Truyện Teen - Chân Ngắn Sao Phải Xoắn
liền mà con “Nó..kìa” của tôi chẳng thèm rung lên lấy một lần, tôi cảm thấy mình tự kỷ quá, tự kỷ đến nỗi tôi phải dùng chính điện thoại của mình rồi nhắn tin cho mình, vừa đọc vừa cười như đứa dở hơi. Đấy, có phải lúc nào tôi cũng vui đâu, có những lúc cuộc đời tôi cũng bi đát lắm chứ. Chưa kể, có những lần chờ dài cổ mới có một tin nhắn, hí hửng lao đến mở ra thì là tin nhắn quảng cáo, bố khỉ, lại bi đát tập hai. Ô ! nhưng mà tôi đồ rằng một trăm kẻ mới mua điện thoại thì có đến 90 người giống tôi, mười tên còn lại hoặc là không biết đọc tin nhắn hoặc không dùng điện thoại. Đấy, trong những trường hợp có phần ngu ngốc như thế, tôi luôn tự hào rằng tôi luôn nằm ở phe chiếm con số đông đảo nhất. Bạn ạ, dù bạn có ngớ ngẩn đến mức độ nào, bạn chỉ cần nhìn xung quanh thấy còn đầy người cũng như bạn, thì bạn có quyền tự tin về bản thân mình. Mà nếu bạn cho rằng những lời tôi nói ở phía trên không hề ngớ ngẩn chút nào, thì xin được hoan hô bạn, vì bạn luôn là người hiểu tôi. Ha ha ! đơn giản lắm, những người thông minh như tôi không bao giờ nói những lời ngớ ngẩn. Trời ạ, sao trình tự sướng của tôi ngày một cao thế này, tôi thật phục tôi quá ! .
Tôi đang ngửa cổ cười hô hố vì nhớ lại thời mới dùng điện thoại với cái mồm đầy bọt kem đánh răng thì điện thoại reo lên. Chết tiệt, lại điện thoại. Tôi lau vội miệng và phi ra nhấc máy. Hoành Tá Tràng hét lên “xuống đi, muộn rồi”. Tôi lại phi như tên bắn vào nhà tắm, vuốt qua cái mặt và lao xuống nhà. Những lúc này tôi chả nhớ lắm đến cái chân đang lên da non của mình nữa. Hoành Tá Tràng đón tôi với cái mặt tím bầm như quả cà…tím ! . Lạ gì đâu, nếu ngày nào đó, anh ta nhìn tôi mặt giãn, nở to như hoa loa kèn thì tôi mới ngạc nhiên. Tôi cũng chả thèm để ý đến anh ta, tôi leo lên và ngồi yên vị như thể anh ta là lái xe riêng của tôi vậy. Hoành Tá Tràng lẳng lặng phóng xe, hình như đêm qua anh ta đã trải qua một đêm không ổn lắm. Đấy là tôi phỏng đoán thế, còn như thế nào thì phải hỏi anh ta mới biết được. Đi được một quãng, không thể ngăn nổi sự tò mò, tôi lên tiếng.
- Này, sao hôm qua anh bảo gọi lại cho tôi mà không gọi ?
- À, bận quá.. quên mất !
- Bận gì ?
- Hỏi làm gì ?
- Hỏi để biết !
Hoành Tá Tràng im lặng. Láo thật, mình hỏi mà còn không đáp lời cơ đấy. Nhưng, mồm là của anh ta, mình đâu có quyền bắt anh ta mở mồm khi anh ta không muốn?. Hây dà, cuộc đời thật là nan giải, một đằng là không thể cạy mồm anh ta ra, một đằng khác là cái sự tò mò của tôi đã vượt lên đến đỉnh đầu. Thôi thì, liều một ván cho xong, dù không thành công thì cũng coi như đã thành nhân ( ý là bị Hoành Tá Tràng đập bẹp thành nhân bánh trung thu ấy, các bạn đừng nghĩ theo nghĩa Hán Việt mà mệt óc ) . Nghĩ là làm, tôi lấy hơi rồi nói nhanh.
- Không Ai Cả là ai ?
- Hả ? Cô rình tôi đấy à ?
- Không, tôi vô tình ( thực ra là cố tình) nhìn thấy danh bạ điện thoại của anh.
- À… ừm !
- Này, thế Không Ai Cả là ai ?
- Ờ… thì là không ai cả !
- Anh bị hâm à ?
- Hâm thì đã sao ?
- Ờ… thì… không sao !
Thật là kỳ cục, anh ta cố tình loanh quanh không chịu khai ra sự thật. Phải làm sao đây ? Tôi không thể yên lòng nếu bí mật chưa được bật mí ( Mặc dù, cái bí mật chết tiệt đó nó có liên quan quái gì đến tôi đâu). Hoành Tá Tràng không chịu mở miệng, còn tôi thì không ngừng đặt ra các giả thiết về Không Ai Cả. Hoành TáTràng vẫn kiên định, còn tôi… đành bỏ cuộc, không phải vì tôi hết tò mò, mà vì tôi quá mỏi mồm. Vậy là Không Ai Cả vẫn là một bí ẩn to đùng trong lòng tôi. Thật là chán.
Hoành Tá Tràng vẫn đều đều chở tôi đi về như thế, chỉ có điều anh ta trở nên ít lời hơn, và càng lúc nhận được nhiều cú điện thoại bất thường của Không Ai Cả hơn. Còn sự tò mò của tôi cũng ngày một dâng cao cùng với những biểu hiện đó. Nhưng tôi chẳng moi thêm được gì nữa, thật không hổ danh là cảnh sát, đồ mặt sắt à không là tai sắt thì có, người ta gợi ý mãi mà chẳng chịu khai. Tôi vẫn mang nỗi ấm ức không thể diễn tả bằng lời khi phải ngồi sau lưng cái kẻ quá kín miệng này. Tôi thề, một ngày nào đó tôi sẽ tìm ra chân tướng sự việc, lúc đó Hoành Tá Tràng sẽ phải đi van xin tôi giữ kín nó, ô thật là một ý nghĩ tuyệt hảo. Nghĩ đến đó, tôi thấy mình nhẹ nhõm hẳn.
Mặc dù, Hoành Tá Tràng làm tôi cảm thấy quá khó chịu vì bí mật của anh ta, nhưng người làm tôi mất ngủ hàng đêm lại là Lãng Tử cơ. Anh ấy gọi điện cho tôi thường xuyên, sáng sớm, tối muộn, giờ ăn trưa…tóm lại là bất kể khi nào có thể. Nhiều lúc tôi phát bực, nhưng nhiều lúc không thấy í ới gì thì thấy thiếu thiếu. Khổ, ở đời có ai bằng lòng với những gì mình có đâu, nhiều quá thì chán ngán, mà ít hơn một tẹo thì trống vắng, thật chả biết đường nào mà lần. Lòng tôi quả thật rối như tơ vò, nếu nói tôi không thích anh ấy thì không đúng, vì nếu không thích thì mấy năm qua tôi mơ mộng làm cái gì ?. Ô ! Nhưng mà, tại sao tôi vẫn thấy ở Lãng Tử một cái gì đó thật xa… xa lạ như ….đĩa bay vậy ! Nghĩ là nó có thật nhưng trong lòng vẫn không thôi hồ nghi. Mệt thật ! Nếu tình yêu là một bát bún riêu, tôi thề tôi sẽ tu ực một phát là xong, chả cần phải mệt não thế này cho nó nhanh già.
Năm ngày sau vụ tai nạn đuổi cướp, tôi đang chân thấp chân cao đi ra cổng chờ Hoành Tá Tràng đến đón, thì nghe tiếng gọi.
- Cô Phương ! Cô Phương !
Ai gọi tôi đó, có tôi đây ? . Tôi ngoái lại, thấy Hăng –rô Nguyễn đang ôm một bó hoa Bách Nhật tím lịm đi tới. Tôi ghét tất cả các loại hoa, chỉ thích mỗi Bách Nhật, thứ nhất vì nó có màu tím dịu mắt, thứ hai vì màu hoa đó rất lâu phai, tôi có thể để quên nó trong bình cả tuần trời, cành héo queo quắt nhưng màu hoa thì vẫn tím lịm như thế. Nói chung, Bách Nhật là loài hoa có vẻ đẹp khó phai, cũng như tôi vậy. Tiếc là mẹ tôi đã không đặt tên tôi là Bách Nhật cho nó có ý nghĩa. Ô ! mà luyên thuyên quá, Hăng – rô Nguyễn tiến tới gần tôi, nở một nụ cười đầy răng, còn tôi vì lịch sự cũng nở lại một nụ cười răng môi lẫn lộn. (Nếu anh ta không phải là tay chân của Lãng Tử thì đừng hòng được tôi cười lại ). Lãng Tử thật là chu đáo, đi công tác Sài Gòn mà vẫn không quên gửi hoa tặng tôi. Tôi còn chờ đợi
Tôi đang ngửa cổ cười hô hố vì nhớ lại thời mới dùng điện thoại với cái mồm đầy bọt kem đánh răng thì điện thoại reo lên. Chết tiệt, lại điện thoại. Tôi lau vội miệng và phi ra nhấc máy. Hoành Tá Tràng hét lên “xuống đi, muộn rồi”. Tôi lại phi như tên bắn vào nhà tắm, vuốt qua cái mặt và lao xuống nhà. Những lúc này tôi chả nhớ lắm đến cái chân đang lên da non của mình nữa. Hoành Tá Tràng đón tôi với cái mặt tím bầm như quả cà…tím ! . Lạ gì đâu, nếu ngày nào đó, anh ta nhìn tôi mặt giãn, nở to như hoa loa kèn thì tôi mới ngạc nhiên. Tôi cũng chả thèm để ý đến anh ta, tôi leo lên và ngồi yên vị như thể anh ta là lái xe riêng của tôi vậy. Hoành Tá Tràng lẳng lặng phóng xe, hình như đêm qua anh ta đã trải qua một đêm không ổn lắm. Đấy là tôi phỏng đoán thế, còn như thế nào thì phải hỏi anh ta mới biết được. Đi được một quãng, không thể ngăn nổi sự tò mò, tôi lên tiếng.
- Này, sao hôm qua anh bảo gọi lại cho tôi mà không gọi ?
- À, bận quá.. quên mất !
- Bận gì ?
- Hỏi làm gì ?
- Hỏi để biết !
Hoành Tá Tràng im lặng. Láo thật, mình hỏi mà còn không đáp lời cơ đấy. Nhưng, mồm là của anh ta, mình đâu có quyền bắt anh ta mở mồm khi anh ta không muốn?. Hây dà, cuộc đời thật là nan giải, một đằng là không thể cạy mồm anh ta ra, một đằng khác là cái sự tò mò của tôi đã vượt lên đến đỉnh đầu. Thôi thì, liều một ván cho xong, dù không thành công thì cũng coi như đã thành nhân ( ý là bị Hoành Tá Tràng đập bẹp thành nhân bánh trung thu ấy, các bạn đừng nghĩ theo nghĩa Hán Việt mà mệt óc ) . Nghĩ là làm, tôi lấy hơi rồi nói nhanh.
- Không Ai Cả là ai ?
- Hả ? Cô rình tôi đấy à ?
- Không, tôi vô tình ( thực ra là cố tình) nhìn thấy danh bạ điện thoại của anh.
- À… ừm !
- Này, thế Không Ai Cả là ai ?
- Ờ… thì là không ai cả !
- Anh bị hâm à ?
- Hâm thì đã sao ?
- Ờ… thì… không sao !
Thật là kỳ cục, anh ta cố tình loanh quanh không chịu khai ra sự thật. Phải làm sao đây ? Tôi không thể yên lòng nếu bí mật chưa được bật mí ( Mặc dù, cái bí mật chết tiệt đó nó có liên quan quái gì đến tôi đâu). Hoành Tá Tràng không chịu mở miệng, còn tôi thì không ngừng đặt ra các giả thiết về Không Ai Cả. Hoành TáTràng vẫn kiên định, còn tôi… đành bỏ cuộc, không phải vì tôi hết tò mò, mà vì tôi quá mỏi mồm. Vậy là Không Ai Cả vẫn là một bí ẩn to đùng trong lòng tôi. Thật là chán.
Hoành Tá Tràng vẫn đều đều chở tôi đi về như thế, chỉ có điều anh ta trở nên ít lời hơn, và càng lúc nhận được nhiều cú điện thoại bất thường của Không Ai Cả hơn. Còn sự tò mò của tôi cũng ngày một dâng cao cùng với những biểu hiện đó. Nhưng tôi chẳng moi thêm được gì nữa, thật không hổ danh là cảnh sát, đồ mặt sắt à không là tai sắt thì có, người ta gợi ý mãi mà chẳng chịu khai. Tôi vẫn mang nỗi ấm ức không thể diễn tả bằng lời khi phải ngồi sau lưng cái kẻ quá kín miệng này. Tôi thề, một ngày nào đó tôi sẽ tìm ra chân tướng sự việc, lúc đó Hoành Tá Tràng sẽ phải đi van xin tôi giữ kín nó, ô thật là một ý nghĩ tuyệt hảo. Nghĩ đến đó, tôi thấy mình nhẹ nhõm hẳn.
Mặc dù, Hoành Tá Tràng làm tôi cảm thấy quá khó chịu vì bí mật của anh ta, nhưng người làm tôi mất ngủ hàng đêm lại là Lãng Tử cơ. Anh ấy gọi điện cho tôi thường xuyên, sáng sớm, tối muộn, giờ ăn trưa…tóm lại là bất kể khi nào có thể. Nhiều lúc tôi phát bực, nhưng nhiều lúc không thấy í ới gì thì thấy thiếu thiếu. Khổ, ở đời có ai bằng lòng với những gì mình có đâu, nhiều quá thì chán ngán, mà ít hơn một tẹo thì trống vắng, thật chả biết đường nào mà lần. Lòng tôi quả thật rối như tơ vò, nếu nói tôi không thích anh ấy thì không đúng, vì nếu không thích thì mấy năm qua tôi mơ mộng làm cái gì ?. Ô ! Nhưng mà, tại sao tôi vẫn thấy ở Lãng Tử một cái gì đó thật xa… xa lạ như ….đĩa bay vậy ! Nghĩ là nó có thật nhưng trong lòng vẫn không thôi hồ nghi. Mệt thật ! Nếu tình yêu là một bát bún riêu, tôi thề tôi sẽ tu ực một phát là xong, chả cần phải mệt não thế này cho nó nhanh già.
Năm ngày sau vụ tai nạn đuổi cướp, tôi đang chân thấp chân cao đi ra cổng chờ Hoành Tá Tràng đến đón, thì nghe tiếng gọi.
- Cô Phương ! Cô Phương !
Ai gọi tôi đó, có tôi đây ? . Tôi ngoái lại, thấy Hăng –rô Nguyễn đang ôm một bó hoa Bách Nhật tím lịm đi tới. Tôi ghét tất cả các loại hoa, chỉ thích mỗi Bách Nhật, thứ nhất vì nó có màu tím dịu mắt, thứ hai vì màu hoa đó rất lâu phai, tôi có thể để quên nó trong bình cả tuần trời, cành héo queo quắt nhưng màu hoa thì vẫn tím lịm như thế. Nói chung, Bách Nhật là loài hoa có vẻ đẹp khó phai, cũng như tôi vậy. Tiếc là mẹ tôi đã không đặt tên tôi là Bách Nhật cho nó có ý nghĩa. Ô ! mà luyên thuyên quá, Hăng – rô Nguyễn tiến tới gần tôi, nở một nụ cười đầy răng, còn tôi vì lịch sự cũng nở lại một nụ cười răng môi lẫn lộn. (Nếu anh ta không phải là tay chân của Lãng Tử thì đừng hòng được tôi cười lại ). Lãng Tử thật là chu đáo, đi công tác Sài Gòn mà vẫn không quên gửi hoa tặng tôi. Tôi còn chờ đợi
»Tag: Trang 29 - Truyện Teen - Chân Ngắn Sao Phải Xoắn,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 