Đọc Truyện Ma - Bàn Tay Ma Quỉ
/>
Định hỏi:
- Thế giúp ông bằng cách nào? Xin ông nói rõ...
Thành hoàng nói:
- Tôi đã nói từ đầu rồi. Ông hãy đến chỗ chôn cất hắn, đào xương cốt lên, đem đốt hết. Ông nhớ nhé.
Định gật đầu, và vội vã đi ngay trong đêm.
Lệ Thảo đang nằm thiêm thiếp, người đàn ông ma xuất hiện. Thảo co rúm người lại, gã hể hả:
- Đã là vợ chồng rồi, sao em còn luống cuống như vậy nhỉ? Mau cởi quần áo ra đi.
Thào rủ rỉ:
- Xin anh thương em, đêm nay, em hơi khó ở, em không thể chiều anh.
Người đàn ông gầm gừ:
- Khó ở à? Hay tưởng nhớ đến ai khác? Tôi là chồng cô, tôi có toàn quyền. Mau làm theo lời tôi!
Thảo miễn cưỡng làm theo, phút chốc loã lồ trước gã. Cô nhìn bộ ngực no tròncủa mình, trên đó có dấu bàn tay của gã, khóc rưng rức:
- Tại sao tôi lại chịu kiếp hoạ này? Tôi đâu có biết gì kiếp trước của mình? Ông đã hại cả cuộc đời con gái của tôi, hại anh Định của tôi.
Gã đàn ông bóp cặp vú của cô, tức tối:
- Cô lại nhớ đến gã Định bắt cá rô phải không? Hắn đừng hòng làm gì được tôi, ngay cả khi hắn tìm được sư cụ chùa Già Lam.
Thảo ngạc nhiên:
- Anh Định lên chùa Già Lam làm gì?
Gã đàn ông cười khùng khục:
- Hắn muốn nhờ sư cụ giải thoát cho cô. Nhưng tấm khăn trinh tiết của cô, tôi vẫn giữ. Hắn sẽ vô dụng thôi.
Thảo bần thần:
- Tấm khăn trinh tiết ư? Ông cất giữ nó...
Gã đàn ông bí hiểm đưa tấm khăn trắng, có lấm tấm máu hồng, hể hả:
- Đây là ma pháp của tôi. Thằng Định sẽ không làm gì được tôi cả. Cô đã chọn tôi làm chồng, cô đâu có thay lời được. Trừ phi, hắn tìm được tôi...
Thảo bồn chồn:
- Ông chả nói, ông ở đền thành hoàng là gì? Anh ấy sẽ tìm được ông đó. Tôi biết tính anh Định mà. Anh ấy đã quyết là làm bằng được.
Gã đàn ông tức giận:
- Thì ra cô vẫn mong đợi hắn. Cô mong hắn cứu cô ư? Cô lầm rồi, hắn sẽ chẳng làm gì được tôi đâu. Vô ích thôi!
Gã ôm Thảo vào lòng, giày vò nàng, Thảo chỉ biết cắn răng chịu đựng. Xong việc, hắn hể hả:
- Ta nói cho nàng biết, ta chỉ là thành hoàng giả mà thôi. Thành hoàng thật đã bị ta đuổi đi rồi. Mọi người đâu có biết, mà vẫn phụng thờ ta chu đáo.
Thảo khiếp vía:
- Vậy chứ ông là ai? Ông còn hại tôi đến bao giờ?
Gã đàn ông cười khùng khục:
- Nàng sẽ là vợ của ta suốt cả kiếp này, nàng rõ chưa nào? Đừng có hi vọng thoát khỏi tay ta.
Thảo chỉ biết khóc lặng lẽ. Đêm đó, cô nằm trong vòng tay của gã. Khi cô tỉnh dậy, trời đã sáng. Người cô đau nhức như dần. Gã đàn ông đã biến mất. Thảo thẩn thờ:
- Trời ơi, không biết ta phải chịu cực hình đến bao giờ đây? Chẳng thà ta chết cho xong.
Cô bước ra khỏi phòng. Đôi mắt đờ đẫn. Mẹ cô nhìn con gái, thở dài não ruột...
*
* *
Sư cụ chùa Già Lam, Thích Giác Nguyên nhìn Định, chậm rãi:
- Chuyện của thí chủ, rõ ràng là nghiêm trọng rồi, và con ma dữ đó đã chiếm ngôi thành hoàng ở làng. Liệu dân làng có chịu tin lời thí chủ nói không?
Định lễ phép:
- Con đã dò hỏi kỹ rồi. Thành hoàng thực đã bị tên tà ma đó đuổi đi. Hắn lại còn ức hiếp vợ con, vì vậy con xin sư phụ cho con lá bùa, để con trục xuất hắn ra khỏi người vợ con. Thành hoàng đã dặn con như vậy.
Sư phụ chùa Già Lam bấm đốt ngón tay, thở dài:
- Cho bùa, thì ta vẫn cho thí chủ, nhưng con ma đó đã khống chế hoàn toàn vợ thí chủ rồi.
Định ngạc nhiên:
- Sao vậy sư phụ, thành hoàng đã bảo sư phụ có thể trục xuất hắn kia mà?
Sư cụ trầm ngâm:
- Đúng vậy. Nhưng ta cứ thử xem, nếu có khó khăn gì, thì cứ hỏi vợ ngươi tìm ra giải pháp.
Sư phụ Thích Giác Nguyên làm phép, rồi đưa cho Định lá bùa màu đen. Định cảm ơn, rồi chạy vội về nhà Lệ Thảo.
Thấy Lệ Thảo đang ngồi rầu rĩ, Định reo lên:
- Lệ Thảo, anh đã xin được bùa của chùa Già Lam rồi, có thể cứu được em rồi.
Mẹ Lệ Thảo mừng rỡ:
- Vậy hả Định, cháu mau giúp em Thảo đi. Thảo ơi, Định có cách cứu con rồi.
Thảo tần ngần:
- Anh Định, cách nào, mau nói cho em nghe đi, em quá mệt mỏi rồi.
Định vội vã:
- Em vạch lưng lên để anh dán lá bùa lên đó, tin rằng con ma dâm đó sẽ bị trục xuất.
Thảo đỏ dừ mặt, mẹ Thảo gắt:
- Kìa con, còn gì mà mắc cỡ nữa, mau làm theo ý Định đi!
Thảo vén lưng lên, Định dán lá bùa lên đó. Phút chốc cô chuyển sắc mặt, từ tái xanh sang đỏ, cô ho ra một bụm máu tươi, thều thào:
- Anh Định, em thấy nôn nao, khó chịu quá, chắc em chết mất...
Định an ủi:
- Thế là em sắp khỏi rồi, ráng chịu đựng nghe em. Hồn ma nhất định sẽ bị trục xuất ra khỏi người em.
Thảo thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm, phút chốc gục xuống. Mẹ Thảo vạch ngực con gái ra, thấy vết ngón tay vẫn còn nguyên trên ngực Thảo, bà nghẹn ngào:
- Định ơi, không ăn thua rồi. Vết bàn tay vẫn còn nguyên trên ngực Thảo!
Định ngẫm nghĩ, rồi kêu lên:
- Sư phụ Thích Giác Nguyên đã tiên liệu điều ấy. Người nói, Thảo có thể biết được điều bí ẩn.
Thảo tỉnh lại, thều thào:
- Anh Định, anh phải tìm ra chỗ chôn xác chết của ma dữ, lấy lại tấm khăn trinh tiết đốt đi. Lúc đó em mới thoát nạn ma dữ.
Định rụng rời chân tay:
- Thảo ơi, vậy là hắn đã làm nhục em rồi ư? Anh sẽ giết hắn, trả thù cho em.
Thảo rên rỉ:
- Anh làm mau lên, em đau quá, chịu không nổi nữa rồi. Chắc em chết mất!
Mẹ Thảo ôm Thảo vào lòng, Thảo lả đi. Định vội chạy đi, một giờ sau, quay về nhà, reo mừng:
- Thảo ơi, anh đã đốt cái khăn, và xương cốt của ma dữ, hắn đã gào rú điên loạn. Và biến mất rồi.
Tháo lả đi vì mệt, cô không trả lời Định. Định nhìn mẹ Thảo, chậm rãi:
- Bác ơi, bác cứ yên tâm đi! Thảo nhất định sẽ qua khỏi thôi mà...
Mẹ Thảo nước mắt lã chã:
- Nhưng còn tương lai của Thảo, liệu cháu có đồng ý lấy nó làm vợ không?
Định sôi nổi:
- Bác ơi, cháu yêu Thảo, cháu nhất định sẽ lấy Thảo làm vợ, mọi chuyện đã qua, tất cả là do ma dữ làm mà thôi. Thảo đâu có lỗi gì.
Mẹ Thảo xúc động:
- Cháu quả là người tốt. Cảm ơn cháu đã giúp Thảo!
Lát sau, Thảo tỉnh dậy, thấy người nhẹ nhõm. Nàng nhìn cặp vú no tròn của mình, vui cười:
- Mẹ ơi, dấu bàn tay đ
- Thế giúp ông bằng cách nào? Xin ông nói rõ...
Thành hoàng nói:
- Tôi đã nói từ đầu rồi. Ông hãy đến chỗ chôn cất hắn, đào xương cốt lên, đem đốt hết. Ông nhớ nhé.
Định gật đầu, và vội vã đi ngay trong đêm.
Lệ Thảo đang nằm thiêm thiếp, người đàn ông ma xuất hiện. Thảo co rúm người lại, gã hể hả:
- Đã là vợ chồng rồi, sao em còn luống cuống như vậy nhỉ? Mau cởi quần áo ra đi.
Thào rủ rỉ:
- Xin anh thương em, đêm nay, em hơi khó ở, em không thể chiều anh.
Người đàn ông gầm gừ:
- Khó ở à? Hay tưởng nhớ đến ai khác? Tôi là chồng cô, tôi có toàn quyền. Mau làm theo lời tôi!
Thảo miễn cưỡng làm theo, phút chốc loã lồ trước gã. Cô nhìn bộ ngực no tròncủa mình, trên đó có dấu bàn tay của gã, khóc rưng rức:
- Tại sao tôi lại chịu kiếp hoạ này? Tôi đâu có biết gì kiếp trước của mình? Ông đã hại cả cuộc đời con gái của tôi, hại anh Định của tôi.
Gã đàn ông bóp cặp vú của cô, tức tối:
- Cô lại nhớ đến gã Định bắt cá rô phải không? Hắn đừng hòng làm gì được tôi, ngay cả khi hắn tìm được sư cụ chùa Già Lam.
Thảo ngạc nhiên:
- Anh Định lên chùa Già Lam làm gì?
Gã đàn ông cười khùng khục:
- Hắn muốn nhờ sư cụ giải thoát cho cô. Nhưng tấm khăn trinh tiết của cô, tôi vẫn giữ. Hắn sẽ vô dụng thôi.
Thảo bần thần:
- Tấm khăn trinh tiết ư? Ông cất giữ nó...
Gã đàn ông bí hiểm đưa tấm khăn trắng, có lấm tấm máu hồng, hể hả:
- Đây là ma pháp của tôi. Thằng Định sẽ không làm gì được tôi cả. Cô đã chọn tôi làm chồng, cô đâu có thay lời được. Trừ phi, hắn tìm được tôi...
Thảo bồn chồn:
- Ông chả nói, ông ở đền thành hoàng là gì? Anh ấy sẽ tìm được ông đó. Tôi biết tính anh Định mà. Anh ấy đã quyết là làm bằng được.
Gã đàn ông tức giận:
- Thì ra cô vẫn mong đợi hắn. Cô mong hắn cứu cô ư? Cô lầm rồi, hắn sẽ chẳng làm gì được tôi đâu. Vô ích thôi!
Gã ôm Thảo vào lòng, giày vò nàng, Thảo chỉ biết cắn răng chịu đựng. Xong việc, hắn hể hả:
- Ta nói cho nàng biết, ta chỉ là thành hoàng giả mà thôi. Thành hoàng thật đã bị ta đuổi đi rồi. Mọi người đâu có biết, mà vẫn phụng thờ ta chu đáo.
Thảo khiếp vía:
- Vậy chứ ông là ai? Ông còn hại tôi đến bao giờ?
Gã đàn ông cười khùng khục:
- Nàng sẽ là vợ của ta suốt cả kiếp này, nàng rõ chưa nào? Đừng có hi vọng thoát khỏi tay ta.
Thảo chỉ biết khóc lặng lẽ. Đêm đó, cô nằm trong vòng tay của gã. Khi cô tỉnh dậy, trời đã sáng. Người cô đau nhức như dần. Gã đàn ông đã biến mất. Thảo thẩn thờ:
- Trời ơi, không biết ta phải chịu cực hình đến bao giờ đây? Chẳng thà ta chết cho xong.
Cô bước ra khỏi phòng. Đôi mắt đờ đẫn. Mẹ cô nhìn con gái, thở dài não ruột...
*
* *
Sư cụ chùa Già Lam, Thích Giác Nguyên nhìn Định, chậm rãi:
- Chuyện của thí chủ, rõ ràng là nghiêm trọng rồi, và con ma dữ đó đã chiếm ngôi thành hoàng ở làng. Liệu dân làng có chịu tin lời thí chủ nói không?
Định lễ phép:
- Con đã dò hỏi kỹ rồi. Thành hoàng thực đã bị tên tà ma đó đuổi đi. Hắn lại còn ức hiếp vợ con, vì vậy con xin sư phụ cho con lá bùa, để con trục xuất hắn ra khỏi người vợ con. Thành hoàng đã dặn con như vậy.
Sư phụ chùa Già Lam bấm đốt ngón tay, thở dài:
- Cho bùa, thì ta vẫn cho thí chủ, nhưng con ma đó đã khống chế hoàn toàn vợ thí chủ rồi.
Định ngạc nhiên:
- Sao vậy sư phụ, thành hoàng đã bảo sư phụ có thể trục xuất hắn kia mà?
Sư cụ trầm ngâm:
- Đúng vậy. Nhưng ta cứ thử xem, nếu có khó khăn gì, thì cứ hỏi vợ ngươi tìm ra giải pháp.
Sư phụ Thích Giác Nguyên làm phép, rồi đưa cho Định lá bùa màu đen. Định cảm ơn, rồi chạy vội về nhà Lệ Thảo.
Thấy Lệ Thảo đang ngồi rầu rĩ, Định reo lên:
- Lệ Thảo, anh đã xin được bùa của chùa Già Lam rồi, có thể cứu được em rồi.
Mẹ Lệ Thảo mừng rỡ:
- Vậy hả Định, cháu mau giúp em Thảo đi. Thảo ơi, Định có cách cứu con rồi.
Thảo tần ngần:
- Anh Định, cách nào, mau nói cho em nghe đi, em quá mệt mỏi rồi.
Định vội vã:
- Em vạch lưng lên để anh dán lá bùa lên đó, tin rằng con ma dâm đó sẽ bị trục xuất.
Thảo đỏ dừ mặt, mẹ Thảo gắt:
- Kìa con, còn gì mà mắc cỡ nữa, mau làm theo ý Định đi!
Thảo vén lưng lên, Định dán lá bùa lên đó. Phút chốc cô chuyển sắc mặt, từ tái xanh sang đỏ, cô ho ra một bụm máu tươi, thều thào:
- Anh Định, em thấy nôn nao, khó chịu quá, chắc em chết mất...
Định an ủi:
- Thế là em sắp khỏi rồi, ráng chịu đựng nghe em. Hồn ma nhất định sẽ bị trục xuất ra khỏi người em.
Thảo thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm, phút chốc gục xuống. Mẹ Thảo vạch ngực con gái ra, thấy vết ngón tay vẫn còn nguyên trên ngực Thảo, bà nghẹn ngào:
- Định ơi, không ăn thua rồi. Vết bàn tay vẫn còn nguyên trên ngực Thảo!
Định ngẫm nghĩ, rồi kêu lên:
- Sư phụ Thích Giác Nguyên đã tiên liệu điều ấy. Người nói, Thảo có thể biết được điều bí ẩn.
Thảo tỉnh lại, thều thào:
- Anh Định, anh phải tìm ra chỗ chôn xác chết của ma dữ, lấy lại tấm khăn trinh tiết đốt đi. Lúc đó em mới thoát nạn ma dữ.
Định rụng rời chân tay:
- Thảo ơi, vậy là hắn đã làm nhục em rồi ư? Anh sẽ giết hắn, trả thù cho em.
Thảo rên rỉ:
- Anh làm mau lên, em đau quá, chịu không nổi nữa rồi. Chắc em chết mất!
Mẹ Thảo ôm Thảo vào lòng, Thảo lả đi. Định vội chạy đi, một giờ sau, quay về nhà, reo mừng:
- Thảo ơi, anh đã đốt cái khăn, và xương cốt của ma dữ, hắn đã gào rú điên loạn. Và biến mất rồi.
Tháo lả đi vì mệt, cô không trả lời Định. Định nhìn mẹ Thảo, chậm rãi:
- Bác ơi, bác cứ yên tâm đi! Thảo nhất định sẽ qua khỏi thôi mà...
Mẹ Thảo nước mắt lã chã:
- Nhưng còn tương lai của Thảo, liệu cháu có đồng ý lấy nó làm vợ không?
Định sôi nổi:
- Bác ơi, cháu yêu Thảo, cháu nhất định sẽ lấy Thảo làm vợ, mọi chuyện đã qua, tất cả là do ma dữ làm mà thôi. Thảo đâu có lỗi gì.
Mẹ Thảo xúc động:
- Cháu quả là người tốt. Cảm ơn cháu đã giúp Thảo!
Lát sau, Thảo tỉnh dậy, thấy người nhẹ nhõm. Nàng nhìn cặp vú no tròn của mình, vui cười:
- Mẹ ơi, dấu bàn tay đ
»Tag: Trang 3 - Đọc Truyện Ma - Bàn Tay Ma Quỉ ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 