Truyện Teen - Anh Xong Rồi Đó Full
ác nữa ! Đã thế họ còn lấy máy ảnh ra quay nữa chứ!
- Em thật đáng yêu ! _ Quân ghé sát vào tai nó nói nhỏ , anh biết là bây giờ mặt nó đã đỏ không khác gì quả gấc chín rồi
- Em muốn về nhà ! _ Nó thì thào nói . Mất mặt quá đi thôi . Nó lại càng chôn chặt mình trong lòng Quân hơn.
Quân cười nhẹ rồi bế nó lên bước đi về phía trước
* Ta quay về vs nhỏ Loan thôi
Sau khi nó đi , nhỏ cũng không còn hứng thú gì nữa, rời khỏi buổi họp mặt nhỏ đi vào 1 quán cà phê gần đó
- Ai đây ta! _ Giọng nói chua lét của Kiều Giang vang lên
Loan chả thèm để ý , nhỏ vẫn bình thản thưởng thức tách cà phê nóng của mình
- Hix ...hix Sao...bạn lại cướp người yêu của mình chứ !_ Kiều Giang thút thít nói , nước mắt ở đâu bỗng tuôn ra như mưa trên khuôn mặt xinh đẹp kiêu kì đó . Tiếng khóc cảu cô ả đã thu hút hết mọi người ở trong quán
- Cô....cô...lại giở trò gì vậy?_ Loan há hốc mồn ra nhìn Kiều Giang
- Mình là bạn thân mà ! cậu đừng cướp anh ấy của mình ..! _ Kiều Giang quỳ xuống bên bàn , nắm lấy tay Loan mà lắc . Trông cô ả thật đáng thương
- Tôi không đùa đâu_ Loan hất tay Kiều Giang ra . Con bé này lại bày ra trò gì để phá đám cô không biết
- Sao cô ta lại làm thế vs bạn mình nhỉ _ Người 1
- Trông khuôn mặt thánh thiện thế kia ai ngờ ..._ Người 2
Rồi còn bao nhiêu lời nói không hay nữa dội vào tai nhỏ .....
Đúng là miệng lưỡi thế gian mà ! Lên Giản quyết như thế nào đây ! Chả lẽ bỏ đi !
Không làm như thế mất mặt lắm ! Huống hồ mình chả làm gì sai cả ....
Bỗng 1 giọng nói dễ nghe vang lên ....
- Vợ iu ! Anh tìm em mãi....
- Cám ơn !
- Hả ! em có thể nói lại được không ! Dạo này tai tôi có chút vấn đề ! _ Nhật Long mỉm cười , tay cầm tách cà phê nhấm nháp
- Không nghe thấy thì thôi ! Tạm biệt ! _ Loan hậm hực cầm túi xách đứng lên.
- Khoan ! Tối nay em có thể đi dùng cơm cùng tôi không? _ Nhật Long nắm chặt lấy bàn tay nhỏ thon của nó . Kế hoạch chỉ mới bắt đầu thôi .
- Tôi...tôi...
- Nể tôi giúp em chuyện vừa rồi đi ! _ Nhật Long tìm mọi lý do thuyết phục.
Vốn không muốn nợ lần người khác , nhất là món nợ tình cảm . Thế nên Loan đồng ý luôn.
---------------
- Đến nhà tôi rồi ! Anh có thể về !
- Em có thể cho anh 1 cơ hội không !_ Nhật Long bỗng ôm chầm lấy nhỏ , giọng nói trầm ấm dễ nghe.
- Tôi...không....
- Bây giờ em chưa trả lời cũng được! Tôi có thể đợi ! _ Nhật Long chân thành nhìn vào đôi mắt to long lanh của nhỏ .Rồi anh nhanh chóng rời đi .
- Khoan đã ...._ Loan gọi với theo như mà không được , cô không thể ....
Cộp....cộp....cộp ...Tiếng giày gõ đều lên mặt đất
- Vào nhà ! _ Một giọng nói lạnh lùng , trầm thấp vang lên .
- A _ Loan nhìn chằm chằm vào Thiên Kì , tim cô nhói lên . ' Không phải vì bị anh ta phát hiện chuyện vừa rồi chứ '
Thiên Kì không nói năng gì cả . Anh nhắm hai mắt dưỡng thần , đi giải quyết công việc trong mấy ngày đã thế lại còn tức tốc về nhà ! Thế mà mạ được nhìn cảnh không lên nhìn.
- Anh ăn gì chưa! _ Thấy thái độ mệt mỏi của Thiên Kì , loan quan tâm lo lắng hỏi.
" Rầm " Tiếng cửa đóng 1 cách thô bạo vang lên .
" Anh ta bị làm sao vậy trời ! Thật không thể hiểu nổi " Trơ mắt ra nhìn cô chân thành rút ra 1 kinh nghiệm quý báu .
Từng tia nắng sớm chiếu roi khắp nơi trên mặt đất , hòa vào đó là tiếng chim hót cùng tiếng lao đọng nhộn nhịp . Hít 1 hơi thật sâu, Loan chạy xuống phòng làm bữa sáng .
" Cộc ...cộc...cộc...." Loan kiên nhẫn đứng trước cửa phòng của Thiên Kì mà gõ , Cô đã gõ được 5 phút rồi đó.
' Không phải anh ta chít ở trêngiường đó chứ "
" Cạch "
" Hóa ra vẫn đang ngủ !" Loan tiến lại gần bên giường , khẽ nhìn anh . Khuôn mặt rất đẹp , mi cong hơn cả con gái , nàn da trắng bóc không tì vết , đôi môi vừa độ kết hợp vs màu sắc hài hòa. Đúng là mĩ nam mà ! Nhìn Thiên Kì 1 lúc lâu , cô bỗng cảm thấy anh có chút khác thường . Trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi , hơi thở nặng nề , khuôn mặt đang đỏ dần lên .
Anh ta bị sốt rồi!
Nắng chiều yếu ớt lại rọi vào căn phòng được thiết kế tinh xảo . Khẽ động đậy hàng mi cong Thiên Kì nhấc mi mắt lên . Tay anh hình như bị ai đó nắm chặt thì phải.
Là cô!
Do chăm sóc anh từ sáng đến mãi tận chiều tà nên cô rất mệt . Thế nào lại ngủ bén đi mất. Nhìn cô gái nhỏ đang nằm bên cạnh làm tâm tình anh cũng tốt lên rất nhiều . Cô rất đẹp , một vẻ đẹp trong sáng đáng yêu , nàn da trắng mịn , đôi mắt cười màu nâu hài hòa , đã thế lại còn có chiếc răng khểnh xinh xắn nữa chứ ! Anh nhất định sẽ không để 1 cô gái tốt như vậy chạy thoát !
Giường rất êm , xung quanh còn thoang thoảng mùi hơi thơm nhẹ . Nhỏ ngủ rất ngon, xoay người tìm tư thế thoải mái để ngủ tiếp thì bỗng có 1 giọng nói ấm áp đến lạ thường vang lên....
- Ngủ ngon nhỉ !
- Uhm . _ Nhỏ vẫn mơ màng đáp theo .
- Có vẻ như em rất thích ngủ chung vs tôi thì phải !
' Hả ! Ngủ Chung? Không phải .....' Nhỏ mở to đôi mắt mơ màng của mình ra ...
- Anh ....anh....Sao anh lại nằm cạnh tôi hả ! _ Loan hét lên , 1 tay kéo chăn đắp kín cả người .
- Chính anh mới phải hỏi em chuyện đó !_ Thiên Kì cười nghiêng mả khi nhìn thấy bộ mặt ngu ngơ của cô
- Tại sao chứ! _ Loan lại hét lên t
-ĐÂY LÀ GIƯỜNG CỦA TÔI ! _ Thiên Kì chậm rãi nói ra từng tiếng
- Sặc..._ Rảo mắt nhìn xung quanh , nhỏ mới biết mình bị hớ.
Truyện Tình Cảm Học Đường - Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồiPast 1
Truyện Tình Cảm Học Đường - Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồi Past Cuối
- Em thật đáng yêu ! _ Quân ghé sát vào tai nó nói nhỏ , anh biết là bây giờ mặt nó đã đỏ không khác gì quả gấc chín rồi
- Em muốn về nhà ! _ Nó thì thào nói . Mất mặt quá đi thôi . Nó lại càng chôn chặt mình trong lòng Quân hơn.
Quân cười nhẹ rồi bế nó lên bước đi về phía trước
* Ta quay về vs nhỏ Loan thôi
Sau khi nó đi , nhỏ cũng không còn hứng thú gì nữa, rời khỏi buổi họp mặt nhỏ đi vào 1 quán cà phê gần đó
- Ai đây ta! _ Giọng nói chua lét của Kiều Giang vang lên
Loan chả thèm để ý , nhỏ vẫn bình thản thưởng thức tách cà phê nóng của mình
- Hix ...hix Sao...bạn lại cướp người yêu của mình chứ !_ Kiều Giang thút thít nói , nước mắt ở đâu bỗng tuôn ra như mưa trên khuôn mặt xinh đẹp kiêu kì đó . Tiếng khóc cảu cô ả đã thu hút hết mọi người ở trong quán
- Cô....cô...lại giở trò gì vậy?_ Loan há hốc mồn ra nhìn Kiều Giang
- Mình là bạn thân mà ! cậu đừng cướp anh ấy của mình ..! _ Kiều Giang quỳ xuống bên bàn , nắm lấy tay Loan mà lắc . Trông cô ả thật đáng thương
- Tôi không đùa đâu_ Loan hất tay Kiều Giang ra . Con bé này lại bày ra trò gì để phá đám cô không biết
- Sao cô ta lại làm thế vs bạn mình nhỉ _ Người 1
- Trông khuôn mặt thánh thiện thế kia ai ngờ ..._ Người 2
Rồi còn bao nhiêu lời nói không hay nữa dội vào tai nhỏ .....
Đúng là miệng lưỡi thế gian mà ! Lên Giản quyết như thế nào đây ! Chả lẽ bỏ đi !
Không làm như thế mất mặt lắm ! Huống hồ mình chả làm gì sai cả ....
Bỗng 1 giọng nói dễ nghe vang lên ....
- Vợ iu ! Anh tìm em mãi....
- Cám ơn !
- Hả ! em có thể nói lại được không ! Dạo này tai tôi có chút vấn đề ! _ Nhật Long mỉm cười , tay cầm tách cà phê nhấm nháp
- Không nghe thấy thì thôi ! Tạm biệt ! _ Loan hậm hực cầm túi xách đứng lên.
- Khoan ! Tối nay em có thể đi dùng cơm cùng tôi không? _ Nhật Long nắm chặt lấy bàn tay nhỏ thon của nó . Kế hoạch chỉ mới bắt đầu thôi .
- Tôi...tôi...
- Nể tôi giúp em chuyện vừa rồi đi ! _ Nhật Long tìm mọi lý do thuyết phục.
Vốn không muốn nợ lần người khác , nhất là món nợ tình cảm . Thế nên Loan đồng ý luôn.
---------------
- Đến nhà tôi rồi ! Anh có thể về !
- Em có thể cho anh 1 cơ hội không !_ Nhật Long bỗng ôm chầm lấy nhỏ , giọng nói trầm ấm dễ nghe.
- Tôi...không....
- Bây giờ em chưa trả lời cũng được! Tôi có thể đợi ! _ Nhật Long chân thành nhìn vào đôi mắt to long lanh của nhỏ .Rồi anh nhanh chóng rời đi .
- Khoan đã ...._ Loan gọi với theo như mà không được , cô không thể ....
Cộp....cộp....cộp ...Tiếng giày gõ đều lên mặt đất
- Vào nhà ! _ Một giọng nói lạnh lùng , trầm thấp vang lên .
- A _ Loan nhìn chằm chằm vào Thiên Kì , tim cô nhói lên . ' Không phải vì bị anh ta phát hiện chuyện vừa rồi chứ '
Thiên Kì không nói năng gì cả . Anh nhắm hai mắt dưỡng thần , đi giải quyết công việc trong mấy ngày đã thế lại còn tức tốc về nhà ! Thế mà mạ được nhìn cảnh không lên nhìn.
- Anh ăn gì chưa! _ Thấy thái độ mệt mỏi của Thiên Kì , loan quan tâm lo lắng hỏi.
" Rầm " Tiếng cửa đóng 1 cách thô bạo vang lên .
" Anh ta bị làm sao vậy trời ! Thật không thể hiểu nổi " Trơ mắt ra nhìn cô chân thành rút ra 1 kinh nghiệm quý báu .
Từng tia nắng sớm chiếu roi khắp nơi trên mặt đất , hòa vào đó là tiếng chim hót cùng tiếng lao đọng nhộn nhịp . Hít 1 hơi thật sâu, Loan chạy xuống phòng làm bữa sáng .
" Cộc ...cộc...cộc...." Loan kiên nhẫn đứng trước cửa phòng của Thiên Kì mà gõ , Cô đã gõ được 5 phút rồi đó.
' Không phải anh ta chít ở trêngiường đó chứ "
" Cạch "
" Hóa ra vẫn đang ngủ !" Loan tiến lại gần bên giường , khẽ nhìn anh . Khuôn mặt rất đẹp , mi cong hơn cả con gái , nàn da trắng bóc không tì vết , đôi môi vừa độ kết hợp vs màu sắc hài hòa. Đúng là mĩ nam mà ! Nhìn Thiên Kì 1 lúc lâu , cô bỗng cảm thấy anh có chút khác thường . Trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi , hơi thở nặng nề , khuôn mặt đang đỏ dần lên .
Anh ta bị sốt rồi!
Nắng chiều yếu ớt lại rọi vào căn phòng được thiết kế tinh xảo . Khẽ động đậy hàng mi cong Thiên Kì nhấc mi mắt lên . Tay anh hình như bị ai đó nắm chặt thì phải.
Là cô!
Do chăm sóc anh từ sáng đến mãi tận chiều tà nên cô rất mệt . Thế nào lại ngủ bén đi mất. Nhìn cô gái nhỏ đang nằm bên cạnh làm tâm tình anh cũng tốt lên rất nhiều . Cô rất đẹp , một vẻ đẹp trong sáng đáng yêu , nàn da trắng mịn , đôi mắt cười màu nâu hài hòa , đã thế lại còn có chiếc răng khểnh xinh xắn nữa chứ ! Anh nhất định sẽ không để 1 cô gái tốt như vậy chạy thoát !
Giường rất êm , xung quanh còn thoang thoảng mùi hơi thơm nhẹ . Nhỏ ngủ rất ngon, xoay người tìm tư thế thoải mái để ngủ tiếp thì bỗng có 1 giọng nói ấm áp đến lạ thường vang lên....
- Ngủ ngon nhỉ !
- Uhm . _ Nhỏ vẫn mơ màng đáp theo .
- Có vẻ như em rất thích ngủ chung vs tôi thì phải !
' Hả ! Ngủ Chung? Không phải .....' Nhỏ mở to đôi mắt mơ màng của mình ra ...
- Anh ....anh....Sao anh lại nằm cạnh tôi hả ! _ Loan hét lên , 1 tay kéo chăn đắp kín cả người .
- Chính anh mới phải hỏi em chuyện đó !_ Thiên Kì cười nghiêng mả khi nhìn thấy bộ mặt ngu ngơ của cô
- Tại sao chứ! _ Loan lại hét lên t
-ĐÂY LÀ GIƯỜNG CỦA TÔI ! _ Thiên Kì chậm rãi nói ra từng tiếng
- Sặc..._ Rảo mắt nhìn xung quanh , nhỏ mới biết mình bị hớ.
»Tag: Trang 46 - Truyện Teen - Anh Xong Rồi Đó Full,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác
Text Link: Game, Ứng dụng SmartPhone | Wap Truyện | Tải Avatar | Tải Mobi Army | Mobile Tinh Tế | Thế Giới Game | Wap Tải Miễn Phí | Tử Vi | Tải Game For Mobile | Game Cực Đỉnh |Game Mobile Miễn Phí|Sitemap.html
|

We are really sorry - 502 Bad Gateway
|
502
Site is currently undergoing temporary maintenance
Uh-oh, it seems we are currently having a little trouble with our servers. The staff is aware of the problem and is working tirelessly to fix it.
Try Again


Mr.Ngố