Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full
/>
Mặt tôi đỏ ửng lên như quả gấc, ước chi bây giờ có một cái lỗ nhỉ, tôi sẽ không ngần ngại mà chui xuống ngay lập tức, xấu hổ quá đi mất.
Đã thế chị Lan vẫn không thèm tha cho tôi, ngô nghê hỏi tiếp:
- À,… thế còn mèo ấy trông như thế nào hả Nhiên?
Nóng mặt quá nên tôi đáp bừa:
- Thì con mèo tam thể của bác Hà hàng xóm đấy
- Ủa, con mèo ấy bị đánh bả chết rồi còn đâu._ chị Lan ngạc nhiên nói
- HAHAHAHAHAHA chết mất… HAHAHAHAHAHA_ ông thầy khỉ vàng càng cười dữ hơn, cái đầu cứ gật lên gật xuống, cả người rung lên bần bật.
Tôi giận dữ nghiến răng ken két, đặt mạnh bát cơm xuống bàn đi đến chỗ ông thầy khỉ vàng mỉm cười "dịu dàng" hỏi:
- Ủa thầy bị nghẹn à? Để em giúp thầy nhé
Nói rồi tôi dùng nội công phang ba phát thật mạnh vào lưng ông thầy, khiến ông ấy đau quá vội kêu rú lên, dừng cười ngay lập tức.
Hừ cho đáng đời cái đồ vô duyên thúi cười trên nỗi đau khổ của người khác. Tôi hằn học nghĩ rồi bằng một nụ cười tà khí tôi nghiến răng hỏi:
- Thầy đã hết nghẹn chưa ạ?
- Rồi.. hết rồi_ ông thầy khỉ vàng hổn hển nói
- Vậy thì tốt quá_ tôi nói rồi quay sang những người khác mỉm cười thật tươi:
- Con ăn no rồi ạ, mẹ cô, thầy và chị Lan cứ ăn tiếp con đi ôn bài đây
Xong tôi quay ngoắt người bỏ lên phòng trong lòng ngùn ngụt lửa giận.Chap 18: Mẹ ơi…mẹ hại con rùi
Part 1:
Tôi về phòng đóng sập cửa lại, trùm chăn gặm nhấm nỗi đau khổ, thế mà ở dưới nhà thỉnh thoảng lại rộ lên những tràng cười vui vẻ, có thèm để ý đến một bà già ngồi xó nhà như tôi đâu, huhu tôi thành người thừa mất rồi.
Tôi cứ nằm như thế cho đến khi mẹ gọi xuống để chào cô Yên, tôi chép miệng rồi thủng thỉnh đi xuống nhà và lễ phép chào tạm biệt cô Yên cùng ông thầy khỉ vàng đáng ghét.
Khi chiếc taxi chở hai mẹ con họ khuất bóng, tôi định quay người bước vào nhà thì nghe tiếng mẹ gọi:
- Nhiên, ra mẹ hỏi
Tôi quay người ngước đôi mắt dò hỏi lên mẹ giận dỗi nói:
- Có chuyện gì không ạ, nếu là chuyện ban nãy thì con không muốn nghe đâu.
- Con thấy thằng Thiên thế nào?_ mẹ tôi nhìn tôi hồ hởi hỏi
- Thế nào là thế nào cơ, mẹ nói gì con không hiểu_ tôi giả vờ ngô nghê nói
- Cái con này cứ giả vờ, mẹ thấy nó cũng thích con cả buổi nó cứ nhìn con cười suốt, thế con thấy thằng Thiên có đẹp trai không?
- Đẹp ạ
- Giỏi giang không?
- Giỏi ạ
- Có chí lớn không?
- Lớn ạ
- Nhà có giàu không?
- Giàu ạ
- Thế con có thích nó không?_ Mẹ tôi hồi hộp hỏi
- Không ạ_ tôi đáp gọn lỏn, mẹ tôi như bị tạt một gáo nước lạnh vào mặt trong trời mùa đông giận dữ nói:
- Như thế còn chê thì thế nào mới vừa ý đây
- Ơ hay mẹ nói buồn cười thế, đâu cứ đẹp trai, nhà giàu, giỏi giang có chí là bắt buộc phải thích chứ.
- Người toàn diện như thế các cô gái khác đều thích sao mình cô là không thích, rồi cô cứ học theo ông bố bảo thủ cố chấp của cô đi thể nào rồi cũng ế chồng.
- Mẹ này, giả dụ con có thích thầy Thiên đi chăng nữa thì bố con cũng không chấp nhận đâu, mẹ cũng biết là trong nhà này không có ai dám trái lệnh bố bao giờ mà.
- Hừ một chàng rể như thằng Thiên thì bố cô có chê đằng trời.
- Hihi thế thì mẹ không biết rồi bố con ghét nhất là những thằng tóc xanh tóc vàng đấy.
- Ô hay, cái con này tóc của thằng Thiên là màu tóc tự nhiên mà có phải nhuộm đâu
- Chẳng phải mẹ vẫn chê bố con là bảo thủ còn gì, vì thế bố con sẽ không chấp nhận bất cứ lí do gì cho mái tóc màu lông khỉ của thầy Thiên đâu.
- Hừ mẹ quyết rồi, không thích rồi dần dần gần nhau sẽ trở lên thích thôi, mẹ đã nói với thằng Thiên rồi, mai nó sẽ sang đón con đi chơi.
- Được thôi, thầy ấy cứ đến rồi một mình thầy ấy đi chứ con không đi đâu, cả tuần mới có ngày nghỉ mẹ phải cho con ngủ chứ.
- Không đi thật chứ?
- Vâng_ tôi gật đầu chắc nịch
- Tốt thôi, nếu không đi mẹ sẽ công bố bức ảnh thời sơ khai nguyên thủy không một mảnh lá trên người của con cho mọi người biết đảm bảo con sẽ nổi tiếng hơn bây giờ đấy_ mẹ tôi nói rồi thủng thỉnh đi vào phòng.
- Mẹ …mẹ_ Tôi hốt hoảng gọi với theo nhưng mẹ tôi ko thèm đoái hoài vội đóng sập cửa lại
Trời ơi là trời, sao ai cũng ép tôi vào bức đường cùng thế??????
Nỗ lực năn nỉ ỉ ôi của tôi đối với mẹ trở lên vô vọng, tôi lê tấm thân tàn về phòng, đau đớn chỉ hận không hét lên được, cuối cùng trong cơn đau khổ vật vã tôi....ngủ lúc nào không hay. zzzzzz
Chap 18: (tiếp)
Part 2:
Sáng hôm sau khi con chim đang ríu rít trên cành cây tôi đã nghe tiếng mẹ gọi nhưng kệ giấc ngủ vàng của tôi mà, tôi dùng chiến thuật lì không thèm ư hử gì cả, thấy không có động tĩnh gì tôi yên tâm vùi mặt vào chăn ngủ tiếp.
Bỗng tôi thấy khó chịu, nhột nhột gai gai trên mặt, liền mở mắt ra ngay lập tức đập vào mắt tôi là một màu vàng như lông khỉ cùng nụ cười nhăn nhở đáng ghét
- Em còn chưa chịu dậy à? Con gái mà ngủ ngày là xấu lắm đấy_ Con khỉ vàng lên tiếng
Tôi giật mình suýt nữa thì hét lên, nhưng ngay lập tức tôi vội lấy lại bình tĩnh xoay người vào trong dùng cái giọng ngái ngủ càu nhàu:
- Khiếp quá cái con khỉ vàng trong cơn ác mộng hôm qua còn theo mình đến tận bây giờ _ Hừ dù ai nói ngả nói nghiêng tôi vẫn quyết sống chết bảo vệ giấc ngủ vàng của mình
- Em không dậy cũng không sao, tôi không ép, tôi chỉ chuyển lời hộ mẹ em thôi, cô bảo nếu em không dậy cũng không cần gọi nữa, xuống nhà cô sẽ cho tôi xem một thứ rất hay, thôi tôi xuống đây, tò mò quá…
Nghe thấy vậy, tôi hoảng kinh vội bật dậy như cái lò xo mặt tỉnh rụi. Ông thầy khỉ vàng nhìn điệu bộ của tôi cười tươi nói:
- Công nhận hiệu nghiệm thật.
Tôi căm tức ngước mắt lên nhìn ông thầy rồi cố nhành ra một nụ cười nhăn nhở nói:
- Thầy lấy cho em chiếc tho
Mặt tôi đỏ ửng lên như quả gấc, ước chi bây giờ có một cái lỗ nhỉ, tôi sẽ không ngần ngại mà chui xuống ngay lập tức, xấu hổ quá đi mất.
Đã thế chị Lan vẫn không thèm tha cho tôi, ngô nghê hỏi tiếp:
- À,… thế còn mèo ấy trông như thế nào hả Nhiên?
Nóng mặt quá nên tôi đáp bừa:
- Thì con mèo tam thể của bác Hà hàng xóm đấy
- Ủa, con mèo ấy bị đánh bả chết rồi còn đâu._ chị Lan ngạc nhiên nói
- HAHAHAHAHAHA chết mất… HAHAHAHAHAHA_ ông thầy khỉ vàng càng cười dữ hơn, cái đầu cứ gật lên gật xuống, cả người rung lên bần bật.
Tôi giận dữ nghiến răng ken két, đặt mạnh bát cơm xuống bàn đi đến chỗ ông thầy khỉ vàng mỉm cười "dịu dàng" hỏi:
- Ủa thầy bị nghẹn à? Để em giúp thầy nhé
Nói rồi tôi dùng nội công phang ba phát thật mạnh vào lưng ông thầy, khiến ông ấy đau quá vội kêu rú lên, dừng cười ngay lập tức.
Hừ cho đáng đời cái đồ vô duyên thúi cười trên nỗi đau khổ của người khác. Tôi hằn học nghĩ rồi bằng một nụ cười tà khí tôi nghiến răng hỏi:
- Thầy đã hết nghẹn chưa ạ?
- Rồi.. hết rồi_ ông thầy khỉ vàng hổn hển nói
- Vậy thì tốt quá_ tôi nói rồi quay sang những người khác mỉm cười thật tươi:
- Con ăn no rồi ạ, mẹ cô, thầy và chị Lan cứ ăn tiếp con đi ôn bài đây
Xong tôi quay ngoắt người bỏ lên phòng trong lòng ngùn ngụt lửa giận.Chap 18: Mẹ ơi…mẹ hại con rùi
Part 1:
Tôi về phòng đóng sập cửa lại, trùm chăn gặm nhấm nỗi đau khổ, thế mà ở dưới nhà thỉnh thoảng lại rộ lên những tràng cười vui vẻ, có thèm để ý đến một bà già ngồi xó nhà như tôi đâu, huhu tôi thành người thừa mất rồi.
Tôi cứ nằm như thế cho đến khi mẹ gọi xuống để chào cô Yên, tôi chép miệng rồi thủng thỉnh đi xuống nhà và lễ phép chào tạm biệt cô Yên cùng ông thầy khỉ vàng đáng ghét.
Khi chiếc taxi chở hai mẹ con họ khuất bóng, tôi định quay người bước vào nhà thì nghe tiếng mẹ gọi:
- Nhiên, ra mẹ hỏi
Tôi quay người ngước đôi mắt dò hỏi lên mẹ giận dỗi nói:
- Có chuyện gì không ạ, nếu là chuyện ban nãy thì con không muốn nghe đâu.
- Con thấy thằng Thiên thế nào?_ mẹ tôi nhìn tôi hồ hởi hỏi
- Thế nào là thế nào cơ, mẹ nói gì con không hiểu_ tôi giả vờ ngô nghê nói
- Cái con này cứ giả vờ, mẹ thấy nó cũng thích con cả buổi nó cứ nhìn con cười suốt, thế con thấy thằng Thiên có đẹp trai không?
- Đẹp ạ
- Giỏi giang không?
- Giỏi ạ
- Có chí lớn không?
- Lớn ạ
- Nhà có giàu không?
- Giàu ạ
- Thế con có thích nó không?_ Mẹ tôi hồi hộp hỏi
- Không ạ_ tôi đáp gọn lỏn, mẹ tôi như bị tạt một gáo nước lạnh vào mặt trong trời mùa đông giận dữ nói:
- Như thế còn chê thì thế nào mới vừa ý đây
- Ơ hay mẹ nói buồn cười thế, đâu cứ đẹp trai, nhà giàu, giỏi giang có chí là bắt buộc phải thích chứ.
- Người toàn diện như thế các cô gái khác đều thích sao mình cô là không thích, rồi cô cứ học theo ông bố bảo thủ cố chấp của cô đi thể nào rồi cũng ế chồng.
- Mẹ này, giả dụ con có thích thầy Thiên đi chăng nữa thì bố con cũng không chấp nhận đâu, mẹ cũng biết là trong nhà này không có ai dám trái lệnh bố bao giờ mà.
- Hừ một chàng rể như thằng Thiên thì bố cô có chê đằng trời.
- Hihi thế thì mẹ không biết rồi bố con ghét nhất là những thằng tóc xanh tóc vàng đấy.
- Ô hay, cái con này tóc của thằng Thiên là màu tóc tự nhiên mà có phải nhuộm đâu
- Chẳng phải mẹ vẫn chê bố con là bảo thủ còn gì, vì thế bố con sẽ không chấp nhận bất cứ lí do gì cho mái tóc màu lông khỉ của thầy Thiên đâu.
- Hừ mẹ quyết rồi, không thích rồi dần dần gần nhau sẽ trở lên thích thôi, mẹ đã nói với thằng Thiên rồi, mai nó sẽ sang đón con đi chơi.
- Được thôi, thầy ấy cứ đến rồi một mình thầy ấy đi chứ con không đi đâu, cả tuần mới có ngày nghỉ mẹ phải cho con ngủ chứ.
- Không đi thật chứ?
- Vâng_ tôi gật đầu chắc nịch
- Tốt thôi, nếu không đi mẹ sẽ công bố bức ảnh thời sơ khai nguyên thủy không một mảnh lá trên người của con cho mọi người biết đảm bảo con sẽ nổi tiếng hơn bây giờ đấy_ mẹ tôi nói rồi thủng thỉnh đi vào phòng.
- Mẹ …mẹ_ Tôi hốt hoảng gọi với theo nhưng mẹ tôi ko thèm đoái hoài vội đóng sập cửa lại
Trời ơi là trời, sao ai cũng ép tôi vào bức đường cùng thế??????
Nỗ lực năn nỉ ỉ ôi của tôi đối với mẹ trở lên vô vọng, tôi lê tấm thân tàn về phòng, đau đớn chỉ hận không hét lên được, cuối cùng trong cơn đau khổ vật vã tôi....ngủ lúc nào không hay. zzzzzz
Chap 18: (tiếp)
Part 2:
Sáng hôm sau khi con chim đang ríu rít trên cành cây tôi đã nghe tiếng mẹ gọi nhưng kệ giấc ngủ vàng của tôi mà, tôi dùng chiến thuật lì không thèm ư hử gì cả, thấy không có động tĩnh gì tôi yên tâm vùi mặt vào chăn ngủ tiếp.
Bỗng tôi thấy khó chịu, nhột nhột gai gai trên mặt, liền mở mắt ra ngay lập tức đập vào mắt tôi là một màu vàng như lông khỉ cùng nụ cười nhăn nhở đáng ghét
- Em còn chưa chịu dậy à? Con gái mà ngủ ngày là xấu lắm đấy_ Con khỉ vàng lên tiếng
Tôi giật mình suýt nữa thì hét lên, nhưng ngay lập tức tôi vội lấy lại bình tĩnh xoay người vào trong dùng cái giọng ngái ngủ càu nhàu:
- Khiếp quá cái con khỉ vàng trong cơn ác mộng hôm qua còn theo mình đến tận bây giờ _ Hừ dù ai nói ngả nói nghiêng tôi vẫn quyết sống chết bảo vệ giấc ngủ vàng của mình
- Em không dậy cũng không sao, tôi không ép, tôi chỉ chuyển lời hộ mẹ em thôi, cô bảo nếu em không dậy cũng không cần gọi nữa, xuống nhà cô sẽ cho tôi xem một thứ rất hay, thôi tôi xuống đây, tò mò quá…
Nghe thấy vậy, tôi hoảng kinh vội bật dậy như cái lò xo mặt tỉnh rụi. Ông thầy khỉ vàng nhìn điệu bộ của tôi cười tươi nói:
- Công nhận hiệu nghiệm thật.
Tôi căm tức ngước mắt lên nhìn ông thầy rồi cố nhành ra một nụ cười nhăn nhở nói:
- Thầy lấy cho em chiếc tho
»Tag: Full" title="Trang 14 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full">Trang 14 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 