Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé?
r />
Đắn đo mãi, cuối cùng tôi vẫn quyết định gọi. Nếu là tôi, tôi vẫn thích một lời giải thích dù giả dối, còn hơn là im lặng không nói một lời nào cả.
Lần thứ nhất, em không bốc mấy.
Lần thứ 2, em vẫn im lặng.
- Nói chuyện với anh một chút thôi, anh xin em đấy_tôi nhắn tin
Và đến lần thứ 3, sau một hồi chuông rất dài cuối cùng em cũng chịu nghe:
- A lô?
- Em...nói chuyện với anh chút
- Có chuyện gì không ạ?_giọng em phớt lờ
- Chuyện tối hôm qua, anh xin lỗi, lúc đây anh say, anh không biết, anh làm phiền em, xin lỗi em_tôi lung túng như gà mắc phải tóc, nói không ra cái điệu bộ gì cả.
- Vâng, còn gì nữa không ạ?_em còn dùng cả kính ngữ với tôi
- Sao em lạnh nhạt với anh thế? Em bảo mình có thể là bạn bè mà. Bạn bè cũng có thể nói chuyện với nhau được chứ?_tôi còn không dám đi vào chủ đề chính nữa, nhưng với cái thái độ này của em, tôi biết em nghe được những gì hôm qua thằng bạn tôi nói rồi.
- Bây giờ em không còn muốn làm bạn với anh nữa. Vậy được chưa? Anh có gì cần trình bày, nốt lần này. Em không muốn thấy mặt anh, hay nghe anh nói, không muốn liên lạc gì với anh nữa.
- Là, vì điều ấy...có đúng không em?_tôi liếm môi khô khan. Cảm giác như mấy ngày rồi không có lấy giọt nước vào cơ thể.
- Điều gì?
- Bạn anh nói, hôm qua, em đã nghe thấy hết rồi, đúng không?
- Chẳng có gì quan trọng, em quen với việc bị người khác coi thường và lấy ra làm trò rồi_em hoàn toan lãnh đạm với sự chân thành từ nơi tôi
- Anh chưa bao giờ coi thường em cả.
- Ờ thế sao? Em cũng hi vọng là như thế đấy.
- Em ạ...
- Sao?
- Anh xin lỗi...
- Anh đã làm gì sai sao phải xin lỗi?
- Anh thật ra...anh muốn giải thích...
- Thôi. Dừng tại đây nào. Nhiêu đó đủ rồi anh, em không cần lời giải thích nào từ anh cả. Vì sao à? Vì anh không là gì của em cả, anh cũng không cần phí thời gian vào em. Chấm dứt trò mèo vờn chuột nhé? Mèo luôn thắng. Ok? Chào anh.
Em tắt máy. Tôi sững lại. Giống như tất cả mạch máu đang chảy khó nhọc ở trong cơ thể. Sự phản kháng lại yếu ớt và vụng về.
Sự thật là em biết. Biết về một sự thật.
Đúng là bắt đầu chỉ có ý định chơi bời. Nhưng bây giờ là thật lòng. Tình cảm dành cho em không phải là sâu sắc nhưng lại xuất phát từ trái tim. Và đó là nơi bắt đầu cho một tình yêu đẹp đẽ.
Tất cả không phải là sự lừa dối, tôi chỉ muốn nói cho em hiểu điều đó. Nhưng tôi sẽ làm gì đây?
Xin một chút bình yên giữa dòng đời tấp nập...
Chap 14:
Đừng bỏ cuộc, tôi ơi đừng bỏ cuộc.
Vì những lỗi lầm gây ra cho người khác là làm tổn thương tới họ rất nhiều. Nên phải xin lỗi. Cô giáo dạy, nếu như có lúc nào đó, bạn gây ra lỗi lầm, hãy đừng ngần ngại nói lời xin lỗi dù cho bạn có được tha thứ hay không.
Lần này mắc lỗi lớn nên phải quyết tâm đi xin lỗi bằng được.
Không thể để tình trạng cả ngày cứ lơ mơ như thế được. Biết rằng ai đó giận rất nhiều, ai đó tổn thương rất nhiều, ai đó phải suy nghĩ rất nhiều...nhưng cuộc sống ai cũng mắc phải sai lầm, đâu có ai tránh khỏi đâu? Con người không có ai hoàn hảo cả. Vì những điều đó, bây giờ tôi đang bị chính lương tâm mình giày vò lắm rồi. Giá như một lần em có thể chịu hiểu cho tôi, dù chỉ một chút thôi cũng được.
Và tôi quyết định viết ra những tâm sự của mình. Ít nhiều gì mong em hiểu được một chút tình cảm tôi dành cho em.
Phương Vy ạ
Có thể em không muốn nghe anh nói, không muốn đọc những dòng này. Vì anh biết giờ trong mắt em, anh chỉ là một thứ bỏ đi không đáng bận tâm đến.
Anh xin em một chút thời gian và đọc hết những dòng tâm sự này, có được không?
Vì chưa bao giờ anh lại thấy bản thân mình xấu xa và ích kỷ đến như thế. Anh đã luôn cho mình là đúng, mình là tất cả. Anh chỉ luôn nghĩ đến cảm nhận của bản thân, anh không nghĩ đến cảm nhận của người khác.
Lời thách thức cùng Giang là thật. Anh đến với em bằng sự chơi bời, bắt đầu với em bằng sự giả dối, anh thừa nhận điều đó. Nhưng không có nghĩa là tất cả đều là giả tạo.
Với anh, em là một người đặc biệt, em thay đổi suy nghĩ của anh, thay đổi cách sống, và nhiều điều khác. Em cho anh mơ về một thế giới mà ngày xưa anh chưa bao giờ biết đến.
Vì em quá thánh thiện...vì trong anh, em là một điều gì tốt đẹp. Anh vui mỗi khi nghĩ về những nụ cười của em, và anh cũng buồn vì những gì em đối xử với anh.
Em không phải là người con gái duy nhất trong cuộc đời của anh, nhưng là người duy nhất khiến anh rung động. Anh không biết thứ tình cảm hiện giờ của anh, có phải vì em là người đầu tiên anh không đạt được nên anh mới thành ra ngớ ngẩn như thế này hay không nữa (dù kết quả thế nào lần này anh cũng xin nói thật lòng) nhưng chưa bao giờ anh lại dày vò bản thân, phải chịu đựng như vậy.
Anh nhớ em. Nhớ nhiều hơn những ngày qua, càng ngày trôi đi anh càng nhớ. Nhớ đến khó chịu. Nhiều lúc anh chỉ muốn chạy đến bên em, ôm lấy em vào lòng mà thôi. Anh cố gắng kiềm chế bản thân đến mức có thể...càng kiềm chế càng khiến anh phát điên lên được ấy.
Anh thích em, thích nhiều lắm. Thích từ bao giờ anh không biết nữa, chỉ biết là thích, muốn có em, muốn ở gần bên cạnh em. Muốn nghe em hát, nghe em nói, nghe em cười...Mỗi tối trước khi đi ngủ, anh nghĩ về em rất nhiều, chỉ mong trong giấc mơ được thấy em.
Anh có thể tìm được một người con gái xinh đẹp hơn em, anh có thể tìm được một người để thay thế em. Nhưng anh không làm thế, anh cũng không làm như thế nữa. Em luôn đúng...mỗi người sinh ra ai cũng có những ước mơ. Ước mơ dù nhỏ nhưng cũng là một động lực giúp mình sống tốt hơn. Anh chưa từng có ước mơ, anh chưa hề nghĩ tới điều ấy. Nhưng bây giờ anh có rồi em ạ!
Anh mong có được một mái ấm gia đình hạnh phúc, có một người vợ đảm đang, dịu dàng, những đứa con mạnh khỏe, xinh đẹp...anh muốn làm một người chồng, một người cha tốt có thể làm trụ cột cho cả gia đình. Anh sẽ phải bắt đầu lại từ nhiều thứ lắm. Anh mong có em bên cạnh mỗi lúc anh vấp ngã và nâng đỡ anh lên.
Anh cần em. Cần nhiều hơn những gì anh tưởng. Anh ngỡ rằng sẽ quên đi và không có gì quan trọng...nhưng anh nhầm rồi...tình cảm dành cho em, nó xuất p
Lần thứ nhất, em không bốc mấy.
Lần thứ 2, em vẫn im lặng.
- Nói chuyện với anh một chút thôi, anh xin em đấy_tôi nhắn tin
Và đến lần thứ 3, sau một hồi chuông rất dài cuối cùng em cũng chịu nghe:
- A lô?
- Em...nói chuyện với anh chút
- Có chuyện gì không ạ?_giọng em phớt lờ
- Chuyện tối hôm qua, anh xin lỗi, lúc đây anh say, anh không biết, anh làm phiền em, xin lỗi em_tôi lung túng như gà mắc phải tóc, nói không ra cái điệu bộ gì cả.
- Vâng, còn gì nữa không ạ?_em còn dùng cả kính ngữ với tôi
- Sao em lạnh nhạt với anh thế? Em bảo mình có thể là bạn bè mà. Bạn bè cũng có thể nói chuyện với nhau được chứ?_tôi còn không dám đi vào chủ đề chính nữa, nhưng với cái thái độ này của em, tôi biết em nghe được những gì hôm qua thằng bạn tôi nói rồi.
- Bây giờ em không còn muốn làm bạn với anh nữa. Vậy được chưa? Anh có gì cần trình bày, nốt lần này. Em không muốn thấy mặt anh, hay nghe anh nói, không muốn liên lạc gì với anh nữa.
- Là, vì điều ấy...có đúng không em?_tôi liếm môi khô khan. Cảm giác như mấy ngày rồi không có lấy giọt nước vào cơ thể.
- Điều gì?
- Bạn anh nói, hôm qua, em đã nghe thấy hết rồi, đúng không?
- Chẳng có gì quan trọng, em quen với việc bị người khác coi thường và lấy ra làm trò rồi_em hoàn toan lãnh đạm với sự chân thành từ nơi tôi
- Anh chưa bao giờ coi thường em cả.
- Ờ thế sao? Em cũng hi vọng là như thế đấy.
- Em ạ...
- Sao?
- Anh xin lỗi...
- Anh đã làm gì sai sao phải xin lỗi?
- Anh thật ra...anh muốn giải thích...
- Thôi. Dừng tại đây nào. Nhiêu đó đủ rồi anh, em không cần lời giải thích nào từ anh cả. Vì sao à? Vì anh không là gì của em cả, anh cũng không cần phí thời gian vào em. Chấm dứt trò mèo vờn chuột nhé? Mèo luôn thắng. Ok? Chào anh.
Em tắt máy. Tôi sững lại. Giống như tất cả mạch máu đang chảy khó nhọc ở trong cơ thể. Sự phản kháng lại yếu ớt và vụng về.
Sự thật là em biết. Biết về một sự thật.
Đúng là bắt đầu chỉ có ý định chơi bời. Nhưng bây giờ là thật lòng. Tình cảm dành cho em không phải là sâu sắc nhưng lại xuất phát từ trái tim. Và đó là nơi bắt đầu cho một tình yêu đẹp đẽ.
Tất cả không phải là sự lừa dối, tôi chỉ muốn nói cho em hiểu điều đó. Nhưng tôi sẽ làm gì đây?
Xin một chút bình yên giữa dòng đời tấp nập...
Chap 14:
Đừng bỏ cuộc, tôi ơi đừng bỏ cuộc.
Vì những lỗi lầm gây ra cho người khác là làm tổn thương tới họ rất nhiều. Nên phải xin lỗi. Cô giáo dạy, nếu như có lúc nào đó, bạn gây ra lỗi lầm, hãy đừng ngần ngại nói lời xin lỗi dù cho bạn có được tha thứ hay không.
Lần này mắc lỗi lớn nên phải quyết tâm đi xin lỗi bằng được.
Không thể để tình trạng cả ngày cứ lơ mơ như thế được. Biết rằng ai đó giận rất nhiều, ai đó tổn thương rất nhiều, ai đó phải suy nghĩ rất nhiều...nhưng cuộc sống ai cũng mắc phải sai lầm, đâu có ai tránh khỏi đâu? Con người không có ai hoàn hảo cả. Vì những điều đó, bây giờ tôi đang bị chính lương tâm mình giày vò lắm rồi. Giá như một lần em có thể chịu hiểu cho tôi, dù chỉ một chút thôi cũng được.
Và tôi quyết định viết ra những tâm sự của mình. Ít nhiều gì mong em hiểu được một chút tình cảm tôi dành cho em.
Phương Vy ạ
Có thể em không muốn nghe anh nói, không muốn đọc những dòng này. Vì anh biết giờ trong mắt em, anh chỉ là một thứ bỏ đi không đáng bận tâm đến.
Anh xin em một chút thời gian và đọc hết những dòng tâm sự này, có được không?
Vì chưa bao giờ anh lại thấy bản thân mình xấu xa và ích kỷ đến như thế. Anh đã luôn cho mình là đúng, mình là tất cả. Anh chỉ luôn nghĩ đến cảm nhận của bản thân, anh không nghĩ đến cảm nhận của người khác.
Lời thách thức cùng Giang là thật. Anh đến với em bằng sự chơi bời, bắt đầu với em bằng sự giả dối, anh thừa nhận điều đó. Nhưng không có nghĩa là tất cả đều là giả tạo.
Với anh, em là một người đặc biệt, em thay đổi suy nghĩ của anh, thay đổi cách sống, và nhiều điều khác. Em cho anh mơ về một thế giới mà ngày xưa anh chưa bao giờ biết đến.
Vì em quá thánh thiện...vì trong anh, em là một điều gì tốt đẹp. Anh vui mỗi khi nghĩ về những nụ cười của em, và anh cũng buồn vì những gì em đối xử với anh.
Em không phải là người con gái duy nhất trong cuộc đời của anh, nhưng là người duy nhất khiến anh rung động. Anh không biết thứ tình cảm hiện giờ của anh, có phải vì em là người đầu tiên anh không đạt được nên anh mới thành ra ngớ ngẩn như thế này hay không nữa (dù kết quả thế nào lần này anh cũng xin nói thật lòng) nhưng chưa bao giờ anh lại dày vò bản thân, phải chịu đựng như vậy.
Anh nhớ em. Nhớ nhiều hơn những ngày qua, càng ngày trôi đi anh càng nhớ. Nhớ đến khó chịu. Nhiều lúc anh chỉ muốn chạy đến bên em, ôm lấy em vào lòng mà thôi. Anh cố gắng kiềm chế bản thân đến mức có thể...càng kiềm chế càng khiến anh phát điên lên được ấy.
Anh thích em, thích nhiều lắm. Thích từ bao giờ anh không biết nữa, chỉ biết là thích, muốn có em, muốn ở gần bên cạnh em. Muốn nghe em hát, nghe em nói, nghe em cười...Mỗi tối trước khi đi ngủ, anh nghĩ về em rất nhiều, chỉ mong trong giấc mơ được thấy em.
Anh có thể tìm được một người con gái xinh đẹp hơn em, anh có thể tìm được một người để thay thế em. Nhưng anh không làm thế, anh cũng không làm như thế nữa. Em luôn đúng...mỗi người sinh ra ai cũng có những ước mơ. Ước mơ dù nhỏ nhưng cũng là một động lực giúp mình sống tốt hơn. Anh chưa từng có ước mơ, anh chưa hề nghĩ tới điều ấy. Nhưng bây giờ anh có rồi em ạ!
Anh mong có được một mái ấm gia đình hạnh phúc, có một người vợ đảm đang, dịu dàng, những đứa con mạnh khỏe, xinh đẹp...anh muốn làm một người chồng, một người cha tốt có thể làm trụ cột cho cả gia đình. Anh sẽ phải bắt đầu lại từ nhiều thứ lắm. Anh mong có em bên cạnh mỗi lúc anh vấp ngã và nâng đỡ anh lên.
Anh cần em. Cần nhiều hơn những gì anh tưởng. Anh ngỡ rằng sẽ quên đi và không có gì quan trọng...nhưng anh nhầm rồi...tình cảm dành cho em, nó xuất p
»Tag: Trang 21 - Truyện Hay - Này em, làm cô dâu của anh nhé? ,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 