Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full
ọn kia cũng không còn nữa, chúa ơi sao cái số con nó lại đen như chó thui thế, đụng ai không đụng lại đụng trúng ông giáo viên thực tập, còn là chủ nhiệm nữa mới chết chứ, tôi vội vàng gục mặt xuống bàn, hai vành tai đỏ ửng lên, con Trang lúc này mới thoát khỏi giấc mộng trai đẹp quay sang vỗ vai tôi hồ hởi nói:
- Dậy đi mày, ông thầy mới đẹp trai hết sẩy, dậy đi mấy khi được ngắm trai đẹp miến phí thế này
- Kệ cha nó để im cho tao ngủ_ Tôi hất tay nó ra gắt lên.
- Rõ chán mày, trai đẹp như thế cũng chê.
Phía trên bục giảng thầy Nam một lần nữa lại phải chịu đựng những âm thanh chói lọi.
- RẦM…._ lại một tiếng động kinh hoàng vang lên cả lớp im phăng phắc. Thầy Nam hắng giọng nói tiếp:
-… Thông báo với các em thầy Thiên là một trong những sinh viên xuất sắc của trường Đại học sư phạm một, thầy ấy sẽ dậy các em môn tiếng anh._ Cả lớp lại rộ lên những tiếng la hét
" Ôi môn Tiếng Anh dễ thương của mình" tôi thầm kêu lên trong đầu chỉ muốn bật dậy hét lên thật to cho bõ tức.
Chỉ tội nghiệp cho thầy Nam già yếu sau hai lần vận nội công sức tàn lực kiệt nên chẳng còn tiếng Rầm nào nữa thay vào đó là một giọng thều thào:
- Thôi các em giao lưu với thầy giáo mới đi
Những tiếng la hét lại rộ lên, thầy Nam đi ra khỏi lớp không quên để lại một cái lắc đầu ngán ngẩm: " lũ trẻ thời nay thật là..haizzz"
Còn lại một mình ông thầy khỉ lông vàng bắt đầu khoa môi múa mép nở nụ cười sát gái khiến cho bọn con gái trong lớp gần như phát điên lên. Rồi cất giọng dịu dàng hắn ta nói:
- Chào các em, thầy là Quốc Thiên, từ hôm nay thầy sẽ tạm thời chủ nhiệm lớp ta, mong các em giúp đỡ.
Lại cười, có vẻ như ông thầy khỉ vàng hiểu rất rõ lợi thế của mình là nụ cười sát gái nên đem ra dùng suốt, hừ đúng là nhìn thấy ghét.
Diệp Chi lớp trưởng đứng lên hô to:
- cho một tràng pháo tay nào cả lớp
- RÀO…RÀO…RÀO…._ một tràng pháo tay ròn rã vang lên, ơ hơ hơ cái bọn này làm cứ như là đi xem xiếc thú không bằng.
Tiếng vỗ tay vừa dứt lũ con gái ở dưới đã nhao nhao lên hỏi, toàn những câu hỏi vớ vẩn đại khái là thầy bao nhiêu tuổi, có người yêu chưa, nhà thầy giàu không v.v.. đúng là suy nghĩ của con gái. Cuối cùng Diệp Chi là người may mắn được đứng lên hỏi ông thầy khỉ vàng một câu. Con nhỏ yểu điệu đứng dậy, dịu dàng nói: ( khiếp bình thường quát lớp như đúng rồi thế mà giờ thì….)
- Thầy có thể cho tụi em biết ấn tượng của thầy về trường Thanh Đằng là gì không?
- Câu hỏi của em rất hay_ lại cười ( muốn bẻ răng lắm rồi)_ Trường Thanh Đằng nổi tiếng là ngôi trường có nền giáo dục tốt, cở sở vật chất khang trang, đào tạo ra nhiều nhân tài, hôm nay được chứng kiến quả thực là trăm nghe không bằng một thấy, trường có cảnh quan rất đẹp, học sinh các em đều rất ngoan tuy nhiên….
- Sao hả thầy?_ lũ con gái ở dưới lại nhao nhao lên
- Chậc buổi sáng thầy vừa bị một nữ sinh đâm phải, cô bé có lẽ cũng tầm tuổi các em, cô bé đã để lại cho tôi một ấn tượng xấu…
ĐOÀNG…. Gì gì thế này cô nữ sinh ấy chẳng phải là tôi sao??
- Ấn tượng xấu sao thầy?
- Cô bé ấy là người đâm vào tôi trước nhưng không những không in lỗi mà còn đòi tiền bồi thường.
Cái gì cơ, tôi đòi hắn tiền hồi nào chỉ tại lúc đó tôi tức quá nên mới buột miệng nói thôi, vậy mà hắn dám vu oan cho một con người vô (số) tội như tôi. Thằng chết tiệt ấy lại tiếp tục bằng một chất giọng buồn buồn như con chuồn chuồn:
- Haizz... sự thực là nó để lại cho tôi một ấn tượng không tốt về hs trường Thanh Đằng
Lũ con gái trong lớp bắt đầu lôi..tôi ra để chửi rủa, những lời lẽ độc ác được phun ra khiến tôi lạnh cả xương sống, tiếng con Linh "loa" lanh lảnh:
- Tao mà biết con nào, tao dần cho nhừ xương.
Thế này thì quá lắm rồi, như một phản xạ tự nhiên, tôi đập tay xuống bàn một cái rõ mạnh _ RẦM_ rồi đứng bật dậy gườm gườm nhìn ông thầy khỉ vàng trước con mắt sửng sốt của cả lớp….Chap 7: Chém gió với thầy thực tập
Thằng thầy khỉ vàng giật mình nhìn lại tôi bằng đôi mắt mở to đầy kinh ngạc (Hừ mở to nữa ra mà nhìn bổn cô nương người vừa bị ngươi nói xấu đi, đồ gắp lửa bỏ tay người), rồi ngay sau đó lại cười toe nói:
- Sao vậy? em có điều gì muốn hỏi à?
Gần trăm con mắt đều quay xuống nhìn như thể tôi là một sv lạ vừa đáp xuống trái đất.
Con Trang bên cạnh cũng ngước con mắt dò hỏi lên nhìn tôi, không khí trong lớp im lặng đến ngột ngạt. Tình trạng đó kéo dài trong năm, ngay sau đó tôi đã lấy lại được bình tĩnh nở một nụ cười không thấy mặt trời đáp:
- Dạ không, chỉ là em thấy con kiến đang bò trên bàn nên ngứa tay đập chết nó thôi ạ._ tôi nghiến răng trèo trẹo cố gắng sao cho giọng nói của mình ít mùi tà khí nhất.
- Ồ nghe có vẻ em rất ghét kiến?_ lại cười
- Không chỉ ghét thôi đâu em căm thù chúng_ Tôi cũng mỉm cười " dịu dàng" đáp lại.
- Tại sao vậy?
- Vì chúng có một tật xấu là nhân lúc người ta không để ý thì quay ra "cắn trộm", đó là cái tính mà em ghét nhất, thầy không thấy tính như thế là xấu sao?_ tôi hỏi bằng một giọng mỉa mai.
- Hà hà… nhưng tôi lại rất thích kiến vì chúng nhỏ nhỏ rất dễ thương.
- Vậy thầy đã nghe câu này chưa: thích loài vật nào thì tính cách cũng giống loài vật đó đấy._ tôi nhìn ông thầy cười tươi rói nói.
- Thật sao, rất cảm ơn em đã khen tôi chăm chỉ và cần cù_ Ông thầy khỉ vàng hồ hởi nói cười còn tươi hơn cả tôi.
Ôi trời đất ơi xem ai đang tự sướng thế kia, rõ là khùng. Tôi suýt nữa thì phá lên cười
- Ý của em là các tật xấu kìa._ tôi nuốt nước bọt từ tốn nói cố gắng nín cười.
- À…. ra vậy, thật buồn quá thế mà tôi cứ tưởng… còn em, em thích con vật nào?
Hà hà định đưa tôi vào tròng đây mà, đừng hòng.
- Hihi em ư?, ghét thì nhiều nhưng thích thì không con nào cả?
- Một kiểu trả lời trốn tránh rất khôn ngoan.
- Cảm ơn thầy đã q
- Dậy đi mày, ông thầy mới đẹp trai hết sẩy, dậy đi mấy khi được ngắm trai đẹp miến phí thế này
- Kệ cha nó để im cho tao ngủ_ Tôi hất tay nó ra gắt lên.
- Rõ chán mày, trai đẹp như thế cũng chê.
Phía trên bục giảng thầy Nam một lần nữa lại phải chịu đựng những âm thanh chói lọi.
- RẦM…._ lại một tiếng động kinh hoàng vang lên cả lớp im phăng phắc. Thầy Nam hắng giọng nói tiếp:
-… Thông báo với các em thầy Thiên là một trong những sinh viên xuất sắc của trường Đại học sư phạm một, thầy ấy sẽ dậy các em môn tiếng anh._ Cả lớp lại rộ lên những tiếng la hét
" Ôi môn Tiếng Anh dễ thương của mình" tôi thầm kêu lên trong đầu chỉ muốn bật dậy hét lên thật to cho bõ tức.
Chỉ tội nghiệp cho thầy Nam già yếu sau hai lần vận nội công sức tàn lực kiệt nên chẳng còn tiếng Rầm nào nữa thay vào đó là một giọng thều thào:
- Thôi các em giao lưu với thầy giáo mới đi
Những tiếng la hét lại rộ lên, thầy Nam đi ra khỏi lớp không quên để lại một cái lắc đầu ngán ngẩm: " lũ trẻ thời nay thật là..haizzz"
Còn lại một mình ông thầy khỉ lông vàng bắt đầu khoa môi múa mép nở nụ cười sát gái khiến cho bọn con gái trong lớp gần như phát điên lên. Rồi cất giọng dịu dàng hắn ta nói:
- Chào các em, thầy là Quốc Thiên, từ hôm nay thầy sẽ tạm thời chủ nhiệm lớp ta, mong các em giúp đỡ.
Lại cười, có vẻ như ông thầy khỉ vàng hiểu rất rõ lợi thế của mình là nụ cười sát gái nên đem ra dùng suốt, hừ đúng là nhìn thấy ghét.
Diệp Chi lớp trưởng đứng lên hô to:
- cho một tràng pháo tay nào cả lớp
- RÀO…RÀO…RÀO…._ một tràng pháo tay ròn rã vang lên, ơ hơ hơ cái bọn này làm cứ như là đi xem xiếc thú không bằng.
Tiếng vỗ tay vừa dứt lũ con gái ở dưới đã nhao nhao lên hỏi, toàn những câu hỏi vớ vẩn đại khái là thầy bao nhiêu tuổi, có người yêu chưa, nhà thầy giàu không v.v.. đúng là suy nghĩ của con gái. Cuối cùng Diệp Chi là người may mắn được đứng lên hỏi ông thầy khỉ vàng một câu. Con nhỏ yểu điệu đứng dậy, dịu dàng nói: ( khiếp bình thường quát lớp như đúng rồi thế mà giờ thì….)
- Thầy có thể cho tụi em biết ấn tượng của thầy về trường Thanh Đằng là gì không?
- Câu hỏi của em rất hay_ lại cười ( muốn bẻ răng lắm rồi)_ Trường Thanh Đằng nổi tiếng là ngôi trường có nền giáo dục tốt, cở sở vật chất khang trang, đào tạo ra nhiều nhân tài, hôm nay được chứng kiến quả thực là trăm nghe không bằng một thấy, trường có cảnh quan rất đẹp, học sinh các em đều rất ngoan tuy nhiên….
- Sao hả thầy?_ lũ con gái ở dưới lại nhao nhao lên
- Chậc buổi sáng thầy vừa bị một nữ sinh đâm phải, cô bé có lẽ cũng tầm tuổi các em, cô bé đã để lại cho tôi một ấn tượng xấu…
ĐOÀNG…. Gì gì thế này cô nữ sinh ấy chẳng phải là tôi sao??
- Ấn tượng xấu sao thầy?
- Cô bé ấy là người đâm vào tôi trước nhưng không những không in lỗi mà còn đòi tiền bồi thường.
Cái gì cơ, tôi đòi hắn tiền hồi nào chỉ tại lúc đó tôi tức quá nên mới buột miệng nói thôi, vậy mà hắn dám vu oan cho một con người vô (số) tội như tôi. Thằng chết tiệt ấy lại tiếp tục bằng một chất giọng buồn buồn như con chuồn chuồn:
- Haizz... sự thực là nó để lại cho tôi một ấn tượng không tốt về hs trường Thanh Đằng
Lũ con gái trong lớp bắt đầu lôi..tôi ra để chửi rủa, những lời lẽ độc ác được phun ra khiến tôi lạnh cả xương sống, tiếng con Linh "loa" lanh lảnh:
- Tao mà biết con nào, tao dần cho nhừ xương.
Thế này thì quá lắm rồi, như một phản xạ tự nhiên, tôi đập tay xuống bàn một cái rõ mạnh _ RẦM_ rồi đứng bật dậy gườm gườm nhìn ông thầy khỉ vàng trước con mắt sửng sốt của cả lớp….Chap 7: Chém gió với thầy thực tập
Thằng thầy khỉ vàng giật mình nhìn lại tôi bằng đôi mắt mở to đầy kinh ngạc (Hừ mở to nữa ra mà nhìn bổn cô nương người vừa bị ngươi nói xấu đi, đồ gắp lửa bỏ tay người), rồi ngay sau đó lại cười toe nói:
- Sao vậy? em có điều gì muốn hỏi à?
Gần trăm con mắt đều quay xuống nhìn như thể tôi là một sv lạ vừa đáp xuống trái đất.
Con Trang bên cạnh cũng ngước con mắt dò hỏi lên nhìn tôi, không khí trong lớp im lặng đến ngột ngạt. Tình trạng đó kéo dài trong năm, ngay sau đó tôi đã lấy lại được bình tĩnh nở một nụ cười không thấy mặt trời đáp:
- Dạ không, chỉ là em thấy con kiến đang bò trên bàn nên ngứa tay đập chết nó thôi ạ._ tôi nghiến răng trèo trẹo cố gắng sao cho giọng nói của mình ít mùi tà khí nhất.
- Ồ nghe có vẻ em rất ghét kiến?_ lại cười
- Không chỉ ghét thôi đâu em căm thù chúng_ Tôi cũng mỉm cười " dịu dàng" đáp lại.
- Tại sao vậy?
- Vì chúng có một tật xấu là nhân lúc người ta không để ý thì quay ra "cắn trộm", đó là cái tính mà em ghét nhất, thầy không thấy tính như thế là xấu sao?_ tôi hỏi bằng một giọng mỉa mai.
- Hà hà… nhưng tôi lại rất thích kiến vì chúng nhỏ nhỏ rất dễ thương.
- Vậy thầy đã nghe câu này chưa: thích loài vật nào thì tính cách cũng giống loài vật đó đấy._ tôi nhìn ông thầy cười tươi rói nói.
- Thật sao, rất cảm ơn em đã khen tôi chăm chỉ và cần cù_ Ông thầy khỉ vàng hồ hởi nói cười còn tươi hơn cả tôi.
Ôi trời đất ơi xem ai đang tự sướng thế kia, rõ là khùng. Tôi suýt nữa thì phá lên cười
- Ý của em là các tật xấu kìa._ tôi nuốt nước bọt từ tốn nói cố gắng nín cười.
- À…. ra vậy, thật buồn quá thế mà tôi cứ tưởng… còn em, em thích con vật nào?
Hà hà định đưa tôi vào tròng đây mà, đừng hòng.
- Hihi em ư?, ghét thì nhiều nhưng thích thì không con nào cả?
- Một kiểu trả lời trốn tránh rất khôn ngoan.
- Cảm ơn thầy đã q
»Tag: Full" title="Trang 5 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full">Trang 5 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 