Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full
hưởng, duy chỉ có con Trang ngước khuôn mặt không hiểu nổi lên nhìn tôi, trừng mắt dò hỏi. Có lẽ nó không tin tôi đổ Dương thật (công nhận con này khôn). Còn Phong, hắn nhìn tôi chằm chằm bằng con mắt toàn lòng trắng (eo ơi phim kinh dị). Hừ tôi đã làm gì sai để hắn tặng tôi con mắt chó luộc như thế chứ.
Bây h chính là thời khắc quan trọng cho cả tôi và Dương, anh chàng trông có vẻ suốt ruột, cuối cùng thu hết can đảm anh ta quay ra nói với tôi:
- Nhiên…Nhiên đồng ý làm bạn gái của mình nhé!
"Thành công rồi, h chỉ việc diễn thôi" tôi cười thầm trong bụng. Bên ngoài tôi tỏ ra bối rối tợn, hai tay vân vê gấu áo (mình phục mình quá)
- Nhiên…Nhiên _ tôi lắp bắp rồi đi về phía chỗ tôi ngồi ban nãy lấy li sữa mỉm cười giải thích:
- Xin lỗi những lúc bối rối mình thường hay uống sữa để cho bớt căng thẳng.
Tôi cầm li sữa đi về phía tay Dương đang đứng, đến chỗ có cái chân bàn chìa ra, tôi làm động tác giả, khẽ vòng chân trái vào chân bàn và…giả vờ té, li sữa trên tay tôi bay thẳng vào mặt kẻ đối diện chính là Dương (thành công khà khà….)Chap 12: Hạ kịch
Li sữa hạ cánh trên người anh bạn nhỏ, khiến cho mái tóc xì tai, khuôn mặt trắng trẻo đẹp trai và chiếc áo hàng hiệu của anh ta ướt nhẹp thơm mùi…sữa. Khỏi phải nói anh chàng sốc đến mức nào, toàn thân như đông cứng lại, hai mắt trợn tròn như mắt lợn luộc, mọi người đều nháo nhào lên, cô bạn tên Lan dúi vào tay tôi cái khăn tay rồi nói:
- Nhiên ra lau mặt cho cậu ấy đi
Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng đưa trả chiếc khăn tay cho Lan mỉa mai nói:
- Không cần đâu, mình ngĩ bộ dạng thế này hợp với Dương hơn đấy, phải không Dương?
- Nhiên, cậu..cậu…_ anh chàng lắp bắp nói
- Ối chà, có lẽ li sữa đã khiến cậu mắc chứng bệnh nói lắp rồi, haizzz mình không nghĩ cậu lại thảm thương như vậy, chẹp tất cả cũng chỉ tại cái chân bàn đáng ghét này, à không là do lỗi của mình đáng ra mình không nên bất cẩn như vậy, cậu sẽ tha thứ cho mình chứ?
Tất cả mọi người đều há hốc mồm hết nhìn Dương lại nhìn sang tôi trông cứ như bị đơ cả lũ
Tôi mỉm cười bước đến gần Dương búng cái chóc vào mũi anh chàng, rồi ra vẻ hối tiếc tôi nói:
- Ôi chán quá, vốn định rủ cậu hẹn hò chơi nhưng với bộ dạng này chắc là không được rồi haizzz…_ tôi khẽ nhăn mũi tay phe phẩy nói_ ưm… mùi sữa trên người cậu nồng quá, không khéo đi ra ngoài cùng cậu người ta lại tưởng mình đi chơi cùng một đứa trẻ còn mặc tã hihi, mà chắc cậu không biết nhỉ mình ghét trẻ con lắm
- Li sữa lúc nãy…là cậu cố tình?_ Anh ta cuối cùng cũng lột mặt nạ trừng mắt nhìn tôi hỏi.
Hừ này thì hoàng tử nụ cười, có ma mới tin ngươi.
Tôi tròn mắt nhìn anh chàng ngô nghê nói:
- Ôi bị cậu phát hiện rồi à, chẹp cũng chỉ tại cái bàn "dễ thương" này, không dưng lại chìa chân ra "giúp" tôi đổ sữa vào mặt cậu.
- Cậu,… không phải cậu nói thích tôi sao?
- Đúng, tôi rất thích cậu, tôi thích cậu như con Chít, con Pi, con Ki nhà tôi (ba con chó), hihi, không phải lúc nãy đã nói rồi sao, cậu rất giống chó mà.
- Cậu…sao cậu lại dám làm thế với tôi?
- Ôi tôi nào dám làm gì cậu, chẳng qua tôi thấy buồn vì không xứng với cậu thôi, đợi thành bạn gái của cậu rồi sau đó bị cậu đá bay vào sọt rác không thương tiếc, lúc ấy cậu thành người nổi tiếng thì một thần đồng bại trận như tôi nào xứng với cậu. Vì thế tôi mới tặng cậu li sữa này, lúc này đây một Phan Mạnh Dương mình mẩy đầy sữa nào có xứng với tôi
- Cậu, chẳng lẽ cậu đã nghe thấy.
Tôi không cười nữa mà nhếch mép khinh bỉ nhìn anh ta lạnh lùng nói:
- Tôi khuyên cậu một câu: "muốn cho người ta không biết trừ phi mình đừng làm, hạ kịch ở đây được rồi"
Rồi tôi quay ra mỉm cười với những khuôn mặt ngơ ngác còn lại dịu giọng nói:
- Mình vào nhà vệ sinh chút, các bạn cứ tiếp tục nhé.
Tôi thủng thỉnh bước vào nhà vệ sinh trước con mắt trân trối của bao nhiêu người. Vở kịch cuối cùng cũng kết thúc, cả buổi cứ phải cười cười nói nói như một cái máy khiến tôi mệt rã rời, nhưng thui vì tương lai của chị em phụ nữ, mình tôi hi sinh có xá chi.
Sau lần này, tên Dương chắc phải tởn đến già, hihi ai biểu đụng đến tôi làm chi cho đời tàn như xơ mướp, phải cho lũ con trai thấy đây không phải là thời phong kiến, con gái thời nay đâu phải dễ chơi, như tôi là một ví dụ nè.
Rửa xong chân tay mặt mũi tôi khoan khoái bước ra ngoài, mọi người đều không ai nói gì cả, không khí im lặng đến ngột ngạt, cả Phong và Dương đều đã biến mất có lẽ dư âm của vở kịch ban nãy vẫn khiến mọi người boàng hoàng, cũng phải thôi, vừa mới lúc trước còn nói thích nhau vậy mà ngay sau đó đã lập tức đá đểu nhau, không nổ não mới là lạ, có lẽ người hiểu được rõ sự việc chỉ có tôi, Dương và… cả Phong nữa.
Tôi mỉm cười nói với cả bọn rồi:
- Mình có việc bận nên về trước đây
Cả bọn đều gượng gạo gật đầu, nhưng tôi vừa đi được vài bước thì cái Trang đã kéo tay giật lại, nó nhìn tôi trừng mắt hỏi:
- Mày nói đi, có chuyện gì vậy Nhiên, sao mày lại làm thế với Dương?
- Mày hiểu tao đúng không Trang, tao sẽ chẳng bao h làm như thế với một người vô tội cả, mọi việc tao làm đều có lí do của nó
- Lí do là gì?
Tôi nhăn mặt khẽ nói:
- Lí do gì thì để sau, bây h không tiện nói, có gì thứ hai ra lớp tao kể cho, còn nữa…
- Gì?
- Ngày mai là chủ nhật nếu mày còn gọi điện làm phiền tao thì tao sẽ mượn máy chém của Ngô Đình Diệm lê xuống nhà mày, lúc ấy thì lìa đầu cấm kêu, nghe chưa con?_ tôi quát
- Dạ..dạ nghe rồi _ tôi phì cười rồi đổi giọng mỉa mai nói tiếp:
- À có lẽ tao nói thừa, ngày mai mày làm gì có tjan gọi điện cho tao đâu cơ chứ, mày còn phải hẹn hò với chàng trai của mày nữa chứ nhỉ?_ tôi hất đầu về phía anh chàng tên Hải đế thêm_ hai anh chị hợp ý nhau ghê, cả buổi cứ tíu ta tíu tít
Nghe tôi nói con Trang đỏ cả mặt, vỗ vai tôi đánh bốp rồi đẩy tôi đi nói:
- Chỉ nói linh tinh, xéo
Bây h chính là thời khắc quan trọng cho cả tôi và Dương, anh chàng trông có vẻ suốt ruột, cuối cùng thu hết can đảm anh ta quay ra nói với tôi:
- Nhiên…Nhiên đồng ý làm bạn gái của mình nhé!
"Thành công rồi, h chỉ việc diễn thôi" tôi cười thầm trong bụng. Bên ngoài tôi tỏ ra bối rối tợn, hai tay vân vê gấu áo (mình phục mình quá)
- Nhiên…Nhiên _ tôi lắp bắp rồi đi về phía chỗ tôi ngồi ban nãy lấy li sữa mỉm cười giải thích:
- Xin lỗi những lúc bối rối mình thường hay uống sữa để cho bớt căng thẳng.
Tôi cầm li sữa đi về phía tay Dương đang đứng, đến chỗ có cái chân bàn chìa ra, tôi làm động tác giả, khẽ vòng chân trái vào chân bàn và…giả vờ té, li sữa trên tay tôi bay thẳng vào mặt kẻ đối diện chính là Dương (thành công khà khà….)Chap 12: Hạ kịch
Li sữa hạ cánh trên người anh bạn nhỏ, khiến cho mái tóc xì tai, khuôn mặt trắng trẻo đẹp trai và chiếc áo hàng hiệu của anh ta ướt nhẹp thơm mùi…sữa. Khỏi phải nói anh chàng sốc đến mức nào, toàn thân như đông cứng lại, hai mắt trợn tròn như mắt lợn luộc, mọi người đều nháo nhào lên, cô bạn tên Lan dúi vào tay tôi cái khăn tay rồi nói:
- Nhiên ra lau mặt cho cậu ấy đi
Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng đưa trả chiếc khăn tay cho Lan mỉa mai nói:
- Không cần đâu, mình ngĩ bộ dạng thế này hợp với Dương hơn đấy, phải không Dương?
- Nhiên, cậu..cậu…_ anh chàng lắp bắp nói
- Ối chà, có lẽ li sữa đã khiến cậu mắc chứng bệnh nói lắp rồi, haizzz mình không nghĩ cậu lại thảm thương như vậy, chẹp tất cả cũng chỉ tại cái chân bàn đáng ghét này, à không là do lỗi của mình đáng ra mình không nên bất cẩn như vậy, cậu sẽ tha thứ cho mình chứ?
Tất cả mọi người đều há hốc mồm hết nhìn Dương lại nhìn sang tôi trông cứ như bị đơ cả lũ
Tôi mỉm cười bước đến gần Dương búng cái chóc vào mũi anh chàng, rồi ra vẻ hối tiếc tôi nói:
- Ôi chán quá, vốn định rủ cậu hẹn hò chơi nhưng với bộ dạng này chắc là không được rồi haizzz…_ tôi khẽ nhăn mũi tay phe phẩy nói_ ưm… mùi sữa trên người cậu nồng quá, không khéo đi ra ngoài cùng cậu người ta lại tưởng mình đi chơi cùng một đứa trẻ còn mặc tã hihi, mà chắc cậu không biết nhỉ mình ghét trẻ con lắm
- Li sữa lúc nãy…là cậu cố tình?_ Anh ta cuối cùng cũng lột mặt nạ trừng mắt nhìn tôi hỏi.
Hừ này thì hoàng tử nụ cười, có ma mới tin ngươi.
Tôi tròn mắt nhìn anh chàng ngô nghê nói:
- Ôi bị cậu phát hiện rồi à, chẹp cũng chỉ tại cái bàn "dễ thương" này, không dưng lại chìa chân ra "giúp" tôi đổ sữa vào mặt cậu.
- Cậu,… không phải cậu nói thích tôi sao?
- Đúng, tôi rất thích cậu, tôi thích cậu như con Chít, con Pi, con Ki nhà tôi (ba con chó), hihi, không phải lúc nãy đã nói rồi sao, cậu rất giống chó mà.
- Cậu…sao cậu lại dám làm thế với tôi?
- Ôi tôi nào dám làm gì cậu, chẳng qua tôi thấy buồn vì không xứng với cậu thôi, đợi thành bạn gái của cậu rồi sau đó bị cậu đá bay vào sọt rác không thương tiếc, lúc ấy cậu thành người nổi tiếng thì một thần đồng bại trận như tôi nào xứng với cậu. Vì thế tôi mới tặng cậu li sữa này, lúc này đây một Phan Mạnh Dương mình mẩy đầy sữa nào có xứng với tôi
- Cậu, chẳng lẽ cậu đã nghe thấy.
Tôi không cười nữa mà nhếch mép khinh bỉ nhìn anh ta lạnh lùng nói:
- Tôi khuyên cậu một câu: "muốn cho người ta không biết trừ phi mình đừng làm, hạ kịch ở đây được rồi"
Rồi tôi quay ra mỉm cười với những khuôn mặt ngơ ngác còn lại dịu giọng nói:
- Mình vào nhà vệ sinh chút, các bạn cứ tiếp tục nhé.
Tôi thủng thỉnh bước vào nhà vệ sinh trước con mắt trân trối của bao nhiêu người. Vở kịch cuối cùng cũng kết thúc, cả buổi cứ phải cười cười nói nói như một cái máy khiến tôi mệt rã rời, nhưng thui vì tương lai của chị em phụ nữ, mình tôi hi sinh có xá chi.
Sau lần này, tên Dương chắc phải tởn đến già, hihi ai biểu đụng đến tôi làm chi cho đời tàn như xơ mướp, phải cho lũ con trai thấy đây không phải là thời phong kiến, con gái thời nay đâu phải dễ chơi, như tôi là một ví dụ nè.
Rửa xong chân tay mặt mũi tôi khoan khoái bước ra ngoài, mọi người đều không ai nói gì cả, không khí im lặng đến ngột ngạt, cả Phong và Dương đều đã biến mất có lẽ dư âm của vở kịch ban nãy vẫn khiến mọi người boàng hoàng, cũng phải thôi, vừa mới lúc trước còn nói thích nhau vậy mà ngay sau đó đã lập tức đá đểu nhau, không nổ não mới là lạ, có lẽ người hiểu được rõ sự việc chỉ có tôi, Dương và… cả Phong nữa.
Tôi mỉm cười nói với cả bọn rồi:
- Mình có việc bận nên về trước đây
Cả bọn đều gượng gạo gật đầu, nhưng tôi vừa đi được vài bước thì cái Trang đã kéo tay giật lại, nó nhìn tôi trừng mắt hỏi:
- Mày nói đi, có chuyện gì vậy Nhiên, sao mày lại làm thế với Dương?
- Mày hiểu tao đúng không Trang, tao sẽ chẳng bao h làm như thế với một người vô tội cả, mọi việc tao làm đều có lí do của nó
- Lí do là gì?
Tôi nhăn mặt khẽ nói:
- Lí do gì thì để sau, bây h không tiện nói, có gì thứ hai ra lớp tao kể cho, còn nữa…
- Gì?
- Ngày mai là chủ nhật nếu mày còn gọi điện làm phiền tao thì tao sẽ mượn máy chém của Ngô Đình Diệm lê xuống nhà mày, lúc ấy thì lìa đầu cấm kêu, nghe chưa con?_ tôi quát
- Dạ..dạ nghe rồi _ tôi phì cười rồi đổi giọng mỉa mai nói tiếp:
- À có lẽ tao nói thừa, ngày mai mày làm gì có tjan gọi điện cho tao đâu cơ chứ, mày còn phải hẹn hò với chàng trai của mày nữa chứ nhỉ?_ tôi hất đầu về phía anh chàng tên Hải đế thêm_ hai anh chị hợp ý nhau ghê, cả buổi cứ tíu ta tíu tít
Nghe tôi nói con Trang đỏ cả mặt, vỗ vai tôi đánh bốp rồi đẩy tôi đi nói:
- Chỉ nói linh tinh, xéo
»Tag: Full" title="Trang 10 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full">Trang 10 - Đọc Truyện Tôi Ghét Anh ... Đồ Du Côn Full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 