Truyện Teen - Anh Xong Rồi Đó Full
m
- Chân em bị chẹo rồi ! _ Nó đáng thương chỉ vào chân của mình
- Lên đây ! _ Quân đưa lưng về phía nó , khẽ ra lệnh
Nó sưng sướng leo lên lưng anh . Rất ấm nha , nó áp cái tai vào lưng anh
- Em ăn cái gì mà nặng như heo vậy ! _ Quân trêu
- Em...em...có mà anh là heo đó ! _ Nó chống chế phản bác
......
- Anh đang nghĩ gì vậy ? _ nó hỏi khi thấy anh không nói gì cả
- Mẹ ! _ Anh vô thức trả lời , thực ra hôm nay cũng là ngày sinh nhật của mẹ anh
Nó chẳng nói gì cả chỉ vòng tay chặt hơn ôm lấy cổ anh ...
- Em đang định xiết cổ anh đó hả! _ Quân phá tan bầu không khí tĩnh lặng
- Không có nha ! Em đang an ủi anh mà ! _ Nó chu đôi môi nhỏ xinh ra mà cãi
- Được rồi ! anh biết em tốt rồi ! _ Quân
- À ! anh cùng em đến 1 nơi được không ?
- Ưhm
--------------------
Nó đưa Quân đến 1 căn nhà nhỏ , đó là căn nhà của cô Lan t
- Cô lan ơi ! cháu đến rồi nè ! ..._ nó gọi to
- ChI hả ! sao bây giờ chÁu mới đến thăm cô_ Giọng nói ấm áp từ bên trong truyền ra
Sao giọng nói này nghe quen quá !
Rồi 1 người đàn bà phúc hậu đang ngồi trên xe lăn đi ra ngoài !
Quân ngỡ ngàng , hai mắt hơi cay cay
Mẹ ! mẹ ! anh rất muốn hét lên nhưng cho lòng khẽ không muốn bộc lộ . Chỉ nhìn chằm chằm vào bà
- Quân _ Bà lan nhìn anh chàng trước mặt , khóe mắt cay xè , hai tay run run ....
- Cô ...cô..._ nó chạy đến bên cạnh khi thấy sự xuống sắc thảm hại của bà
- Con...
- Bà không có quyền gọi tôi như thế ! _ Quân lạnh lùng nói , rồi bước chân ra ngoài
- Không , mẹ ..._ bà lan ngã khỏi chiếc xe lăn , hai mắt đẫm lệ nhìn về phía bóng hình dần khuất trong bóng tối
- Cô không sao chứ ! _ Nó đỡ vôi cô lên rồi lo lắng hỏi han
- Cháu đuổi theo nó đi ! _ Giọng nói bà Lan như năn nỉ
- Nhưng....nhưng ...còn cô ..._ Nó vừa muốn đi vừa muốn ở lại
Việc gì đang xảy ra vậy ?
Nhìn cô Lan nước mắt đầm đìa khóc lóc , bảo nó nhanh đuổi theo Quân mà nó đau thắt trong lòng . Dường như đã hiểu được 1 phần của sự việc nó chạy nhanh chân về phía trước ....
Rào! Rào! Rào !
Cơn mưa như chút nước bỗng đổ ập xuống ! Mặc kệ trời mưa nó vẫn cố mở căng mắt ra tìm anh . Cơn mưa dường như cũng cản trở đi mắt tầm mắt của nó ....
Kia rồi ! bên cạnh hồ nước !
- Anh _ Nó hét to lên
Quân dường như không nghe thấy gì , anh chỉ đứng nguyên như tượng tại 1 chỗ .
- Anh về với em đi ! _ Nó ôm chặt lấy anh , mặc cho cơn mưa không ngừng rơi
- Anh tìm thấy bà ấy rồi ! _ Quân khẽ nói
- Đúng ! Anh mau về đi , mẹ anh đang rất lo cho anh đó ! _ Nó kể lể
- Không ! bà ấy đã bỏ anh mà đi ! _ Quân khẽ nói đôi mắt đỏ đỏ
- Không ! không phải chắc chắn là có hiểu lầm ! _ Nó lắc đầu
- Tại sao ! tại sao ! Quân nhẹ nói rồi ngất lim đi trước mặt nó
-------------------------
Tiếng chim vẫn nhẹ nhàng vang lên , nó cũng cô lan đang nói chuyện .....Cả hai đều hướng nhìn về phía chiếc giường
- Cháu tin là anh ấy sẽ hiểu cho cô ! _ Nó nắm chặt lấy bàn tay gầy gò đầy trai sặm của bà Lan mà nói
Nó thực sự rất thương bà . Không phải bà tự dương mà rời xa anh .
Cuộc đời của bà thật khổ ! Do nhà bà bị phá sản nên Năm 18 tuổi bà được gả cho bố Quân để trả nợ . Ai ngờ Bố Quân chính là người mà bà yêu thầm trong 2 năm học cấp 3 , cứ tưởng tỉnh cảm theo thời gian sẽ được cải thiện nhưng không phải . Bà càng yêu thì Bố Quân lại càng lạnh nhạt , bà biết vậy lên dã rất cố gắng. Cuối cùng thì bà cũng mang thai , nhưng cùng lúc đó thì cô bạn thanh mai trúc mã mà bố Quân thích lại trở về . Khổ càng thêm khổ , bà định bỏ đi để tác hợp cho người mình yêu nhưng Bố Quân bắt bà phải ở lại sinh xong đứa con . Nhịn nhục cuối cùng bà cũng đã xinh ra được 1 câu con trai kháu khỉnh . Người bạn Thanh mai đó lại cướp đứa con mà bà đứt ruột đẻ ra rồi còn khiến bà phải ngồi xe lăn nữa . Truyện không chỉ dừng ở đó mà , cô ta còn xui bố Quân phải rời xa Quân , nếu không thì sẽ không bao giờ cho bà gặp Quân nữa ....
Bà rất sợ ! Sợ một ngày không được nhìn thấy anh ! sợ họ sẽ đem anh đi khỏi nơi này !
Nó nắm lấy chặt lấy tay anh ....
Mí mắt khẽ động đậy....
- Anh tỉnh rồi à ! _ Nó lau nhẹ nước mắt trên mặt , rồi tươi cười hỏi anh
- Sao em lại khóc ! _ Quân xoa nhẹ lên đầu nó
- Chả sao cả ! Tại em vui quá ấy mà !
" Cạch "
Bà lan lăn từng vòng xe đi vào ....
- Em ra ngoài ! Hai người nói chuyện vs nhau nhé ! _ Nó nắm lấy tay anh như để truyền thêm sức mạnh .....
Bạn đang đọc truyện tại
Cháp 8: Ngọt ngào
Nắng chiều cuối hạ. Từng cơn gió nhẹ khẽ cuốn những chiếc lá khô trên đường ,Mẫn Chi đang ngồi thẫn thờ bên ô của sổ nhỏ , Chi không thích mùa hè , không thích cái nắng chói chang gay gắt đó . Cô cũng không thích những cơn mưa rào đến vội vã và đi bất chợt Nhưng cô lại rất thích cầu vồng sau cơn mưa của mùa hạ . Thật tốt khi mọi việc trở lên tốt đẹp , cô khẽ mỉm cười xinh đẹp khi nghĩ đến việc của Quân
Đúng là sau cơn mưa trời lại sáng !
Vì sau cơn mưa đã có 1 cây cồng bẩy sắc chờ sẵn rồi !
- Đang nghĩ gì ?_ Quân vòng tay ôm gọn lấy nó
- Anh bỏ em ra đi, không cô Lan lại nhìn thấy !
- Không !
- Anh làm sao vậy ? Có phải vui quá hóa rồ không ?_ nó mỉm cười dịu dàng và không quên nói đ
- Chân em bị chẹo rồi ! _ Nó đáng thương chỉ vào chân của mình
- Lên đây ! _ Quân đưa lưng về phía nó , khẽ ra lệnh
Nó sưng sướng leo lên lưng anh . Rất ấm nha , nó áp cái tai vào lưng anh
- Em ăn cái gì mà nặng như heo vậy ! _ Quân trêu
- Em...em...có mà anh là heo đó ! _ Nó chống chế phản bác
......
- Anh đang nghĩ gì vậy ? _ nó hỏi khi thấy anh không nói gì cả
- Mẹ ! _ Anh vô thức trả lời , thực ra hôm nay cũng là ngày sinh nhật của mẹ anh
Nó chẳng nói gì cả chỉ vòng tay chặt hơn ôm lấy cổ anh ...
- Em đang định xiết cổ anh đó hả! _ Quân phá tan bầu không khí tĩnh lặng
- Không có nha ! Em đang an ủi anh mà ! _ Nó chu đôi môi nhỏ xinh ra mà cãi
- Được rồi ! anh biết em tốt rồi ! _ Quân
- À ! anh cùng em đến 1 nơi được không ?
- Ưhm
--------------------
Nó đưa Quân đến 1 căn nhà nhỏ , đó là căn nhà của cô Lan t
- Cô lan ơi ! cháu đến rồi nè ! ..._ nó gọi to
- ChI hả ! sao bây giờ chÁu mới đến thăm cô_ Giọng nói ấm áp từ bên trong truyền ra
Sao giọng nói này nghe quen quá !
Rồi 1 người đàn bà phúc hậu đang ngồi trên xe lăn đi ra ngoài !
Quân ngỡ ngàng , hai mắt hơi cay cay
Mẹ ! mẹ ! anh rất muốn hét lên nhưng cho lòng khẽ không muốn bộc lộ . Chỉ nhìn chằm chằm vào bà
- Quân _ Bà lan nhìn anh chàng trước mặt , khóe mắt cay xè , hai tay run run ....
- Cô ...cô..._ nó chạy đến bên cạnh khi thấy sự xuống sắc thảm hại của bà
- Con...
- Bà không có quyền gọi tôi như thế ! _ Quân lạnh lùng nói , rồi bước chân ra ngoài
- Không , mẹ ..._ bà lan ngã khỏi chiếc xe lăn , hai mắt đẫm lệ nhìn về phía bóng hình dần khuất trong bóng tối
- Cô không sao chứ ! _ Nó đỡ vôi cô lên rồi lo lắng hỏi han
- Cháu đuổi theo nó đi ! _ Giọng nói bà Lan như năn nỉ
- Nhưng....nhưng ...còn cô ..._ Nó vừa muốn đi vừa muốn ở lại
Việc gì đang xảy ra vậy ?
Nhìn cô Lan nước mắt đầm đìa khóc lóc , bảo nó nhanh đuổi theo Quân mà nó đau thắt trong lòng . Dường như đã hiểu được 1 phần của sự việc nó chạy nhanh chân về phía trước ....
Rào! Rào! Rào !
Cơn mưa như chút nước bỗng đổ ập xuống ! Mặc kệ trời mưa nó vẫn cố mở căng mắt ra tìm anh . Cơn mưa dường như cũng cản trở đi mắt tầm mắt của nó ....
Kia rồi ! bên cạnh hồ nước !
- Anh _ Nó hét to lên
Quân dường như không nghe thấy gì , anh chỉ đứng nguyên như tượng tại 1 chỗ .
- Anh về với em đi ! _ Nó ôm chặt lấy anh , mặc cho cơn mưa không ngừng rơi
- Anh tìm thấy bà ấy rồi ! _ Quân khẽ nói
- Đúng ! Anh mau về đi , mẹ anh đang rất lo cho anh đó ! _ Nó kể lể
- Không ! bà ấy đã bỏ anh mà đi ! _ Quân khẽ nói đôi mắt đỏ đỏ
- Không ! không phải chắc chắn là có hiểu lầm ! _ Nó lắc đầu
- Tại sao ! tại sao ! Quân nhẹ nói rồi ngất lim đi trước mặt nó
-------------------------
Tiếng chim vẫn nhẹ nhàng vang lên , nó cũng cô lan đang nói chuyện .....Cả hai đều hướng nhìn về phía chiếc giường
- Cháu tin là anh ấy sẽ hiểu cho cô ! _ Nó nắm chặt lấy bàn tay gầy gò đầy trai sặm của bà Lan mà nói
Nó thực sự rất thương bà . Không phải bà tự dương mà rời xa anh .
Cuộc đời của bà thật khổ ! Do nhà bà bị phá sản nên Năm 18 tuổi bà được gả cho bố Quân để trả nợ . Ai ngờ Bố Quân chính là người mà bà yêu thầm trong 2 năm học cấp 3 , cứ tưởng tỉnh cảm theo thời gian sẽ được cải thiện nhưng không phải . Bà càng yêu thì Bố Quân lại càng lạnh nhạt , bà biết vậy lên dã rất cố gắng. Cuối cùng thì bà cũng mang thai , nhưng cùng lúc đó thì cô bạn thanh mai trúc mã mà bố Quân thích lại trở về . Khổ càng thêm khổ , bà định bỏ đi để tác hợp cho người mình yêu nhưng Bố Quân bắt bà phải ở lại sinh xong đứa con . Nhịn nhục cuối cùng bà cũng đã xinh ra được 1 câu con trai kháu khỉnh . Người bạn Thanh mai đó lại cướp đứa con mà bà đứt ruột đẻ ra rồi còn khiến bà phải ngồi xe lăn nữa . Truyện không chỉ dừng ở đó mà , cô ta còn xui bố Quân phải rời xa Quân , nếu không thì sẽ không bao giờ cho bà gặp Quân nữa ....
Bà rất sợ ! Sợ một ngày không được nhìn thấy anh ! sợ họ sẽ đem anh đi khỏi nơi này !
Nó nắm lấy chặt lấy tay anh ....
Mí mắt khẽ động đậy....
- Anh tỉnh rồi à ! _ Nó lau nhẹ nước mắt trên mặt , rồi tươi cười hỏi anh
- Sao em lại khóc ! _ Quân xoa nhẹ lên đầu nó
- Chả sao cả ! Tại em vui quá ấy mà !
" Cạch "
Bà lan lăn từng vòng xe đi vào ....
- Em ra ngoài ! Hai người nói chuyện vs nhau nhé ! _ Nó nắm lấy tay anh như để truyền thêm sức mạnh .....
Bạn đang đọc truyện tại
Cháp 8: Ngọt ngào
Nắng chiều cuối hạ. Từng cơn gió nhẹ khẽ cuốn những chiếc lá khô trên đường ,Mẫn Chi đang ngồi thẫn thờ bên ô của sổ nhỏ , Chi không thích mùa hè , không thích cái nắng chói chang gay gắt đó . Cô cũng không thích những cơn mưa rào đến vội vã và đi bất chợt Nhưng cô lại rất thích cầu vồng sau cơn mưa của mùa hạ . Thật tốt khi mọi việc trở lên tốt đẹp , cô khẽ mỉm cười xinh đẹp khi nghĩ đến việc của Quân
Đúng là sau cơn mưa trời lại sáng !
Vì sau cơn mưa đã có 1 cây cồng bẩy sắc chờ sẵn rồi !
- Đang nghĩ gì ?_ Quân vòng tay ôm gọn lấy nó
- Anh bỏ em ra đi, không cô Lan lại nhìn thấy !
- Không !
- Anh làm sao vậy ? Có phải vui quá hóa rồ không ?_ nó mỉm cười dịu dàng và không quên nói đ
»Tag: Trang 39 - Truyện Teen - Anh Xong Rồi Đó Full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 