Truyện Teen - " Rất muốn " full- Fly
trưng cho sự thủy chung. Chồng ba năm xưa đã không thể thủy chung với bà, nhưng bà tin, con trai bà là người đàn ông chung tình nhất thế gian này.
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Linh, bà Hướng liền mỉm cười nói:
- Sao thế? Có chuyện gì mà mới sáng ra đã chạy tới đây thế này?
Linh bước vội đến chỗ bà Hướng, vẻ bồn chồn trong ánh mắt vẫn chưa hề mất đi. Cả đêm qua cô đã không ngủ được. Nếu không phải vì sợ ảnh hưởng tới giấc ngủ của mẹ thì cô đã chạy đến tìm bà ngay rồi. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc trời sáng, nên vừa mới sáu giờ cô đã chạy đến đây ngay.
- Mẹ, mọi chuyện của mười năm trước con đã biết được hết rồi.
Bà Hướng liền quay lại nhìn Linh, hỏi vội:
- Con bảo gì? Chuyện nào?
- Chuyện của anh Khanh, Kim Ngân và Hoàng Mai. Uẩn khúc trong câu chuyện này cuối cùng con cũng tìm ra rồi.
Bà Hướng vội nắm lấy tay Linh, trong đôi mắt như có một ánh sáng lướt qua. Tựa như là hy vọng và mong chờ. Thực tốt quá, nếu mọi chuyện có thể được tháo gỡ thì chuyện của bọn trẻ cũng coi như là có chút hy vọng rồi. Bà Hướng nói:
- Con mau kể cho mẹ nghe. Không chừng, đây chính là cơ hội do ông trời ban xuống cho Vĩnh Khanh.
Linh gật đầu, kéo bà Hướng ngồi xuống ghế và bắt đầu kể.
Hai mươi năm trước.
“Hải, đợi anh. Đợi anh về, anh nhất định sẽ cầu hôn em – Người đàn ông đó đã cầm tay mẹ của Linh nói như vậy.”
Còn mẹ cô hồi đó vẫn còn là một người con gái xinh đẹp, trái tim mới lần đầu rung động. Sau khi nghe những lời nói như vậy, bà chỉ biết cảm động gật đầu. Trong lòng tự hứa rằng, nhất định phải đợi anh ấy về.
Nhưng mọi thứ trên đời này đều không dễ dàng mà đạt được. Thời gian cứ thế trôi qua, ba năm không có lấy một dòng thư hồi âm, không có một sự liên lạc từ người đàn ông đó. Mẹ của cô cứ đợi trong câm lặng. Nước mắt đã cạn khô, trái tim cũng héo rút đi từng ngày. Có lẽ, ông ấy đẫ quên bà rồi. Cho đến năm bà 20 tuổi, khi hy vọng chờ đợi đã bị thời gian vùi lấp hoàn toàn, bà gặp được ông Hướng – bố của Vĩnh Khanh. Khi ông nói muốn lấy bà làm vợ, nhưng là làm vợ hai, chẳng hiểu sao bà lại đồng ý và gật đầu không chút suy nghĩ. Thực ra, trái tim con người rất khó hiểu. Nó có thể dành cho một người, nhưng nó không chắc chắn có thay đổi hay không. Song, trong hoàn cảnh này, bà Hải không hề thay đổi, chỉ là bà đang sợ. Người bà yêu trước kia đã không giữ đúng lời hứa, vậy hà tất bà phải bỏ lỡ cơ hội mộtlần? Huống hồ, bà thực sự đã thích bố của Vĩnh Khanh.
Thời gian như nước chảy mau, khi Linh được hai tuổi thì người đàn ông đó quay về. Nghe tin bà đã lấy chồng, ông rất tức giận. Ông ta hẹn bà đến một quán cà phê để nói chuyện. Trong buổi chiều buồn ngày hôm đó, lần đầu tiên bà cảm nhận được nỗi đau không thể đến bên một người là như thế nào.
“Tại sao cô lại lấy hắn ta?”- người đàn ông kia nói.
“Bởi vì anh không trở về.” – Bà Hải đáp.
“Chẳng phải tôi đã trở về rồi hay sao?” – Ông ta gần như tức giận.
Bà Hải nhấp một ngụm cà phê. Giờ đây, bà không còn là cô bé 17 tuổi ngây thơ ngày trước nữa rồi. Năm năm đã trôi qua, trái tim bà dành cho ông cũng đã mệt mỏi mà ngủ quên ở một góc trời nào đó. Và chắc chắn, bà sẽ không bao giờ có cơ hội tìm lại.
Bởi vì bà đã là vợ của người ta.
“Lam, xin anh hãy quên em đi. Tất cả những gì trước kia đều chỉ là hồi ức. Giờ đây em là người đã có gia đình. Chúng ta...vốn đã không còn đi chung một con đường nữa rồi.”
Vốn đã không còn đi chung một con đường?
Người đàn ông đó cười lạnh. Nụ cười ấy như một lưỡi dao ông tự cầm đâm vào trái tim của mình. Ông đau đớn, nhưng không biết làm cách nào để khiến mình bớt đau.
Đúng thế, năm năm ông vật lộn với bọn trùm thuốc phiện ở khu vực Tam Giác Vàng bên Thái Lan để trở về đây gặp lại người ông yêu, cuối cùng cái ông nhận được lại chính là một câu nói “vốn đã không cùng đi trên một con đường” của bà. Cuộc đời này thực bất công, ông trời thực độc ác. Khi ông đang vui mừng được gặp lại người xưa, khi ông đặt chân lên mảnh đất quê hương này ông đã nghĩ, việc đầu tiên ông cần làm là cầu hôn bà. Ấy thế mà...giờ người đã không còn là của ông nữa. Ông cố gắng kiếm tiền, cố gắng vật lộn với tử thần là vì cái gì đây?
“Cô bảo là tôi hãy quên cô đi ư?” – Người đàn ông nói gằn – “Cô nghĩ tôi sẽ quên cô được hay sao?”
Choang!
Tách cà phê bất ngờ bị người đàn ông đó đập xuống nền đất lạnh. Những người trong quán ai nấy đều hoảng sợ quay ra nhìn, nhân viên phục vụ cũng không ai dám đến gần. Ánh mắt của người đàn ông ấy giờ đây sao mà đáng sợ. Trong đó đang vằn vện những tia máu đỏ, như biểu lộ cho sự tức giận đến cực điểm.
Tuy nhiên, bà Hải vẫn ngồi yên lặng. Không hề tỏ ra chút sợ hãi. Trong đôi mắt bà chỉ ngập tràn đau thương và nuối tiếc. Chẳng ai biết, bà đang suy nghĩ gì trong cái đau thương tràn ngập đó.
Người đàn ông đó nhặt lấy một mảnh vỡ lên rồi cứa vào lòng bàn tay mình. Máu đỏ trào ra khiến những người xung quanh sợ hãi la ó. Nhưng cả thế giới này, cả thế giới này chỉ còn lại hai con người kia thôi.
“Hải, em nói đi, làm sao tôi có thể quên em? Ngay cả khi máu tôi đã nhỏ xuống, máu từ tim tôi đã chảy ra rồi tôi cũng không thể quên được em. Em có biết không?”
Bà Hải hoảng hốt chạy lại. Bịt lấy vết thương trên tay người đàn ông đó rồi quay ra nói vội với nhân viên phục vụ:
“Xin cô, mau cho tôi bông băng và thuốc!”
Cô phục vụ thấy vậy liền gật đầu rồi chạy đi lấy. Lúc này, bà Hải mới ngẩng đầu lên nói:
“Anh không quên được tôi, nhưng tôi thì đã quên anh rồi. Chúng ta
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Linh, bà Hướng liền mỉm cười nói:
- Sao thế? Có chuyện gì mà mới sáng ra đã chạy tới đây thế này?
Linh bước vội đến chỗ bà Hướng, vẻ bồn chồn trong ánh mắt vẫn chưa hề mất đi. Cả đêm qua cô đã không ngủ được. Nếu không phải vì sợ ảnh hưởng tới giấc ngủ của mẹ thì cô đã chạy đến tìm bà ngay rồi. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc trời sáng, nên vừa mới sáu giờ cô đã chạy đến đây ngay.
- Mẹ, mọi chuyện của mười năm trước con đã biết được hết rồi.
Bà Hướng liền quay lại nhìn Linh, hỏi vội:
- Con bảo gì? Chuyện nào?
- Chuyện của anh Khanh, Kim Ngân và Hoàng Mai. Uẩn khúc trong câu chuyện này cuối cùng con cũng tìm ra rồi.
Bà Hướng vội nắm lấy tay Linh, trong đôi mắt như có một ánh sáng lướt qua. Tựa như là hy vọng và mong chờ. Thực tốt quá, nếu mọi chuyện có thể được tháo gỡ thì chuyện của bọn trẻ cũng coi như là có chút hy vọng rồi. Bà Hướng nói:
- Con mau kể cho mẹ nghe. Không chừng, đây chính là cơ hội do ông trời ban xuống cho Vĩnh Khanh.
Linh gật đầu, kéo bà Hướng ngồi xuống ghế và bắt đầu kể.
Hai mươi năm trước.
“Hải, đợi anh. Đợi anh về, anh nhất định sẽ cầu hôn em – Người đàn ông đó đã cầm tay mẹ của Linh nói như vậy.”
Còn mẹ cô hồi đó vẫn còn là một người con gái xinh đẹp, trái tim mới lần đầu rung động. Sau khi nghe những lời nói như vậy, bà chỉ biết cảm động gật đầu. Trong lòng tự hứa rằng, nhất định phải đợi anh ấy về.
Nhưng mọi thứ trên đời này đều không dễ dàng mà đạt được. Thời gian cứ thế trôi qua, ba năm không có lấy một dòng thư hồi âm, không có một sự liên lạc từ người đàn ông đó. Mẹ của cô cứ đợi trong câm lặng. Nước mắt đã cạn khô, trái tim cũng héo rút đi từng ngày. Có lẽ, ông ấy đẫ quên bà rồi. Cho đến năm bà 20 tuổi, khi hy vọng chờ đợi đã bị thời gian vùi lấp hoàn toàn, bà gặp được ông Hướng – bố của Vĩnh Khanh. Khi ông nói muốn lấy bà làm vợ, nhưng là làm vợ hai, chẳng hiểu sao bà lại đồng ý và gật đầu không chút suy nghĩ. Thực ra, trái tim con người rất khó hiểu. Nó có thể dành cho một người, nhưng nó không chắc chắn có thay đổi hay không. Song, trong hoàn cảnh này, bà Hải không hề thay đổi, chỉ là bà đang sợ. Người bà yêu trước kia đã không giữ đúng lời hứa, vậy hà tất bà phải bỏ lỡ cơ hội mộtlần? Huống hồ, bà thực sự đã thích bố của Vĩnh Khanh.
Thời gian như nước chảy mau, khi Linh được hai tuổi thì người đàn ông đó quay về. Nghe tin bà đã lấy chồng, ông rất tức giận. Ông ta hẹn bà đến một quán cà phê để nói chuyện. Trong buổi chiều buồn ngày hôm đó, lần đầu tiên bà cảm nhận được nỗi đau không thể đến bên một người là như thế nào.
“Tại sao cô lại lấy hắn ta?”- người đàn ông kia nói.
“Bởi vì anh không trở về.” – Bà Hải đáp.
“Chẳng phải tôi đã trở về rồi hay sao?” – Ông ta gần như tức giận.
Bà Hải nhấp một ngụm cà phê. Giờ đây, bà không còn là cô bé 17 tuổi ngây thơ ngày trước nữa rồi. Năm năm đã trôi qua, trái tim bà dành cho ông cũng đã mệt mỏi mà ngủ quên ở một góc trời nào đó. Và chắc chắn, bà sẽ không bao giờ có cơ hội tìm lại.
Bởi vì bà đã là vợ của người ta.
“Lam, xin anh hãy quên em đi. Tất cả những gì trước kia đều chỉ là hồi ức. Giờ đây em là người đã có gia đình. Chúng ta...vốn đã không còn đi chung một con đường nữa rồi.”
Vốn đã không còn đi chung một con đường?
Người đàn ông đó cười lạnh. Nụ cười ấy như một lưỡi dao ông tự cầm đâm vào trái tim của mình. Ông đau đớn, nhưng không biết làm cách nào để khiến mình bớt đau.
Đúng thế, năm năm ông vật lộn với bọn trùm thuốc phiện ở khu vực Tam Giác Vàng bên Thái Lan để trở về đây gặp lại người ông yêu, cuối cùng cái ông nhận được lại chính là một câu nói “vốn đã không cùng đi trên một con đường” của bà. Cuộc đời này thực bất công, ông trời thực độc ác. Khi ông đang vui mừng được gặp lại người xưa, khi ông đặt chân lên mảnh đất quê hương này ông đã nghĩ, việc đầu tiên ông cần làm là cầu hôn bà. Ấy thế mà...giờ người đã không còn là của ông nữa. Ông cố gắng kiếm tiền, cố gắng vật lộn với tử thần là vì cái gì đây?
“Cô bảo là tôi hãy quên cô đi ư?” – Người đàn ông nói gằn – “Cô nghĩ tôi sẽ quên cô được hay sao?”
Choang!
Tách cà phê bất ngờ bị người đàn ông đó đập xuống nền đất lạnh. Những người trong quán ai nấy đều hoảng sợ quay ra nhìn, nhân viên phục vụ cũng không ai dám đến gần. Ánh mắt của người đàn ông ấy giờ đây sao mà đáng sợ. Trong đó đang vằn vện những tia máu đỏ, như biểu lộ cho sự tức giận đến cực điểm.
Tuy nhiên, bà Hải vẫn ngồi yên lặng. Không hề tỏ ra chút sợ hãi. Trong đôi mắt bà chỉ ngập tràn đau thương và nuối tiếc. Chẳng ai biết, bà đang suy nghĩ gì trong cái đau thương tràn ngập đó.
Người đàn ông đó nhặt lấy một mảnh vỡ lên rồi cứa vào lòng bàn tay mình. Máu đỏ trào ra khiến những người xung quanh sợ hãi la ó. Nhưng cả thế giới này, cả thế giới này chỉ còn lại hai con người kia thôi.
“Hải, em nói đi, làm sao tôi có thể quên em? Ngay cả khi máu tôi đã nhỏ xuống, máu từ tim tôi đã chảy ra rồi tôi cũng không thể quên được em. Em có biết không?”
Bà Hải hoảng hốt chạy lại. Bịt lấy vết thương trên tay người đàn ông đó rồi quay ra nói vội với nhân viên phục vụ:
“Xin cô, mau cho tôi bông băng và thuốc!”
Cô phục vụ thấy vậy liền gật đầu rồi chạy đi lấy. Lúc này, bà Hải mới ngẩng đầu lên nói:
“Anh không quên được tôi, nhưng tôi thì đã quên anh rồi. Chúng ta
»Tag: Trang 77 - Truyện Teen - " Rất muốn " full- Fly,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 