Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé?
mày xong rồi con ạ. Tôi chỉ sơ qua rằng tôi bị hạ nhục một cách ghê gớm bởi thằng nào, con nào. Nhưng tôi không muốn bác động thủ với Trinh. Tôi căm thù cô ta, chỉ muốn băm vằm ra từng khúc rồi thả cho cá rỉa, nhưng tất cả lỗi lầm cũng đều bắt nguồn từ tôi, tôi chỉ muốn thằng chó làm hại đời em, phải chịu sự trừng phạt gấp trăm lần. Nếu như nổi đau tinh thần em phải chịu là một thì nổi đau về thể xác hắn phải chịu là mười.
Tôi hùng hồn tiến tới lũ chó dại đang nhảy nhót điên loạn, vỗ vai cái thằng chuốc rượu tôi và đã làm nhục em. Hắn có vẻ hơi bất ngờ trước sự xuất hiện của tôi, nhưng chỉ một 1s chớp nhoáng, gương mặt hắn ngạo nghễ, hắn cười vang khiến tất cả lũ chúng nó đều quay lại.
- Ai tới tìm tao thế này? Mày dũng cảm phết, tới đòi lại màng trinh cho con bồ mày hả?
Máu nóng nổi lên, tôi dồn hết trọng lực đánh bốp vào mặt hắn, trời đánh, không gãy răng thì cũng chảy máu mũi. Hắn điên tiết lên tính nhảy bổ vào tôi thì ông bác chặn lại, cười nhếch mép:
- Mày làm gì đấy thằng ranh kia? Dám chơi cháu tao hả?
Phút chốc, gương mặt hắn biến sắc không còn một giọt máu. Đám đông xung quanh đang tản ra dần, mặt Trinh có rạch cũng không xin được giọt tiết canh nào nữa. Có vẻ như danh tiếng của bang Sâu Róm quá lẫy lừng. Hắn lắp bắp như con nít bập bẹ tập nói:
- Anh Vượng…em em…
- Em em cái éo gì.
Nói xong câu, ông bụp nguyên vào mặt thằng này một cú, nhanh như chớp ông đập chai bia vào gờ cái bàn, mảnh vỡ rơi tứ tung xuống nền nhà, còn một nửa chai ông cầm dí sát sàn sạt vào mặt hắn. Lần này thì là sét đánh. Khuân mặt baby vậy để lại ít vết sẹo nhìn đầu gấu không thua kém bọn giang hồ là bao.
Đám đông la hét ầm lên chạy ra ngoài, mạnh ai người đấy chạy, còn lại một số ít bị đám thuộc hạ của ông bác vây lại. Mấy thằng bảo kê quán bar chạy vào hùng hổ, nhưng khi thấy mặt ông bác, tụi nó thỏ thẻ:
- Ô kìa anh Vượng…sao hôm nay rảnh rổi lại đến bar bọn em chơi thế này.
- Không có việc của bọn mày, tao giải quyết chuyện cá nhân, biến đi.
- Có gì thì anh cứ từ từ nói, nể tình chỗ quen biết anh nhẹ tay cho thằng em, tuổi đời còn nhỏ dại không hiểu biết…
- Tao bảo bọn mày biến.
Nói xong câu đó, ông bụp nguyên hai đấm vào cái mẹt thằng này. Rách nát như chính nhân cách của hắn.
- Hậu quả của việc làm tổn thương tới cháu tao, mày biết phải chịu trách nhiệm như thế nào chưa? Chưa biết phải không? Vậy để tao dạy cho mày biết mà nhớ luôn.
Dứt câu ông đấm, đá túi bụi vào thân xác hắn. tan hoang như mùa đông cây rụng hết lá. Khi mồm miệng méo xệch, mặt mày sưng híp lên không nhận ra được hình dạng ban đầu nữa, ông vứt hắn xuống nền nhà, quay sang Trinh đang đứng rùng mình, run như cầy sấy bên cạnh. Ông nghiến răng tát một phát vào khuân mặt xinh đẹp trơn tru đó. Hằn 5 dấu tay.
- Tao chúa ghét những đứa con gái như mày, nhưng may mắn thay tao không phải loại người có thói quen đánh đàn bà phụ nữ. Tụi mày nghe cho kỹ đây, đứa nào dám động đến một sợi lông chân của thằng Khánh, tao thề tao cho đứa đó đi gặp ông bà tổ tiên ngay lập tức. Rõ chưa?
Ông nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống nền nhà, quay sang bá vai bá cổ tôi đi. Ghánh nặng đè trên vai, nổi đau trong lòng không giảm bớt được bao nhiêu, nhưng ít nhất tôi cũng rất hả hê dù cái giá của bọn nó phải trả không bằng một phần 100 nỗi đau mà em ghánh chịu. Là nỗi nhục nhã của cả một đời người con gái. Có lẽ sau vụ này, tôi sẽ được bình yên một thời gian dài. Nhưng chẳng lẽ bọn nó còn có trò gì để chơi nhau nữa hay sao? Chó dại không giết hết cứ để nó đi cắn bậy cắn bạ người vô tội…
Chap 41:
Một đêm mùa đông trôi qua dài lê thê, lạnh lẽo. Không được nhắn tin cho em, không được nói chuyện, không chọc phá em, tôi thấy cuộc sống nhạt nhẽo, vô vị quá. Tôi nằm nguyên trong phòng cả tối, không bật đèn, không ăn cơm, không tắm rửa, không nói năng gì. Đầu tôi căng như dây đàn vì phải nghĩ và chịu áp lực quá nhiều. Không biết giờ này em đang làm gì? Có nhớ tôi không? Trong em bây giờ còn một chút tình yêu hay tất cả chỉ là thù hận?
Tôi không muốn phải một mình, tôi không chịu đựng được sự cô đơn. Nó giống như liều thuốc độc nặng không có thuốc giải nhưng lại không phát tác nhanh mà ngấm từ từ, dần dần vào máu, khiến con người ta phải héo hon, chết dần chết mòn trong tuyệt vọng và chán chường.
Cứ ngồi ôm chiếc điện thoại cả tối, mong chờ một tin nhắn, một cuộc gọi. Dù biết điều đó là vô vọng. Chỉ muốn tìm kiếm em nhưng sợ làm em tổn thương hơn nữa, chỉ biết im lặng chờ đợi cho thời gian trôi qua, mọi thứ về đúng vị trí hay là mây của trời thì để gió cuốn đi?
Nằm suy nghĩ một lúc, tôi ngủ lúc nào không hay, nhưng tôi tỉnh dậy từ rất sớm, bởi giấc mơ làm tôi giật mình, có em ở trong đó, tôi thấy em muốn tìm tới cái chết dù cho tôi có khóc lóc, van xin em như thế nào đi nữa. Giữa mùa đông lạnh căm, người tôi nhễ nhại mồ hôi. Lại nghĩ về em…tôi muốn có một người để tâm sự, để sẻ chia, lòng tôi nặng nề quá.
Ngày đầu tiên!
Tôi chạy xe lòng vòng trong thành phố giết nổi buồn và chờ đợi thời gian trôi qua. Chưa dự định sẽ đi đâu cả…buổi sáng Hà Nội lạnh căm căm như cắt da cắt thịt. Tôi bỗng nhớ tôi cô bạn nhỏ của tôi, đã lâu rồi không qua thăm em, giờ Khánh Ngọc đã ra viện, nó với Dũng đang thường xuyên liên lạc với nhau, hai đứa có vẻ thân thiết và khá hợp nên bấy lâu nay không còn bận tâm tới tôi nữa. Từ hồi nó ra viện tới giờ tôi chỉ mới qua thăm nó một lần, đi cùng với em. Có lẽ sự hồn nhiên và ngây thơ của cô bạn nhỏ sẽ phần nào giúp tôi bớt buồn. Sang năm sau nó mới bắt đầu phải đi học lại nên có lẽ bây giờ cô bé khá rảnh rỗi.
Tôi
chạy xe tới nhà nó, con bé đang săm soi gì đấy ở mấy chậu cây cảnh ở trong sân, tôi bấm chuông gọi cửa. Quay lại thấy tôi, nó cười toe, hớn hở chạy ra mở cổng:
- A…Anh khánh…
- Làm gì thế nhóc?
Nó mở cửa cho tôi, ngó quanh quất:
- ủa chị Vy đâu sao không qua chơi cùng anh?
- Không định mời anh vào nhà sao? Chưa gì đã hỏi luyên thuyên rồi.
- Xí quên, mời anh đẹp trai vào nhà em chơi. Em đang buồn thúi ruột vì không có ai chơi đây, bố mẹ
Tôi hùng hồn tiến tới lũ chó dại đang nhảy nhót điên loạn, vỗ vai cái thằng chuốc rượu tôi và đã làm nhục em. Hắn có vẻ hơi bất ngờ trước sự xuất hiện của tôi, nhưng chỉ một 1s chớp nhoáng, gương mặt hắn ngạo nghễ, hắn cười vang khiến tất cả lũ chúng nó đều quay lại.
- Ai tới tìm tao thế này? Mày dũng cảm phết, tới đòi lại màng trinh cho con bồ mày hả?
Máu nóng nổi lên, tôi dồn hết trọng lực đánh bốp vào mặt hắn, trời đánh, không gãy răng thì cũng chảy máu mũi. Hắn điên tiết lên tính nhảy bổ vào tôi thì ông bác chặn lại, cười nhếch mép:
- Mày làm gì đấy thằng ranh kia? Dám chơi cháu tao hả?
Phút chốc, gương mặt hắn biến sắc không còn một giọt máu. Đám đông xung quanh đang tản ra dần, mặt Trinh có rạch cũng không xin được giọt tiết canh nào nữa. Có vẻ như danh tiếng của bang Sâu Róm quá lẫy lừng. Hắn lắp bắp như con nít bập bẹ tập nói:
- Anh Vượng…em em…
- Em em cái éo gì.
Nói xong câu, ông bụp nguyên vào mặt thằng này một cú, nhanh như chớp ông đập chai bia vào gờ cái bàn, mảnh vỡ rơi tứ tung xuống nền nhà, còn một nửa chai ông cầm dí sát sàn sạt vào mặt hắn. Lần này thì là sét đánh. Khuân mặt baby vậy để lại ít vết sẹo nhìn đầu gấu không thua kém bọn giang hồ là bao.
Đám đông la hét ầm lên chạy ra ngoài, mạnh ai người đấy chạy, còn lại một số ít bị đám thuộc hạ của ông bác vây lại. Mấy thằng bảo kê quán bar chạy vào hùng hổ, nhưng khi thấy mặt ông bác, tụi nó thỏ thẻ:
- Ô kìa anh Vượng…sao hôm nay rảnh rổi lại đến bar bọn em chơi thế này.
- Không có việc của bọn mày, tao giải quyết chuyện cá nhân, biến đi.
- Có gì thì anh cứ từ từ nói, nể tình chỗ quen biết anh nhẹ tay cho thằng em, tuổi đời còn nhỏ dại không hiểu biết…
- Tao bảo bọn mày biến.
Nói xong câu đó, ông bụp nguyên hai đấm vào cái mẹt thằng này. Rách nát như chính nhân cách của hắn.
- Hậu quả của việc làm tổn thương tới cháu tao, mày biết phải chịu trách nhiệm như thế nào chưa? Chưa biết phải không? Vậy để tao dạy cho mày biết mà nhớ luôn.
Dứt câu ông đấm, đá túi bụi vào thân xác hắn. tan hoang như mùa đông cây rụng hết lá. Khi mồm miệng méo xệch, mặt mày sưng híp lên không nhận ra được hình dạng ban đầu nữa, ông vứt hắn xuống nền nhà, quay sang Trinh đang đứng rùng mình, run như cầy sấy bên cạnh. Ông nghiến răng tát một phát vào khuân mặt xinh đẹp trơn tru đó. Hằn 5 dấu tay.
- Tao chúa ghét những đứa con gái như mày, nhưng may mắn thay tao không phải loại người có thói quen đánh đàn bà phụ nữ. Tụi mày nghe cho kỹ đây, đứa nào dám động đến một sợi lông chân của thằng Khánh, tao thề tao cho đứa đó đi gặp ông bà tổ tiên ngay lập tức. Rõ chưa?
Ông nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống nền nhà, quay sang bá vai bá cổ tôi đi. Ghánh nặng đè trên vai, nổi đau trong lòng không giảm bớt được bao nhiêu, nhưng ít nhất tôi cũng rất hả hê dù cái giá của bọn nó phải trả không bằng một phần 100 nỗi đau mà em ghánh chịu. Là nỗi nhục nhã của cả một đời người con gái. Có lẽ sau vụ này, tôi sẽ được bình yên một thời gian dài. Nhưng chẳng lẽ bọn nó còn có trò gì để chơi nhau nữa hay sao? Chó dại không giết hết cứ để nó đi cắn bậy cắn bạ người vô tội…
Chap 41:
Một đêm mùa đông trôi qua dài lê thê, lạnh lẽo. Không được nhắn tin cho em, không được nói chuyện, không chọc phá em, tôi thấy cuộc sống nhạt nhẽo, vô vị quá. Tôi nằm nguyên trong phòng cả tối, không bật đèn, không ăn cơm, không tắm rửa, không nói năng gì. Đầu tôi căng như dây đàn vì phải nghĩ và chịu áp lực quá nhiều. Không biết giờ này em đang làm gì? Có nhớ tôi không? Trong em bây giờ còn một chút tình yêu hay tất cả chỉ là thù hận?
Tôi không muốn phải một mình, tôi không chịu đựng được sự cô đơn. Nó giống như liều thuốc độc nặng không có thuốc giải nhưng lại không phát tác nhanh mà ngấm từ từ, dần dần vào máu, khiến con người ta phải héo hon, chết dần chết mòn trong tuyệt vọng và chán chường.
Cứ ngồi ôm chiếc điện thoại cả tối, mong chờ một tin nhắn, một cuộc gọi. Dù biết điều đó là vô vọng. Chỉ muốn tìm kiếm em nhưng sợ làm em tổn thương hơn nữa, chỉ biết im lặng chờ đợi cho thời gian trôi qua, mọi thứ về đúng vị trí hay là mây của trời thì để gió cuốn đi?
Nằm suy nghĩ một lúc, tôi ngủ lúc nào không hay, nhưng tôi tỉnh dậy từ rất sớm, bởi giấc mơ làm tôi giật mình, có em ở trong đó, tôi thấy em muốn tìm tới cái chết dù cho tôi có khóc lóc, van xin em như thế nào đi nữa. Giữa mùa đông lạnh căm, người tôi nhễ nhại mồ hôi. Lại nghĩ về em…tôi muốn có một người để tâm sự, để sẻ chia, lòng tôi nặng nề quá.
Ngày đầu tiên!
Tôi chạy xe lòng vòng trong thành phố giết nổi buồn và chờ đợi thời gian trôi qua. Chưa dự định sẽ đi đâu cả…buổi sáng Hà Nội lạnh căm căm như cắt da cắt thịt. Tôi bỗng nhớ tôi cô bạn nhỏ của tôi, đã lâu rồi không qua thăm em, giờ Khánh Ngọc đã ra viện, nó với Dũng đang thường xuyên liên lạc với nhau, hai đứa có vẻ thân thiết và khá hợp nên bấy lâu nay không còn bận tâm tới tôi nữa. Từ hồi nó ra viện tới giờ tôi chỉ mới qua thăm nó một lần, đi cùng với em. Có lẽ sự hồn nhiên và ngây thơ của cô bạn nhỏ sẽ phần nào giúp tôi bớt buồn. Sang năm sau nó mới bắt đầu phải đi học lại nên có lẽ bây giờ cô bé khá rảnh rỗi.
Tôi
chạy xe tới nhà nó, con bé đang săm soi gì đấy ở mấy chậu cây cảnh ở trong sân, tôi bấm chuông gọi cửa. Quay lại thấy tôi, nó cười toe, hớn hở chạy ra mở cổng:
- A…Anh khánh…
- Làm gì thế nhóc?
Nó mở cửa cho tôi, ngó quanh quất:
- ủa chị Vy đâu sao không qua chơi cùng anh?
- Không định mời anh vào nhà sao? Chưa gì đã hỏi luyên thuyên rồi.
- Xí quên, mời anh đẹp trai vào nhà em chơi. Em đang buồn thúi ruột vì không có ai chơi đây, bố mẹ
»Tag: Trang 67 - Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé? ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 