Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full
g có tiền trả, chủ xị dọa nếu không đưa tiền sẽ đánh nó gãy răng, huhuhu…..rõ khổ_ tôi đưa tay lên mặt vờ lau nước mắt.
- Thôi em đừng khóc nữa có gì từ từ giải quyết
- Giải quyết như thế nào đây, em không thể bỏ nó được, bố mẹ nó lại đều ra nước ngoài hết rồi, mà em lại không có tiền híc…híc.._ Tôi bốc phét bằng một cái giọng thương tâm, thú thực là vừa mới hôm nọ thôi tôi còn sang nhà chơi cờ với bố mẹ cái Trang (tội lỗi)
- Thế này đi tôi theo em đến đó, trả tiền hộ bạn em được không?_ Thầy Thiên lên tiếng gợi ý
Mắt tôi sáng lên, rồi nở một nụ cười tươi rói tôi vui vẻ nói:
- Thật hả thầy? em cảm ơn thầy lắm lắm, hôm nào có em sẽ bảo nó trả tiền thầy sau, vậy mình đi đi..
- Ừ, à sao bạn em lại đi bar thế, nơi ấy không tốt cho học sinh đâu_ ông thầy khỉ vàng đột nhiên lên tiếng nhắc nhở
- Thì… thì tại nó thất tình ấy mà, con gái thời nay dại lắm thầy ơi.
- Thế nếu em cũng thất tình thì em sẽ làm gì?_ ông thầy dò mắt hỏi tôi
- Ngồi trong phòng thiền một giờ_ tôi trả lời ngay
- Để làm gì???_ ông thầy khỉ vàng thắc mắc
- Để nghĩ cách trả thù hắn chớ sao nữa, hỏi lạ.
- Trời, pó tay, đúng là thê thảm cho ai đụng vào em rồi
- thầy khen nhiều quá em sắp nổ mũi rồi nè, thế giờ có đi không?_ tôi hỏi rồi lon ton chạy trước.
Chúng tôi dừng chân trước một quán bar khá lớn, bên trong có các ánh đèn xanh đỏ lập lòe, tiếng nhạc xập xình điếc lỗ tai, tôi hơi ngần ngừ một chút vì đây là lần đầu tiên tôi đến những nơi như thế này, ông thầy cũng thế trông cái mặt ngu ngơ đến là bùn cười (hai cháu ngoan Bác Hồ).
Suy nghĩ một hồi, rồi tôi mạnh dạn kéo ông thầy đẩy cửa bước vào trong. Khỏi phải nói ông thầy tôi nổi bật như thế nào trông cứ như một ngôi sao sáng lấp lánh trên bầu trời đen ngòm vậy.
Bên trong quán bar các cô gái đều ăn mặc mát mẻ, để lộ cặp chân dài đến nách, son phấn lòe loẹt, tất cả đều nhất loạt nhìn ông thầy khỉ vàng bằng đôi mắt đắm đuối mơ màng.
Tôi hơi giật mình, nhìn sang ông thầy đúng là ông ấy đẹp trai thật trên người cứ như tỏa ra vầng hào quang sáng chói. Nhiều lúc cũng phải xem lại cảm giác của tôi mới được, tại sao tôi lại chẳng có cảm xúc gì khi đi cạnh ông thầy khỉ vàng nhỉ? Haizzz hay là tôi bị les?
Ôi ôi…tôi đang nghĩ gì thế này, một mĩ nữ tài sắc vẹn toàn như tôi (sặc) mà lại đi yêu con gái thì hỏng. Thôi phải thực hiện kế hoạch đã, rồi bàn đến chuyện ấy sau.
Tôi nghĩ rồi nhìn những cô gái một lượt cảm thấy hài lòng, với những cô gái này việc thực hiện kế hoạch là quá dễ dàng. Tôi gật gù đầu, quay sang nói nhỏ với ông thầy khỉ vàng đang đứng đút tay vào túi quần, mặt trông ngu không chịu được:
- Thầy, thầy đứng yên đây nhé, em vào xem có chuyện gì, rồi thử đàm phán xem sao, nếu không được thì em gọi thầy vào trả tiền hen?
- Ừ_ ông thầy gật đầu mỉm cười dịu dàng khiến lũ con gái cứ phải nói là ngất lên, ngất xuống.
Tôi nhanh chân lủi vào sâu trong quán, rồi đi đến bên tổng cộng là sáu cô gái xinh đẹp khác nhau thì thầm vào tai họ cùng một câu là:
- Chị xinh đẹp ơi, chị có thấy cái anh tóc vàng đằng kia không, em là em gái của anh ấy, trông manly thế thôi chứ thực ra rất nhát gái, anh ấy thích chị lắm nhưng lại không dám nói nên nhờ em ra tỏ tình hộ, nếu chị thích thì hãy đến với anh ấy, nhớ là phải mạnh tay vào thì anh ấy mới nghe lời, nhé hihi
Lẽ dĩ nhiên là sáu cô gái tin sái cổ sung sướng như được lên mây, cả sáu cô đều lao đến vồ lấy ông thầy khỉ vàng như mèo vồ cá ra sức nũng nịu, kéo tay kéo chân, khiến ông thầy ú ớ, chẳng hiểu gì cả.
Nhân lúc ấy tôi nhanh chân lủi ra ngoài, ông thầy khỉ vàng nhìn thấy tôi vội kêu lên:
- Này…này cứu tôi với, em đi đâu đấy?.
Tôi quay lại mỉm cười rõ tươi kêu lên:
- Em đi trước đây, thầy cứ ở lại vui chơi cho đời mới mẻ nhé. Kha..kha…kha
Rồi tôi hôn gió ông thầy một cái lẹ làng đẩy cửa bước ra ngoài trước đôi mắt trân trối của người thầy vĩ đại.Chap 23 Gieo nhân nào gặt quả ấy
Không khí bên ngoài thật dễ chịu, khiến tôi chỉ muốn nhảy lên hét to rằng tự do muôn năm
Tôi sung sướng quay lại nhìn cái quán bar lần cuối rồi nhanh chân phóng đi trước khi ông thầy khỉ vàng thoát khỏi vòng tay của các nữ nhi.
Ôi, thầy yêu quí, thầy không nên trách em làm gì, đây cũng được coi như một trải nghiệm mới mẻ trong cuộc đời của thầy mà hehe
Tôi tung tăng bước trên con đường ngập tràn ánh nắng và sự tự do, hạnh phúc có những khi chỉ đơn giản thế thôi, tôi nghĩ rồi sung sướng nở nụ cười tươi như hoa buổi sớm.
Nhưng sao tôi thấy mình cứ như là một "famous star" thế nhỉ, bằng chứng là những người xung quanh đều quay lại nhìn tôi với ánh mắt thương hại, có vài người còn định gọi điện thoại đến bệnh viện Gia Lộc để kiểm tra xem có bệnh nhân nào trốn trại không, huhuhu đúng là đau hơn hoạn.
Nhận thấy được sự nổi tiếng của mình tôi đau đớn nuốt nước mắt vào trong thu răng lại, trở về với vẻ nghiêm túc (giả tạo) thường ngày.
Nhưng không hiểu sao tôi bỗng cảm khó chịu? Cảm giác này là gì đây. Ọt…ọt..ọt, tiếng kêu này đã nói lên tất cả, đúng vậy tôi đang rất đói, tôi xoa xoa cái bụng rồi đưa tay lên xem đồng hộ
11 giờ 15 phút.....thảo nào mà tôi lại thấy đói, tầm này ở nhà là tôi đang ngồi vào bàn xơi cơm ngon lành rồi, nhưng bây giờ thì làm gì có cơm để mà ăn, bà mẹ độc ác đã đẩy tôi đến bức đường cùng, còn không thèm nấu cơm cho tôi ăn nữa chứ.
Nhưng cái chính là đến tiền bắt xe buýt về nhà tôi còn không có nữa là, chẳng lẽ tôi phải lê cả cái tấm thần tàn này đi bộ cả mấy cây số để về nhà trong tình trạng đói vật vờ ư? Không chịu đâu huhuhu….
Hay là quay lại quán bar để tìm ông thầy khỉ vàng nhỉ? suy nghĩ ấy vừa hình thành trong đầu đã bị tôi gạt phắt đi, bây giờ quay lại để ông ấy bóp cổ đưa đi du lịch âm tào địa phủ à?
Mà cái chính là tôi đã bày ra bao trò để khiến ông thầy thê thảm lúc này lại qu
- Thôi em đừng khóc nữa có gì từ từ giải quyết
- Giải quyết như thế nào đây, em không thể bỏ nó được, bố mẹ nó lại đều ra nước ngoài hết rồi, mà em lại không có tiền híc…híc.._ Tôi bốc phét bằng một cái giọng thương tâm, thú thực là vừa mới hôm nọ thôi tôi còn sang nhà chơi cờ với bố mẹ cái Trang (tội lỗi)
- Thế này đi tôi theo em đến đó, trả tiền hộ bạn em được không?_ Thầy Thiên lên tiếng gợi ý
Mắt tôi sáng lên, rồi nở một nụ cười tươi rói tôi vui vẻ nói:
- Thật hả thầy? em cảm ơn thầy lắm lắm, hôm nào có em sẽ bảo nó trả tiền thầy sau, vậy mình đi đi..
- Ừ, à sao bạn em lại đi bar thế, nơi ấy không tốt cho học sinh đâu_ ông thầy khỉ vàng đột nhiên lên tiếng nhắc nhở
- Thì… thì tại nó thất tình ấy mà, con gái thời nay dại lắm thầy ơi.
- Thế nếu em cũng thất tình thì em sẽ làm gì?_ ông thầy dò mắt hỏi tôi
- Ngồi trong phòng thiền một giờ_ tôi trả lời ngay
- Để làm gì???_ ông thầy khỉ vàng thắc mắc
- Để nghĩ cách trả thù hắn chớ sao nữa, hỏi lạ.
- Trời, pó tay, đúng là thê thảm cho ai đụng vào em rồi
- thầy khen nhiều quá em sắp nổ mũi rồi nè, thế giờ có đi không?_ tôi hỏi rồi lon ton chạy trước.
Chúng tôi dừng chân trước một quán bar khá lớn, bên trong có các ánh đèn xanh đỏ lập lòe, tiếng nhạc xập xình điếc lỗ tai, tôi hơi ngần ngừ một chút vì đây là lần đầu tiên tôi đến những nơi như thế này, ông thầy cũng thế trông cái mặt ngu ngơ đến là bùn cười (hai cháu ngoan Bác Hồ).
Suy nghĩ một hồi, rồi tôi mạnh dạn kéo ông thầy đẩy cửa bước vào trong. Khỏi phải nói ông thầy tôi nổi bật như thế nào trông cứ như một ngôi sao sáng lấp lánh trên bầu trời đen ngòm vậy.
Bên trong quán bar các cô gái đều ăn mặc mát mẻ, để lộ cặp chân dài đến nách, son phấn lòe loẹt, tất cả đều nhất loạt nhìn ông thầy khỉ vàng bằng đôi mắt đắm đuối mơ màng.
Tôi hơi giật mình, nhìn sang ông thầy đúng là ông ấy đẹp trai thật trên người cứ như tỏa ra vầng hào quang sáng chói. Nhiều lúc cũng phải xem lại cảm giác của tôi mới được, tại sao tôi lại chẳng có cảm xúc gì khi đi cạnh ông thầy khỉ vàng nhỉ? Haizzz hay là tôi bị les?
Ôi ôi…tôi đang nghĩ gì thế này, một mĩ nữ tài sắc vẹn toàn như tôi (sặc) mà lại đi yêu con gái thì hỏng. Thôi phải thực hiện kế hoạch đã, rồi bàn đến chuyện ấy sau.
Tôi nghĩ rồi nhìn những cô gái một lượt cảm thấy hài lòng, với những cô gái này việc thực hiện kế hoạch là quá dễ dàng. Tôi gật gù đầu, quay sang nói nhỏ với ông thầy khỉ vàng đang đứng đút tay vào túi quần, mặt trông ngu không chịu được:
- Thầy, thầy đứng yên đây nhé, em vào xem có chuyện gì, rồi thử đàm phán xem sao, nếu không được thì em gọi thầy vào trả tiền hen?
- Ừ_ ông thầy gật đầu mỉm cười dịu dàng khiến lũ con gái cứ phải nói là ngất lên, ngất xuống.
Tôi nhanh chân lủi vào sâu trong quán, rồi đi đến bên tổng cộng là sáu cô gái xinh đẹp khác nhau thì thầm vào tai họ cùng một câu là:
- Chị xinh đẹp ơi, chị có thấy cái anh tóc vàng đằng kia không, em là em gái của anh ấy, trông manly thế thôi chứ thực ra rất nhát gái, anh ấy thích chị lắm nhưng lại không dám nói nên nhờ em ra tỏ tình hộ, nếu chị thích thì hãy đến với anh ấy, nhớ là phải mạnh tay vào thì anh ấy mới nghe lời, nhé hihi
Lẽ dĩ nhiên là sáu cô gái tin sái cổ sung sướng như được lên mây, cả sáu cô đều lao đến vồ lấy ông thầy khỉ vàng như mèo vồ cá ra sức nũng nịu, kéo tay kéo chân, khiến ông thầy ú ớ, chẳng hiểu gì cả.
Nhân lúc ấy tôi nhanh chân lủi ra ngoài, ông thầy khỉ vàng nhìn thấy tôi vội kêu lên:
- Này…này cứu tôi với, em đi đâu đấy?.
Tôi quay lại mỉm cười rõ tươi kêu lên:
- Em đi trước đây, thầy cứ ở lại vui chơi cho đời mới mẻ nhé. Kha..kha…kha
Rồi tôi hôn gió ông thầy một cái lẹ làng đẩy cửa bước ra ngoài trước đôi mắt trân trối của người thầy vĩ đại.Chap 23 Gieo nhân nào gặt quả ấy
Không khí bên ngoài thật dễ chịu, khiến tôi chỉ muốn nhảy lên hét to rằng tự do muôn năm
Tôi sung sướng quay lại nhìn cái quán bar lần cuối rồi nhanh chân phóng đi trước khi ông thầy khỉ vàng thoát khỏi vòng tay của các nữ nhi.
Ôi, thầy yêu quí, thầy không nên trách em làm gì, đây cũng được coi như một trải nghiệm mới mẻ trong cuộc đời của thầy mà hehe
Tôi tung tăng bước trên con đường ngập tràn ánh nắng và sự tự do, hạnh phúc có những khi chỉ đơn giản thế thôi, tôi nghĩ rồi sung sướng nở nụ cười tươi như hoa buổi sớm.
Nhưng sao tôi thấy mình cứ như là một "famous star" thế nhỉ, bằng chứng là những người xung quanh đều quay lại nhìn tôi với ánh mắt thương hại, có vài người còn định gọi điện thoại đến bệnh viện Gia Lộc để kiểm tra xem có bệnh nhân nào trốn trại không, huhuhu đúng là đau hơn hoạn.
Nhận thấy được sự nổi tiếng của mình tôi đau đớn nuốt nước mắt vào trong thu răng lại, trở về với vẻ nghiêm túc (giả tạo) thường ngày.
Nhưng không hiểu sao tôi bỗng cảm khó chịu? Cảm giác này là gì đây. Ọt…ọt..ọt, tiếng kêu này đã nói lên tất cả, đúng vậy tôi đang rất đói, tôi xoa xoa cái bụng rồi đưa tay lên xem đồng hộ
11 giờ 15 phút.....thảo nào mà tôi lại thấy đói, tầm này ở nhà là tôi đang ngồi vào bàn xơi cơm ngon lành rồi, nhưng bây giờ thì làm gì có cơm để mà ăn, bà mẹ độc ác đã đẩy tôi đến bức đường cùng, còn không thèm nấu cơm cho tôi ăn nữa chứ.
Nhưng cái chính là đến tiền bắt xe buýt về nhà tôi còn không có nữa là, chẳng lẽ tôi phải lê cả cái tấm thần tàn này đi bộ cả mấy cây số để về nhà trong tình trạng đói vật vờ ư? Không chịu đâu huhuhu….
Hay là quay lại quán bar để tìm ông thầy khỉ vàng nhỉ? suy nghĩ ấy vừa hình thành trong đầu đã bị tôi gạt phắt đi, bây giờ quay lại để ông ấy bóp cổ đưa đi du lịch âm tào địa phủ à?
Mà cái chính là tôi đã bày ra bao trò để khiến ông thầy thê thảm lúc này lại qu
»Tag: Full" title="Trang 18 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full">Trang 18 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 