Đọc Truyện Ma - Bảy Đêm Quái Đản Full
ng đó và hình bóng đó đang cười với tôi.
Duỳnh duỳnh! Cửa kính phòng tắm bị đập mạnh một hồi lạu “Triệu Dục Tịnh! Cậu đang làm gì đấy? Tắm xong chưa? Cậu không sao chứ?” là tiếng nói của Triệu Lệ.
Tôi cũng rất muốn gào lên thật to nhưng không biết sao lại không lên tiếng. Hình bóng đó hình như cũng nghe tiếng động, dần dần biến mất, nhưng cọ ta không phải đi từ từ xuống dưới mà lại bay từ từ về phía sau dần dần mất dần trong bóng đêm. Tôi vẫn đứng đó nhìn không chớp mắt vào cái cửa sổ kính đó.
Cửa bị đẩy ra, Lưu Tịnh và Triệu Lệ một lúc cùng xông vào, nhìn thấy tôi đang chăm chú soi gương. Bọn họ đều than vãn một hồi.
“Bọn mình đều biết người cậu đẹp, nhưng cậu cũng không cần thiết phải tự ngượng mộ đến mức này chứ? Soi gương gì mà lâu thế, cốc cửa mãi mà cũng không trả lời, cứ tưởng là cậu ở trong này xảy ra chuyện gì rồi! Sao cậu lại hay đề mọi người phải lo lắng như thế?”
Tôi vừa mới hoàn hồn lại nhìn thấy bọn họ giống như gặp được người thân vậy, tôi nhịn không được liền chạy đến trước mắt Triệu Lệ vừa kêu vừa khóc.
“Không phải chứ? Bọn mình đâu có trách móc gì cậu đến nỗi cảm thấy tủi thân như thế chứ? Bọn mình chỉ đùa thôi mà”. Triệu Lệ vuốt máu tóc còn ướt sũng của tôi.
“Mình vừa… vừa…!”
“Bọn mình sai rồi, không phải là đang tự ngưỡng mộ chính mình, chỉ là tắm hơi lâu một chút thôi, đừng khóc nữa!”
“Mình vừa thấy… thấy… ma xong!” Nói xong tôi lại càng ôm chặt Triệu Lệ hơn, toàn thân run rẩy.
Một lúc, bọn họ chẳng ái nói lời nào. Lưu Tịnh đột nhiên cười phá lên: “Cậu không phải là đang soi gương sao?” Dục Tịnh từ lúc nào lại trở nên khiếm tốn thế nhỉ? Ha… ha…!
Nhìn thấy mọi người cười như vậy làm sự căng thẳng của tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, tiếp đó tôi liền nói chuyện mà tôi vừa gặp phải cho các bạn nghe.
Lưu Tịnh không cho là như vậy: “Khà khà, sáng sớm hôm nay cậu đã làm cho bọn mình một phen rồi, cậu vẫn còn muốn bọn mình không tắm rửa gì đã phải đi ngủ à? Cậu không dọa được bọn mình đâu, mình trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ ma thôi!”
Triệu Lệ cũng cười cho qua. Cho dù tôi có nói gì đi nữa thì bọn họ cũng chẳng ai tin lời tôi. Chẳng còn cách nào khác, bước ra khỏi phòng tắm tôi chỉ căn dặn khéo Lưu Tịnh: “Cậu cẩn thận đấy, nhớ để ý chỗ cửa sổ nhỏ ở trên kia kìa, nếu có điều gì thì nhớ phải gọi bọn mình ngay!”.
Triệu Lệ chỉ muốn quay lại phòng ngủ, nhưng có nói gì đi nữa thì tôi cũng không muốn cậu ấy đi, chỉ đứng trước cửa phòng tắm để khi nào chỉ cần Lưu Tịnh hô lên một tiếng thì chúng tôi có thể xông vào cứu cô ấy ra, người đông thì cũng đỡ sợ hơn mà.
Không lâu sau, Lưu Tịnh cũng tắm rửa xong bước ra ngoài, nhìn thấy chúng tôi đang đứng sừng sững ở phía ngoài đã làm cho cô ấy giật mình: “Hai cậu làm gì ở đây thế? Từ lúc nào lại có sở thích quái đản thế nhìn trộm người khác tắm à?”
Triệu Lệ vừa cười vừa nói: “Đấy cậu xem, cậu ấy vẫn bình thường đấy thôi, có sao đâu? Thôi đừng đùa nữa, hôm nay chúng mình cũng ngấm mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi”.
Tôi vội vàng hỏi Lưu Tịnh, “Thế cậu có nhìn thấy bóng người ở phía cửa sổ đó không?”, “Nhìn rồi nhưng mà chẳng thấy có gì cả! Thật khâm phục cậu đấy tận bây giờ vẫn còn sức để đùa được, sáng thì dậy sớm, tối lại không ngủ sớm nữa! Thôi mình chẳng thể chơi cùng cậu được nữa đâu, mình buồn ngủ quá rồi, thôi hai cậu cứ từ từ mà chơi vậy!”
Đáng lẽ muốn Lưu Tịnh cùng mình để chở cho Triệu Lệ tắm xong thì cùng lên lầu một thể, nhưng nghĩ là vậy lời lại chẳng thốt ra nổi, bọn họ không tin những gì tôi vừa nói nữa chứ nên cũng đành im hơi lặng tiếng vậy.
Tôi cùng Lưu Tịnh đi lên lầu, đến trước cửa phòng tôi,Lưu Tịnh vỗ mông tôi phát: “Em à, hưởng thụ cuộc sống tự do đi, mỗi người một phòng đấy, ngày mai có sức chị lại chơi cùng em nhớ, ngủ ngon!”. Nói xong vừa đi vửa ngáp trở về phòng.
Vào trong phòng mình, trong đầu tôi lại hiện lên cảnh ở trong nhà tắm, chẵng nhẽ là mình nhìn nhầm? Cũng có thể do hôm nay quá mệt chăng? Nhưng tôi vẫn quyết định ngày mai ra sân sau chơi nên nhìn thẳng xuống dưới là cửa ra vào. Đứng ra sân chơi có thể nhìn thấy toàn cảnh của đồi cỏ. Lúc đầu cũng vì lý do phong cảnh đẹp này mà tôi đã chọn căn phòng này. Buổi tối ở đây thực sự khiến người ta rùng mình khi nhìn thấy cảnh cả ngọn núi bị màn đêm che phủ bởi một màu đen tuyền. Tôi vẫn còn cảm thấy sờ sợ trong lòng, không dám nhìn lên quá lâu ra ngoài như vậy, kéo rèm cửa thật nhanhrồi chạy một mạch lên giường. Ngày hôm nay quả rất mệt mỏi tôi cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.
Đột nhiên chợt tôi thức giấc, nghe tiếng bước chân ngoài kia càng ngày càng gần. Mỗi lúc một to dần, đến trước cửa phòng tôi thì dừng hẳn lại. Tôi lại bắt đầu thấy căng thẳng, mắt nhìn cánh cửa ra vào không chớp. Cuối cùng, tiếng gõ cửa cũng vang lên, tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, vừa run vừa hỏi: “Ai đấy?”
“Là mình, cậu ngủ chưa?” Hóa ra là Triệu Lệ, tôi cũng quên mất rằng vẫn còn cô ấy đang tắm dở, chỉ tự mình dọa mình.
“Mình ngủ rồi, không sao đâu! Có gì mai nói tiếp, ngủ ngon!”
“Không sao thì tốt, mình cũng đi nghỉ đây, chúc cậu ngủ ngon!” Vừa nói dứt lời, tiếng bước chân lại vang lên và mất dần khi cô ấy trở về phòng đối diện.
Mắt vẫn còn chưa mở được hết thì ánh sáng chói lọi từ bên ngoài vào làm tôi không muốn dậy cũng phải dậy. Ồ! Cảnh sáng ban mai thật đẹp, ánh sáng chiếu rọi khắp căn phòng. Thích thật khi ngủ đến lúc mặt trời lên tận đỉnh núi. Vươn vai đứng dậy, dần dần bò ra đến cửa sổ để kéo rèm lên, thời tiết hôm nay thật đẹp lại được nhìn thấy cảnh sc81 ánh sáng bao phủ toàn bộ khu đồi cỏ này. Tôi mở cửa bước ra ngoài sân trời, làm vài động tác hít thở, rừng tre xanh biếc trước mắt có những chú chim lạ kéo đến bay lượn khắp rừng, dòng sông nhỏ dưới cây cầu đá trôi chảy một cách êm ả, phát ra những tiếng roch1 rách thật vui tai. Đây đúng là một ngày chủ nhật tuyệt đẹp.
Nhìn cảnh tưởng tuyệt đẹp như vậy đột nhiên
Duỳnh duỳnh! Cửa kính phòng tắm bị đập mạnh một hồi lạu “Triệu Dục Tịnh! Cậu đang làm gì đấy? Tắm xong chưa? Cậu không sao chứ?” là tiếng nói của Triệu Lệ.
Tôi cũng rất muốn gào lên thật to nhưng không biết sao lại không lên tiếng. Hình bóng đó hình như cũng nghe tiếng động, dần dần biến mất, nhưng cọ ta không phải đi từ từ xuống dưới mà lại bay từ từ về phía sau dần dần mất dần trong bóng đêm. Tôi vẫn đứng đó nhìn không chớp mắt vào cái cửa sổ kính đó.
Cửa bị đẩy ra, Lưu Tịnh và Triệu Lệ một lúc cùng xông vào, nhìn thấy tôi đang chăm chú soi gương. Bọn họ đều than vãn một hồi.
“Bọn mình đều biết người cậu đẹp, nhưng cậu cũng không cần thiết phải tự ngượng mộ đến mức này chứ? Soi gương gì mà lâu thế, cốc cửa mãi mà cũng không trả lời, cứ tưởng là cậu ở trong này xảy ra chuyện gì rồi! Sao cậu lại hay đề mọi người phải lo lắng như thế?”
Tôi vừa mới hoàn hồn lại nhìn thấy bọn họ giống như gặp được người thân vậy, tôi nhịn không được liền chạy đến trước mắt Triệu Lệ vừa kêu vừa khóc.
“Không phải chứ? Bọn mình đâu có trách móc gì cậu đến nỗi cảm thấy tủi thân như thế chứ? Bọn mình chỉ đùa thôi mà”. Triệu Lệ vuốt máu tóc còn ướt sũng của tôi.
“Mình vừa… vừa…!”
“Bọn mình sai rồi, không phải là đang tự ngưỡng mộ chính mình, chỉ là tắm hơi lâu một chút thôi, đừng khóc nữa!”
“Mình vừa thấy… thấy… ma xong!” Nói xong tôi lại càng ôm chặt Triệu Lệ hơn, toàn thân run rẩy.
Một lúc, bọn họ chẳng ái nói lời nào. Lưu Tịnh đột nhiên cười phá lên: “Cậu không phải là đang soi gương sao?” Dục Tịnh từ lúc nào lại trở nên khiếm tốn thế nhỉ? Ha… ha…!
Nhìn thấy mọi người cười như vậy làm sự căng thẳng của tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, tiếp đó tôi liền nói chuyện mà tôi vừa gặp phải cho các bạn nghe.
Lưu Tịnh không cho là như vậy: “Khà khà, sáng sớm hôm nay cậu đã làm cho bọn mình một phen rồi, cậu vẫn còn muốn bọn mình không tắm rửa gì đã phải đi ngủ à? Cậu không dọa được bọn mình đâu, mình trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ ma thôi!”
Triệu Lệ cũng cười cho qua. Cho dù tôi có nói gì đi nữa thì bọn họ cũng chẳng ai tin lời tôi. Chẳng còn cách nào khác, bước ra khỏi phòng tắm tôi chỉ căn dặn khéo Lưu Tịnh: “Cậu cẩn thận đấy, nhớ để ý chỗ cửa sổ nhỏ ở trên kia kìa, nếu có điều gì thì nhớ phải gọi bọn mình ngay!”.
Triệu Lệ chỉ muốn quay lại phòng ngủ, nhưng có nói gì đi nữa thì tôi cũng không muốn cậu ấy đi, chỉ đứng trước cửa phòng tắm để khi nào chỉ cần Lưu Tịnh hô lên một tiếng thì chúng tôi có thể xông vào cứu cô ấy ra, người đông thì cũng đỡ sợ hơn mà.
Không lâu sau, Lưu Tịnh cũng tắm rửa xong bước ra ngoài, nhìn thấy chúng tôi đang đứng sừng sững ở phía ngoài đã làm cho cô ấy giật mình: “Hai cậu làm gì ở đây thế? Từ lúc nào lại có sở thích quái đản thế nhìn trộm người khác tắm à?”
Triệu Lệ vừa cười vừa nói: “Đấy cậu xem, cậu ấy vẫn bình thường đấy thôi, có sao đâu? Thôi đừng đùa nữa, hôm nay chúng mình cũng ngấm mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi”.
Tôi vội vàng hỏi Lưu Tịnh, “Thế cậu có nhìn thấy bóng người ở phía cửa sổ đó không?”, “Nhìn rồi nhưng mà chẳng thấy có gì cả! Thật khâm phục cậu đấy tận bây giờ vẫn còn sức để đùa được, sáng thì dậy sớm, tối lại không ngủ sớm nữa! Thôi mình chẳng thể chơi cùng cậu được nữa đâu, mình buồn ngủ quá rồi, thôi hai cậu cứ từ từ mà chơi vậy!”
Đáng lẽ muốn Lưu Tịnh cùng mình để chở cho Triệu Lệ tắm xong thì cùng lên lầu một thể, nhưng nghĩ là vậy lời lại chẳng thốt ra nổi, bọn họ không tin những gì tôi vừa nói nữa chứ nên cũng đành im hơi lặng tiếng vậy.
Tôi cùng Lưu Tịnh đi lên lầu, đến trước cửa phòng tôi,Lưu Tịnh vỗ mông tôi phát: “Em à, hưởng thụ cuộc sống tự do đi, mỗi người một phòng đấy, ngày mai có sức chị lại chơi cùng em nhớ, ngủ ngon!”. Nói xong vừa đi vửa ngáp trở về phòng.
Vào trong phòng mình, trong đầu tôi lại hiện lên cảnh ở trong nhà tắm, chẵng nhẽ là mình nhìn nhầm? Cũng có thể do hôm nay quá mệt chăng? Nhưng tôi vẫn quyết định ngày mai ra sân sau chơi nên nhìn thẳng xuống dưới là cửa ra vào. Đứng ra sân chơi có thể nhìn thấy toàn cảnh của đồi cỏ. Lúc đầu cũng vì lý do phong cảnh đẹp này mà tôi đã chọn căn phòng này. Buổi tối ở đây thực sự khiến người ta rùng mình khi nhìn thấy cảnh cả ngọn núi bị màn đêm che phủ bởi một màu đen tuyền. Tôi vẫn còn cảm thấy sờ sợ trong lòng, không dám nhìn lên quá lâu ra ngoài như vậy, kéo rèm cửa thật nhanhrồi chạy một mạch lên giường. Ngày hôm nay quả rất mệt mỏi tôi cũng dần dần chìm vào giấc ngủ.
Đột nhiên chợt tôi thức giấc, nghe tiếng bước chân ngoài kia càng ngày càng gần. Mỗi lúc một to dần, đến trước cửa phòng tôi thì dừng hẳn lại. Tôi lại bắt đầu thấy căng thẳng, mắt nhìn cánh cửa ra vào không chớp. Cuối cùng, tiếng gõ cửa cũng vang lên, tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, vừa run vừa hỏi: “Ai đấy?”
“Là mình, cậu ngủ chưa?” Hóa ra là Triệu Lệ, tôi cũng quên mất rằng vẫn còn cô ấy đang tắm dở, chỉ tự mình dọa mình.
“Mình ngủ rồi, không sao đâu! Có gì mai nói tiếp, ngủ ngon!”
“Không sao thì tốt, mình cũng đi nghỉ đây, chúc cậu ngủ ngon!” Vừa nói dứt lời, tiếng bước chân lại vang lên và mất dần khi cô ấy trở về phòng đối diện.
Mắt vẫn còn chưa mở được hết thì ánh sáng chói lọi từ bên ngoài vào làm tôi không muốn dậy cũng phải dậy. Ồ! Cảnh sáng ban mai thật đẹp, ánh sáng chiếu rọi khắp căn phòng. Thích thật khi ngủ đến lúc mặt trời lên tận đỉnh núi. Vươn vai đứng dậy, dần dần bò ra đến cửa sổ để kéo rèm lên, thời tiết hôm nay thật đẹp lại được nhìn thấy cảnh sc81 ánh sáng bao phủ toàn bộ khu đồi cỏ này. Tôi mở cửa bước ra ngoài sân trời, làm vài động tác hít thở, rừng tre xanh biếc trước mắt có những chú chim lạ kéo đến bay lượn khắp rừng, dòng sông nhỏ dưới cây cầu đá trôi chảy một cách êm ả, phát ra những tiếng roch1 rách thật vui tai. Đây đúng là một ngày chủ nhật tuyệt đẹp.
Nhìn cảnh tưởng tuyệt đẹp như vậy đột nhiên
»Tag: Trang 29 - Đọc Truyện Ma - Bảy Đêm Quái Đản Full ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 