh không nghe rõ, nên cô nhất định nói rõ lại một lần nữa.
“Ừ, anh đồng ý.” Anh cũng trả lời rất rõ ràng.
Cô không phải là nghe nhầm đấy chứ? Làm sao có thể? Ngay cả đến nguyên nhân vì sao muốn nghỉ việc cô còn chưa nói ra, làm sao anh có thể đồng ý dễ dàng thế được? Điều này rất rất rất không giống tác phong của anh!!!
Bất an, cực kỳ bất an. Cảm giác này bao vây ngực cô vô cùng khó chịu.
“Vì sao anh không hỏi em là nguyên nhân tại sao?” Tô Tiểu Lai là người thiếu kiên nhẫn trước.
“Vậy em nói đi!” Dáng vẻ Trình Thiếu Phàm vẫn bình tĩnh không nóng không lạnh.
“Gần đây anh không nghe thấy tin đồn gì liên quan đến em à?” Mọi tin tức trong công ty, anh không thể không biết được, hơn nữa bí mật nhỏ của anh vẫn còn sau tấm rèm sân khấu mà.
Trình Thiếu Phàm đương nhiên biết, hơn nữa anh còn là tên đầu sỏ gây ra chuyện này mà.
“Tốt lắm, nếu chỉ là chuyện đồn đại nhảm nhí, vậy thì cần gì phải bận tâm. Em nói xem nếu em nghỉ, em định làm cái gì bây giờ?” Trình Thiếu Phàm trước mắt là tạo ra từng bước để hoàn thành nhiệm vụ mà mẹ Tô đã giao cho anh. Kỳ thật anh ngay từ đầu cũng không hoàn toàn đồng ý với mẹ Tô việc cứng rắn cho Tô Tiểu Lai học cao học. Nhưng mà tấm lòng, nỗi khổ của cha mẹ đều như vậy cả, nên anh chỉ có thể nghe theo thôi. Sau khi ngẫm lại, ngốc như Tô Tiểu Lai thì học thêm hai năm nữa cũng không thiệt hại gì cả.
Cô không hề nghĩ ngợi, đáp lời: “Em chờ tới khai giảng ạ.” Trong khoảng thời gian này cô đã chịu không ít đau khổ rồi, bây giờ phải nghỉ ngơi thoải mái để lấy lại sức mới được.
“Năm thứ tư hình như không có khóa, phải không?”
“Học kỳ một vẫn còn có khóa mà. Hơn nữa em còn muốn chuẩn bị nhiều cho cuộc thi.”
“À ha! Sao tự nhiên em yêu thích việc học thế?”
“Đương nhiên rồi ạ. Từ sau khi đi làm đến nay, em đã sâu sắc nhận ra được một điều, làm sinh viên vẫn thích hơn.” o[╯□╰">o, cái này gọi là lĩnh ngộ a~~!”
“Không sai, vậy em có muốn tiếp tục học không?” Trình Thiếu Phàm hướng dẫn từng bước.
Tiểu Lai vẻ mặt kinh ngạc: “Anh có ý gì ạ?”
“Học cao học.”
“Em không cần.” Cuối cùng cô vẫn trốn không thoát được được vận mệnh học cao học. Không được, lần này cô nhất định phải ý chí kiên định. Bất luận dù anh có uy hiếp thứ gì cô quyết không khuất phục.
“Không phải em muốn tiếp tục làm sinh viên sao?”
“Nhưng em càng muốn kiếm tiền hơn.” Tô Tiểu Lai nói ra ý muốn chân thật từ nội tâm, nhưng đầy đủ thì còn thiếu một câu “thoát khỏi sự kiểm soát của anh” nữa. Nhưng cô đành nén ở trong lòng, không dám nói ra.
Trình Thiếu Phàm cười tinh quái nhìn cô: “Em coi việc học cao học trở thành công việc ở công ty đi, tiền lương ba ngàn một tháng. Thế nào?”
Tô Tiểu Lai vừa mới cố gắng đứng thẳng thì không khỏi run rẩy một chút. Đề nghị này còn tà ác hơn cả lời uy hiếp T_________T
Ba mươi hình bác Mao đỏ chót một tháng đó nha…
Tô Tiểu Lai nhịn không được trong lòng thầm tính kế, nói không chừng sau này công tác,
»Tag: Trang 42 - Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 