Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm
ng là cô đang sợ.
Cho tới ngày hôm nay, nửa đêm tỉnh dậy, trong đầu cô vẫn xuất hiện khuôn mặt của Jason. Bởi vì cô còn hận, nên cô phát hiện ra rằng mình vẫn chưa quên. Con người lúc nào cũng như vậy, thường quên mất người đối xử tốt với mình, nhưng lại không bao giờ quên được người từng làm mình tổn thương. Mấytuần tiếp theo đó, cô không nhận lời mời của Ân Tá, thi thoảng Ân Tá tới tòa soạn hoặc tới trường tìm cô, cô đều trốn anh, chỉ nói rằng:
- Dạo này em bận lắm, để lần sau nhé?
Cô đang sợ hãi, sợ lại một lần nữa phải chịu tổn thương.
Trước khi Liệt Nùng chưa nghiên cứu được ra thuốc mới, cô vẫn phải uống loại thuốc đó để giữ tính mạng của mình, những viên thuốc màu xanh lam trôi xuống họng cùng với nước, cảm giác như đang uống vào những viên thuốc độc. Làm công việc biên tập một thời gian dài, cô dần dần xa cách với cuộc sống trong trường, những cô bạn cùng tuổi vẫn còn đang viết những bài thơ tình ướt át, đang lo lắng cho kỳ thi cuối kỳ, đang buồn rầu vì chuyện yêu đương thì cô đã đặt một chân vào xã hội đầy bon chen, phiền phức. Hôm nay viết bản thảo xong đã hơn 9 giờ tối, cô tiếc tiền không dám ngồi taxi, bèn mua một cốc trà sữa rồi vừa uống vừa chờ xe buýt.
Có người đặt tay lên vai cô.
Cô sợ toát mồ hôi lạnh, quay đầu lại phát hiện có một thanh niên lạ mặt. Thấy Bảo Lam sợ hãi đứng dịch sang, chàng trai đó gỡ chiếc kính râm xuống, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nguy hiểm.
- Không nhận ra tôi sao? – Anh ta hỏi.
- Anh là? – Bảo Lam cảm thấy người này có vẻ quen quen, nhưng khuôn mặt này khác rất nhiều các khuôn mặt quen thuộc trong đầu cô, không thể nào nhớ ra được là ai. Người thanh niên thấy Bảo Lam không nhớ ra, bèn mỉm cười.
- Tôi còn tưởng cả đời này cô sẽ nhớ tới tôi. Cô là bạn gái của anh tôi phải không?
Khuôn mặt anh ta rất giống Ân Tá nhưng trong ánh mắt lại chứa đựng vẻ gì đó ngang tàng và nguy hiểm, có một sức hút vô cùng mãnh liệt với con gái. Càng nguy hiểm càng khiến người ta muốn tới gần.
- Thực ra... – Bảo Lam ngượng ngùng định giải thích thì Ân Tá bỗng xuất hiện và ngắt lời anh ta.
- Cô ấy không phải bạn gái anh! – Anh vội vàng kéo tay Bảo Lam bỏ đi. Anh đi rất gấp, mãi tới bãi gửi xe rồi mới đi chậm lại, nhưng vẫn không lên tiếng. Sự lạnh lùng dần dần biến thành một sự im lặng đáng sợ.
Anh muốn nói ra bí mật luôn dày vò trái tim anh, nhưng chỉ sợ nói ra rồi, cô sẽ không thèm nhìn anh thêm lần nào nữa. Ân Tá không dám nhìn vào mắt Bảo Lam, chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập thật mạnh, như muốn phá tan lồng ngực của anh... Ngọn lửa hối hận đốt cháy trái tim anh. Anh thu hết dũng khí, nhìn thẳng vào mắt Bảo Lam.
Đã mở miệng ra rồi mà vẫn không thể thốt lên lời. Sự im lặng kéo dài, cô không nhịn được, lên tiếng hỏi:
- Có chuyện gì muốn nói với em sao?
- ... Đi ăn cơm trước đã, hôm nay mấy đồng nghiệp rủ nhau đi ăn. – Anh lái xe nhanh như bay, cảnh vật hai bên đường trở nên mờ nhạt. Một cảm giác sợ hãi dâng lên trong cổ họng, cô bụm miệng cúi thấp đầu, Ân Tá bèn giảm tốc độ, dừng xe lại bên đường, vỗ nhẹ lên vai cô. – Em sao thế?
- Không, không sao. – Đôi môi cô tái nhợt, nhớ lại tai nạn xe bốn năm trước. Chỉ một giây trước khi tai nạn xảy ra, bố cô cũng lái xe rất nhanh, vừa lái vừa cãi nhau với mẹ.
- Làm vợ chồng bao nhiêu năm, anh từng quan tâm tới tôi chưa? Anh có giống một người đàn ông không?
- Cô điên rồi! Con còn đang ngồi đằng sau! – Ông vừa lái xe vừa hét lên với người vợ đã sống cùng ông suốt 20 năm. Mẹ cúi đầu lau nước mắt. Chiếc xe lao nhanh như bay, nhanh tới mức cảm giác như nó sắp bay lên, bay lên thiên đường.
Tối hôm sau, người bố bị thương nặng thực sự đã bay lên thiên đường. Từ đó về sau, mỗi khi ngồi chiếc xe nào chạy với tốc độ nhanh, cô đều có cảm giác khó chịu, buồn nôn.
(bạn đàn đọc truyện tạchúc các bạn vui vẻ)
Sợ hãi, chỉ là sợ hãi.
Ân Tá nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô, bàn tay anh vừa to vừa ấm. Một lúc sau, cô vỗ nhẹ lên ngực, đã thấy khỏe hơn nhiều. Ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Ân Tá, anh đang nhìn cô chăm chú, ánh mắt sáng như ánh sao. Cô biết anh muốn nói cái gì đó, bèn kiên nhẫn chờ anh.
- Thực ra... – Anh im lặng. – Cũng không có gì. – Anh nắm tay Bảo Lam, ủ ấm đôi tay cô trong lòng bàn tay mình.
- Bạn anh còn đang chờ, đi thôi.
Cuối cùng anh vẫn không nói gì.
Nhưng trong lòng anh vẫn chôn giấu một bí mật! Chỉ một chút nữa thôi là anh đã nói ra – một khoảng cách mỏng manh xuất hiện giữa hai người. Bảo Lam không nói gì, chỉ gật đầu:
- Vâng!
Vừa bước vào phòng ăn cao cấp của quán hải sản, ánh mắt của tất cả mọi người nhất tề hướng về phía Bảo Lam. Anh Trương vừa là đồng nghiệp, vừa là bạn thân lâu năm của Ân Tá, thấy anh đưa một cô gái xinh đẹp tới dự tiệc, kinh ngạc không nói lên lời.
- Chẳng phải em là cô gái lần trước ở cửa thang máy... – Anh nhìn Bảo Lam. – Lâm Ân Tá ơi Lâm Ân Tá, lần trước sang châu Âu chơi, bao nhiêu mỹ nữ vây quanh lấy cậu, cậu không chớp mắt lấy một lần, đúng là giỏi! Tôi còn tưởng cậu có bí mật gì khó nói, ha ha ha... – Anh bật cười thoải mái. – Hóa ra là đã có chủ rồi. Tiểu Tô này, xem ra em hết cơ hội rồi.
Cô gái tên là "Tiểu Tô" tự nhiên bị nhắc tới bèn xấu hổ đỏ bừng mặt, ngượng ngùng nói:
- Anh nói linh tinh, em có ý gì với anh Lâm đâu! – Mặc dù nói thế nhưng ánh mắt côlại dừng lại trên người Bảo Lam: khoảng 18, 19 tuổi, da đẹp tới nỗi cảm giác chỉ cần gió thổi là có thể rách, cũng coi là ưa nhìn nhưng không thể xếp vào hàng mỹ nhân.
Cô ta dựa vào cái gì mà đòi theo đuổi Lâm Ân Tá? Tiểu Tô thầm nghĩ, không cam lòng. Ân Tá dẫn Bảo Lam vào chỗ ngồi, giúp cô cất túi rồi cẩn thận lau bát đũa cho cô dùng. Chị Lưu vừa kết hôn tỏ ra ghen tị:
- Ai da, nếu chồng tôi mà đối xử với tôi tốt như vậy thì có chết cũng cam lòng.
- Anh ấy lúc nào cũng chu đáo như thế. – Coco, giám đốc tài vụ kiêm bạn cũ của anh nghĩ ra cái gì đó. – Nói mới nhớ, đây là cô bạn gái thứ hai của Lâ
Cho tới ngày hôm nay, nửa đêm tỉnh dậy, trong đầu cô vẫn xuất hiện khuôn mặt của Jason. Bởi vì cô còn hận, nên cô phát hiện ra rằng mình vẫn chưa quên. Con người lúc nào cũng như vậy, thường quên mất người đối xử tốt với mình, nhưng lại không bao giờ quên được người từng làm mình tổn thương. Mấytuần tiếp theo đó, cô không nhận lời mời của Ân Tá, thi thoảng Ân Tá tới tòa soạn hoặc tới trường tìm cô, cô đều trốn anh, chỉ nói rằng:
- Dạo này em bận lắm, để lần sau nhé?
Cô đang sợ hãi, sợ lại một lần nữa phải chịu tổn thương.
Trước khi Liệt Nùng chưa nghiên cứu được ra thuốc mới, cô vẫn phải uống loại thuốc đó để giữ tính mạng của mình, những viên thuốc màu xanh lam trôi xuống họng cùng với nước, cảm giác như đang uống vào những viên thuốc độc. Làm công việc biên tập một thời gian dài, cô dần dần xa cách với cuộc sống trong trường, những cô bạn cùng tuổi vẫn còn đang viết những bài thơ tình ướt át, đang lo lắng cho kỳ thi cuối kỳ, đang buồn rầu vì chuyện yêu đương thì cô đã đặt một chân vào xã hội đầy bon chen, phiền phức. Hôm nay viết bản thảo xong đã hơn 9 giờ tối, cô tiếc tiền không dám ngồi taxi, bèn mua một cốc trà sữa rồi vừa uống vừa chờ xe buýt.
Có người đặt tay lên vai cô.
Cô sợ toát mồ hôi lạnh, quay đầu lại phát hiện có một thanh niên lạ mặt. Thấy Bảo Lam sợ hãi đứng dịch sang, chàng trai đó gỡ chiếc kính râm xuống, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nguy hiểm.
- Không nhận ra tôi sao? – Anh ta hỏi.
- Anh là? – Bảo Lam cảm thấy người này có vẻ quen quen, nhưng khuôn mặt này khác rất nhiều các khuôn mặt quen thuộc trong đầu cô, không thể nào nhớ ra được là ai. Người thanh niên thấy Bảo Lam không nhớ ra, bèn mỉm cười.
- Tôi còn tưởng cả đời này cô sẽ nhớ tới tôi. Cô là bạn gái của anh tôi phải không?
Khuôn mặt anh ta rất giống Ân Tá nhưng trong ánh mắt lại chứa đựng vẻ gì đó ngang tàng và nguy hiểm, có một sức hút vô cùng mãnh liệt với con gái. Càng nguy hiểm càng khiến người ta muốn tới gần.
- Thực ra... – Bảo Lam ngượng ngùng định giải thích thì Ân Tá bỗng xuất hiện và ngắt lời anh ta.
- Cô ấy không phải bạn gái anh! – Anh vội vàng kéo tay Bảo Lam bỏ đi. Anh đi rất gấp, mãi tới bãi gửi xe rồi mới đi chậm lại, nhưng vẫn không lên tiếng. Sự lạnh lùng dần dần biến thành một sự im lặng đáng sợ.
Anh muốn nói ra bí mật luôn dày vò trái tim anh, nhưng chỉ sợ nói ra rồi, cô sẽ không thèm nhìn anh thêm lần nào nữa. Ân Tá không dám nhìn vào mắt Bảo Lam, chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập thật mạnh, như muốn phá tan lồng ngực của anh... Ngọn lửa hối hận đốt cháy trái tim anh. Anh thu hết dũng khí, nhìn thẳng vào mắt Bảo Lam.
Đã mở miệng ra rồi mà vẫn không thể thốt lên lời. Sự im lặng kéo dài, cô không nhịn được, lên tiếng hỏi:
- Có chuyện gì muốn nói với em sao?
- ... Đi ăn cơm trước đã, hôm nay mấy đồng nghiệp rủ nhau đi ăn. – Anh lái xe nhanh như bay, cảnh vật hai bên đường trở nên mờ nhạt. Một cảm giác sợ hãi dâng lên trong cổ họng, cô bụm miệng cúi thấp đầu, Ân Tá bèn giảm tốc độ, dừng xe lại bên đường, vỗ nhẹ lên vai cô. – Em sao thế?
- Không, không sao. – Đôi môi cô tái nhợt, nhớ lại tai nạn xe bốn năm trước. Chỉ một giây trước khi tai nạn xảy ra, bố cô cũng lái xe rất nhanh, vừa lái vừa cãi nhau với mẹ.
- Làm vợ chồng bao nhiêu năm, anh từng quan tâm tới tôi chưa? Anh có giống một người đàn ông không?
- Cô điên rồi! Con còn đang ngồi đằng sau! – Ông vừa lái xe vừa hét lên với người vợ đã sống cùng ông suốt 20 năm. Mẹ cúi đầu lau nước mắt. Chiếc xe lao nhanh như bay, nhanh tới mức cảm giác như nó sắp bay lên, bay lên thiên đường.
Tối hôm sau, người bố bị thương nặng thực sự đã bay lên thiên đường. Từ đó về sau, mỗi khi ngồi chiếc xe nào chạy với tốc độ nhanh, cô đều có cảm giác khó chịu, buồn nôn.
(bạn đàn đọc truyện tạchúc các bạn vui vẻ)
Sợ hãi, chỉ là sợ hãi.
Ân Tá nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô, bàn tay anh vừa to vừa ấm. Một lúc sau, cô vỗ nhẹ lên ngực, đã thấy khỏe hơn nhiều. Ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Ân Tá, anh đang nhìn cô chăm chú, ánh mắt sáng như ánh sao. Cô biết anh muốn nói cái gì đó, bèn kiên nhẫn chờ anh.
- Thực ra... – Anh im lặng. – Cũng không có gì. – Anh nắm tay Bảo Lam, ủ ấm đôi tay cô trong lòng bàn tay mình.
- Bạn anh còn đang chờ, đi thôi.
Cuối cùng anh vẫn không nói gì.
Nhưng trong lòng anh vẫn chôn giấu một bí mật! Chỉ một chút nữa thôi là anh đã nói ra – một khoảng cách mỏng manh xuất hiện giữa hai người. Bảo Lam không nói gì, chỉ gật đầu:
- Vâng!
Vừa bước vào phòng ăn cao cấp của quán hải sản, ánh mắt của tất cả mọi người nhất tề hướng về phía Bảo Lam. Anh Trương vừa là đồng nghiệp, vừa là bạn thân lâu năm của Ân Tá, thấy anh đưa một cô gái xinh đẹp tới dự tiệc, kinh ngạc không nói lên lời.
- Chẳng phải em là cô gái lần trước ở cửa thang máy... – Anh nhìn Bảo Lam. – Lâm Ân Tá ơi Lâm Ân Tá, lần trước sang châu Âu chơi, bao nhiêu mỹ nữ vây quanh lấy cậu, cậu không chớp mắt lấy một lần, đúng là giỏi! Tôi còn tưởng cậu có bí mật gì khó nói, ha ha ha... – Anh bật cười thoải mái. – Hóa ra là đã có chủ rồi. Tiểu Tô này, xem ra em hết cơ hội rồi.
Cô gái tên là "Tiểu Tô" tự nhiên bị nhắc tới bèn xấu hổ đỏ bừng mặt, ngượng ngùng nói:
- Anh nói linh tinh, em có ý gì với anh Lâm đâu! – Mặc dù nói thế nhưng ánh mắt côlại dừng lại trên người Bảo Lam: khoảng 18, 19 tuổi, da đẹp tới nỗi cảm giác chỉ cần gió thổi là có thể rách, cũng coi là ưa nhìn nhưng không thể xếp vào hàng mỹ nhân.
Cô ta dựa vào cái gì mà đòi theo đuổi Lâm Ân Tá? Tiểu Tô thầm nghĩ, không cam lòng. Ân Tá dẫn Bảo Lam vào chỗ ngồi, giúp cô cất túi rồi cẩn thận lau bát đũa cho cô dùng. Chị Lưu vừa kết hôn tỏ ra ghen tị:
- Ai da, nếu chồng tôi mà đối xử với tôi tốt như vậy thì có chết cũng cam lòng.
- Anh ấy lúc nào cũng chu đáo như thế. – Coco, giám đốc tài vụ kiêm bạn cũ của anh nghĩ ra cái gì đó. – Nói mới nhớ, đây là cô bạn gái thứ hai của Lâ
»Tag: Trang 20 - Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 