Truyện Teen hay - Vợ à, Thua Em Rồi
ái gì?" Ông Nghiêm khó chịu, cũng bất chấp nhìn ván cờ.
"Đánh cược thì thế nào? Xem cháu ai theo đuổi được cô bé kia trước?" Tả Thượng hưng trí bừng bừng.
"Cháu trai ông ít tuổi hơn Đan Thuần mà?..."
"Cũng có ít hơn bao nhiêu đâu, miễn cháu trai tôi thích là được!"
"Hai nhà chúng tôi đã đính ước từ nhỏ rồi." Ông Nghiêm uống trà, lắc đầu.
"Đánh cược thôi mà, nếu ông thua thì phải đem cái khu nghỉ mát kia cho tôi!"
"Cược thì cược!" Cháu trai nhà ông gần quan được ban lộc, cũng không tin không thắng được! Hơn nữa, ông cũng ngưỡng mộ một đồ vật của Tả Thượng này đã lâu... "Còn nếu ông thua thì ông phải đem hòn đảo nhỏ ông mua kia cho tôi!"
"Một lời đã định!"
Ngày nào đó, tháng nào đó, năm nào đó, cuộc đánh cược lần thứ năm mươi bảy giữa "Tả - Nghiêm" bắt đầu. Vận động phản mẹ.
Trên một hành lang vắng vẻ trong khách sạn.
"Ai ya, tôi còn tưởng rằng tôi không phải là mẹ cô chứ." Bà Trữ cười như không cười nhìn con gái trốn sau lưng Nghiêm Túc.
Chậc chậc,
bọ cánh cứng cũng biết tìm người giúp đỡ đấy.
"Mẹ, mẹ đang đùa có phải không, sao mẹ có thể không phải là mẹ con chứ ...." Trữ Đan Thuần nắm chặt góc áo Nghiêm Túc, có chút chột dạ nói ....
Ai bảo cô không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ bà mẹ "dũng mãnh" của cô chứ.
Nghiêm Túc lên tiếng giảng hòa: "Đan Thuần vừa rồi chỉ là nói giỡn thôi, mẹ vợ
...không nên so đo làm gì."
Bà Trữ ý vị sâu xa nhìn anh một cái : " Căn cứ theo gia quy nhà họ Trữ, con phải sao chép gia quy năm mươi lần trong thời gian một tiếng đồng hồ, nếu không chép đủ ..."
"Mẹ , mẹ thật quá đáng nha! Trong một tiếng làm sao chép hết được? Mẹ nghĩ con là
thần tiên chỉ cần vung tay một cái liền xong năm mươi lần sao???" Trữ Đan Thuần
kêu lên kháng nghị, năm mươi lần đấy ...
"Chống đối mẫu thân đại nhân, thêm 20 lần." Bà Trữ cười ha hả nói.
"Con nói cho mẹ biết, từ giờ trở đi con muốn đại diện Trữ Đan Thuần bị áp bức mười tám năm tiến hành phản kháng mẹ dùng gia quy nhà họ Trữ!"
Bị áp bức mười tám năm, thấy cô không phản kháng thì dễ bắt nạt sao?
"TRỮ, ĐAN, THUẦN, có gan con đừng chạy !"
(Bạn đang đọc truyện tại Chick chúc các bạn vui vẻ)
"Hừ , con rất có gan, con sẽ không chạy .... A!...." Trữ Đan Thuần hai tay chống thắt lưng, không sợ nhìn mẹ già, nhưng kết quả là, cô thấy mẹ già lấy một thứ từ trong túi hành lý ra ... chổi lông gà?
F*ck! Cô mà không chạy thì cô chính là con ngốc!
Nghiêm Túc không nói gì nhìn Bà Trữ cầm chổi lông gà đuổi theo Đan Thuần. Không nghĩ tới, có người ra khỏi cửa còn mang theo cái này ....
"Con nhóc chết tiệt kia, còn dám làm phản mẹ mi, xem mẹ có chỉnh đốn con không? Rất có gan phải không, có bản lĩnh thì đừng chạy !"
"Không chạy chính là đứa ngốc ~~" Trữ Đan Thuần còn quay đầu làm một cái mặt quỷ.
Năm phút sau ....
"A ...." Trữ Đan Thuần mang giày cao gót, chạy làm bị trẹo chân.
Nghiêm Túc nhanh chóng cản lại, nhẹ nhàng xoa xoa mắt cá chân của cô : "Đau lắm không?"
Bà Trữ đuổi tới nơi, "Đừng tưởng rằng con bị thương thì mẹ bỏ qua cho con!" Nói xong, còn dùng ánh mắt ra lệnh Nghiêm Túc đi ra.
Trữ Đan Thuần biết mẹ già sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình như vậy, huống hồ .... hậu quả thật sự rất nghiêm trọng đây .... cả người dựa vào người Nghiêm Túc: "Nếu anh giúp tôi, tôi sẽ đồng ý gả cho anh!"
Tay Nghiêm Túc ở trong túi bấm một cái, cười giả dối, "Đây là tự em nói đó nha."
"Ừ, tôi nói được thì làm được!" Trữ Đan Thuần mải chú ý đến nét mặt của mẹ già ở trước mặt, cho nên không thấy được dáng vẻ tươi cười trên mặt Nghiêm Túc đã phóng đại.
"Mẹ vợ, bỏ qua cho Đan Thuần đi."
Trữ Đan Thuần nhất thời không biết nói gì, anh ta cho rằng nói như vậy thì mẹ già sẽ bỏ qua cho cô sao? .....
"Được rồi, sau này Đan Thuần giao cho con quản ..." Bà Trữ rấtthẳng thắn đồng ý.
Hả?
Trữ Đan Thuần ngây ngẩn cả người, sao cô lại không biết, mẹ già cũng có lúc dễ nói chuyện như vậy? ....
Nham hiểm quá nham hiểm.
Không bình thường, rất không bình thường!
"Anh với mẹ tôi đã thông đồng trước rồi đúng không?" Trữ Đan Thuần suy nghĩ cả buổi, hỏi.
Bằng không làm sao mẹ già có thể dễ dàng bỏ qua cho mình vậy được? .... Tiền kia thế nhưng có thể mua một bộ trang điểm cao cấp nha ....
"Thông đồng thì thế nào? -" Nghiêm Túc quay đầu nhìn Đan Thuần cười sâu xa. "mà không thông đồng thì thế nào? Kết quả cũng như nhau thôi .... em cũng đồng ý gả cho anh rồi."
Trữ Đan Thuần bĩu môi, khóe miệng có một dáng vẻ tươi cười đắc ý: "Nói miệng không bằng chứng!"
Anh ta có thể nham hiểm, mình cũng có thể chơi xấu nha, dù sao - nói miệng cũng không có bằng chứng mà.
Nghiêm Túc nhướng mày: "À?" Lấy di động ra, bấm nút ....
"Nếu anh giúp tôi, tôi sẽ đồng ý gả cho anh!"
"Đây là tự em nói đó nha."
"Ừ, tôi nói được thì làm được!"
....
Trữ Đan Thuần đổ mồ hôi lạnh .... cái kia không phải là cô .... vừa mới nói đósao?
"Anh thật nham hiểm!!!" Trữ Đan Thuần phát điên, anh ta, anh ta thế mà lại ghi âm?
"Giống nhau cả mà." Nghiêm Túc rất khiêm tốn mà nói.
Ừm... Bộ dáng phát điên của Đan Thuần cũng rất đặc biệt! Sau này anh có nên chọc tức cô thêm vài lần nữa không nhỉ?
" ..." Trữ Đan Thuần đã tức giận đến nói không ra lời, thế mà lại nằm trong tay của tên não tàn này! .... Mất mặt mất mặt mất mặt ~ ô .... Sau này cô không dám gặp ai nữa!...
"Anh cũng đã ghi âm lại rồi, em có chối cũng không chối được đâu!" Nghiêm Túc cườiđến vui vẻ, duỗi cánh tay dài kéo cô vào lòng mình: "Mà nếu như.... em xúc phạm gia quy thì phải thế nào?"
Trữ Đan Thuần ngửi hương vị trên người anh, có hương vị yên tâm, cũng không giãy dụa nữa, thuận theo dựa vào lòng anh: "Mẹ tôi không để yên đâu .... Nhất là gần đây có cái gì mà 'cuộc thi người mẫu bikini' .... tiền thưởng cũng đủ để bà mua một bộ trang điểm cao cấp đó .
"Đánh cược thì thế nào? Xem cháu ai theo đuổi được cô bé kia trước?" Tả Thượng hưng trí bừng bừng.
"Cháu trai ông ít tuổi hơn Đan Thuần mà?..."
"Cũng có ít hơn bao nhiêu đâu, miễn cháu trai tôi thích là được!"
"Hai nhà chúng tôi đã đính ước từ nhỏ rồi." Ông Nghiêm uống trà, lắc đầu.
"Đánh cược thôi mà, nếu ông thua thì phải đem cái khu nghỉ mát kia cho tôi!"
"Cược thì cược!" Cháu trai nhà ông gần quan được ban lộc, cũng không tin không thắng được! Hơn nữa, ông cũng ngưỡng mộ một đồ vật của Tả Thượng này đã lâu... "Còn nếu ông thua thì ông phải đem hòn đảo nhỏ ông mua kia cho tôi!"
"Một lời đã định!"
Ngày nào đó, tháng nào đó, năm nào đó, cuộc đánh cược lần thứ năm mươi bảy giữa "Tả - Nghiêm" bắt đầu. Vận động phản mẹ.
Trên một hành lang vắng vẻ trong khách sạn.
"Ai ya, tôi còn tưởng rằng tôi không phải là mẹ cô chứ." Bà Trữ cười như không cười nhìn con gái trốn sau lưng Nghiêm Túc.
Chậc chậc,
bọ cánh cứng cũng biết tìm người giúp đỡ đấy.
"Mẹ, mẹ đang đùa có phải không, sao mẹ có thể không phải là mẹ con chứ ...." Trữ Đan Thuần nắm chặt góc áo Nghiêm Túc, có chút chột dạ nói ....
Ai bảo cô không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ bà mẹ "dũng mãnh" của cô chứ.
Nghiêm Túc lên tiếng giảng hòa: "Đan Thuần vừa rồi chỉ là nói giỡn thôi, mẹ vợ
...không nên so đo làm gì."
Bà Trữ ý vị sâu xa nhìn anh một cái : " Căn cứ theo gia quy nhà họ Trữ, con phải sao chép gia quy năm mươi lần trong thời gian một tiếng đồng hồ, nếu không chép đủ ..."
"Mẹ , mẹ thật quá đáng nha! Trong một tiếng làm sao chép hết được? Mẹ nghĩ con là
thần tiên chỉ cần vung tay một cái liền xong năm mươi lần sao???" Trữ Đan Thuần
kêu lên kháng nghị, năm mươi lần đấy ...
"Chống đối mẫu thân đại nhân, thêm 20 lần." Bà Trữ cười ha hả nói.
"Con nói cho mẹ biết, từ giờ trở đi con muốn đại diện Trữ Đan Thuần bị áp bức mười tám năm tiến hành phản kháng mẹ dùng gia quy nhà họ Trữ!"
Bị áp bức mười tám năm, thấy cô không phản kháng thì dễ bắt nạt sao?
"TRỮ, ĐAN, THUẦN, có gan con đừng chạy !"
(Bạn đang đọc truyện tại Chick chúc các bạn vui vẻ)
"Hừ , con rất có gan, con sẽ không chạy .... A!...." Trữ Đan Thuần hai tay chống thắt lưng, không sợ nhìn mẹ già, nhưng kết quả là, cô thấy mẹ già lấy một thứ từ trong túi hành lý ra ... chổi lông gà?
F*ck! Cô mà không chạy thì cô chính là con ngốc!
Nghiêm Túc không nói gì nhìn Bà Trữ cầm chổi lông gà đuổi theo Đan Thuần. Không nghĩ tới, có người ra khỏi cửa còn mang theo cái này ....
"Con nhóc chết tiệt kia, còn dám làm phản mẹ mi, xem mẹ có chỉnh đốn con không? Rất có gan phải không, có bản lĩnh thì đừng chạy !"
"Không chạy chính là đứa ngốc ~~" Trữ Đan Thuần còn quay đầu làm một cái mặt quỷ.
Năm phút sau ....
"A ...." Trữ Đan Thuần mang giày cao gót, chạy làm bị trẹo chân.
Nghiêm Túc nhanh chóng cản lại, nhẹ nhàng xoa xoa mắt cá chân của cô : "Đau lắm không?"
Bà Trữ đuổi tới nơi, "Đừng tưởng rằng con bị thương thì mẹ bỏ qua cho con!" Nói xong, còn dùng ánh mắt ra lệnh Nghiêm Túc đi ra.
Trữ Đan Thuần biết mẹ già sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình như vậy, huống hồ .... hậu quả thật sự rất nghiêm trọng đây .... cả người dựa vào người Nghiêm Túc: "Nếu anh giúp tôi, tôi sẽ đồng ý gả cho anh!"
Tay Nghiêm Túc ở trong túi bấm một cái, cười giả dối, "Đây là tự em nói đó nha."
"Ừ, tôi nói được thì làm được!" Trữ Đan Thuần mải chú ý đến nét mặt của mẹ già ở trước mặt, cho nên không thấy được dáng vẻ tươi cười trên mặt Nghiêm Túc đã phóng đại.
"Mẹ vợ, bỏ qua cho Đan Thuần đi."
Trữ Đan Thuần nhất thời không biết nói gì, anh ta cho rằng nói như vậy thì mẹ già sẽ bỏ qua cho cô sao? .....
"Được rồi, sau này Đan Thuần giao cho con quản ..." Bà Trữ rấtthẳng thắn đồng ý.
Hả?
Trữ Đan Thuần ngây ngẩn cả người, sao cô lại không biết, mẹ già cũng có lúc dễ nói chuyện như vậy? ....
Nham hiểm quá nham hiểm.
Không bình thường, rất không bình thường!
"Anh với mẹ tôi đã thông đồng trước rồi đúng không?" Trữ Đan Thuần suy nghĩ cả buổi, hỏi.
Bằng không làm sao mẹ già có thể dễ dàng bỏ qua cho mình vậy được? .... Tiền kia thế nhưng có thể mua một bộ trang điểm cao cấp nha ....
"Thông đồng thì thế nào? -" Nghiêm Túc quay đầu nhìn Đan Thuần cười sâu xa. "mà không thông đồng thì thế nào? Kết quả cũng như nhau thôi .... em cũng đồng ý gả cho anh rồi."
Trữ Đan Thuần bĩu môi, khóe miệng có một dáng vẻ tươi cười đắc ý: "Nói miệng không bằng chứng!"
Anh ta có thể nham hiểm, mình cũng có thể chơi xấu nha, dù sao - nói miệng cũng không có bằng chứng mà.
Nghiêm Túc nhướng mày: "À?" Lấy di động ra, bấm nút ....
"Nếu anh giúp tôi, tôi sẽ đồng ý gả cho anh!"
"Đây là tự em nói đó nha."
"Ừ, tôi nói được thì làm được!"
....
Trữ Đan Thuần đổ mồ hôi lạnh .... cái kia không phải là cô .... vừa mới nói đósao?
"Anh thật nham hiểm!!!" Trữ Đan Thuần phát điên, anh ta, anh ta thế mà lại ghi âm?
"Giống nhau cả mà." Nghiêm Túc rất khiêm tốn mà nói.
Ừm... Bộ dáng phát điên của Đan Thuần cũng rất đặc biệt! Sau này anh có nên chọc tức cô thêm vài lần nữa không nhỉ?
" ..." Trữ Đan Thuần đã tức giận đến nói không ra lời, thế mà lại nằm trong tay của tên não tàn này! .... Mất mặt mất mặt mất mặt ~ ô .... Sau này cô không dám gặp ai nữa!...
"Anh cũng đã ghi âm lại rồi, em có chối cũng không chối được đâu!" Nghiêm Túc cườiđến vui vẻ, duỗi cánh tay dài kéo cô vào lòng mình: "Mà nếu như.... em xúc phạm gia quy thì phải thế nào?"
Trữ Đan Thuần ngửi hương vị trên người anh, có hương vị yên tâm, cũng không giãy dụa nữa, thuận theo dựa vào lòng anh: "Mẹ tôi không để yên đâu .... Nhất là gần đây có cái gì mà 'cuộc thi người mẫu bikini' .... tiền thưởng cũng đủ để bà mua một bộ trang điểm cao cấp đó .
»Tag: Trang 14 - Truyện Teen hay - Vợ à, Thua Em Rồi,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 