Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé?
hông ngừng tuôn rơi.
- Em làm sao đấy?
- Kệ em_nàng giật mạnh cánh tay ra khỏi tay tôi_em đang bận, em phải đi.
- Anh đưa em đi_tôi dứt khoát.
- Đã bảo kệ em mà.
- Trong lúc em như thế này sao?
Em im lặng, không nói gì nữa. Ngồi thụp xuống, em khóc nấc lên. Tôi đứng cạnh bên, vụng về, lóng ngóng không biết phải làm gì cả. Trước giờ chưa khi nào gặp trường hợp nào như này. Mấy cô người yêu trước có em nào thế này đâu? Giống như trong phim hàn, cho em mượn vai, vuốt ve tóc em, rồi dỗ dành...@@...kiểu đấy dễ bị ăn tát lắm. Thôi thì cứ đứng cạnh bảo vệ cho em an toàn vậy. Con nít mà cứ hay dỗ nó càng khóc tợn. Em cũng thế, cứ cho khóc mái thoải, khi nào chán thì tự nín vậy.
Đoán đâu có sai. Một lúc sau em nín. Quệt nước mắt em đứng dậy ngập ngùng.
- Em...đi về trước đây.
- Đi, anh đèo em về. Đừng có bướng.
Em cắn môi gật đầu. Emi m lặng từ lúc leo lên xe tôi tới lúc tôi phá tan sự im lặng ấy bằng một đề nghị:
- Khi người ta buồn người ta thích gào thét lắm, em có vậy không?
- Chắc là không anh ạ.
- Anh dẫn em đi dạo nhé? Bây giờ về nhà dễ phát điên lắm đấy
- Ừm..._lúc con gái buồn nói gì cũng nghe hay sao hả các bác?
Thế là dẫn em ra bờ hồ Gươm, tìm một chỗ ít người qua lại cho em ngồi mà bình tâm lại. Nhìn em không muốn nói năng gì, gương mặt buồn nhưng vẫn đẹp lung linh. Tôi ngồi bên cạnh cũng không biết làm thế nào. Thật sự thì tò mò vì sao em khóc, vì sao em buồn...nhưng mà lại không muốn hỏi, không muốn bị gọi là tọc mạch chuyện người khác. Và em là người lên tiếng trước:
- Đã có bao giờ anh yêu một người, anh đặt hết niềm tin vào một người anh hết mực yêu thương và trân trọng, rồi anh lại bị chính người đó phản bội niềm tin chưa?
- Anh hả?_trời đất, có bao giờ thật lòng với ai đâu_anh có rồi_chém gió vậy, tự nhiên hôm nay nói dối bị ngượng mồm, bắt đầu bịa chuyện_ngày trước, mối tình đầu của anh (không còn nhớ ai là mối tình đầu nữa), tất cả những gì anh có, những cảm xúc đầu tiên, anh đều trao tặng, anh đã hi vọng rất nhiều, anh tưởng chừng cả thế giới này sụp đổ xuống thì anh cũng sẽ là người đứng ra che chở cho cô ấy. Anh nghĩ sẽ đi đến một điều gì đấy, những gì anh mơ ước, nhưng rồi...em biết đấy, luôn có một người tốt hơn mà..._y như tiểu thuyết vậy, nếu mà biết tôi nói dối thì chắc úp mặt vào gối mà tự tử mất.
- Ừm...con trai các anh cũng buồn cười thật đấy...
- Hả? làm sao mà buồn cười_nàng phát hiện ra điều gì sao ta?
- Không có gì...em nói linh tinh ấy mà...
- Động chạm vào anh rồi, tổn thương mà chết mất...
- Hì hì_em cười hiền lành, tự nhiên thương em lắm...không ngờ mình cũng có tấm lòng bao la như thế.
- Buồn lắm hả? Cho em đánh anh này, coi anh là cái người làm em buồn ấy.
- Vậy cũng được nữa hả?_em cười tủm tỉm
- Được chớ...nhưng mà...
- Mà sao?
- Nhẹ tay chút chút, nhà anh con một thôi đấy_tôi nhăn mặt chọc cho em vui.
- Được rồi, vậy em đánh thật nhé?
- Ừ, nhớ nha, nhẹ tay thôi, anh mà bầm dập mẹ anh tìm em tính sổ đó.
- Hết sức, em đánh đây, cho thì đánh đấy.
Tôi nhắm tịt mắt lại, chả biết có đánh thật hay không nhưng một khi tụi con gái đã máu lên nó đánh cho cũng không chừng ấy chứ. Chờ mãi cũng chả thấy có chút động tỉnh gì, tôi mở mắt ra thấy em cười toe, gương mặt thánh thiện quá chừng:
- Anh nhát quá.
- Thì anh đã bảo anh nhát gái mà.
- Thôi không chơi nữa, đi về đi, em hết buồn rồi...
- Nhanh nhỉ? Như siêu nhân ấy, may nhờ có anh đấy.
- Ừ thì ghi nhận cho anh đấy.
- Thế thì nhớ trả công đấy nhé.
- Biết rồi mà.
- Hứa đi, hứa thì chở về, không thôi cho đi bộ.
- Vậy đi bộ.
- Thôi được rồi đợi anh, người gì đâu thật là...
Chap 4:
Ngày thứ 3
Hôm qua là một bước tiến quan trọng rồi. Thế nên tình thế có vẻ khá ổn định. Sáng nay vẫn tiếp tục dậy sớm nhưng không phải đi cài hoa hồng
nữa. Cả đêm hôm qua khi nói chuyện với em xong thì tôi hì hục với cả đống trứng gà mà ý định làm tặng cho em. Từ chập tối, bao nhiêu nồi niêu soong chảo của mẹ, tôi lôi lên phòng hết. Bố mẹ tôi chả thèm comment đến những hành động điên cuồng của tôi nữa.
Trước tiên là phải hút hết phần bên trong trứng, khi đã có đủ số vỏ trứng lành lặn cần thiết, tôi vẽ tất cả những mặt cười và icon mà tôi có thể nghĩ ra lên mặt quả trứng, sau đó xếp tất cả chúng vào cái hộp quà to đùng (tất nhiên là phải sấy khô thứ chất lỏng bên trong không thì tanh mà chết mất). Không quên cho vài thứ trang trí diêm dúa xung quanh. Mang tất cả chiến lợi phẩm hì hục làm suốt cả đêm tôi đến vứt trước cổng nhà nàng và chờ đợi...(còn phần lòng trắng và đỏ tôi để vào tủ lạnh cho mẹ hết, chắc rồi bà cũng phải phát điên với thằng con trai của bà mà thôi) hi vọng lần này mẹ vợ tương lai không ra mở cổng như hôm qua. Ừ, đúng như tôi mơ ước, không phải là mẹ nàng mà là bố nàng ra lấy báo. Haizzz cũng vậy cả.
Thấy một hộp quà bọc cẩn thận và rất đẹp đẽ nằm chình ình trước cổng nhà mình, ông ngạc nhiên gọi Phương Vy (rất thông minh, gọi đúng đối tượng rồi đấy, cảm ơn bác). Phương Vy chạy ra sau đó 1 phút. Nàng ngạc nhiên cầm nó lên và cả hai cùng đi vào nhà. Có thiệp mà...”cho anh tán em nhé?”...hi vọng đọc xong và nhìn thấy món quà thì nàng sẽ đồng ý (cầu trời là em ý không bị gét trứng)...Đúng như dự đoán, em ấy nhắn tin cho tôi:
- Anh làm cái gì thế?
- Cái thiệp anh đặt trong hộp đó, em chưa đọc hả?
- Rồi...
- Vậy đồng ý đi.
- Em không muốn nghĩ tới chuyện đấy nữa.
- Anh có bắt em phải làm gì đâu? Chỉ cần đồng ý cho anh tán em là được, còn nếu em không thích thì thôi, em có thể từ chối lúc nào anh tỏ tình anh kêu tán em chứ có kêu em lấy anh đâu?
- Anh biết gì về em chứ?_sao con gái kì cục thế nhỉ? Không biết gì mới phải tán tỉnh tìm hiểu nhau chứ biết rồi thì tán làm gì nữa?
- Ừ, thế nên anh mới muốn tìm hiểu về em.
- Mình chỉ nên làm bạn thôi.
- Anh ứ thích làm bạn.
- Tùy anh, anh thích làm gì anh làm, em không muốn quan tâm chuyện này.
Nàng khó tình rồi. Thôi thì tùy nàng...vậy thì kế hoạch B_tiếp cận bạn bè nàng vậy.
Tôi mua cả một đống những g
- Em làm sao đấy?
- Kệ em_nàng giật mạnh cánh tay ra khỏi tay tôi_em đang bận, em phải đi.
- Anh đưa em đi_tôi dứt khoát.
- Đã bảo kệ em mà.
- Trong lúc em như thế này sao?
Em im lặng, không nói gì nữa. Ngồi thụp xuống, em khóc nấc lên. Tôi đứng cạnh bên, vụng về, lóng ngóng không biết phải làm gì cả. Trước giờ chưa khi nào gặp trường hợp nào như này. Mấy cô người yêu trước có em nào thế này đâu? Giống như trong phim hàn, cho em mượn vai, vuốt ve tóc em, rồi dỗ dành...@@...kiểu đấy dễ bị ăn tát lắm. Thôi thì cứ đứng cạnh bảo vệ cho em an toàn vậy. Con nít mà cứ hay dỗ nó càng khóc tợn. Em cũng thế, cứ cho khóc mái thoải, khi nào chán thì tự nín vậy.
Đoán đâu có sai. Một lúc sau em nín. Quệt nước mắt em đứng dậy ngập ngùng.
- Em...đi về trước đây.
- Đi, anh đèo em về. Đừng có bướng.
Em cắn môi gật đầu. Emi m lặng từ lúc leo lên xe tôi tới lúc tôi phá tan sự im lặng ấy bằng một đề nghị:
- Khi người ta buồn người ta thích gào thét lắm, em có vậy không?
- Chắc là không anh ạ.
- Anh dẫn em đi dạo nhé? Bây giờ về nhà dễ phát điên lắm đấy
- Ừm..._lúc con gái buồn nói gì cũng nghe hay sao hả các bác?
Thế là dẫn em ra bờ hồ Gươm, tìm một chỗ ít người qua lại cho em ngồi mà bình tâm lại. Nhìn em không muốn nói năng gì, gương mặt buồn nhưng vẫn đẹp lung linh. Tôi ngồi bên cạnh cũng không biết làm thế nào. Thật sự thì tò mò vì sao em khóc, vì sao em buồn...nhưng mà lại không muốn hỏi, không muốn bị gọi là tọc mạch chuyện người khác. Và em là người lên tiếng trước:
- Đã có bao giờ anh yêu một người, anh đặt hết niềm tin vào một người anh hết mực yêu thương và trân trọng, rồi anh lại bị chính người đó phản bội niềm tin chưa?
- Anh hả?_trời đất, có bao giờ thật lòng với ai đâu_anh có rồi_chém gió vậy, tự nhiên hôm nay nói dối bị ngượng mồm, bắt đầu bịa chuyện_ngày trước, mối tình đầu của anh (không còn nhớ ai là mối tình đầu nữa), tất cả những gì anh có, những cảm xúc đầu tiên, anh đều trao tặng, anh đã hi vọng rất nhiều, anh tưởng chừng cả thế giới này sụp đổ xuống thì anh cũng sẽ là người đứng ra che chở cho cô ấy. Anh nghĩ sẽ đi đến một điều gì đấy, những gì anh mơ ước, nhưng rồi...em biết đấy, luôn có một người tốt hơn mà..._y như tiểu thuyết vậy, nếu mà biết tôi nói dối thì chắc úp mặt vào gối mà tự tử mất.
- Ừm...con trai các anh cũng buồn cười thật đấy...
- Hả? làm sao mà buồn cười_nàng phát hiện ra điều gì sao ta?
- Không có gì...em nói linh tinh ấy mà...
- Động chạm vào anh rồi, tổn thương mà chết mất...
- Hì hì_em cười hiền lành, tự nhiên thương em lắm...không ngờ mình cũng có tấm lòng bao la như thế.
- Buồn lắm hả? Cho em đánh anh này, coi anh là cái người làm em buồn ấy.
- Vậy cũng được nữa hả?_em cười tủm tỉm
- Được chớ...nhưng mà...
- Mà sao?
- Nhẹ tay chút chút, nhà anh con một thôi đấy_tôi nhăn mặt chọc cho em vui.
- Được rồi, vậy em đánh thật nhé?
- Ừ, nhớ nha, nhẹ tay thôi, anh mà bầm dập mẹ anh tìm em tính sổ đó.
- Hết sức, em đánh đây, cho thì đánh đấy.
Tôi nhắm tịt mắt lại, chả biết có đánh thật hay không nhưng một khi tụi con gái đã máu lên nó đánh cho cũng không chừng ấy chứ. Chờ mãi cũng chả thấy có chút động tỉnh gì, tôi mở mắt ra thấy em cười toe, gương mặt thánh thiện quá chừng:
- Anh nhát quá.
- Thì anh đã bảo anh nhát gái mà.
- Thôi không chơi nữa, đi về đi, em hết buồn rồi...
- Nhanh nhỉ? Như siêu nhân ấy, may nhờ có anh đấy.
- Ừ thì ghi nhận cho anh đấy.
- Thế thì nhớ trả công đấy nhé.
- Biết rồi mà.
- Hứa đi, hứa thì chở về, không thôi cho đi bộ.
- Vậy đi bộ.
- Thôi được rồi đợi anh, người gì đâu thật là...
Chap 4:
Ngày thứ 3
Hôm qua là một bước tiến quan trọng rồi. Thế nên tình thế có vẻ khá ổn định. Sáng nay vẫn tiếp tục dậy sớm nhưng không phải đi cài hoa hồng
nữa. Cả đêm hôm qua khi nói chuyện với em xong thì tôi hì hục với cả đống trứng gà mà ý định làm tặng cho em. Từ chập tối, bao nhiêu nồi niêu soong chảo của mẹ, tôi lôi lên phòng hết. Bố mẹ tôi chả thèm comment đến những hành động điên cuồng của tôi nữa.
Trước tiên là phải hút hết phần bên trong trứng, khi đã có đủ số vỏ trứng lành lặn cần thiết, tôi vẽ tất cả những mặt cười và icon mà tôi có thể nghĩ ra lên mặt quả trứng, sau đó xếp tất cả chúng vào cái hộp quà to đùng (tất nhiên là phải sấy khô thứ chất lỏng bên trong không thì tanh mà chết mất). Không quên cho vài thứ trang trí diêm dúa xung quanh. Mang tất cả chiến lợi phẩm hì hục làm suốt cả đêm tôi đến vứt trước cổng nhà nàng và chờ đợi...(còn phần lòng trắng và đỏ tôi để vào tủ lạnh cho mẹ hết, chắc rồi bà cũng phải phát điên với thằng con trai của bà mà thôi) hi vọng lần này mẹ vợ tương lai không ra mở cổng như hôm qua. Ừ, đúng như tôi mơ ước, không phải là mẹ nàng mà là bố nàng ra lấy báo. Haizzz cũng vậy cả.
Thấy một hộp quà bọc cẩn thận và rất đẹp đẽ nằm chình ình trước cổng nhà mình, ông ngạc nhiên gọi Phương Vy (rất thông minh, gọi đúng đối tượng rồi đấy, cảm ơn bác). Phương Vy chạy ra sau đó 1 phút. Nàng ngạc nhiên cầm nó lên và cả hai cùng đi vào nhà. Có thiệp mà...”cho anh tán em nhé?”...hi vọng đọc xong và nhìn thấy món quà thì nàng sẽ đồng ý (cầu trời là em ý không bị gét trứng)...Đúng như dự đoán, em ấy nhắn tin cho tôi:
- Anh làm cái gì thế?
- Cái thiệp anh đặt trong hộp đó, em chưa đọc hả?
- Rồi...
- Vậy đồng ý đi.
- Em không muốn nghĩ tới chuyện đấy nữa.
- Anh có bắt em phải làm gì đâu? Chỉ cần đồng ý cho anh tán em là được, còn nếu em không thích thì thôi, em có thể từ chối lúc nào anh tỏ tình anh kêu tán em chứ có kêu em lấy anh đâu?
- Anh biết gì về em chứ?_sao con gái kì cục thế nhỉ? Không biết gì mới phải tán tỉnh tìm hiểu nhau chứ biết rồi thì tán làm gì nữa?
- Ừ, thế nên anh mới muốn tìm hiểu về em.
- Mình chỉ nên làm bạn thôi.
- Anh ứ thích làm bạn.
- Tùy anh, anh thích làm gì anh làm, em không muốn quan tâm chuyện này.
Nàng khó tình rồi. Thôi thì tùy nàng...vậy thì kế hoạch B_tiếp cận bạn bè nàng vậy.
Tôi mua cả một đống những g
»Tag: Trang 4 - Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé? ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 