Đọc Truyện Ma - Bảy Đêm Quái Đản Full
dọn xong đồ ở ký túc xá thì cũng đã 8h hơn rồi, cả ngày hôm nay thời gian trôi đi thật nhanh, chúng tôi cũng vất vả cả ngày trời nên chỉ muốn có thể được dậy muộn. Đi ra khỏi cổng sau trường được một đoạn không xa thì trời cũng sập tối, đèn đường không có, nhưng cũng may tối nay trăng sáng, nhiều sao nên cũng đủ nhìn thấy rõ ràng con đường trước mặt.
Triệu Lệ như sáng tỏ một việc gì đó cất giọng kêu: “Ngày mai chúng ta phải mua mấy cái đèn pin vì đường ở đây tối quá lại không có đèn đường”.
Vừa nói dứt lời, đám cỏ xung quanh bỗng xuất hiện, đốm ánh sáng trắng bay lên làm thắp sáng lên màu xanh của cỏ. Lúc ẩn lúc hiện bay xung quanh chúng tôi.
Tôi cười, nói “Triệu Lệ cậu nhìn xem, cậu vừa chê đường tối qua thì có ngay ánh sáng rồi nhớ”. Từ nhỏ tôi ở miền Nam khi lớn lên tôi lại ra miền Bắc học Đại học đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đom đóm, tôi rất thích những con đom đóm này, tôi thường ngồi như mất hồn xem nó cả buổi mà không chán.
Chúng tôi cũng thấy mờ mờ ảo ảo đồi cỏ trước mặt. Buổi đêm của đồi cỏ làm cho người ta cảm thấy huyền bí vì cảnh đêm đen phủ kín thêm vào đó những đốm sáng lập lòe, lúc ẩn lúc hiện của con đom đóm.
Vòng hết ngọn đồi này, chúng tôi lại nhìn thấy lấp lóe chút ánh sáng từ hai căn nhà nhỏ củ đôi vợ chống Trương Chí rọi ra. Trước cửa nhà, Trương Chí đang cùng vợ mình ra ra vào vào bận thu dọn đồ đạc. Vợ chồng họ thật là cần mẫn, chăm chỉ, làm việc từ sáng sớm cho đến tận bây giờ. Đợi đến lúc chúng tôi lại gần, Trương Chí cũng nhìn thấy chúng tôi anh liền nở nụ cười chào hỏi: “Các cô hôm nay dọn đến đây ở chưa?”
“Vâng, bọn em dọn qua xong rồi. Anh Trương này, từ nay về sau chúng ta là hàng xóm với nhau rồi, anh cũng không được cầm dao xuất hiện đột ngột đâu đấy!”. Xem ra Lưu Tịnh có ấn tượng quá sâu đậm về con dao của anh Trương.
Vợ của anh Trương Chí nghe thấy cuộc trò chuyện của anh em cũng tham gia góp vui: “Hà… ha… Đại Chí là con người thô lỗ hay quên thế đấy mọi người đừng để ý, lần sau mọi người mà muốn ăn thịt thì cứ đến đây, cứ tha hồ mà lấy, bảo đảm thịt tươi”.
“Vâng ạ! Vâng ạ!”. “Các em nếu có thì giờ thì ghế qua đây ngồi chơi!”. Trương Chí cũng nói theo.
Cũng hợp ý với chúng tôi vì chúng tôi cũng định nấu cơm ở nhà thế nên có người hàng xóm bán thịt nhiệt tình này cũng thật tiện. Chúng tôi vội vảng cám ơn. “Vâng cám ơn, từ giờ về sau còn làm phiền anh chị nhiều, thôi hai người làm việc đi ạ, bọn em cũng phải về rồi”.
Chào tạm biệt hai người đó xong, chúng tôi nhanh chóng về đến trước cửa. Không biết làm sao mà càng về đến gần nhà thì chúng tôi càng cảm thấy mệt mỏi, thậm chí ngay cả sức lực để cầm chìa khóa mở cửa cũng không còn, xem ra ngày mai nhất quyết phải mua đèn pin vì ánh sáng không đủ để nhìn thấy gì mà mở cửa. Cùng lúc chúng tôi tìm chìa khóa đột nhiên phát hiện trên cửa dán một tờ giấy trắng. Đêm hôm, tối om như mực thế này trên cửa ra vào lại dán tờ giấy trắng thực sự rất dễ nhận ra. Chúng tôi được ánh sáng lờ mờ của ánh trăng cố đọc những nét chữ trên đó, chỉ thấy được viết kín cả tờ giấy là hàn ký tự màu đỏ sẫm, cũng không biết nó mang ý nghĩ gì. Chúng tôi chỉ hiểu được hàng chữ cuối cùng dúng bút lông viết và cũng là những màu đỏ sẫm đó: “Gấp gấp như quân lệnh”. Lưu Tịnh cảm thấy nghi hoặc: Đây là gì vậy? Đây là lá bùa và ở trên viết những câu thần chú. Ờ, xem ra Triệu Lệ đúng là kiến thức phong phú, gì cũng hiểu.
“Bà chủ nhà tại sao lại dán cái này trước cửa chứ?” Tôi một mặt vừa mở cửa mặt khác tự nhủ.
Sau khi vào nhà, Lưu Tịnh khóa chặt cửa lại, chúng tôi lại tiếp tục bàn luận về những câu thần chú đó: “Có lẽ con trai út của bà chủ nhà chết vì tai nạn bất ngờ thế nên chủ nhà cho rằng căn nhà này không tốt lắm chăng?”
“Thế thì chúng ta thuê lại căn nhà này cũng là điều không tốt à? Thảo nào chủ nhà lại tốt thế, không cần nhiều tiền thuê”.
“Đó chỉ là tai nạn ngoài ý muốn. Thím Đoạn cũng sống trong căn nhà này bao nhiêu năm, còn lâu hơn chúng ta, các cậu thấy đấy thím Đoạn có sao đâu”.
“Đúng thế, những người già ở nông thôn thường hay mê tín những việc này. Chúng ta không phải nghi ngờ nữa, hôm nay cũng mệt rồi, mọi người mau đi tắm đi ngủ thôi”.
Phòng vệ sinh ở tầng một rất rộng. Thím Đoạn vì chuẩn bị nhà cho con út lấy vợ nên mọi thứ trong nhà đều rất đầy đủ, không thiếu thứ gì, mệt nhọc cả ngàynên khi làn nước nóng chảy xuống từ đầu tới chân, bốn bề đều bốc khói nghi ngút thì cảm giác lúc đó thật thoải mái.
Trước bồn rửa mặt có đặt một chiếc gương rất to, tôi nhìn vào trong gương để lau sạch nước trên người, bỗng nhiên tôi phát hiện ra cửa sổ đằng sau lưng mình có hình ảnh của con người. Cửa sổ được làm bằng kính thùy tinh mờ, mà vị trí lại rất cao, khi bước vào phòng tắm thì chẳng ai để ý đến nơi đó. Vì là kính mờ nên bóng của người đó tôi thực sự nhìn không rõ gương mặt, dáng dấp, chỉ là do có chút ánh sáng của phòng tắm nên tôi mới thấy khuôn mặt của người phụ nữ này một cách mờ ảo với mái tóc dài.
Vì cửa quá bé nên cũng chỉ nhìn thấy từ ngực đổ lên. Mà cửa sổ lại ở vị trí quá cao, nên nhìn dáng của cô gái đo không giông như đang trèo lên dòm ngó, chỉ là đặt sát mắt cửa kính để nhìn vào trong, đứng sừng sững tại đó rất lâu. Lần này tôi cảm thấy thực sự rợn tóc gáy, rất muốn kêu lên thật to nhưng mở được mồm ra thì lại không phát ra nổi âm thanh. Rất muốn chạy nhưng chân lại không nghe theo lệnh, chỉ đứng im một chỗ không nhúc nhích động đậy nổi. Tôi chỉ còn biết nhìn chằm chằm vào người đàn bà đứng ở đó, mắt không hề chớp. Tôi cảm thấy toàn thân bất động, giọt nước nóng trên người đều biến thành những giọt nước lạnh chết người chảy suốt dọc ngực và sống lưng, khi nước chảy hết trên người tôi thì những giọt mồ hôi lạnh lại toát ra những nốt mề đay. Người đàn bà này rốt cuộc là ai? Hoặc chỉ là một đồ vật gì đó do tôi quá hoảng sợ? Đầu óc tôi giờ đây trống rỗng, không còn biết gì nữa, chỉ biết chăm chú không rời mắt khỏi hình bó
Triệu Lệ như sáng tỏ một việc gì đó cất giọng kêu: “Ngày mai chúng ta phải mua mấy cái đèn pin vì đường ở đây tối quá lại không có đèn đường”.
Vừa nói dứt lời, đám cỏ xung quanh bỗng xuất hiện, đốm ánh sáng trắng bay lên làm thắp sáng lên màu xanh của cỏ. Lúc ẩn lúc hiện bay xung quanh chúng tôi.
Tôi cười, nói “Triệu Lệ cậu nhìn xem, cậu vừa chê đường tối qua thì có ngay ánh sáng rồi nhớ”. Từ nhỏ tôi ở miền Nam khi lớn lên tôi lại ra miền Bắc học Đại học đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đom đóm, tôi rất thích những con đom đóm này, tôi thường ngồi như mất hồn xem nó cả buổi mà không chán.
Chúng tôi cũng thấy mờ mờ ảo ảo đồi cỏ trước mặt. Buổi đêm của đồi cỏ làm cho người ta cảm thấy huyền bí vì cảnh đêm đen phủ kín thêm vào đó những đốm sáng lập lòe, lúc ẩn lúc hiện của con đom đóm.
Vòng hết ngọn đồi này, chúng tôi lại nhìn thấy lấp lóe chút ánh sáng từ hai căn nhà nhỏ củ đôi vợ chống Trương Chí rọi ra. Trước cửa nhà, Trương Chí đang cùng vợ mình ra ra vào vào bận thu dọn đồ đạc. Vợ chồng họ thật là cần mẫn, chăm chỉ, làm việc từ sáng sớm cho đến tận bây giờ. Đợi đến lúc chúng tôi lại gần, Trương Chí cũng nhìn thấy chúng tôi anh liền nở nụ cười chào hỏi: “Các cô hôm nay dọn đến đây ở chưa?”
“Vâng, bọn em dọn qua xong rồi. Anh Trương này, từ nay về sau chúng ta là hàng xóm với nhau rồi, anh cũng không được cầm dao xuất hiện đột ngột đâu đấy!”. Xem ra Lưu Tịnh có ấn tượng quá sâu đậm về con dao của anh Trương.
Vợ của anh Trương Chí nghe thấy cuộc trò chuyện của anh em cũng tham gia góp vui: “Hà… ha… Đại Chí là con người thô lỗ hay quên thế đấy mọi người đừng để ý, lần sau mọi người mà muốn ăn thịt thì cứ đến đây, cứ tha hồ mà lấy, bảo đảm thịt tươi”.
“Vâng ạ! Vâng ạ!”. “Các em nếu có thì giờ thì ghế qua đây ngồi chơi!”. Trương Chí cũng nói theo.
Cũng hợp ý với chúng tôi vì chúng tôi cũng định nấu cơm ở nhà thế nên có người hàng xóm bán thịt nhiệt tình này cũng thật tiện. Chúng tôi vội vảng cám ơn. “Vâng cám ơn, từ giờ về sau còn làm phiền anh chị nhiều, thôi hai người làm việc đi ạ, bọn em cũng phải về rồi”.
Chào tạm biệt hai người đó xong, chúng tôi nhanh chóng về đến trước cửa. Không biết làm sao mà càng về đến gần nhà thì chúng tôi càng cảm thấy mệt mỏi, thậm chí ngay cả sức lực để cầm chìa khóa mở cửa cũng không còn, xem ra ngày mai nhất quyết phải mua đèn pin vì ánh sáng không đủ để nhìn thấy gì mà mở cửa. Cùng lúc chúng tôi tìm chìa khóa đột nhiên phát hiện trên cửa dán một tờ giấy trắng. Đêm hôm, tối om như mực thế này trên cửa ra vào lại dán tờ giấy trắng thực sự rất dễ nhận ra. Chúng tôi được ánh sáng lờ mờ của ánh trăng cố đọc những nét chữ trên đó, chỉ thấy được viết kín cả tờ giấy là hàn ký tự màu đỏ sẫm, cũng không biết nó mang ý nghĩ gì. Chúng tôi chỉ hiểu được hàng chữ cuối cùng dúng bút lông viết và cũng là những màu đỏ sẫm đó: “Gấp gấp như quân lệnh”. Lưu Tịnh cảm thấy nghi hoặc: Đây là gì vậy? Đây là lá bùa và ở trên viết những câu thần chú. Ờ, xem ra Triệu Lệ đúng là kiến thức phong phú, gì cũng hiểu.
“Bà chủ nhà tại sao lại dán cái này trước cửa chứ?” Tôi một mặt vừa mở cửa mặt khác tự nhủ.
Sau khi vào nhà, Lưu Tịnh khóa chặt cửa lại, chúng tôi lại tiếp tục bàn luận về những câu thần chú đó: “Có lẽ con trai út của bà chủ nhà chết vì tai nạn bất ngờ thế nên chủ nhà cho rằng căn nhà này không tốt lắm chăng?”
“Thế thì chúng ta thuê lại căn nhà này cũng là điều không tốt à? Thảo nào chủ nhà lại tốt thế, không cần nhiều tiền thuê”.
“Đó chỉ là tai nạn ngoài ý muốn. Thím Đoạn cũng sống trong căn nhà này bao nhiêu năm, còn lâu hơn chúng ta, các cậu thấy đấy thím Đoạn có sao đâu”.
“Đúng thế, những người già ở nông thôn thường hay mê tín những việc này. Chúng ta không phải nghi ngờ nữa, hôm nay cũng mệt rồi, mọi người mau đi tắm đi ngủ thôi”.
Phòng vệ sinh ở tầng một rất rộng. Thím Đoạn vì chuẩn bị nhà cho con út lấy vợ nên mọi thứ trong nhà đều rất đầy đủ, không thiếu thứ gì, mệt nhọc cả ngàynên khi làn nước nóng chảy xuống từ đầu tới chân, bốn bề đều bốc khói nghi ngút thì cảm giác lúc đó thật thoải mái.
Trước bồn rửa mặt có đặt một chiếc gương rất to, tôi nhìn vào trong gương để lau sạch nước trên người, bỗng nhiên tôi phát hiện ra cửa sổ đằng sau lưng mình có hình ảnh của con người. Cửa sổ được làm bằng kính thùy tinh mờ, mà vị trí lại rất cao, khi bước vào phòng tắm thì chẳng ai để ý đến nơi đó. Vì là kính mờ nên bóng của người đó tôi thực sự nhìn không rõ gương mặt, dáng dấp, chỉ là do có chút ánh sáng của phòng tắm nên tôi mới thấy khuôn mặt của người phụ nữ này một cách mờ ảo với mái tóc dài.
Vì cửa quá bé nên cũng chỉ nhìn thấy từ ngực đổ lên. Mà cửa sổ lại ở vị trí quá cao, nên nhìn dáng của cô gái đo không giông như đang trèo lên dòm ngó, chỉ là đặt sát mắt cửa kính để nhìn vào trong, đứng sừng sững tại đó rất lâu. Lần này tôi cảm thấy thực sự rợn tóc gáy, rất muốn kêu lên thật to nhưng mở được mồm ra thì lại không phát ra nổi âm thanh. Rất muốn chạy nhưng chân lại không nghe theo lệnh, chỉ đứng im một chỗ không nhúc nhích động đậy nổi. Tôi chỉ còn biết nhìn chằm chằm vào người đàn bà đứng ở đó, mắt không hề chớp. Tôi cảm thấy toàn thân bất động, giọt nước nóng trên người đều biến thành những giọt nước lạnh chết người chảy suốt dọc ngực và sống lưng, khi nước chảy hết trên người tôi thì những giọt mồ hôi lạnh lại toát ra những nốt mề đay. Người đàn bà này rốt cuộc là ai? Hoặc chỉ là một đồ vật gì đó do tôi quá hoảng sợ? Đầu óc tôi giờ đây trống rỗng, không còn biết gì nữa, chỉ biết chăm chú không rời mắt khỏi hình bó
»Tag: Trang 28 - Đọc Truyện Ma - Bảy Đêm Quái Đản Full ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác



Mr.Ngố 