Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full
ôi nên đuổi đi hết rồi.
- Eo, cậu tàn nhẫn quá đấy_ tôi nhăn mặt nói
- Cậu còn tàn nhẫn hơn_ hắn nói và nhìn thẳng vào mắt tôi.
Ơ hơ, cái tên này đúng là thù dai, có thế mà hắn cũng mắng tôi tàn nhẫn, nhưng thôi đúng là tôi có lỗi thật,
haiz dù sao hắn cũng đã cứu tôi thôi thì làm ơn làm phước một lần, nghĩ vậy tôi bèn kéo hắn đến băng ghế đá, ở đó có mấy cuộn bông băng mà các cô gái kia vất lại, tôi ngồi xuống tháo lớp băng cũ, rồi bảo hắn lau hết máu đi, sau đó mới cẩn thận băng bó lại, chà lần này thì tuyệt, tôi sung sướng ngẩng đầu lên nhìn hắn cười toe toét…..
Nụ cười trên môi tôi chợt vụt tắt khi bắt gặp cái nhìn chăm chú của hắn, trong đôi mắt màu cà phê đẹp tuyệt vời ấy không còn sự lạnh lùng, kiêu ngạo như tôi vẫn thường thấy nữa thay vào đó là là một ánh mắt dịu dàng ấm áp, khiến cho một đứa miễn dịch với trai đẹp như tôi còn phải ngẩn ngơ, thật không ngờ một tên được nhặt về từ hồ băng vĩnh cửu như hắn mà cũng có cái nhìn ấm áp như vậy.
Nhưng tôi bỗng thấy ngượng, không hiểu trên mặt tôi có dính cái gì mà hắn nhìn dữ vậy, hừ khuôn mặt sáng sủa của tôi sinh ra là để cho hắn muốn nhìn là nhìn chắc, bực mình tôi dùng nội công gõ vào đầu hắn một cái rõ mạnh càu nhàu:
- Nhìn cái gì mà nhìn, chọc đui mắt bây giờ muốn nhìn thì nhìn vào tay cậu đi, lần này thì đẹp rồi đấy
Tôi nói xong rồi chỉ vào tác phẩm nghệ thuật của mình, mỉm cười mãn nguyện, nói với hắn:
- Khà khà, cậu phải thấy hãnh diện vì là người đầu tiên được Tôn Nữ Hà Nhiên tôi băng bó cho đấy, sướng không?
Hắn bèn thu lại ánh mắt có 102 vừa nãy nhìn vào chỗ tôi băng bó cau có nói:
- Cậu mà đi làm bác sĩ thì số người xuống âm ti sẽ tăng vọt, chắc chỉ có tôi mới chịu được một bác sĩ như vậy
- Nếu thế thì người ta phải cảm ơn tôi dài dài, vì đã tống tiễn được một thằng đười ươi như cậu xuống cửu âm_ tôi đốp lại
- Cậu….được lắm, vậy chắc là tôi không chở cậu về được rồi, tôi sắp phải xuống cửu âm kia mà_ hắn mỉa mai nói bằng cái giọng kiêu căng đáng ghét, môi nhếch lên một nụ cười đểu giả.
Câu nói của hắn như đá choảng xuống đầu tôi, hừ hừ sao trên đời lại có người bỉ ổi như hắn nhỉ, cãi nhau không lại với tôi thì đem chuyện đưa tôi về nhà ra để uy hiếp, nếu tôi mà biết đi xe mô tô thì tôi đã choảng cho hắn ngất đi sau đó cướp xe của hắn dông về nhà rồi, nhưng tiếc thay điều đó không thể xảy ra vì tôi đâu có biết đi xe máy đâu huhu.
Vì vậy, lúc này nhẫn nhịn là biện pháp duy nhất, nghĩ vậy tôi đành ngậm ngùi nuốt cục tức vào bụng, rồi nở một nụ cười hình bán nguyệt ngọt ngào nói với hắn:
- Hihi, aida cậu Phong đẹp trai (bất tài, dại gái), tốt bụng (sắp rụng) thân mến, làm gì mà cậu chấp chi nhỏ mọn thế, chở tôi về một chút không được sao?
- Tôi vốn là một con người nhỏ mọn như thế đấy, sao nào?_ hắn nghếch mặt lên hỏi tôi, ôi chao sao tôi lại muốn tống cái dép bi tít của mình vào mồm hắn thế nhỉ?
- Cậu đã chở hơn trăm cô gái rồi, giờ chở thêm mình tôi thì có mất mát gì đâu_ tôi nói
- Ai nói thế, tôi chưa từng chở một cô gái nào trên con đen thân yêu của tôi cả đâu.
- Con đen thân yêu là cái gì?_ tôi ngây ngô hỏi
- Là cái xe mô tô của tôi chứ còn gì nữa_ hắn gắt
Tôi ngẩn ngơ một lúc rồi cố nín cười nhìn hắn khẽ khàng nói:
- Thì ra là vậy….tôi hiểu rồi
- hiểu cái gì?_ hắn ngơ ngác nhìn tôi
- trước giờ tôi cứ tưởng cậu thay bồ như thay áo là vì muốn che đậy một cuộc tình loạn luân giữa hai thằng con trai té ra không phải vậy.
- Hừ, giờ cậu mới biết hả, tôi là một thằng con trai chính cống đấy.
- Vâng… cậu không yêu con trai nhưng cậu lại mang trong mình một mối tình lặng câm với bé mô tô, hahahaha…._ nói đến đây tôi không nhịn được phá lên cười nắc nẻ.
Sau khi dứt được tràng cười như điên lại, tôi mới để ý đến không gian xung quanh mình đang sặc mùi sát khí, tôi vội nuốt nước bọt ừng ực quay ra nhìn khuôn mặt đang tím tái vì tức của Phong.
Thôi rồi quả này tôi chạm vào tổ ong bò vẽ rồi, tốt nhất là nên lái sang chuyện khác, nhưng chuyện gì nhỉ? à..à…tôi ngước mặt lên nhìn hắn nở một nụ cười không thấy mặt trời nói:
- Phong nè, ờ ừm…lúc cậu nói chuyện với tên Dương đó, có nhắc đến một người phụ nữ là ai vậy?
Khuôn mặt đang tím rịm vì tức của hắn đột ngột chuyển sang màu trắng bệch, khiến cho tôi có cảm giác đang đi giữa tiết trời mùa đông bên Nga, hờ hờ không lẽ tôi lại nói không đúng chuyện.
- Này, có chuyện gì mà cái mặt cậu buồn như con chó gặm cỏ thế?_ tôi lên tiếng dò hỏi
Khi câu nói vừa thoát ra khỏi miệng thì tôi đã biết đó là một sai lầm, ngay sau đó hắn liền phản ứng với câu "hỏi thăm thân tình" của tôi bằng cách lừ đôi mắt nửa trên đen, nửa dưới trắng sang nhìn tôi khiến cho tôi liên tưởng đến bộ phim kinh dị "mắt mèo".
một khoảng không gian im lặng đang chìm ngập giữa tôi và hắn, chưa bao giờ tôi thấy cái mặt hắn lại đáng sợ như vậy, trông cứ như một tay đồ tể sắp chọc tiết lợn ấy, phải đến một lúc lâu sau khi tôi đang phân vân không biết có nên mở miệng bảo hắn làm ơn làm phước chở tôi về một lần không thì…
- Bà ta là mẹ tôi….._ giọng nói lạnh lùng của hắn đột ngột vang lên khiến cho quả tim của tôi suýt phọt ra ngoài, nhưng sao giọng nói của hắn lại buồn bã đến vậy nhỉ?
có lẽ trong trường hợp này tôi nên im lặng lắng nghe thì hơn, không khéo nhỡ mồm nhỡ miệng động chạm gì đến hắn là khỏi về nhà luôn.
Hắn dừng một lúc rồi nói tiếp:
- Đó cũng là người tôi hận nhất trên đời, bà ta đã bỏ bố con tôi từ lúc tôi 5 tuổi để chạy theo một người đàn ông khác, mà chung qui cũng chỉ tại nhà tôi quá nghèo…_hắn chua chát nói, rồi cười nhạt, tiếng cười chứa đựng một nỗi đau đã khắc sâu vào trong tim.
- Khoan, đừng bốc phét nhà cậu giàu lắm mà…_ tôi phọt miệng nói, ngay lập tức tôi lại nhận được cái nhìn kinh dị từ đôi mắt mèo của hắn,
- Eo, cậu tàn nhẫn quá đấy_ tôi nhăn mặt nói
- Cậu còn tàn nhẫn hơn_ hắn nói và nhìn thẳng vào mắt tôi.
Ơ hơ, cái tên này đúng là thù dai, có thế mà hắn cũng mắng tôi tàn nhẫn, nhưng thôi đúng là tôi có lỗi thật,
haiz dù sao hắn cũng đã cứu tôi thôi thì làm ơn làm phước một lần, nghĩ vậy tôi bèn kéo hắn đến băng ghế đá, ở đó có mấy cuộn bông băng mà các cô gái kia vất lại, tôi ngồi xuống tháo lớp băng cũ, rồi bảo hắn lau hết máu đi, sau đó mới cẩn thận băng bó lại, chà lần này thì tuyệt, tôi sung sướng ngẩng đầu lên nhìn hắn cười toe toét…..
Nụ cười trên môi tôi chợt vụt tắt khi bắt gặp cái nhìn chăm chú của hắn, trong đôi mắt màu cà phê đẹp tuyệt vời ấy không còn sự lạnh lùng, kiêu ngạo như tôi vẫn thường thấy nữa thay vào đó là là một ánh mắt dịu dàng ấm áp, khiến cho một đứa miễn dịch với trai đẹp như tôi còn phải ngẩn ngơ, thật không ngờ một tên được nhặt về từ hồ băng vĩnh cửu như hắn mà cũng có cái nhìn ấm áp như vậy.
Nhưng tôi bỗng thấy ngượng, không hiểu trên mặt tôi có dính cái gì mà hắn nhìn dữ vậy, hừ khuôn mặt sáng sủa của tôi sinh ra là để cho hắn muốn nhìn là nhìn chắc, bực mình tôi dùng nội công gõ vào đầu hắn một cái rõ mạnh càu nhàu:
- Nhìn cái gì mà nhìn, chọc đui mắt bây giờ muốn nhìn thì nhìn vào tay cậu đi, lần này thì đẹp rồi đấy
Tôi nói xong rồi chỉ vào tác phẩm nghệ thuật của mình, mỉm cười mãn nguyện, nói với hắn:
- Khà khà, cậu phải thấy hãnh diện vì là người đầu tiên được Tôn Nữ Hà Nhiên tôi băng bó cho đấy, sướng không?
Hắn bèn thu lại ánh mắt có 102 vừa nãy nhìn vào chỗ tôi băng bó cau có nói:
- Cậu mà đi làm bác sĩ thì số người xuống âm ti sẽ tăng vọt, chắc chỉ có tôi mới chịu được một bác sĩ như vậy
- Nếu thế thì người ta phải cảm ơn tôi dài dài, vì đã tống tiễn được một thằng đười ươi như cậu xuống cửu âm_ tôi đốp lại
- Cậu….được lắm, vậy chắc là tôi không chở cậu về được rồi, tôi sắp phải xuống cửu âm kia mà_ hắn mỉa mai nói bằng cái giọng kiêu căng đáng ghét, môi nhếch lên một nụ cười đểu giả.
Câu nói của hắn như đá choảng xuống đầu tôi, hừ hừ sao trên đời lại có người bỉ ổi như hắn nhỉ, cãi nhau không lại với tôi thì đem chuyện đưa tôi về nhà ra để uy hiếp, nếu tôi mà biết đi xe mô tô thì tôi đã choảng cho hắn ngất đi sau đó cướp xe của hắn dông về nhà rồi, nhưng tiếc thay điều đó không thể xảy ra vì tôi đâu có biết đi xe máy đâu huhu.
Vì vậy, lúc này nhẫn nhịn là biện pháp duy nhất, nghĩ vậy tôi đành ngậm ngùi nuốt cục tức vào bụng, rồi nở một nụ cười hình bán nguyệt ngọt ngào nói với hắn:
- Hihi, aida cậu Phong đẹp trai (bất tài, dại gái), tốt bụng (sắp rụng) thân mến, làm gì mà cậu chấp chi nhỏ mọn thế, chở tôi về một chút không được sao?
- Tôi vốn là một con người nhỏ mọn như thế đấy, sao nào?_ hắn nghếch mặt lên hỏi tôi, ôi chao sao tôi lại muốn tống cái dép bi tít của mình vào mồm hắn thế nhỉ?
- Cậu đã chở hơn trăm cô gái rồi, giờ chở thêm mình tôi thì có mất mát gì đâu_ tôi nói
- Ai nói thế, tôi chưa từng chở một cô gái nào trên con đen thân yêu của tôi cả đâu.
- Con đen thân yêu là cái gì?_ tôi ngây ngô hỏi
- Là cái xe mô tô của tôi chứ còn gì nữa_ hắn gắt
Tôi ngẩn ngơ một lúc rồi cố nín cười nhìn hắn khẽ khàng nói:
- Thì ra là vậy….tôi hiểu rồi
- hiểu cái gì?_ hắn ngơ ngác nhìn tôi
- trước giờ tôi cứ tưởng cậu thay bồ như thay áo là vì muốn che đậy một cuộc tình loạn luân giữa hai thằng con trai té ra không phải vậy.
- Hừ, giờ cậu mới biết hả, tôi là một thằng con trai chính cống đấy.
- Vâng… cậu không yêu con trai nhưng cậu lại mang trong mình một mối tình lặng câm với bé mô tô, hahahaha…._ nói đến đây tôi không nhịn được phá lên cười nắc nẻ.
Sau khi dứt được tràng cười như điên lại, tôi mới để ý đến không gian xung quanh mình đang sặc mùi sát khí, tôi vội nuốt nước bọt ừng ực quay ra nhìn khuôn mặt đang tím tái vì tức của Phong.
Thôi rồi quả này tôi chạm vào tổ ong bò vẽ rồi, tốt nhất là nên lái sang chuyện khác, nhưng chuyện gì nhỉ? à..à…tôi ngước mặt lên nhìn hắn nở một nụ cười không thấy mặt trời nói:
- Phong nè, ờ ừm…lúc cậu nói chuyện với tên Dương đó, có nhắc đến một người phụ nữ là ai vậy?
Khuôn mặt đang tím rịm vì tức của hắn đột ngột chuyển sang màu trắng bệch, khiến cho tôi có cảm giác đang đi giữa tiết trời mùa đông bên Nga, hờ hờ không lẽ tôi lại nói không đúng chuyện.
- Này, có chuyện gì mà cái mặt cậu buồn như con chó gặm cỏ thế?_ tôi lên tiếng dò hỏi
Khi câu nói vừa thoát ra khỏi miệng thì tôi đã biết đó là một sai lầm, ngay sau đó hắn liền phản ứng với câu "hỏi thăm thân tình" của tôi bằng cách lừ đôi mắt nửa trên đen, nửa dưới trắng sang nhìn tôi khiến cho tôi liên tưởng đến bộ phim kinh dị "mắt mèo".
một khoảng không gian im lặng đang chìm ngập giữa tôi và hắn, chưa bao giờ tôi thấy cái mặt hắn lại đáng sợ như vậy, trông cứ như một tay đồ tể sắp chọc tiết lợn ấy, phải đến một lúc lâu sau khi tôi đang phân vân không biết có nên mở miệng bảo hắn làm ơn làm phước chở tôi về một lần không thì…
- Bà ta là mẹ tôi….._ giọng nói lạnh lùng của hắn đột ngột vang lên khiến cho quả tim của tôi suýt phọt ra ngoài, nhưng sao giọng nói của hắn lại buồn bã đến vậy nhỉ?
có lẽ trong trường hợp này tôi nên im lặng lắng nghe thì hơn, không khéo nhỡ mồm nhỡ miệng động chạm gì đến hắn là khỏi về nhà luôn.
Hắn dừng một lúc rồi nói tiếp:
- Đó cũng là người tôi hận nhất trên đời, bà ta đã bỏ bố con tôi từ lúc tôi 5 tuổi để chạy theo một người đàn ông khác, mà chung qui cũng chỉ tại nhà tôi quá nghèo…_hắn chua chát nói, rồi cười nhạt, tiếng cười chứa đựng một nỗi đau đã khắc sâu vào trong tim.
- Khoan, đừng bốc phét nhà cậu giàu lắm mà…_ tôi phọt miệng nói, ngay lập tức tôi lại nhận được cái nhìn kinh dị từ đôi mắt mèo của hắn,
»Tag: Full" title="Trang 38 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full">Trang 38 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 